Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 10: Kiểm Tra Bất Ngờ: Trí Tuệ Tạp Dịch và Âm Mưu Trưởng Lão

Tiếng gió đêm vẫn rít nhẹ bên ngoài, nhưng trong căn phòng nhỏ, ánh nến lung linh lại mang đến một cảm giác ấm áp, an toàn đến lạ. Trình Vãn Sinh đã cẩn thận cất Ngọc Giản Vô Danh vào nơi bí mật dưới tấm ván sàn cũ kỹ, nơi mà hắn tin rằng không ai có thể tìm thấy. Gương mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. Dù con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy và cô độc, hắn biết mình không thể lùi bước. Hắn sẽ sống sót, bằng trí tuệ, bằng sự cẩn trọng, và bằng bí mật mà hắn đang nắm giữ. Và đôi khi, sự cô lập mà hắn phải chịu đựng lại chính là tấm màn che hoàn hảo nhất để bảo vệ bí mật đó.

Sáng hôm sau, Thanh Huyền Tông thức giấc trong một màn sương mỏng, trắng đục. Không khí se lạnh mang theo mùi đất ẩm và hương thảo mộc thoang thoảng từ những khu vườn linh dược trên sườn núi. Tiếng chuông tông môn vang lên ba hồi trầm hùng, như một lời nhắc nhở về sự trang nghiêm và kỷ luật của nơi này, cũng như đánh dấu sự khởi đầu một ngày mới đầy bận rộn. Các tạp dịch đã bắt đầu công việc của mình từ rất sớm, tiếng bước chân lẹt quẹt trên những con đường đá cuội, tiếng khua chén đĩa lạch cạch từ nhà bếp, và tiếng xì xào to nhỏ của những kẻ phàm nhân đang cố gắng tồn tại trong thế giới của tu sĩ.

Trình Vãn Sinh, như thường lệ, đã hoàn thành phần việc của mình một cách lặng lẽ và hiệu quả nhất có thể. Hắn không bao giờ phàn nàn, cũng không bao giờ làm chậm trễ công việc, dù những ánh mắt dò xét và sự cô lập vẫn luôn bủa vây hắn sau những chuyện đã xảy ra ở Rừng Mê Vụ. Hắn vẫn là Trình Vãn Sinh của ngày nào, dáng người hơi gầy, khuôn mặt bình thường dễ bị hòa lẫn vào đám đông, nhưng đôi mắt nâu sẫm kia lại không ngừng quan sát, nắm bắt từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn di chuyển giữa các khu vực tạp dịch, mang vác những giỏ rau củ, dọn dẹp sân bãi, làm mọi thứ với một sự cẩn trọng gần như ám ảnh. Hắn biết, một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến hắn mất đi chỗ đứng duy nhất này, mất đi cơ hội duy nhất để sống sót.

Bỗng nhiên, một tiếng nói the thé, đầy vẻ kiêu ngạo vang vọng khắp khu tạp dịch, cắt ngang sự yên tĩnh giả tạo của buổi sớm. “Tất cả tạp dịch! Nghe đây! Lập tức tập trung tại Đại Điện Thanh Huyền! Có lệnh kiểm tra khẩn cấp từ Viên Trưởng Lão! Ai vắng mặt, lập tức trục xuất tông môn!”

Một đệ tử ngoại môn, thân hình gầy gò, khuôn mặt ti tiện quen thuộc, chính là Đệ Tử Nịnh Hót của hôm qua, đang đứng trên một tảng đá cao, hất hàm ra vẻ ta đây. Hắn ta mặc bộ y phục đệ tử ngoại môn màu xanh nhạt, trông có vẻ oai phong hơn hẳn bộ đồ tạp dịch cũ nát của hắn trước kia, nhưng bản chất nịnh bợ thì vẫn không thay đổi. Giọng điệu của hắn không chỉ truyền lệnh mà còn mang theo một sự đe dọa rõ ràng.

