Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 479: Ánh Trăng Cuối Cùng: Lời Từ Biệt Thầm Lặng

Ánh tà dương cuối cùng đã tắt hẳn, để lại phía Tây một vệt sáng tím than mờ nhạt, rồi cũng nhanh chóng chìm vào bóng đêm. Cổ Đạo Thương Lữ giờ đây chỉ còn những âm thanh khe khẽ của gió đêm, tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng vó ngựa của những lữ khách cuối cùng vội vã tìm nơi trú ngụ. Nhưng trên con đường ấy, Lạc Băng Nguyệt không dừng lại. Nàng vẫn lao đi như một mũi tên xé gió, tốc độ không hề suy giảm dù chân nguyên đã tiêu hao không ít.

Nàng không biết mình đang đi đâu, chỉ biết một linh cảm mãnh liệt thôi thúc nàng về phía Tây, về những vùng đất hoang sơ và cổ kính. Nàng nhớ lại lời của Trưởng Lão Thiên Cơ: “Nơi khởi đầu của mọi thứ, nơi hắn đã gieo hạt mầm đầu tiên.” Một câu nói mơ hồ, nhưng lại gieo vào lòng nàng một tia hy vọng mỏng manh. Nơi khởi đầu... Phải chăng là nơi Thẩm Quân Hành đã có được khả năng nhìn thấu vận mệnh, hay là nơi hắn lần đầu tiên can thiệp vào thế cục loạn lạc của Tu Tiên Giới? Mỗi lần nghĩ về hắn, về những gì hắn đã làm, về gánh nặng mà hắn đã gánh vác, trái tim nàng lại quặn thắt. Hắn là một cái bóng, một lời thì thầm, một bàn tay vô hình, nhưng lại là người định hình cả một thời đại. Và giờ, cái bóng ấy đang tan biến.

Nàng lao qua những ngọn núi hùng vĩ, băng qua những thung lũng sâu thẳm, vượt qua những con sông cuộn chảy. Mái tóc bạch y tung bay trong gió đêm, đôi mắt phượng sắc bén không ngừng quét tìm một dấu hiệu, một ánh sáng, một hơi thở. Nỗi sợ hãi mất mát cứ lớn dần, ăn mòn sự kiên cường vốn có của nàng. Nàng không sợ cái chết, không sợ đối mặt với cường địch, nhưng lại sợ hãi sự biến mất không dấu vết của một người mà nàng, không biết từ lúc nào, đã coi là một phần không thể thiếu của thế giới này. Một người mà nàng, dù không ai thừa nhận, lại cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình. Hắn là kẻ dẫn đường, nhưng hắn cũng là một con người, không phải một tượng đài vô tri.

Đêm dần về khuya. Ánh trăng tròn vằng vặc treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm, soi rọi vạn vật bằng một thứ ánh sáng bạc huyền ảo. Lạc Băng Nguyệt đột nhiên cảm thấy một luồng khí tức quen thuộc, mờ nhạt nhưng không thể nhầm lẫn. Nó không phải là khí tức của cường giả, không phải là uy áp của bậc chí tôn, mà là một sự tĩnh lặng đến khó tin, một sự tồn tại mỏng manh nhưng lại sâu thẳm như vực thẳm. Nàng dừng lại, đôi mắt nhìn về phía xa, nơi có một hồ nước yên tĩnh, ánh trăng chiếu xuống mặt hồ tạo thành một vòng tròn bạc lấp lánh như viên ngọc bích khổng lồ. Hồ Nguyệt Ảnh. Cái tên bật ra trong tâm trí nàng, một cái tên mà nàng đã từng nghe qua trong những câu chuyện cổ, một nơi được cho là linh thiêng và tách biệt khỏi thế tục.

Nàng hạ xuống bên bờ hồ, chân vừa chạm đất, cảm giác kiệt sức như cơn lũ ùa về. Nhưng tất cả mệt mỏi đều tan biến khi nàng nhìn thấy bóng lưng quen thuộc ấy. Một bóng hình gầy gò, thanh tú, mặc y phục màu xám tro giản dị, đang ngồi lặng lẽ bên bờ hồ, đối diện với ánh trăng. Mái tóc đen dài của hắn buông xõa trên vai, hòa vào bóng đêm. Hắn không hề động đậy, như một bức tượng tạc từ băng đá, hòa mình vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của đêm khuya.

