Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 11: Bẫy Ngầm Giữa Phế Tích: Trí Tuệ Tạp Dịch và Phòng Tu Luyện Bỏ Hoang

Đêm dài trôi qua trong sự tĩnh mịch lạnh lẽo của khu tạp dịch, nhưng đối với Trình Vãn Sinh, mỗi khắc đều là những luồng suy nghĩ không ngừng. Hắn biết, an toàn của ngày hôm qua chỉ là một khoảnh khắc tạm bợ, một mảnh trăng treo lơ lửng giữa biển đêm bão táp. Ánh mắt chứa đầy sự ngờ vực và ác ý của Viên Trưởng Lão vẫn ám ảnh trong tâm trí hắn, như một lời cảnh báo không lời về những sóng gió sắp nổi lên. Thanh Huyền Tông, với vẻ ngoài trang nghiêm, lại ẩn chứa một dòng chảy ngầm của quyền lực và âm mưu, nơi mà một tạp dịch nhỏ bé như hắn có thể bị cuốn phăng bất cứ lúc nào. “Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ,” hắn tự nhủ, câu nói ấy không phải là một lời khoa trương, mà là một lời thề nguyện thầm lặng với chính bản thân mình. Hắn phải trở thành một nghệ sĩ bậc thầy, khéo léo lèo lái con thuyền sinh mệnh qua từng đợt sóng dữ.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố sức xuyên qua màn sương mù dày đặc bao phủ các đỉnh núi Thanh Huyền Tông, khu tạp dịch đã rục rịch. Tiếng chuông tông môn từ xa vọng lại, trầm hùng và cổ kính, mang theo một nỗi cô độc khó tả. Xen lẫn trong tiếng chuông là tiếng hô hào của các đệ tử luyện công ở khu vực chính điện, xa xăm và mơ hồ, như một thế giới khác biệt hoàn toàn với sự khắc nghiệt nơi đây. Một làn gió lạnh buốt lùa qua các hành lang cũ kỹ, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của những bức tường đá rêu phong, quyện lẫn với mùi khói bếp than và mồ hôi chua của hàng trăm tạp dịch đang vội vã bắt đầu ngày mới. Không khí bao trùm một sự nặng nề đến nghẹt thở. Cuộc kiểm tra đột ngột ngày hôm qua, và số phận của hơn một phần ba tạp dịch bị trục xuất, vẫn còn đè nặng lên tâm trí mọi người. Mỗi khuôn mặt đều hằn lên sự mệt mỏi, lo lắng, và một nỗi sợ hãi thầm kín về tương lai bất định.

Trình Vãn Sinh, trong bộ y phục tạp dịch cũ kỹ màu xám, đứng lẫn vào đám đông, đôi mắt nâu sẫm của hắn không ngừng quan sát xung quanh. Hắn không cao lớn, dáng người hơi gầy, nhưng lại ẩn chứa sự dẻo dai và linh hoạt. Khuôn mặt bình thường, dễ bị hòa lẫn, nhưng đôi mắt ấy lại sắc bén lạ thường, có thể nắm bắt những chi tiết nhỏ nhất. Hắn cảm nhận được những ánh nhìn soi mói, những lời xì xào to nhỏ mà hắn biết là đang nhắm vào mình. Không phải là những lời đồn đại vu vơ như trước, mà là sự ngạc nhiên xen lẫn e dè, thậm chí là ghen tị sau màn thể hiện ngày hôm qua. Hắn biết, sự khác biệt của mình đã bắt đầu lộ ra, dù hắn đã cố gắng che giấu.

