Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 93: Tâm Cảnh Thăng Hoa: Quân Bài Trỗi Dậy Của Thanh Vân
Trong sâu thẳm U Minh Sâm Lâm, màn đêm buông xuống càng làm tăng thêm vẻ âm u, lạnh lẽo. Từng hạt mưa phùn li ti giăng mắc như một tấm màn tang thương, hòa cùng làn sương mù dày đặc, khiến không gian vốn đã ngột ngạt lại càng thêm phần quỷ dị. Tiếng gió rít qua kẽ lá cổ thụ nghe như tiếng than khóc của vô vàn oan hồn, xen lẫn tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng gầm gừ trầm đục của những loài yêu thú ẩn mình. Mùi đất mục nồng nặc hòa với mùi máu tanh thoang thoảng, cùng thứ ma khí đặc quánh lan tỏa khắp nơi, tạo nên một bầu không khí rợn người.
Trong một hang động u tối, nơi ánh sáng từ ngọn đuốc tẩm dầu xương người chỉ đủ để xua đi phần nào bóng đêm, Hắc Phong Lão Tổ chợt mở bừng đôi mắt đỏ ngầu như máu. Một luồng linh khí mạnh mẽ, tinh thuần đến khó tin, vừa bùng nổ từ hướng Thanh Vân Sơn, xuyên qua tầng tầng ma khí và màn mưa, vọng đến tận nơi thâm sâu nhất của Sâm Lâm. Luồng khí tức đó, mang theo sự cương mãnh và ý chí kiên định, hoàn toàn trái ngược với những gì hắn dự đoán về Thanh Vân Tông – một tông môn mà theo hắn nghĩ, đang trên đà suy yếu và mục ruỗng.
Hắn khẽ nhíu mày, những nếp nhăn trên khuôn mặt xanh xao, nhăn nheo càng hằn sâu. Một sự bực bội và nghi ngờ dâng lên trong lòng lão tổ. Hắn đứng dậy, tấm áo choàng đen rách rưới khẽ phấp phới theo từng cử động, ma khí quanh thân cuồn cuộn như một bức tường vô hình, làm rung chuyển cả không gian động phủ. Cây trượng xương trong tay hắn khẽ run lên bần bật, như thể cũng đang cảm nhận được sự bất an của chủ nhân.
“Thanh Vân Tông…” Hắc Phong Lão Tổ gằn giọng, tiếng nói khàn khàn như tiếng đá nghiến. “Một tên phế vật tưởng chừng đã tàn phế lại có thể đột phá? Linh khí tinh thuần đến vậy, khí thế cường đại đến vậy… hoàn toàn không phải là cảnh giới mà một tên vô dụng có thể đạt được trong thời gian ngắn như thế này!” Hắn ngước nhìn khoảng không vô định, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên những tia sáng mưu mô, đầy rẫy sự tính toán. “Là ai đang nhúng tay vào? Là ai dám phá hoại kế hoạch của lão phu một lần nữa?”
Từng câu hỏi tu từ vang vọng trong hang động, mang theo sự tức giận tột cùng. Hắn đã quá quen với việc mọi thứ diễn ra theo sự sắp đặt của mình, đặc biệt là khi đối phó với những tông môn chính đạo "giả dối". Nhưng gần đây, mọi chuyện lại liên tục lệch khỏi quỹ đạo. Đầu tiên là vụ ở Sơn Cước Thôn, sau đó là việc Ngô Tam bị bắt, và giờ là sự kiện động trời này. Tất cả đều chỉ về một cái bóng, một cái tên mà hắn đã nghe danh từ lâu, nhưng chưa từng thấy mặt.
“Lại là kẻ dẫn đường bí ẩn đó sao?” Hắc Phong Lão Tổ nghiến răng ken két. “Hắn cứ như một cái gai trong mắt, luôn xuất hiện đúng lúc, dùng những thủ đoạn quỷ quyệt để chống phá lão phu. Từ việc Long Ngạo Thiên bị phế, đến việc nội bộ Thanh Vân Tông bị thanh trừng, và giờ là việc bảo vệ cái rương gỗ chết tiệt kia, rồi còn giúp một tên phế vật đột phá kinh thiên… Mọi con đường đều mang dấu tay hắn!” Hắn siết chặt cây trượng xương, những khớp xương trên bàn tay nhăn nheo kêu răng rắc. “Ngươi đừng hòng thoát khỏi tầm mắt của lão phu! Thiên Đạo khó lường, nhưng lòng người lại càng khó dò. Ngươi càng ẩn mình, lão phu càng muốn lôi ngươi ra ánh sáng!”
