Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 362: Thần Khí Hoàn Kim: Uy Năng Kinh Thiên
Gió rít gào thê lương, như tiếng quỷ khóc từ vực sâu không đáy, cuốn theo từng đợt ma khí đen kịt cuồng bạo, xoáy vặn thành một cơn lốc khổng lồ nhấn chìm toàn bộ U Ảnh Thâm Cốc. Dưới áp lực kinh hoàng, những vách đá cổ xưa nứt toác, từng mảng lớn sụp đổ, kéo theo vô số bụi đất và tàn tích của một thời đại đã bị lãng quên. Không khí đặc quánh mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi mục nát của vạn vật đã hóa thành tro bụi, hòa quyện với mùi ma khí đặc trưng, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Trong cái hỗn độn đen tối ấy, chỉ có ánh sáng xanh lục và đỏ rực từ những luồng ma khí dữ tợn thi thoảng lóe lên, soi rõ một bóng người gầy gò đang vật lộn chống đỡ.
Đó là Hoắc Minh. Khuôn mặt hắn lem luốc bùn đất và bụi than, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương, cuốn theo những vệt đen tạo thành những dòng suối nhỏ trên gò má hốc hác. Đôi mắt hắn, dù mệt mỏi đến cực hạn, vẫn rực cháy một ngọn lửa kiên cường không thể dập tắt. Hắn đứng giữa trung tâm cơn bão ma khí, bốn phía là tiếng gầm thét chấn động vọng lên từ lòng đất, như hàng vạn linh hồn oán hận đang gào khóc, đòi xé nát kẻ dám quấy nhiễu giấc ngủ vĩnh hằng của chúng. Tiếng rắc rắc của xương cốt, tiếng đá vụn vỡ liên tục vang lên, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng chết chóc, vừa bùng nổ trong từng khoảnh khắc.
Thần khí cổ xưa, giờ đây, không còn là một khối kim loại vô tri. Nó đang run rẩy dữ dội, những phù văn cổ xưa trên thân nó lúc ẩn lúc hiện, như một sinh vật đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích, hoặc đang kịch liệt phản kháng sự đánh thức cưỡng bức. Luồng ánh sáng vàng kim óng ánh từng lóe lên giờ đây bị nuốt chửng bởi những đợt ma khí cuồng nộ đang phản phệ. Trận pháp thu hút ma khí mà Hoắc Minh vừa vẽ bằng máu huyết đã bị xoắn vặn đến mức gần như đứt gãy, chỉ còn những đường nét mờ nhạt cố gắng duy trì. Viên Linh Thạch đặc biệt đặt trên thân thần khí đã hấp thụ quá nhiều ma khí, giờ đây nó rạn nứt, phát ra những tiếng kêu răng rắc như sắp vỡ vụn.
Hoắc Minh cắn chặt răng, cảm giác từng tế bào trong cơ thể mình đang bị xé toạc, linh lực bị rút cạn đến mức xương tủy như muốn khô héo. Mối đe dọa không chỉ đến từ ma khí bên ngoài, mà còn từ chính thần khí đang phản phệ. Nó không phải muốn hủy diệt hắn, mà như một con thú hoang dã bị dồn vào đường cùng, không tin tưởng bất kỳ ai, và đang dùng toàn bộ sức lực để chống cự lại mọi sự can thiệp. Hắn có thể cảm nhận được một ý chí cổ xưa, tràn đầy bi thương và phẫn nộ, đang thức tỉnh bên trong thần khí, cố gắng nuốt chửng linh tính vừa được gieo mầm.