“Hừ, lại cái tên may mắn đó…” Một tiếng lầm bầm nhỏ lọt vào tai Trình Vãn Sinh. Hắn không cần quay đầu cũng biết đó là Lý Cẩu Đản. Tên tạp dịch gầy gò, khuôn mặt ti tiện ấy đang đứng cách hắn không xa, đôi mắt ti hí trừng thẳng vào Trình Vãn Sinh, ánh lên vẻ khó chịu và căm ghét không che giấu. Lý Cẩu Đản đã thất bại thảm hại trong cuộc kiểm tra, và sự “vượt trội” bất ngờ của Trình Vãn Sinh hẳn đã khiến hắn ta cảm thấy bị xúc phạm. Trương Đại Bàn, với thân hình béo tròn và khuôn mặt bầu bĩnh, lại hoàn toàn không để ý đến những căng thẳng ngầm này. Y vẫn cặm cụi với công việc bốc vác những bao gạo nặng trịch, mồ hôi nhễ nhại, miệng lẩm bẩm điều gì đó về bữa sáng và ước mơ được ăn no. Đối với Trương Đại Bàn, niềm vui lớn nhất có lẽ chỉ là "Ăn no là vui rồi!". Sự đơn giản của y đôi khi lại là một thứ xa xỉ trong cái thế giới đầy toan tính này.

Trần Lão Quản Sự, với mái tóc bạc trắng và tấm lưng còng, xuất hiện giữa đám tạp dịch. Ông mặc bộ quản sự cũ kỹ, khuôn mặt hiền lành phúc hậu nhưng đôi mắt đã hằn sâu những vết chân chim, lộ vẻ từng trải và ưu tư. Ông ho nhẹ một tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng lại đủ sức át đi những tạp âm xung quanh.

“Các ngươi, hôm nay dọn dẹp khu phía Tây. Nhiều chỗ đã lâu không được động đến, phải cẩn thận.” Trần Lão Quản Sự dặn dò, ánh mắt ông lướt qua đám tạp dịch, rồi dừng lại một chút trên người Trình Vãn Sinh, thoáng hiện lên một tia phức tạp khó hiểu. “Khu vực đó là nơi các phòng tu luyện cũ, ít người qua lại. Bụi bặm, rêu phong nhiều. Ai nấy đều phải giữ gìn cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện không hay.” Giọng ông trầm trầm, mang theo một chút cảnh báo ẩn ý.

Trình Vãn Sinh cúi đầu nhận nhiệm vụ. Hắn biết, "chuyện không hay" mà Trần Lão Quản Sự nói có thể là vô số điều: từ việc dẫm phải linh xà ẩn mình trong rêu, trượt chân ngã trên nền đá ẩm ướt, cho đến việc vô tình đụng chạm vào một cấm chế hay linh trận đã cũ kỹ. Trong Thanh Huyền Tông, nguy hiểm có thể rình rập từ những điều nhỏ nhặt nhất. “Ánh mắt Viên Trưởng Lão... hắn sẽ không bỏ qua dễ dàng. Phải càng cẩn trọng hơn,” hắn tự nhủ trong lòng. Mặc dù Viên Trưởng Lão không có mặt ở đây, nhưng cái bóng của hắn ta dường như vẫn bao trùm lấy không khí, khiến Trình Vãn Sinh cảm thấy một áp lực vô hình. Hắn biết, những kẻ như Viên Trưởng Lão sẽ không từ bỏ ý định loại trừ hắn dễ dàng, hoặc ít nhất là tìm cách gây khó dễ. Do đó, mỗi hành động, mỗi bước đi của hắn từ giờ phút này trở đi đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng.

Hắn đi theo nhóm tạp dịch về phía khu vực dọn dẹp, ánh mắt không ngừng quan sát xung quanh, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: những vệt rêu mọc trên tường, độ ẩm của không khí, hướng gió thổi, thậm chí là những vết nứt nhỏ trên nền đá. Đây là bản năng sinh tồn đã được mài giũa qua bao năm tháng, là một phần không thể thiếu trong con người hắn. Hắn không phải thiên tài tu luyện, nhưng khả năng quan sát và trí nhớ siêu phàm của hắn chính là vũ khí mạnh nhất, là lá bùa hộ mệnh giúp hắn sống sót trong thế giới khắc nghiệt này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của trầm hương từ khu vực chính điện hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương lạnh. Con đường phía trước còn dài, và mỗi bước đi đều phải là một nước cờ được tính toán kỹ lưỡng.