Hắc Phong Lão Tổ hít một hơi thật sâu, thứ ma khí nồng nặc trong không khí tựa như bị hắn hút vào lồng ngực khô héo. Hắn biết, sự kiện lần này không chỉ là một sự đột phá cá nhân, mà là một dấu hiệu cho thấy Thanh Vân Tông đang có ý định phản kháng mạnh mẽ, và kẻ đứng sau giật dây chính là cái bóng mà hắn căm ghét nhất. Hắn không thể để yên. Cơn giận dữ giờ đây đã chuyển hóa thành một ngọn lửa thù hận cháy bỏng, thôi thúc hắn phải hành động quyết liệt hơn.
“Kế hoạch của ta sẽ không thể bị phá hoại bởi một kẻ ẩn mình trong bóng tối!” Hắn gầm lên. “Thẩm Quân Hành! Ngươi tưởng rằng cứ đứng sau giật dây là có thể thao túng tất cả sao? Ngươi đã đánh giá thấp sự tàn độc của lão phu rồi! Lão phu sẽ khiến ngươi phải lộ diện, phải nếm trải sự đau khổ tột cùng! Và khi đó, ngươi sẽ hiểu, thế nào là tuyệt vọng!”
Hắc Phong Lão Tổ quay người, ánh mắt quét qua những tảng đá lởm chởm trong động phủ, như thể đang nhìn xuyên thấu vào tương lai. Hắn đã quyết định. Cuộc báo thù lần này sẽ không chỉ dừng lại ở những đòn đánh nhỏ lẻ. Hắn sẽ giáng xuống Thanh Vân Tông một đòn chí mạng, một đòn mà không ai có thể ngờ tới, để buộc kẻ dẫn đường kia phải bước ra ánh sáng. Hắn sẽ khiến toàn bộ Tu Tiên Giới phải run sợ, phải biết rằng U Minh Giáo không phải là thứ có thể dễ dàng khiêu khích. Chỉ e... thiên hạ lại loạn!
***
Trong động phủ tu luyện thâm sâu của Thanh Vân Tông, nơi yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và tiếng gió lùa nhẹ qua khe đá, Cố Trường Phong đang trải qua một cuộc lột xác đau đớn đến tận xương tủy. Hắn ngồi xếp bằng giữa động phủ, trên một bàn đá lạnh lẽo, thân thể run rẩy từng đợt. Linh khí cuồn cuộn, không ngừng xoáy vào trong kinh mạch hắn, tựa như hàng vạn mũi kim đâm thấu, tẩy rửa từng tấc thịt, từng thớ gân. Viên đan dược do Thẩm Quân Hành bí mật đưa tới – một viên Bất Diệt Tiên Đan biến thể, ẩn chứa sức mạnh của sự tái sinh và đột phá – đang phát huy tác dụng kinh người.
Toàn thân Cố Trường Phong phát ra một luồng linh quang chói mắt, lúc mạnh lúc yếu, biểu thị cho sự giằng co khốc liệt bên trong. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, khuôn mặt hắn vặn vẹo vì đau đớn, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền, ý chí kiên định không hề nao núng. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất để hắn thoát khỏi xiềng xích của quá khứ, để mạnh mẽ hơn, để bảo vệ những người hắn quan tâm, và để không phụ tấm lòng của kẻ đã tin tưởng hắn, Thẩm Quân Hành.
Trong thâm tâm hắn, những ảo ảnh liên tục hiện về, những ma chướng tâm cảnh không ngừng công kích. Hắn thấy lại những trận chiến thất bại, thấy cảnh đệ tử Thanh Vân Tông đổ máu dưới tay yêu ma, thấy ánh mắt thất vọng của sư phụ, và cả sự tuyệt vọng của chính hắn khi tu vi bị phế. Sự sợ hãi, nỗi ân hận, sự yếu đuối, và đặc biệt là những nghi ngờ sâu thẳm về bản thân, về giá trị của mình, về con đường tu luyện mà hắn đã chọn – tất cả bủa vây, muốn nhấn chìm hắn vào vực sâu của tâm ma.