Ngay lập tức, khu tạp dịch trở nên hỗn loạn. Tiếng than vãn, tiếng bước chân dồn dập, tiếng va chạm đồ đạc vang lên khắp nơi. Các tạp dịch, với vẻ mặt sợ hãi và hoang mang, vội vàng bỏ dở công việc, chen chúc nhau đổ về phía Đại Điện. Trình Vãn Sinh khẽ nhíu mày. Một cuộc kiểm tra bất ngờ? Hắn cảm nhận được sự bất an lan tỏa trong không khí, như một làn sóng lạnh lẽo ập đến. Hắn từng nghe phong thanh về những cuộc ‘thanh lọc’ định kỳ của tông môn để loại bỏ những tạp dịch yếu kém, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại đến nhanh như vậy.

Trần Lão Quản Sự, với mái tóc bạc phơ và tấm lưng còng, xuất hiện từ phía nhà bếp, khuôn mặt hiền lành giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng. Ông vội vã đi tới, cố gắng trấn an đám đông đang hoảng loạn. “Nào, nào, mọi người bình tĩnh! Cứ xếp hàng ngay ngắn, đừng chen lấn! Nghe lời Trưởng Lão! Cứ làm đúng phận sự là được!”

Thấy Trình Vãn Sinh đang thu dọn những giỏ rau củ còn lại, ông lão khẽ thở dài, tiến lại gần, giọng nói đầy bất lực nhưng cũng chứa đựng sự quan tâm hiếm hoi. “Vãn Sinh à, con cũng mau đi đi. Lần này không biết lại có chuyện gì nữa. Con phải hết sức cẩn thận. Trong tông môn này, sống được ngày nào hay ngày đó, đừng ham hố những thứ không thuộc về mình. Cứ giữ mình cho tốt, đừng để bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành.”

Trình Vãn Sinh gật đầu nhẹ, ánh mắt trầm tĩnh. Hắn hiểu ý Trần Lão Quản Sự muốn nói gì. Giữ mình cho tốt, có nghĩa là đừng thể hiện quá nhiều, đừng quá nổi bật, đừng gây ra rắc rối. Nhưng đồng thời, cũng phải đủ khả năng để vượt qua những bài kiểm tra oái oăm như thế này. Hắn tự nhủ: "Lại là trò thanh lọc... phải hết sức cẩn thận. Mỗi bước đi đều phải tính toán, không thể sơ sẩy."

Lý Cẩu Đản, thân hình gầy gò, khuôn mặt ti tiện, vừa chạy tới vừa thở hổn hển. Hắn ta liếc nhìn Trình Vãn Sinh với ánh mắt ghen tị quen thuộc, rồi quay sang than vãn với Trương Đại Bàn đang run rẩy bên cạnh. “Kiểm tra gì chứ, chẳng phải chỉ là muốn kiếm cớ đuổi việc chúng ta sao? Đời tạp dịch khổ như chó! Suốt ngày bị sai vặt, giờ còn bị đem ra làm trò cười nữa!”

Trương Đại Bàn, béo tròn và hiền lành, chỉ biết gãi đầu. “Ta… ta sợ quá, Cẩu Đản ca. Lỡ ta bị đuổi thì sao đây? Về nhà không có gì ăn, cha mẹ ta…”.

“Đừng lo lắng quá, Đại Bàn,” Trình Vãn Sinh khẽ nói, giọng trầm ổn, “Cứ làm hết sức mình, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Hắn không nói thêm, bởi vì hắn biết, trong hoàn cảnh này, lời an ủi đôi khi chỉ là vô nghĩa. Cái quan trọng là phải chuẩn bị tinh thần để đối phó. Hắn nhanh chóng thu dọn nốt công việc, dùng tai nghe ngóng những tin đồn xung quanh. Các tạp dịch xì xào về việc có thể là một đợt tuyển chọn đệ tử ngoại môn mới, hoặc cũng có thể là do thiếu hụt linh thạch nên tông môn muốn giảm bớt nhân sự. Dù là lý do gì, thì đối với những người phàm trần như họ, đó đều là một mối đe dọa sống còn.