***

Càng đi sâu vào khu vực phía Tây của Thanh Huyền Tông, không khí càng trở nên tĩnh mịch và lạnh lẽo. Màn sương mù giăng mắc dày đặc hơn, che khuất tầm nhìn, khiến những mái ngói cong vút và những bức tường đá cổ kính trở nên mờ ảo, như những bóng ma khổng lồ ẩn hiện giữa không gian. Tiếng chuông tông môn không còn nghe thấy nữa, thay vào đó là tiếng gió rít qua các hành lang cũ kỹ, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thở than của ai đó. Mùi trầm hương nhạt dần, bị thay thế hoàn toàn bởi mùi ẩm mốc, bụi bặm và rêu phong nồng nặc, gợi lên cảm giác hoang phế và bị lãng quên.

Trình Vãn Sinh cùng Trương Đại Bàn được phân công dọn dẹp một hành lang dài, ít người qua lại, dẫn đến dãy các phòng tu luyện cá nhân đã lâu không được sử dụng. Hành lang lát đá xanh rêu, dưới chân có nhiều vũng nước đọng do ẩm ướt lâu ngày. Trình Vãn Sinh, trong bộ y phục xám cũ kỹ, cầm một chiếc chổi tre dài, động tác quét dọn của hắn không nhanh nhưng lại vô cùng tỉ mỉ, cẩn trọng. Hắn không chỉ quét sạch rác rưởi, mà còn dùng ánh mắt của mình để "quét" qua từng mét vuông nền đá, từng kẽ tường, không bỏ sót bất kỳ một chi tiết bất thường nào. Tiếng chổi quét sàn xào xạc đều đặn, hòa vào tiếng gió rít và tiếng nước nhỏ giọt từ những vũng bẩn, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của sự lao động và cô độc.

Trương Đại Bàn, với vóc dáng nặng nề của mình, đang loay hoay với một mạng nhện khổng lồ bám đầy bụi ở góc tường. Y than thở: “Anh Vãn Sinh, khu này nhiều mạng nhện quá! Với cả, hình như có cả chuột nữa. Sống ở đây chắc là khổ lắm.” Y không hề để ý đến vẻ mặt căng thẳng của Trình Vãn Sinh, vẫn hồn nhiên với những suy nghĩ đơn giản của mình.

Trình Vãn Sinh khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt hắn đã bị thu hút bởi một điều gì đó. Cách đó không xa, ngay khúc cua hẹp dẫn vào một dãy phòng tu luyện, có một vệt nước nhỏ kéo dài trên nền đá. Điều đáng nói là vệt nước này không phải là một vết bẩn thông thường do ẩm ướt, mà nó có vẻ... trơn hơn, và màu sắc hơi khác lạ, như có một chút dầu mỡ hoặc chất dịch nhầy nào đó đã được đổ ra. Ngay bên cạnh vệt nước, một viên đá nhỏ, màu xám, được đặt khá tinh vi, nó không nằm hẳn trên vệt nước nhưng lại ở vị trí hoàn hảo để một người sơ ý dẫm phải khi cố tránh vệt nước, hoặc đơn giản là bước qua khúc cua mà không chú ý. Hắn đã từng đọc trong Ngọc Giản Vô Danh về những loại bẫy đơn giản nhưng hiệu quả, thường được những phàm nhân hoặc kẻ yếu thế sử dụng để cản trở đối thủ. Viên đá này, dù nhỏ, lại được đặt một cách cố ý, không phải ngẫu nhiên.

Trình Vãn Sinh liếc mắt sang bên cạnh. Lý Cẩu Đản đang lảng vảng gần đó, giả vờ dùng chổi quét qua loa vài cái ở một góc tường khác. Hắn ta cố tình quay lưng lại Trình Vãn Sinh, nhưng Trình Vãn Sinh lại tinh ý nhận ra vai hắn ta hơi run rẩy, và ánh mắt ti hí của hắn ta đang cố gắng liếc nhìn qua kẽ vai để quan sát phản ứng của hắn. Một nụ cười khẩy thoáng hiện trên khuôn mặt ti tiện của Lý Cẩu Đản, tuy rất nhanh chóng biến mất, nhưng lại không thể thoát khỏi đôi mắt sắc bén của Trình Vãn Sinh.