"Ngươi là phế vật! Ngươi không xứng đáng với sức mạnh này! Ngươi sẽ lại thất bại! Ngươi sẽ lại để Thanh Vân Tông rơi vào nguy hiểm!" Những tiếng thì thầm ma mị vang vọng trong tâm trí Cố Trường Phong, cố gắng làm lung lay ý chí của hắn. Hắn cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc, linh hồn như bị đốt cháy, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa kiên cường vẫn bùng cháy.
Hắn siết chặt hai nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt, máu tươi rỉ ra. "Không! Ta sẽ không gục ngã!" Cố Trường Phong gầm gừ trong cổ họng, tiếng nói trầm đục, nghèn nghẹn. Hắn nhớ lại lời nói của Thẩm Quân Hành, tuy không phải trực tiếp, nhưng luôn ẩn chứa một niềm tin vững chắc vào tiềm năng của hắn. "Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò... nhưng ý chí kiên định có thể thay đổi tất cả."
Hắn tập trung toàn bộ tâm trí, dùng ý chí của mình để đập tan những ảo ảnh. Hắn không thể để những thất bại trong quá khứ níu chân mình. Hắn phải nhìn về phía trước, phải mạnh mẽ hơn, không phải vì danh vọng, mà vì trách nhiệm. Linh khí từ đan dược, tựa như dòng thác lũ, cuốn trôi mọi tạp chất, tái tạo lại kinh mạch, xương cốt, huyết nhục của hắn. Từng tế bào trong cơ thể Cố Trường Phong đang được lột xác, trở nên tinh khiết và mạnh mẽ hơn.
Cùng lúc đó, hắn cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn với thiên địa, một sự giác ngộ về bản chất của linh khí, về đạo lý tu luyện. Không còn là sự bế tắc, mà là sự thông suốt, sự hòa hợp. Những nút thắt trong tu vi mà trước đây hắn không thể lý giải, giờ đây bỗng nhiên được khai mở. Hắn như được nhìn thấy một con đường hoàn toàn mới, rộng lớn và sáng sủa hơn.
"Thẩm Quân Hành... ta tin ngươi! Nhất định phải thành công!" Cố Trường Phong thầm nhủ trong nội tâm, lời thề vang vọng như một lời tuyên bố giữa cõi hư vô. Hắn biết, Thẩm Quân Hành đã đặt cược vào hắn, đã nhìn thấy tiềm năng mà chính hắn cũng không dám tin. Và hắn sẽ không phụ lòng tin đó. Hắn sẽ vượt qua!
Linh quang từ cơ thể Cố Trường Phong bỗng bùng lên dữ dội, một luồng khí tức hùng vĩ, mãnh liệt thoát ra, lan tỏa khắp động phủ, thậm chí xuyên thấu cả những tầng đá dày đặc, hướng thẳng lên bầu trời đêm. Tiếng gầm gừ của hắn giờ đây không còn là tiếng đấu tranh, mà là tiếng reo hò của một linh hồn vừa được giải thoát, một tiếng khai phá của một cảnh giới mới. Hắn đã phá vỡ xiềng xích, đã vượt qua chính mình. Cố Trường Phong, sau bao năm chìm trong thất bại và nghi ngờ, cuối cùng cũng đã tìm thấy con đường của riêng mình, và trên con đường đó, hắn không còn là kẻ yếu đuối năm xưa. Hắn là một cường giả mới, một trụ cột mới của Thanh Vân Tông. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo trong động phủ như cũng bị linh khí hùng vĩ này xua tan, thay vào đó là một thứ hương vị tinh khiết, mạnh mẽ của sự sống và sức mạnh mới.