Trình Vãn Sinh trộn lẫn vào đám đông, giữ một khoảng cách vừa đủ, không quá gần để bị chú ý, cũng không quá xa để bị bỏ lại. Hắn cảm nhận được không khí se lạnh buổi sáng, cái lạnh không chỉ từ sương mù mà còn từ sự sợ hãi đang bao trùm hàng trăm trái tim phàm nhân. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho tâm trí mình tỉnh táo. "Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ," hắn thầm nhắc nhở bản thân. "Dù là hoàn cảnh nào, cũng phải tìm ra kẽ hở, tìm ra con đường." Hắn cùng những tạp dịch khác, men theo con đường đá cuội uốn lượn, hướng về phía Đại Điện Thanh Huyền, nơi những tòa điện, lầu các bằng đá xanh và gỗ lim, mái cong lợp ngói lưu ly đang dần hiện rõ qua màn sương mờ.

***

Đại Điện Thanh Huyền hiện ra sừng sững, uy nghi giữa không trung. Sau khi màn sương tan dần, ánh nắng mặt trời buổi sớm chiếu rọi, làm nổi bật những mái ngói lưu ly lấp lánh và những cột trụ chạm khắc tinh xảo. Đây là trung tâm quyền lực của Thanh Huyền Tông, nơi mà những tạp dịch như Trình Vãn Sinh hiếm khi được phép đặt chân tới, ngoại trừ những dịp đặc biệt hoặc khi có lệnh triệu tập như thế này. Không khí nơi đây trang nghiêm đến ngột ngạt, mùi trầm hương nồng đậm từ các điện thờ tỏa ra, hòa lẫn với mùi đá lạnh lẽo và một chút hương linh khí nhàn nhạt.

Hàng trăm tạp dịch, từ những người trẻ tuổi cho đến những ông lão lưng còng, đứng xếp hàng ngay ngắn trong Đại Điện rộng lớn. Tiếng chuông tông môn đã ngừng vang, chỉ còn lại tiếng bước chân lẹt quẹt và tiếng ho khan thỉnh thoảng của ai đó. Họ co rúm lại, ánh mắt đầy lo sợ, cố gắng thu mình lại nhất có thể. Nền đá cẩm thạch dưới chân lạnh buốt, dường như xuyên qua lớp giày vải cũ kỹ mà thấm vào tận xương tủy.

Trần Lão Quản Sự đứng xa hơn một chút, giữa đám tạp dịch, ánh mắt ông không ngừng liếc nhìn lên ngai vị cao nhất, nơi một bóng người đang thong thả ngồi xuống.

Đó là Viên Trưởng Lão. Hắn ta có vóc dáng trung bình, nhưng vẻ mặt béo tốt, phúng phính, thường mang một nụ cười giả tạo, như thể đang che giấu điều gì đó. Đôi mắt ti hí của hắn đảo qua đám đông, chất chứa sự tính toán và khinh miệt. Hắn ta mặc một bộ đạo bào màu xám tro, chỉn chu và quyền uy, hoàn toàn khác biệt so với những bộ đồ tạp dịch cũ nát. Bên cạnh hắn, Đệ Tử Nịnh Hót đứng thẳng tắp, liên tục gật đầu phụ họa, khuôn mặt ti tiện của hắn ta giờ đây càng thêm phần đắc ý.

Viên Trưởng Lão khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn đá cẩm thạch, tiếng gõ khô khốc vang vọng khắp Đại Điện, khiến mọi người giật mình. “Khụ khụ!” Hắn ta hắng giọng, giọng nói pha chút kiêu ngạo, vang vọng đến từng ngóc ngách. “Bổn Trưởng Lão phụng mệnh tông chủ, tiến hành kiểm tra năng lực tạp dịch. Thanh Huyền Tông ta là đất lành cho những kẻ có tài, chứ không phải nơi dung chứa những kẻ lười biếng, vô dụng! Kẻ nào không đạt, tự động ra khỏi tông môn! Đừng trách bổn Trưởng Lão không nể tình!”