"Hóa ra là ngươi." Trình Vãn Sinh thầm nghĩ. Hắn không hề cảm thấy ngạc nhiên. Sau màn kiểm tra ngày hôm qua, Lý Cẩu Đản hẳn đã ôm một mối hận trong lòng. Loại người tiểu nhân như hắn ta không có khả năng đối đầu trực diện, nên sẽ tìm cách gây khó dễ bằng những thủ đoạn bẩn thỉu, nhỏ nhặt như thế này. Nếu một tạp dịch bình thường dẫm phải, nhẹ thì trượt chân ngã, nặng thì có thể bị thương tích, và trong môi trường khắc nghiệt này, một vết thương nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, thậm chí là bị loại bỏ. "Đời tạp dịch khổ như chó!" Câu nói đó của Lý Cẩu Đản lại vang vọng trong tâm trí Trình Vãn Sinh, nhưng hắn biết, nỗi khổ đó không phải là cái cớ để làm hại người khác. Hắn không muốn Lý Cẩu Đản thành công, không phải vì muốn trả thù, mà vì hắn không muốn bất kỳ ai khác học theo những thủ đoạn hèn hạ này.

Trình Vãn Sinh giả vờ không hề để ý đến vệt nước hay viên đá. Hắn vẫn giữ nhịp điệu quét dọn đều đặn, chậm rãi tiến về phía khúc cua. Khi còn cách vệt nước vài bước, hắn đột nhiên hơi khom lưng, giả vờ như đang nhặt một mẩu rác nhỏ vương trên mặt đất. Hành động này khiến hắn hơi chệch hướng, và khi đứng thẳng dậy, bước chân của hắn tự nhiên đặt lệch ra khỏi vệt nước và viên đá một cách hoàn hảo. Hắn hơi nghiêng người, giữ thăng bằng một cách tự nhiên, như một người đang đi trên một con đường không bằng phẳng. Hắn không hề vấp ngã, không hề tỏ ra bất ngờ hay hoảng hốt. Cả quá trình diễn ra một cách mượt mà, tự nhiên đến mức Trương Đại Bàn bên cạnh còn không hề nhận ra điều bất thường.

Lý Cẩu Đản, vốn đang cố gắng theo dõi qua kẽ vai, quay hẳn người lại khi thấy Trình Vãn Sinh đã đi qua khúc cua một cách an toàn. Đôi mắt ti hí của hắn ta mở to một chút, vẻ mặt từ khó chịu chuyển sang bất ngờ, rồi nhanh chóng biến thành thất vọng và tức tối. Hắn ta không thể tin được Trình Vãn Sinh lại có thể tránh được cái bẫy nhỏ mà hắn đã dày công sắp đặt. Hắn ta lẩm bẩm điều gì đó, rồi tức tối dùng chổi đập mạnh vào tường, tạo ra một tiếng động lớn trong hành lang tĩnh mịch.

Trình Vãn Sinh không quay đầu lại, nhưng hắn có thể cảm nhận được sự tức giận của Lý Cẩu Đản. Hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Một lần nữa, khả năng quan sát nhạy bén và kiến thức từ Ngọc Giản Vô Danh đã cứu hắn khỏi một rắc rối không đáng có. Hắn biết, Lý Cẩu Đản sẽ không bỏ cuộc dễ dàng, nhưng hắn cũng không bận tâm. Những trò vặt vãnh như thế này, hắn có thể dễ dàng hóa giải. Điều quan trọng là hắn đã vượt qua, không gây sự chú ý, và không để mình bị tổn thương. "Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy," hắn nghĩ. Nhưng với hắn, kẻ mạnh hơn nữa là kẻ không bao giờ gục ngã từ những cái bẫy nhỏ nhặt của cuộc đời.