***
Trên đỉnh Thanh Vân Sơn, Đài Quan Tinh sừng sững giữa màn đêm tĩnh mịch, đón lấy ánh sáng bạc của ngàn vạn vì sao. Gió se lạnh lướt qua, mang theo hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc và sự thanh khiết của linh khí núi rừng. Thẩm Quân Hành đứng lặng lẽ trên đài quan sát mở, mái tóc đen dài khẽ bay trong gió, y phục xanh đậm ôm lấy dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa sự kiên định. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, tựa như vực thẳm hút lấy mọi ánh sáng, chăm chú nhìn vào Thiên Cơ Bàn đang lơ lửng trước mặt.
Thiên Cơ Bàn, một pháp khí cổ xưa được chạm khắc tinh xảo, phát ra ánh sáng huyền ảo, phản chiếu những luồng khí vận phức tạp đang xoay quanh Cố Trường Phong, hiện rõ ràng như những dòng chảy linh khí vô hình. Thẩm Quân Hành dõi theo từng biến động nhỏ nhất, từng tia sáng lóe lên hay mờ đi trên Thiên Cơ Bàn, tựa như một kỳ thủ đang quan sát từng nước đi trên bàn cờ sinh tử.
Hắn khẽ nhíu mày khi Cố Trường Phong gặp phải chướng ngại, một luồng khí vận đỏ sẫm biểu thị cho tâm ma và nguy hiểm bùng lên dữ dội trên Thiên Cơ Bàn. Hắn biết, đó là lúc Cố Trường Phong đang đối mặt với thử thách lớn nhất: sự nghi ngờ về bản thân, sự sợ hãi thất bại – những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn hắn.
"Hóa ra, tâm ma của ngươi lại là... sự nghi ngờ," Thẩm Quân Hành lẩm bẩm, giọng nói trầm ổn, khẽ vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn không hề ngạc nhiên. Hắn đã nhìn thấy điều đó từ lâu, đã hiểu rõ vận mệnh của Cố Trường Phong, đã biết rằng để Cố Trường Phong thực sự vươn lên, hắn phải đối mặt và vượt qua chính những yếu điểm nội tại của mình.
Rồi, một nụ cười nhạt, hiếm hoi, khẽ hiện trên môi hắn. Nụ cười ấy không phải của sự vui mừng, mà là của sự hài lòng thâm sâu, của một người đã tính toán kỹ lưỡng và thấy kết quả đúng như dự liệu. Luồng khí vận đỏ sẫm dần tan biến, thay vào đó là một luồng linh quang vàng óng, rực rỡ bùng lên, mạnh mẽ và kiên định, bao trùm lấy toàn bộ khí vận của Cố Trường Phong trên Thiên Cơ Bàn.
"Nhưng ngươi đã vượt qua," hắn tiếp lời, ánh mắt vẫn không rời Thiên Cơ Bàn, như thể đang nhìn thấy tận sâu thẳm tâm hồn Cố Trường Phong. "Ngươi đã đánh bại chính mình, đã phá vỡ xiềng xích. Đúng như ta dự liệu. Quân cờ này... cuối cùng cũng đã trưởng thành."
Thẩm Quân Hành biết rõ cái giá phải trả cho sự can thiệp này. Mỗi lần hắn vận dụng Thiên Cơ Bàn, mỗi lần hắn tác động vào vận mệnh của người khác, đều là một gánh nặng vô hình đè lên hắn, một sự tiêu hao nguyên thần mà không ai có thể nhìn thấy. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì hắn không phải vì danh lợi cá nhân, mà vì một lý tưởng cao cả hơn: ngăn chặn thế giới rơi vào vực thẳm diệt vong. Trong bối cảnh Tu Tiên Giới loạn lạc, nơi các cường giả tranh giành quyền lực, một Thanh Vân Tông yếu kém không thể là đối trọng. Cố Trường Phong, với ý chí kiên cường và tiềm năng to lớn, chính là quân cờ then chốt để củng cố Thanh Vân Tông, tạo nên một điểm tựa vững chắc cho chính đạo.
Hắn đưa tay khẽ vuốt ve Thiên Cơ Bàn. Những đường nét cổ xưa trên bề mặt pháp khí như đang kể lại những câu chuyện về vận mệnh, về những con người mà hắn đã từng dẫn dắt. "Mọi con đường đều mang dấu tay hắn," một câu nói mà hắn thường nghe người khác dùng để miêu tả mình, mang theo sự dè chừng, nghi kỵ, thậm chí là căm ghét. Nhưng hắn hiểu, đó là cái giá của một "kẻ dẫn đường". Hắn không thể đứng trên đỉnh cao hào quang, nhưng cũng không thể để thế giới rơi xuống vực sâu.