Lạc Băng Nguyệt bước từng bước chậm rãi, tiếng chân khẽ khàng đạp lên những phiến đá cuội nhỏ ven hồ. Trái tim nàng đập loạn xạ, vừa mừng rỡ vì tìm thấy, vừa lo sợ điều sắp xảy ra. Khi nàng chỉ còn cách vài trượng, Thẩm Quân Hành khẽ quay đầu lại. Không có chút ngạc nhiên nào trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, chỉ có một sự bình thản đến đáng sợ, như thể hắn đã chờ đợi nàng từ rất lâu rồi. Ánh trăng chiếu vào khuôn mặt trắng nhợt của hắn, khiến vẻ thư sinh càng thêm thoát tục, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn mênh mang mà nàng chưa từng thấy.

“Thẩm Quân Hành!” Lạc Băng Nguyệt không kìm được, khẽ kêu lên, giọng nói khẩn trương, đong đầy sự lo lắng và cả một chút trách móc. Nàng lao đến, suýt chút nữa thì loạng choạng ngã. “Cuối cùng ta cũng tìm được ngươi... Ngươi định đi đâu? Ngươi có biết mọi người đang tìm ngươi không?”

Thẩm Quân Hành khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa dưới ánh trăng. Đôi mắt hắn nhìn nàng, không một chút gợn sóng. “Ta không đi đâu cả, Lạc cô nương. Ta chỉ đang trở về nơi ta thuộc về.” Giọng hắn trầm ổn, chậm rãi, mang theo một sự an nhiên mà nàng không thể nào hiểu thấu. Nó không phải là sự buông xuôi, mà là sự chấp nhận cuối cùng của một chặng đường dài.

Lạc Băng Nguyệt đứng sững lại, ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng. Nàng nhìn hắn, nhìn vẻ bình thản đến vô cảm ấy, và cảm thấy một cơn giận dữ trỗi dậy. Giận dữ vì hắn có thể dễ dàng buông bỏ tất cả, buông bỏ thế giới mà hắn đã dày công bảo vệ.

“Trở về nơi ngươi thuộc về? Ngươi thuộc về đâu chứ?” Nàng hỏi, giọng nói nghẹn ngào, nước mắt bắt đầu chực trào. “Ngươi không thể cứ thế biến mất! Ngươi không thể rời đi mà không để lại một dấu vết nào, không một lời từ biệt nào! Thế giới này cần ngươi! Ta cần ngươi! Ngươi đã làm quá nhiều, tại sao lại phải chịu đựng sự lãng quên này?”

Thẩm Quân Hành nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ lướt qua, làm lay động mái tóc đen của hắn. “Đó là con đường duy nhất, Lạc cô nương.” Hắn khẽ đáp, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu sắc mà trước đây nàng chưa từng nhận ra. “Ánh sáng chỉ có thể soi đường khi kẻ dẫn đường lùi vào bóng tối. Danh tiếng và quyền lực sẽ chỉ làm hỏng đi ý nghĩa của sự dẫn đường. Nếu ta còn hiện hữu, còn có thể bị nhìn thấy, thì thế giới này sẽ mãi mãi tìm kiếm một 'kẻ dẫn đường', mà không tự mình tìm thấy con đường riêng.”

Lạc Băng Nguyệt không chấp nhận. Nàng bước đến gần hơn, cố gắng nắm lấy tay hắn, nhưng bàn tay hắn lạnh lẽo và vô lực, như thể không còn thuộc về thế gian. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn đã thực sự rời xa lắm rồi. “Không! Ngươi nói dối! Ngươi sợ hãi sự cô độc này sao? Hãy nói cho ta biết, ta sẽ cùng ngươi gánh vác! Thế giới này, dù có rối ren đến đâu, cũng sẽ không để ngươi bị lãng quên!” Nàng nức nở, nước mắt tuôn rơi không ngừng. Vẻ lạnh lùng băng giá thường ngày của nàng đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại một nữ nhân đang đứng trước ngưỡng cửa của sự mất mát.

Thẩm Quân Hành mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng, như xuyên thấu mọi lớp phòng ngự, nhìn thẳng vào tận linh hồn nàng. “Lạc cô nương, ngươi biết gánh nặng của Vận Mệnh Chi Nhãn là gì không?” Hắn chậm rãi nói, giọng nói trầm bổng như tiếng nước hồ gợn sóng. “Nó không phải là khả năng nhìn thấy tương lai, mà là gánh nặng của sự lựa chọn. Mỗi một con đường mà ta vạch ra, mỗi một mưu kế mà ta đặt xuống, đều đồng nghĩa với việc ta phải nhìn thấy vô số con đường khác bị hủy diệt, vô số sinh linh phải ngã xuống. Ta phải lựa chọn giữa những cái chết, giữa những bi kịch, để hướng tới một cái kết ít tệ hại nhất.”