Đệ Tử Nịnh Hót lập tức hùa theo, cong môi cười nịnh. “Đúng vậy! Trưởng Lão nói rất phải! Không có năng lực thì đừng chiếm chỗ, đúng vậy! Thanh Huyền Tông ta linh khí dồi dào, tài nguyên phong phú, không thể để lãng phí cho những kẻ tầm thường!”

Trình Vãn Sinh đứng im lặng trong đám đông, ánh mắt hắn không rời khỏi Viên Trưởng Lão. Hắn nhận ra sự tàn nhẫn và tính toán ẩn giấu trong đôi mắt ti hí ấy. Đây không chỉ là một cuộc kiểm tra năng lực đơn thuần, mà còn là một màn trình diễn quyền uy, một cách để Viên Trưởng Lão củng cố vị thế của mình, đồng thời thanh lọc những tạp dịch mà hắn cho là không cần thiết, hoặc có thể là để thế chỗ cho những kẻ tay chân của hắn. "Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy," Trình Vãn Sinh thầm nhủ, nhưng trong tình huống này, gục ngã có nghĩa là bị loại bỏ, và không có cơ hội để đứng dậy.

Viên Trưởng Lão phất tay, ra hiệu cho hai đệ tử ngoại môn khác. Lập tức, mười chậu linh thảo được mang ra, đặt trên một chiếc bàn đá dài trước mặt đám tạp dịch.

Trình Vãn Sinh tập trung cao độ, ánh mắt quét qua từng chậu linh thảo. Chúng có đủ loại hình dạng và màu sắc: có loại xanh tươi mơn mởn, lá tròn trịa như ngọc; có loại thân tím sẫm, hoa đỏ rực như máu; có loại lại chỉ là một bụi cây khô cằn, rễ chằng chịt bám vào đất. Một số chậu linh thảo phát ra ánh sáng mờ nhạt, cho thấy chúng chứa đựng linh khí. Nhưng một số khác trông lại hoàn toàn bình thường, thậm chí là có vẻ héo úa, nhưng Trình Vãn Sinh biết, những thứ càng bình thường đôi khi lại càng ẩn chứa nguy hiểm chết người.

Trong tâm trí Trình Vãn Sinh, Ngọc Giản Vô Danh dường như lại sáng lên. Những dòng chữ cổ xưa, những hình ảnh về linh thảo mà hắn đã giải mã trong đêm qua, hiện lên rõ mồn một. Hắn bắt đầu so sánh, phân tích.

"Cái này là Thanh Ngọc Thảo, thường dùng để điều hòa khí huyết, không có độc tính..."

"Cái này là Huyết Chi, quý hiếm hơn, có tác dụng bổ nguyên khí, nhưng phải biết cách điều chế..."

Rồi ánh mắt hắn dừng lại ở một chậu cây trông khá giống Thanh Ngọc Thảo. Lá cũng xanh mướt, thân cây cũng mảnh mai. Nhưng có một điểm khác biệt tinh vi mà chỉ có những người cực kỳ am hiểu về linh thảo hoặc có khả năng quan sát vượt trội mới có thể nhận ra: trên lá của cây này có những vân tím li ti, gần như vô hình, và một mùi hương thoang thoảng, hơi ngai ngái mà người bình thường sẽ lầm tưởng là mùi đất ẩm.

"Tử Kim Nham!" Trình Vãn Sinh giật mình. Ngọc Giản Vô Danh đã mô tả rất rõ loại cây này. Nó là một loại kịch độc, chỉ cần chạm vào da thịt cũng có thể gây ra hiện tượng tê liệt, nếu nuốt phải, linh khí trong cơ thể sẽ bị phong bế hoàn toàn, và sau đó là cái chết. Điều đáng sợ là Tử Kim Nham lại cực kỳ giống Thanh Ngọc Thảo, thường được bọn người tâm địa độc ác sử dụng để hãm hại người khác. Hắn khẽ hít một hơi lạnh. Nếu không có Ngọc Giản, hắn chắc chắn cũng sẽ nhầm lẫn.