Thẩm Quân Hành hít một hơi không khí trong lành, cảm nhận cơn gió se lạnh mơn man trên da thịt. Hắn là một trí giả hậu trường, lặng lẽ dẫn dắt các thế lực, các cá nhân tới những mục tiêu mà hắn định sẵn. Sự cô độc là điều không thể tránh khỏi. Hắn gánh vác một gánh nặng mà không ai thấu hiểu, chịu đựng những hiểu lầm mà không thể giải thích. Nhưng mỗi khi nhìn thấy một mảnh ghép của kế hoạch lớn lao hơn đang dần hoàn thiện, như sự đột phá của Cố Trường Phong lúc này, hắn lại cảm thấy một sự thanh thản, một niềm tin rằng con đường mình chọn là đúng đắn.
Ánh mắt hắn lại một lần nữa hướng về phía xa, xuyên qua màn đêm, nhìn về U Minh Sâm Lâm u ám. Hắn biết, sự kiện hôm nay sẽ không qua mắt được kẻ kia. Hắc Phong Lão Tổ sẽ cảm nhận được, và sự chú ý của hắn ta đối với "kẻ dẫn đường bí ẩn" sẽ càng tăng lên. Cuộc đối đầu sẽ ngày càng khốc liệt. Nhưng đó cũng là một phần trong tính toán của hắn. Một Thanh Vân Tông mạnh mẽ, một Cố Trường Phong tái sinh, chính là quân bài quan trọng để đối phó với làn sóng tà ác sắp tới. Thẩm Quân Hành khẽ thở dài, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng trí tuệ sắc bén, ẩn chứa sự tính toán và dự liệu cho những bước đi tiếp theo.
***
Cách động phủ tu luyện của Cố Trường Phong không xa, trong một Giảng Đường cổ kính của Thanh Vân Tông, ánh đèn linh thạch ấm áp không thể xua tan hết bầu không khí căng thẳng bao trùm. Huyền Chân Đạo Nhân và Lạc Băng Nguyệt không dám rời đi, túc trực suốt đêm, cảm nhận từng đợt áp lực linh khí khủng khiếp đang tỏa ra từ hướng động phủ. Tiếng chim đêm hót véo von bên ngoài cũng không thể làm dịu đi sự lo lắng trong lòng họ. Mùi hương trầm thanh khiết trong Giảng Đường, vốn có tác dụng an thần, giờ đây dường như cũng không còn hiệu nghiệm.
Lạc Băng Nguyệt đứng bên cửa sổ, ánh mắt phượng sắc bén nhưng ẩn chứa sự lo lắng, nhìn ra ngoài màn đêm đen đặc. Gió nhẹ lay động tà bạch y tinh khôi của nàng, nhưng trái tim nàng lại đang dậy sóng. Nàng cảm nhận rõ ràng sự biến động của linh khí, sự bùng nổ của một luồng sức mạnh mới đang hình thành. Nàng nhớ lại những lời Thẩm Quân Hành từng nói với nàng, những lời tiên đoán mơ hồ nhưng luôn trở thành sự thật một cách kinh ngạc. Hắn đã nói rằng Cố Trường Phong sẽ có cơ duyên lớn, sẽ lột xác, nhưng nàng không ngờ lại diễn ra theo cách kịch tính và mạnh mẽ đến vậy.
"Sư tổ, liệu Cố sư huynh có thành công không?" Lạc Băng Nguyệt khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ bận tâm. Nàng quay lại nhìn Huyền Chân Đạo Nhân, người đang nhắm mắt ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn, khuôn mặt râu tóc bạc phơ toát lên vẻ thâm thúy nhưng cũng không giấu được sự căng thẳng.