Hắn đưa mắt nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như vô số con mắt đang dõi theo. “Vận mệnh là một dòng chảy, không phải một con đường thẳng. Ta chỉ là người chèo đò, đưa mọi người qua sông. Nhưng nếu chiếc đò trở thành điểm đến, thì ai sẽ bước tiếp? Ai sẽ tự mình tìm thấy bến bờ mới? Thế giới này đã đủ mạnh mẽ, đủ trưởng thành để tự bước đi rồi. Các ngươi không cần một 'kẻ dẫn đường' mãi mãi. Các ngươi cần một huyền thoại, một triết lý, một niềm tin vào chính mình.”

Lạc Băng Nguyệt ngã quỵ xuống bên cạnh hắn, nước mắt vẫn chảy dài, nhưng ánh mắt nàng đã bắt đầu lấp lánh một tia sáng, một tia sáng của sự thấu hiểu. Nàng không còn nhìn thấy một Thẩm Quân Hành vô cảm, mà nhìn thấy một con người đã gánh vác quá nhiều, một linh hồn đã mệt mỏi đến tận cùng. “Gánh nặng của ngươi... nó lớn hơn bất cứ ai có thể tưởng tượng,” nàng thì thầm, giọng nói run rẩy. “Ngươi đã phải nhìn thấy những gì? Ngươi đã phải hy sinh những gì để có được cái kết này?”

Thẩm Quân Hành khẽ lắc đầu. “Hy sinh không phải là mất mát, Lạc cô nương. Hy sinh là trả lại. Ta đã mượn khả năng này từ Thiên Đạo để can thiệp vào thế sự, để chỉnh sửa những vết nứt sắp xé toạc thế giới. Giờ đây, khi thế giới đã ổn định, khi các ngươi đã có thể tự mình chèo lái con thuyền vận mệnh, là lúc ta phải trả lại. Ta phải biến mất, để các ngươi có thể thực sự trưởng thành, để thế giới không còn tìm kiếm một 'kẻ dẫn đường' mà tự mình tạo ra con đường của riêng mình.” Hắn nói, bàn tay lạnh lẽo khẽ đưa lên, chạm nhẹ vào gò má ướt đẫm nước mắt của nàng, lau đi một giọt lệ.

Một luồng hơi lạnh lẽo nhưng đầy dịu dàng truyền đến. Lạc Băng Nguyệt không hề né tránh, để mặc bàn tay hắn chạm vào mình. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt hắn, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ Nguyệt Ảnh, nhưng giờ đây nàng đã thấy được những gợn sóng của nỗi buồn sâu thẳm ẩn chứa bên trong. Nàng thấy được sự cô độc của người biết quá nhiều, gánh nặng của người đã nhìn thấy tất cả, và sự bình yên của người đã hoàn thành sứ mệnh. Hắn không hề vô cảm. Hắn chỉ đã quen với việc chôn giấu mọi cảm xúc dưới lớp vỏ bọc bình thản.

“Ta từng nghĩ, việc biết trước mọi thứ là một lợi thế,” Thẩm Quân Hành tiếp tục, giọng hắn nhỏ dần như tiếng gió thoảng qua. “Nhưng nó cũng là một lời nguyền. Ngươi phải chứng kiến những gì sẽ xảy ra, nhưng không thể thay đổi tất cả. Ngươi chỉ có thể lái con thuyền đi chệch khỏi tảng băng lớn nhất, nhưng không thể ngăn những con sóng nhỏ đánh vào. Mỗi lần nhìn thấy tương lai, ta lại phải đối mặt với một câu hỏi: liệu cái giá phải trả có xứng đáng? Và câu trả lời, thường là không.” Hắn khẽ thở dài, hơi thở mờ ảo tan vào không khí đêm. “Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát. Ta chỉ là một người qua đường, cố gắng thay đổi một vài nước cờ để ván cờ không bị lật đổ hoàn toàn.”

Sự thấu hiểu dần lan tỏa trong tâm trí Lạc Băng Nguyệt. Nàng không còn giận dữ, không còn tuyệt vọng. Thay vào đó là một nỗi đau âm ỉ, một sự xót xa không nói thành lời. Hắn không phải là kẻ vô tâm, hắn là kẻ đã cống hiến tất cả, đến mức không còn gì để cho đi, ngoài sự biến mất của chính mình. Nàng hiểu rằng, sự ra đi của hắn không phải là sự từ bỏ, mà là hành động dẫn đường cuối cùng, vĩ đại nhất. Để thế giới có thể tự mình đứng vững, không còn phụ thuộc vào một cá nhân. Để huyền thoại về “kẻ dẫn đường” mãi mãi là một triết lý, chứ không phải một con người hữu hạn.