Viên Trưởng Lão lại gõ gõ ngón tay. “Bài kiểm tra rất đơn giản. Các ngươi lần lượt lên đây, chỉ ra tên, công dụng, và đặc tính của từng loại linh thảo. Ai không biết, hoặc nhận sai… thì biết kết cục rồi đấy!” Giọng hắn ta đầy vẻ đắc ý, ánh mắt ti hí lướt qua đám đông, như thể đang chờ đợi một màn kịch hay.

Áp lực trong Đại Điện tăng lên gấp bội. Các tạp dịch bắt đầu xì xào to nhỏ, hoảng loạn. Hầu hết bọn họ chỉ làm những công việc chân tay, sao có thể biết được những kiến thức chuyên sâu về linh thảo? Trình Vãn Sinh, một lần nữa, cảm thấy sự cô lập của mình lại trở thành một lớp vỏ bọc hoàn hảo. Hắn đứng im lặng, không biểu lộ cảm xúc gì, như một bức tượng giữa biển người đang hoảng sợ. "Càng ít người chú ý, càng tốt," hắn tự nhủ. "Nhưng cũng không thể hoàn toàn không bị chú ý, nếu không sẽ bị coi là vô dụng và bị loại." Hắn cần phải thể hiện đủ khả năng để sống sót, nhưng không được quá nổi bật để gây ra rắc rối cho mình.

***

Cuộc kiểm tra bắt đầu, và như dự đoán, nó nhanh chóng biến thành một thảm họa cho phần lớn các tạp dịch. Từng người được gọi tên lên phía trước, đối mặt với mười chậu linh thảo và ánh mắt dò xét, đầy vẻ trêu ngươi của Viên Trưởng Lão. Tiếng thở dài, tiếng lắp bắp, và những cái lắc đầu ngán ngẩm vang lên liên tục. Viên Trưởng Lão không ngừng quở trách, đôi khi còn buông lời miệt thị. “Vô dụng! Ngay cả linh thảo căn bản cũng không nhận ra, các ngươi còn xứng đáng ở lại Thanh Huyền Tông sao?”

Lý Cẩu Đản là một trong những người đầu tiên bị gọi tên. Hắn ta run rẩy bước lên, khuôn mặt ti tiện giờ trắng bệch vì sợ hãi. Hắn nhìn chằm chằm vào các chậu linh thảo, cố gắng nhận ra, nhưng chỉ nhận được những loại phổ biến nhất. Khi được hỏi về một loại linh thảo có màu xanh biếc, hắn lắp bắp. “Cái này… cái này là… Thanh Ngọc Thảo?”

Viên Trưởng Lão nheo mắt. “Ngươi chắc chứ? Ngươi có thấy những vân tím li ti trên lá không? Ngươi có ngửi thấy mùi ngai ngái không? Hừ! Đây là Tử Kim Nham! Kịch độc! Ngươi mà đưa cái này cho tông chủ uống, tông chủ có tám cái mạng cũng không đủ!” Viên Trưởng Lão quát lớn, Lý Cẩu Đản sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống. “Cút xuống! Năng lực kém cỏi như ngươi, lập tức ghi tên vào danh sách bị loại!”

Lý Cẩu Đản thất thểu lùi xuống, ánh mắt vừa thất vọng vừa căm phẫn. Hắn liếc nhìn Trình Vãn Sinh, như thể muốn đổ lỗi cho sự may mắn của Trình Vãn Sinh khi không bị gọi lên trước.