***

Công việc dọn dẹp khu vực phía Tây kéo dài đến chiều muộn. Khi màn sương mù bắt đầu dày đặc trở lại và ánh sáng yếu ớt của mặt trời đã bị nuốt chửng hoàn toàn bởi những đám mây xám xịt, Trình Vãn Sinh và các tạp dịch khác mới hoàn thành nhiệm vụ. Mùi ẩm mốc và bụi bặm đã bám sâu vào y phục, vào từng thớ thịt. Ai nấy đều mệt mỏi, nhưng không ai dám than vãn. Sau khi tập hợp và được Trần Lão Quản Sự cho phép giải tán, Trình Vãn Sinh không vội vã quay về khu tạp dịch. Hắn muốn tận dụng chút thời gian còn lại để khám phá thêm khu vực này.

Trong quá trình dọn dẹp, hắn đã đi qua rất nhiều căn phòng tu luyện nhỏ, hầu hết đều bị khóa hoặc niêm phong. Nhưng có một căn phòng, nằm khuất trong một góc hành lang ít người qua lại nhất, cánh cửa gỗ đã cũ kỹ của nó hơi hé mở. Ánh mắt Trình Vãn Sinh đã ghi nhớ vị trí này từ lúc sáng, và giờ đây, hắn lặng lẽ tiến đến. Cánh cửa gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng khi hắn đẩy nó ra thêm một chút. Bên trong, một luồng không khí ẩm lạnh phả vào mặt, mang theo mùi gỗ mục, mùi đá cũ và một mùi hương rất nhẹ, rất tinh tế, của linh khí.

Trình Vãn Sinh cẩn trọng bước vào. Căn phòng không quá lớn, chỉ khoảng hai trượng vuông, tường được xây bằng đá xanh rêu, nền đất nện chắc chắn. Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ nhỏ trên cao rọi vào, soi rõ những lớp bụi dày đặc phủ kín mọi vật. Giữa phòng có một bồ đoàn đã sờn cũ, hai bên tường có vài tấm bùa tụ linh khí đã ố vàng, gần như không còn hiệu lực, nhưng vẫn còn bám chặt vào đá. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một tấm bùa, cảm nhận được một luồng linh khí yếu ớt nhưng ổn định lan tỏa ra. Ngọc Giản Vô Danh đã từng đề cập đến các loại pháp trận tụ linh khí cơ bản, và hắn nhận ra, dù đã cũ kỹ, pháp trận trong căn phòng này vẫn còn hoạt động, dù chỉ ở mức tối thiểu.

Căn phòng mang một bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường, như thể thời gian đã ngưng đọng ở đây từ rất lâu. Không có tiếng gió rít, không có tiếng động của thế giới bên ngoài, chỉ còn tiếng hít thở nhẹ nhàng của chính hắn. Trình Vãn Sinh chậm rãi đi quanh phòng, kiểm tra từng góc khuất. Hắn chạm vào bức tường đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng cáp của nó. Những chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng không thoát khỏi đôi mắt hắn: một vết nứt trên tường, một viên gạch lát nền hơi nhô cao, thậm chí là hình dạng của những hạt bụi li ti đọng trên bồ đoàn. Hắn ghi nhớ mọi thứ.

Hắn ngồi xuống bồ đoàn đã cũ, nhắm mắt lại. Hắn không vội vàng tu luyện, mà chỉ đơn giản là cảm nhận. Linh khí trong phòng tuy yếu ớt, nhưng lại tinh khiết hơn hẳn so với linh khí hỗn tạp bên ngoài khu tạp dịch. Nó nhẹ nhàng len lỏi qua từng lỗ chân lông, mang đến một cảm giác thanh mát và dễ chịu. “Linh khí ở đây tuy yếu, nhưng lại ổn định một cách kỳ lạ... có lẽ có thể tận dụng,” hắn tự nhủ trong tâm. Ngọc Giản Vô Danh không chỉ dạy hắn cách nhận biết linh thảo, độc dược, mà còn hé lộ những kiến thức sơ khai về linh khí, về cách cảm nhận và hấp thu nó. Hắn thử vận chuyển một luồng linh khí nhỏ trong cơ thể theo phương pháp thô sơ nhất mà Ngọc Giản đã đề cập. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được một sự khác biệt rõ rệt. Luồng linh khí ấy dường như dễ dàng di chuyển hơn, nhẹ nhàng hơn so với khi hắn cố gắng hấp thu linh khí bên ngoài.