Huyền Chân Đạo Nhân từ từ mở mắt, ánh mắt hiền từ nhưng ẩn chứa sự sâu sắc nhìn về phía động phủ. "Hắn đang đối mặt với chướng ngại lớn nhất của đời mình, Băng Nguyệt à," ông đáp, giọng nói trầm ấm. "Đó không chỉ là đột phá tu vi, mà còn là thử thách tâm cảnh, cuộc chiến chống lại chính bản thân mình. Mỗi cường giả muốn vươn tới đỉnh cao đều phải trải qua."
Ông khẽ thở dài. "Linh khí bùng nổ như vậy, mang theo cả sự đau đớn và cả ý chí kiên cường... Dù ta đã từng chứng kiến nhiều cường giả đột phá, nhưng khí tức lần này lại khác biệt. Nó mang theo một sự đổi thay căn bản, một sự tái sinh." Huyền Chân Đạo Nhân vuốt chòm râu bạc, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. "Nhưng ta tin vào sự lựa chọn của Thẩm quân sư. Khí vận của hắn đã thay đổi rồi."
Lạc Băng Nguyệt nghe vậy, trong lòng càng thêm phức tạp. "Thẩm quân sư... Người rốt cuộc đã làm gì?" Nàng thầm nhủ trong nội tâm. Mỗi lần Thẩm Quân Hành ra tay, dù là gián tiếp, đều mang lại những kết quả không ngờ. Từ việc giúp nàng đột phá, đến việc sắp đặt những quân bài dự phòng ở Sơn Cước Thôn, và giờ là đẩy Cố Trường Phong vào một cuộc lột xác kinh thiên động địa. Hắn giống như một đạo sĩ bí ẩn, luôn nắm giữ những bí mật mà không ai thấu hiểu.
Nàng cảm nhận được áp lực vô hình từ linh khí đang bao trùm Thanh Vân Tông, không chỉ là áp lực từ Cố Trường Phong, mà còn là áp lực từ tình hình hiện tại của tông môn. Sau cuộc tấn công của U Minh Giáo, Thanh Vân Tông đang lung lay, lòng người hoang mang. Một trụ cột mạnh mẽ là điều vô cùng cần thiết. Cố Trường Phong, sau sự kiện này, sẽ trở thành một đối trọng quan trọng, có khả năng thay đổi cục diện chiến đấu của Thanh Vân Tông. Lạc Băng Nguyệt hiểu điều đó. Nàng biết, con đường tu luyện của mình cũng còn rất dài, và những gánh nặng trên vai nàng cũng sẽ ngày càng lớn.
Huyền Chân Đạo Nhân đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao la. "Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát. Nhưng có những người lại chọn làm kỳ thủ, cố gắng xoay chuyển ván cờ theo ý mình." Ông không nói thẳng tên Thẩm Quân Hành, nhưng Lạc Băng Nguyệt hiểu ông đang nhắc đến ai. "Sự can thiệp của Thẩm quân sư, dù ẩn mình, nhưng lại mang đến những thay đổi không tưởng. Cố Trường Phong không chỉ mạnh lên về tu vi, mà tâm cảnh của hắn cũng đã thăng hoa. Hắn sẽ gánh vác được những trọng trách lớn hơn."
Lạc Băng Nguyệt gật đầu, trong lòng dâng lên một sự hỗn độn của tin tưởng, tò mò và cả sự áp lực. Nàng tin vào Thẩm Quân Hành, tin vào những sắp đặt của hắn. Nhưng nàng cũng không khỏi suy tư về con đường của chính mình. Nàng là một trong số ít người được Thẩm Quân Hành dẫn dắt trực tiếp, nàng cảm thấy trách nhiệm của mình ngày càng lớn. Liệu nàng có thể đạt đến cảnh giới mà Thẩm Quân Hành kỳ vọng? Liệu nàng có thể trở thành một quân cờ chủ chốt trong ván cờ lớn này?
Bất chợt, một luồng linh khí mạnh mẽ hơn bao giờ hết bùng nổ từ phía động phủ, khiến cả Giảng Đường rung lên bần bật. Cả Huyền Chân Đạo Nhân và Lạc Băng Nguyệt đều cảm thấy một nguồn sức mạnh hùng vĩ, tinh thuần và đầy uy nghiêm đang thức tỉnh. Một nụ cười rạng rỡ hiện trên khuôn mặt Huyền Chân Đạo Nhân. "Thành công rồi! Cố Trường Phong đã đột phá!"