Tiếp theo là Trương Đại Bàn. Hắn ta bước lên với vẻ mặt ngây ngốc và sợ hãi tột độ. May mắn thay, Viên Trưởng Lão chỉ hỏi hắn vài loại linh thảo cơ bản mà ngay cả tạp dịch cũng thường xuyên tiếp xúc. Trương Đại Bàn chỉ vào ba loại, giọng run rẩy. “Cái này là Xuyên Tâm Liên, để giải độc… Cái này là Kim Ngân Hoa, trị cảm… Cái này… cái này là Thanh Ngọc Thảo, dùng để nấu canh…”

Viên Trưởng Lão nhìn Trương Đại Bàn với ánh mắt khinh thường. “Hừ, cũng tạm được. Miễn cưỡng cho qua. Đúng là phường tạp dịch, chỉ biết mấy thứ linh thảo rẻ tiền này!” Hắn ta phất tay, Trương Đại Bàn thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lùi xuống, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây đỏ bừng vì xấu hổ nhưng cũng tràn đầy sự mừng rỡ. "Ăn no là vui rồi!" hắn thầm nhủ, mừng vì mình còn có cơ hội được ở lại tông môn.

Rồi đến lượt Trình Vãn Sinh.

Hắn bình tĩnh tiến lên, không nhanh không chậm, bước chân vững vàng. Ánh mắt hắn lướt qua mười chậu linh thảo một lần nữa, các thông tin từ Ngọc Giản Vô Danh đã được sắp xếp gọn gàng trong tâm trí. Hắn không biểu lộ sự lo lắng, cũng không tỏ vẻ tự tin thái quá. Chỉ là một sự điềm tĩnh đến đáng sợ.

Viên Trưởng Lão nheo đôi mắt ti hí, nhìn Trình Vãn Sinh. Hắn ta từng nghe qua về Trình Vãn Sinh, cái tên bị đồn đại là mang điềm xấu, là kẻ hèn nhát. Hắn ta muốn xem, liệu kẻ này có gì đặc biệt. “Ngươi tên gì?”

“Tiểu nhân Trình Vãn Sinh.”

“Hừ, Trình Vãn Sinh. Ngươi có vẻ tự tin đấy nhỉ? Vậy thì, ngươi hãy nói cho bổn Trưởng Lão biết, loại cây này là gì?” Viên Trưởng Lão chỉ vào chậu Tử Kim Nham mà Lý Cẩu Đản vừa nhận nhầm.

Trình Vãn Sinh nhìn thẳng vào chậu cây, giọng nói trầm ổn, rõ ràng, không một chút do dự. “Thưa Trưởng Lão, đây là Tử Kim Nham. Loại cây này có hình dáng cực kỳ giống Thanh Ngọc Thảo, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy những vân tím li ti trên lá, và một mùi hương ngai ngái đặc trưng. Đây là một loại kịch độc, chỉ cần chạm vào da thịt cũng có thể gây tê liệt, nếu nuốt phải, linh khí sẽ bị phong bế, dẫn đến tử vong trong vòng nửa khắc. Nó thường mọc ở những nơi âm u, ẩm thấp, nơi linh khí bị ô nhiễm.”

Viên Trưởng Lão nhíu mày, khó chịu. Hắn ta không ngờ một tạp dịch lại có thể nhận biết chính xác như vậy, và còn nói rõ đến từng chi tiết. "Làm sao ngươi biết rõ đến vậy?"

Trình Vãn Sinh cúi đầu nhẹ, thái độ khiêm tốn nhưng không hề yếu hèn. “Tiểu nhân thường ngày làm việc ở kho cũ, tình cờ đọc được vài cuốn sách cũ đã bị bỏ đi, trong đó có ghi chép về các loại linh thảo. Lại hay có cơ hội phụ giúp Dược Lão ở Dược Các, nên cũng có chút may mắn được mắt thấy tai nghe. Tiểu nhân nhận thấy loại cây này cực kỳ nguy hiểm, nên mới cố gắng ghi nhớ đặc điểm của nó, để tránh sơ suất mà gây họa cho người khác.” Hắn khéo léo biến kiến thức từ Ngọc Giản thành những “cuốn sách cũ” và “kinh nghiệm phụ giúp Dược Lão”, hoàn toàn hợp lý với thân phận của một tạp dịch.