“Không được phép thất bại!” Hoắc Minh lẩm bẩm, giọng hắn khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như phải vắt kiệt hơi tàn. Hắn đưa hai tay lên, lòng bàn tay rướm máu vì cố gắng giữ vững trận pháp. Những ngón tay linh hoạt, dù run rẩy, vẫn không ngừng kết ấn, niệm tụng những câu thần chú cổ xưa đã thất truyền từ hàng vạn năm trước. Chúng không phải là thần chú để chiến đấu, mà là những lời an ủi, những lời khẩn cầu, những lời ca ngợi về sự tái sinh. "Ngươi ngủ quá lâu rồi... đã đến lúc thức tỉnh... để bảo vệ thế giới này... một lần nữa..."
Hắn dốc toàn bộ sức lực cuối cùng, gầm lên một tiếng, toàn thân bùng lên một quầng sáng yếu ớt của linh lực. Đây là tất cả những gì hắn còn sót lại. Hắn không còn nghĩ đến việc sống sót, chỉ có một mục tiêu duy nhất: hoàn thành nhiệm vụ. Dù phải tan xương nát thịt ở nơi đây, hắn cũng phải để thần khí này được tái sinh. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, Hoắc Minh cảm thấy một luồng năng lượng xa lạ, tinh thuần và ấm áp, đột ngột tràn vào cơ thể hắn, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn. Luồng năng lượng đó không mạnh mẽ như một trận cuồng phong, nhưng lại kiên trì và bền bỉ, giúp hắn ổn định lại linh lực đang hỗn loạn, tiếp thêm cho hắn một tia hy vọng mỏng manh. Ánh mắt hắn hướng về phía thần khí, đôi mắt rực cháy ý chí không khuất phục, như muốn nói với nó rằng: "Đồ tốt phải được dùng đúng chỗ! Ngươi không thể ngủ vùi mãi được!"
***
Đồng thời, tại Bí Cảnh Quan Sát, một nơi hoàn toàn đối lập với địa ngục U Ảnh Thâm Cốc. Không khí nơi đây trong lành đến mức có thể cảm nhận được từng hạt linh khí tinh khiết lơ lửng trong không gian, tạo thành những dải lụa mờ ảo. Ánh sáng mềm mại, như được lọc qua hàng ngàn lớp tơ trời, nhẹ nhàng chiếu rọi lên thảm thực vật xanh tươi. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán cây, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm đềm. Mùi hương hoa cỏ tự nhiên, mùi đất ẩm và mùi linh khí tinh khiết tràn ngập không gian, xoa dịu mọi giác quan.
Trong một gian đình cổ kính, Thẩm Quân Hành và Trưởng Lão Thiên Cơ ngồi đối diện nhau. Chiếc Thiên Cơ Bàn đặt giữa hai người, bề mặt đen bóng của nó phản chiếu hình ảnh U Ảnh Thâm Cốc đang chìm trong hỗn loạn. Các biến động năng lượng kịch liệt, những luồng ma khí cuồng bạo, và cả bóng dáng Hoắc Minh đang vật lộn trong đó đều được hiển thị rõ ràng, như một bức tranh động đầy kịch tính.
Trưởng Lão Thiên Cơ, với mái tóc và râu bạc phơ như tuyết dài chấm đất, gương mặt khắc khổ hằn sâu dấu vết thời gian, nhưng đôi mắt lại sáng rực, thấu tỏ vạn vật, đang chăm chú nhìn vào Thiên Cơ Bàn. Giọng nói yếu ớt, khàn khàn của lão vang lên, mang theo một chút lo lắng hiếm thấy: "Ma khí cổ xưa này quả nhiên khó lường. Nó đã ăn sâu vào linh tính thần khí, giờ đang cố gắng nuốt chửng sự thức tỉnh của nó. Hoắc Minh e rằng khó lòng chống đỡ được nữa."
Thẩm Quân Hành, vẻ ngoài thư sinh, thanh tú, làn da trắng nhợt như ít tiếp xúc ánh mặt trời, mặc một bộ y phục màu xanh đậm không họa tiết, tôn lên dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa sự kiên định. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một sợi lụa đơn giản. Đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm của hắn vẫn bình tĩnh lạ thường, không một gợn sóng, nhưng ẩn chứa sự tính toán phức tạp. Hắn chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, ánh mắt vẫn dán chặt vào những biến động trên Thiên Cơ Bàn. Hắn không chỉ nhìn thấy sự nguy hiểm mà Hoắc Minh đang đối mặt, mà còn nhìn thấy những sợi xích vô hình của vận mệnh đang đan xen, xoắn xuýt.