Lạc Băng Nguyệt nhìn về phía động phủ, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Sự đột phá của Cố Trường Phong không chỉ là hy vọng cho Thanh Vân Tông, mà còn là lời nhắc nhở cho chính nàng. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng nàng sẽ không lùi bước. Nàng sẽ tiếp tục trưởng thành, tiếp tục chiến đấu, và cùng những người được Thẩm Quân Hành dẫn dắt, bảo vệ Tu Tiên Giới khỏi vực thẳm.
***
Trong động phủ tu luyện, nơi giờ đây không còn là nơi u tối và lạnh lẽo, mà tràn ngập một luồng linh khí tinh thuần, hùng vĩ, Cố Trường Phong từ từ mở mắt. Đôi mắt sắc bén như kiếm của hắn giờ đây không còn sự u ám hay nghi ngờ, mà thay vào đó là sự trong trẻo, kiên định và một ánh sáng trí tuệ sâu thẳm. Tóc bạc trắng như sương vẫn vậy, nhưng khí chất trên người hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là Cố Trường Phong của ngày xưa, một thiên tài bị phế, mà là một cường giả mới, một vị kiếm tu đã tìm thấy lại đạo của mình, và còn vươn xa hơn.
Hắn đứng dậy, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong từng kinh mạch, từng thớ thịt. Cơ thể hắn đã được tái tạo hoàn toàn, trở nên mạnh mẽ và bền bỉ hơn gấp bội. Những vết thương cũ, những tổn hại về tu vi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nguồn năng lượng dồi dào, tinh khiết. Hắn giơ tay, một luồng kiếm khí vô hình khẽ dao động trong không gian, mang theo sự sắc bén và uy lực kinh người. Hắn đã không chỉ hồi phục tu vi, mà còn đột phá lên một cảnh giới cao hơn, vượt qua cả đỉnh phong của chính mình trước đây.
"Cảnh giới Kim Đan hậu kỳ... không ngờ ta lại có thể đạt tới mức này!" Cố Trường Phong khẽ thốt lên, giọng nói trầm thấp, mang theo chút ngạc nhiên và cả niềm hân hoan khó tả. Hắn biết rõ, sự đột phá này không thể đến từ nỗ lực cá nhân đơn thuần. Đó là kết quả của viên đan dược thần bí, của sự sắp đặt tinh vi từ một bàn tay vô hình.
Hắn nhìn về phía xa, xuyên qua lớp đá dày của động phủ, nhìn về hướng Đài Quan Tinh. Trong lòng hắn dâng lên một sự tôn kính và biết ơn sâu sắc đối với Thẩm Quân Hành. Hắn đã tin tưởng Thẩm Quân Hành, và Thẩm Quân Hành đã không phụ lòng tin đó. Hắn đã nhìn thấy tâm ma của mình, và nhờ sự trợ giúp gián tiếp của Thẩm Quân Hành, hắn đã vượt qua.
"Thẩm Quân Hành... ta nợ ngươi một ân tình lớn." Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Hắn hiểu rằng, sự đột phá này không chỉ mang lại cho hắn sức mạnh, mà còn đi kèm với trách nhiệm. Thanh Vân Tông đang cần hắn, Tu Tiên Giới đang đối mặt với nguy hiểm từ U Minh Giáo. Hắn không thể ngồi yên.
Hắn bước ra khỏi động phủ, bước chân vững chãi và mạnh mẽ. Ánh trăng cuối đêm chiếu rọi lên thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn, làm nổi bật mái tóc bạc trắng và đôi mắt kiên định. Cố Trường Phong, giờ đây không chỉ là một kiếm khách tài năng, mà còn là một trụ cột vững chắc của chính đạo, một quân cờ quan trọng trong ván cờ lớn của Thẩm Quân Hành. Sự trở lại của hắn với sức mạnh mới sẽ là một cú sốc lớn đối với U Minh Giáo, và là niềm hy vọng cho Thanh Vân Tông. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Kẻ dẫn đường đã trao cho hắn con đường, giờ là lúc hắn phải tự bước đi trên con đường đó, và chiến đấu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.