Cảm giác này khiến Trình Vãn Sinh chợt lóe lên một tia hy vọng. Đây có thể là một cơ hội nhỏ, một nơi bí mật để hắn có thể bắt đầu tiếp xúc với con đường tu luyện một cách an toàn, không bị ai phát hiện. Hắn biết, một tạp dịch như hắn, nếu lộ ra việc có thể tu luyện, sẽ gặp phải vô vàn rắc rối. Viên Trưởng Lão, với ánh mắt đầy nghi ngờ của hắn ta, chắc chắn sẽ không bỏ qua. Và những tạp dịch khác, với sự ghen tị và toan tính của họ, cũng sẽ tìm cách hãm hại hắn. Sự cô lập mà hắn đang chịu đựng, vốn là một gánh nặng, giờ đây lại trở thành một tấm màn bảo vệ vô hình, che giấu những bí mật và cơ duyên của hắn.

Hắn mở mắt, nhìn xung quanh căn phòng một lần nữa, ánh mắt đầy suy tư. Ngọc Giản đã cho hắn kiến thức, nhưng chính trí tuệ và sự cẩn trọng của hắn mới là yếu tố quyết định để sử dụng kiến thức ấy một cách hiệu quả. "Ngọc Giản đã nói về những dấu hiệu của bẫy đơn giản, không ngờ lại hữu ích nhanh đến vậy." Hắn nghĩ về cái bẫy của Lý Cẩu Đản buổi sáng. Từ những điều nhỏ nhặt nhất, hắn đã có thể áp dụng kiến thức để sinh tồn. Và giờ đây, căn phòng này, cũng là một cơ duyên nhỏ, một điểm tựa để hắn tiếp tục con đường sống sót của mình.

Trình Vãn Sinh đứng dậy, phủi nhẹ bụi bặm trên y phục. Hắn ghi nhớ kỹ vị trí của căn phòng, cấu trúc của pháp trận tụ linh khí cũ kỹ, và cả cảm giác của linh khí bên trong. Đây sẽ là bí mật của riêng hắn. Hắn lặng lẽ rời đi, đóng cánh cửa gỗ cũ kỹ lại một cách cẩn thận, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Cánh cửa khép lại, trả lại sự tĩnh mịch cho căn phòng bị lãng quên, nhưng trong tâm trí Trình Vãn Sinh, một cánh cửa khác đã mở ra. Con đường sống sót của hắn, từ giờ phút này, sẽ không chỉ dừng lại ở việc tránh né hiểm nguy, mà còn là việc nắm bắt những cơ hội nhỏ nhất, từng chút một, để tự cường bản thân trong im lặng, để rồi một ngày nào đó, hắn có thể đứng vững trên con đường tu tiên đầy chông gai này.

Trời đã tối hẳn khi Trình Vãn Sinh trở về khu tạp dịch. Hắn hòa vào dòng người mệt mỏi, khuôn mặt bình thản, không một chút biểu cảm đặc biệt. Không ai biết rằng, trong một ngày bình thường như bao ngày khác, hắn đã tránh được một cái bẫy nhỏ, và tìm thấy một nơi trú ẩn bí mật, một điểm tựa mới trên con đường sinh tồn của mình. Hắn biết, Viên Trưởng Lão sẽ không ngừng tìm cách gây khó dễ, và những âm mưu trong Thanh Huyền Tông sẽ ngày càng trở nên phức tạp. Nhưng hắn cũng tin rằng, khả năng quan sát và vận dụng kiến thức từ Ngọc Giản Vô Danh của hắn sẽ ngày càng được mài giũa, giúp hắn vượt qua mọi thử thách. Hắn sẽ sống sót, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng trí tuệ, sự cẩn trọng, và bí mật mà hắn đang nắm giữ.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free