"Thời cơ đã đến," Thẩm Quân Hành cuối cùng cũng cất tiếng, giọng trầm ổn, chậm rãi, như một dòng nước ngầm tuôn chảy. Hắn đưa tay khẽ chạm vào Thiên Cơ Bàn. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng yếu ớt, màu ngọc bích, từ Thiên Cơ Bàn lan tỏa, không chói mắt nhưng lại mang một sức mạnh không thể xem thường. Luồng ánh sáng đó không trực tiếp lao về U Ảnh Thâm Cốc, mà từ từ chìm vào lòng đất dưới chân họ, kết nối với một mạch linh khí ẩn sâu, một địa mạch đã được hắn bố trí từ rất lâu trước đó.
Trưởng Lão Thiên Cơ khẽ giật mình, đôi mắt tinh anh lóe lên tia hiểu rõ. "Ngươi đã chuẩn bị từ trước?"
Thẩm Quân Hành không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi, mờ nhạt như sương khói, thoáng qua trên khuôn mặt hắn. "Không phải ta chuẩn bị, mà là Thiên Đạo đã an bài. Ta chỉ là kẻ dẫn đường, giúp mọi thứ đi đúng quỹ đạo của nó." Lời nói của hắn ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa, vừa là sự khiêm tốn, vừa là sự tự tin tuyệt đối vào kế hoạch đã được tính toán đến từng chi tiết.
Luồng linh khí tinh thuần từ địa mạch ngầm, được Thiên Cơ Bàn của Thẩm Quân Hành dẫn dắt, như một sợi tơ vô hình, xuyên qua hàng ngàn dặm không gian và đất đá, len lỏi vào U Ảnh Thâm Cốc, tìm đến Hoắc Minh. Đó là một sự hỗ trợ không trực tiếp, không can thiệp vào quá trình luyện khí của Hoắc Minh, mà chỉ là một luồng năng lượng bổ trợ, giúp hắn duy trì sự sống và ổn định linh lực trong khoảnh khắc cận kề cái chết. Thẩm Quân Hành biết rõ, sự can thiệp quá mức sẽ làm hỏng đi 'ý chí' của thần khí, và quan trọng hơn, làm mất đi sự tôi luyện mà Hoắc Minh cần phải trải qua. Hắn không phải là người trực tiếp ra tay, mà là kẻ tạo ra điều kiện để người khác có thể phát huy tối đa tiềm năng của mình. "Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát. Nhưng một quân cờ đủ mạnh có thể xoay chuyển cả ván cờ," hắn thầm nhủ, ánh mắt vẫn kiên định nhìn về phía trước, nơi vận mệnh đang chờ đợi.
***
Tại U Ảnh Thâm Cốc, luồng linh khí tinh thuần như dòng suối mát lành đột ngột tràn vào, xoa dịu từng tế bào đang gào thét của Hoắc Minh. Hắn cảm thấy một sức mạnh mới, không phải là sự bùng nổ mà là sự ổn định, sự kiên trì, giúp hắn đứng vững giữa cơn bão táp. Mồ hôi vẫn tuôn như suối, nhưng đôi mắt hắn đã không còn vẻ tuyệt vọng, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một tia phấn khích tột độ. "Thì ra là vậy!" hắn thì thầm, nhận ra sự hỗ trợ từ xa, một sự hỗ trợ đến đúng lúc, không sớm không muộn.