Viên Trưởng Lão vẫn không bỏ qua, hắn ta lại chỉ vào một loại linh thảo khác, một loại thảo dược quý hiếm, có tác dụng củng cố nguyên khí. Trình Vãn Sinh lại một lần nữa đưa ra câu trả lời chính xác đến kinh ngạc, không chỉ tên gọi mà còn cả phương pháp điều chế sơ bộ và những điều cấm kỵ khi sử dụng.

Đám tạp dịch xung quanh xì xào, ánh mắt kinh ngạc. Trần Lão Quản Sự thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười hiền hậu thoáng hiện trên môi ông. Ngay cả Đệ Tử Nịnh Hót cũng tỏ ra bất ngờ, khuôn mặt ti tiện của hắn ta thoáng chút khó chịu.

Viên Trưởng Lão, sau vài câu hỏi nữa, cuối cùng cũng không thể bắt bẻ được Trình Vãn Sinh. Hắn ta đập tay xuống bàn một cái rõ mạnh, giọng điệu ẩn chứa sự bực tức. “Hừ! Lần này tạm tha cho ngươi! Coi như ngươi có chút kiến thức. Nhưng đừng tưởng có thể giở trò qua mặt bổn Trưởng Lão!” Ánh mắt hắn lướt qua Trình Vãn Sinh đầy ẩn ý, như muốn cảnh cáo rằng hắn sẽ không để yên.

Trình Vãn Sinh cúi đầu cảm ơn, rồi bình tĩnh lùi về vị trí. Hắn biết, mình đã vượt qua bài kiểm tra, nhưng đồng thời cũng đã tạo ra một "dấu ấn" trong tâm trí Viên Trưởng Lão, một dấu ấn không mấy tốt đẹp. Tuy nhiên, điều này là không thể tránh khỏi. Hắn không thể giả vờ ngu dốt hoàn toàn, nếu không sẽ bị loại bỏ.

Viên Trưởng Lão tiếp tục kiểm tra vài người nữa, rồi cuối cùng, hắn ta công bố danh sách những người bị loại. Hơn một phần ba số tạp dịch đã bị trục xuất khỏi tông môn, để lại một không khí nặng nề của sự tuyệt vọng và sợ hãi. Sau khi hoàn tất, Viên Trưởng Lão phất tay áo bỏ đi, Đệ Tử Nịnh Hót vội vàng lẽo đẽo theo sau.

Đại Điện Thanh Huyền trở lại vẻ yên tĩnh, nhưng một sự thay đổi đã diễn ra. Các tạp dịch khác nhìn Trình Vãn Sinh với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa e ngại. Sự cô lập vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không chỉ là sự xa lánh vì những lời đồn đại, mà còn là sự xa cách vì hắn đã thể hiện một khả năng vượt trội mà họ không có.

Trình Vãn Sinh thở nhẹ một hơi, không để ai nhận ra. Hắn biết, mình đã an toàn. Ít nhất là cho hôm nay. Kiến thức từ Ngọc Giản Vô Danh lại một lần nữa chứng minh giá trị của nó. Nó không chỉ là một cơ duyên, mà còn là một lá bùa hộ mệnh, giúp hắn vượt qua những hiểm nguy chết người mà không cần phải dùng đến vũ lực. Hắn sẽ sống sót, bằng trí tuệ, bằng sự cẩn trọng, và bằng bí mật mà hắn đang nắm giữ. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, Viên Trưởng Lão sẽ là một đối thủ thường xuyên, một trong vô số những âm mưu và quyền lực đen tối trong Thanh Huyền Tông mà hắn sẽ phải đối mặt. Thanh Huyền Tông không chỉ là nơi tu luyện, mà còn là một đấu trường chính trị, nơi mỗi bước đi sai lầm đều có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free