Bình minh dần hé rạng nơi chân trời phía Đông. Những vệt sáng đầu tiên của ngày mới bắt đầu xua tan màn đêm huyền ảo. Hồ Nguyệt Ảnh dần hiện rõ vẻ đẹp tĩnh lặng, cây cỏ ven hồ lấp lánh những giọt sương đêm. Ánh sáng nhẹ nhàng chiếu rọi lên bóng hình Thẩm Quân Hành, và Lạc Băng Nguyệt kinh hoàng nhận ra, hắn đang dần trở nên trong suốt. Bóng hình hắn bắt đầu mờ ảo, như một làn khói sắp tan biến vào không khí.

“Ngươi đi đi.” Lạc Băng Nguyệt nói, giọng nói nàng kiên định, dù vẫn còn xen lẫn chút đau đớn và nghẹn ngào. Nàng đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn, không còn nước mắt, chỉ còn lại sự tôn trọng vô hạn. “Ta sẽ bảo vệ thế giới này, như ngươi mong muốn. Ta sẽ không để công sức của ngươi trở nên vô nghĩa.” Lời hứa của nàng không chỉ là với hắn, mà còn là lời thề với chính lương tâm nàng, với gánh nặng mà giờ đây nàng đã hiểu thấu.

Thẩm Quân Hành khẽ nở một nụ cười. Đó không phải là nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý thường thấy, mà là một nụ cười chân thật, nhẹ nhàng, đầy vẻ giải thoát. Lần đầu tiên và cũng có lẽ là lần cuối cùng, Lạc Băng Nguyệt nhìn thấy một Thẩm Quân Hành không còn gánh nặng, không còn mệt mỏi. “Cảm ơn ngươi, Lạc cô nương.” Hắn khẽ thì thầm, giọng nói gần như tan vào gió. “Và... hãy sống thật tốt.”

Bóng hình hắn càng lúc càng trong suốt. Làn da trắng nhợt của hắn giờ đây như một làn sương mỏng, mái tóc đen dài bay lượn như khói. Hắn không hề tan biến đột ngột, mà chậm rãi, từng chút một, hòa vào ánh bình minh đang dần rực rỡ. Mỗi phần của hắn, từ đỉnh đầu đến ngón chân, đều như những hạt bụi li ti, tan chảy vào không khí trong lành của buổi sớm.

Lạc Băng Nguyệt đứng bất động, nhìn theo bóng hình mờ ảo của hắn. Nàng muốn nói thêm điều gì đó, muốn níu giữ một khoảnh khắc cuối cùng, nhưng cổ họng nàng nghẹn lại. Nàng chỉ có thể ghi khắc hình ảnh cuối cùng này vào tận sâu trong tâm khảm: một Thẩm Quân Hành mỉm cười bình yên, tan biến vào ánh sáng đầu tiên của một kỷ nguyên mới.

“Sẽ có một ngày... thế giới sẽ hiểu được ngươi.” Nàng thì thầm, lời nói hòa vào tiếng gió sớm, chỉ còn mình nàng nghe thấy. Rồi nàng quay lưng lại, hướng về phía Đông, nơi mặt trời đang dần nhô lên, mang theo một ánh sáng mới, một niềm hy vọng mới cho thế giới. Nàng biết, từ giờ trở đi, mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại đã tan biến vào hư vô, trở thành một huyền thoại vô danh, minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của một trí giả vĩ đại.

Một giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên má Lạc Băng Nguyệt, không còn là nước mắt của tuyệt vọng, mà là của sự thấu hiểu và chấp nhận. Nàng siết chặt nắm tay, ngẩng cao đầu, ánh mắt phượng sắc bén giờ đây không chỉ có sự kiên cường mà còn có cả một nỗi buồn man mác, nhưng cũng rực cháy một ngọn lửa của trách nhiệm và lời hứa. Thế giới đã mất đi một 'kẻ dẫn đường', nhưng đã có được một hạt mầm hy vọng, một triết lý về sự tự chủ và kiên định. Và Lạc Băng Nguyệt, nàng sẽ là người canh giữ hạt mầm ấy, như một lời từ biệt không tiếng động, nhưng sâu sắc hơn vạn lời nói.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free