Hắn gầm lên một tiếng, không phải vì đau đớn, mà là tiếng gầm của một chiến binh đang giành chiến thắng. Toàn bộ linh lực còn sót lại, giờ đây được tiếp thêm năng lượng tinh thuần, bùng nổ một lần cuối cùng. Hoắc Minh không còn cố gắng giữ vững trận pháp thu hút ma khí nữa, mà thay vào đó, hắn dốc toàn lực đẩy linh lực vào trung tâm thần khí. Hắn biết, đã đến lúc phải buộc nó thức tỉnh hoàn toàn, không thể chần chừ thêm nữa.
Một luồng sáng vàng kim chói lòa, mạnh mẽ gấp trăm lần so với lúc trước, đột ngột bùng nổ từ thần khí. Ánh sáng đó không còn bị ma khí nuốt chửng, mà ngược lại, nó như một thanh kiếm sắc bén, xé tan màn đêm đen kịt của ma khí cuồng bạo. Những luồng ma khí dữ tợn đang cuồn cuộn như sóng thần, dưới ánh sáng vàng kim ấy, bắt đầu tan chảy, bốc hơi, rồi biến mất không dấu vết. Các phù văn cổ xưa trên thân thần khí, vốn bị che phủ bởi ma khí, giờ đây phát sáng rực rỡ, như hàng ngàn vì sao hội tụ, tạo thành một bản đồ thiên văn cổ xưa đầy huyền bí.
Tiếng chuông ngân vang. Một tiếng chuông trầm hùng, cổ kính, nhưng lại mang theo một sức mạnh kinh thiên động địa, chấn động toàn bộ U Ảnh Thâm Cốc. Tiếng chuông không chỉ vang vọng trong không gian vật lý, mà còn xuyên qua các tầng thời gian, vọng đến những linh hồn cổ xưa đang ngủ say. Mặt đất không còn rung chuyển vì sụp đổ, mà rung chuyển vì một sự tái sinh vĩ đại. Những tảng đá lớn, những cây cổ thụ hóa đá từ ngàn xưa, giờ đây không còn đổ rạp mà được bao bọc bởi một luồng linh khí tinh thuần, như thể đang được ban cho một sự sống mới.
Dưới uy năng của thần khí, cơn lốc ma khí khổng lồ tan biến hoàn toàn, để lộ ra bầu trời đêm đầy sao, và xa xa, một vệt sáng mờ ảo của bình minh đang hé rạng. Không khí dần trở nên trong lành hơn, mùi tử khí, mùi lưu huỳnh bị xua tan, thay vào đó là một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết của linh khí vừa được giải phóng.
Hoắc Minh ngã quỵ xuống. Toàn thân hắn mềm nhũn, linh lực cạn kiệt đến mức không còn một chút nào, nhưng trên khuôn mặt lem luốc bụi than và mồ hôi, một nụ cười rạng rỡ, mãn nguyện đến tột cùng chợt nở rộ. Hắn đã hoàn thành. Hắn đã làm được.
Thần khí, giờ đây đã được phục hồi hoàn toàn, nhẹ nhàng bay lên không trung. Nó không còn là một khối kim loại xám xịt bị phong ấn, mà là một vật phẩm mang hình dáng uy nghiêm, được bao bọc bởi một hào quang vàng kim rực rỡ, phát ra luồng năng lượng tinh thuần vô tận. Hình dáng thật sự của nó hiện rõ: một cây kích dài với lưỡi kích sắc bén như cánh chim phượng hoàng, thân kích khắc vô số phù văn cổ xưa, tỏa ra một khí thế vương giả, uy áp đến mức mọi linh vật trong U Ảnh Thâm Cốc đều phải quỳ phục. Nó không chỉ là một binh khí, mà là một biểu tượng của quyền năng và công lý.
"Cuối cùng... cũng hoàn thành!" Hoắc Minh thì thầm, giọng hắn khàn đặc, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi thần khí đang bay lượn trên không trung. Tiếng chuông thần khí lại ngân vang một lần nữa, như một lời đáp, một lời cảm ơn, và cũng là một lời tuyên bố về sự tái sinh vĩ đại.
***
Ánh bình minh hé rạng, xua tan hoàn toàn bóng đêm cuối cùng của U Ảnh Thâm Cốc. Bầu trời trong xanh, những đám mây trắng bồng bềnh trôi, và làn gió nhẹ mang theo hơi sương mát lành thổi qua Bí Cảnh Quan Sát. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên thảm hoa cỏ còn đọng sương đêm. Tiếng chim hót líu lo, báo hiệu một ngày mới đã đến.
Thẩm Quân Hành và Trưởng Lão Thiên Cơ im lặng nhìn Thiên Cơ Bàn. Trên đó, U Ảnh Thâm Cốc giờ đây chỉ còn lại những vệt sáng dư âm của năng lượng vừa bùng nổ, và hình ảnh Hoắc Minh đang nằm kiệt sức cạnh thần khí đã thức tỉnh hoàn toàn. Sự tĩnh lặng trở lại, nhưng cả hai đều hiểu rằng sự kiện vừa diễn ra sẽ chấn động toàn bộ Tu Tiên Giới, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng.
Trưởng Lão Thiên Cơ thở dài, giọng nói vẫn yếu ớt nhưng chứa đựng một sự nghiêm trọng sâu sắc. "Uy năng này... quả thực là kinh thiên động địa. Một thần khí cổ xưa đã ngủ say hàng vạn năm, nay được thức tỉnh. Nhưng Giáo Chủ U Minh và Ma Tôn Thiên Khuyết chắc chắn sẽ cảm nhận được chấn động này. E rằng, chúng sẽ không ngồi yên."
Thẩm Quân Hành thu hồi Thiên Cơ Bàn, ánh mắt hắn xa xăm, như đã nhìn thấy cả một tương lai đầy biến động đang mở ra trước mắt. Hắn chậm rãi đứng dậy, đưa tay vuốt nhẹ vạt áo, vẻ mặt vẫn bình thản đến lạ lùng. "Đây chỉ là khởi đầu. Một hạt mầm đã được gieo, nhưng để nó lớn lên thành cây đại thụ che chở cho thế gian, con đường phía trước còn dài và gian nan hơn nhiều."
Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía chân trời đang dần rực sáng. Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật sự kiên định ẩn sâu trong đôi mắt. "Mọi con đường đều mang dấu tay hắn. Nhưng liệu có mấy ai hiểu được gánh nặng của kẻ dẫn đường?" Thẩm Quân Hành thầm nhủ. "Thần khí đã thức tỉnh, nhưng cùng với đó là sự thức tỉnh của lòng tham và nỗi sợ hãi. Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò."
Trưởng Lão Thiên Cơ nhìn bóng lưng Thẩm Quân Hành, trong mắt lão lóe lên một tia sáng phức tạp. Lão biết, sự kiện này sẽ là phát súng đầu tiên, báo hiệu cho một cuộc đại chiến không thể tránh khỏi. Các thần khí khác, nếu được tìm thấy và phục hồi, sẽ là hy vọng cuối cùng của chính đạo. Nhưng quá trình đó, chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy, và Thẩm Quân Hành, kẻ lặng lẽ dẫn dắt mọi thứ từ phía sau, sẽ phải chịu đựng sự cô độc và hiểu lầm tột cùng.
"Chỉ e... thiên hạ lại loạn," Trưởng Lão Thiên Cơ thở dài một tiếng, ánh mắt lão cũng hướng về phía chân trời, nơi bình minh đang lên, nhưng không xua đi được mây mù trong lòng lão. Thẩm Quân Hành không quay lại, chỉ khẽ nhắm mắt, như đang suy tính những bước đi tiếp theo, những mưu kế thâm sâu hơn, những hy sinh còn lớn lao hơn, để ngăn chặn thế giới này rơi vào vực thẳm diệt vong. Con đường của một kẻ dẫn đường, chưa bao giờ là dễ dàng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.