Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 127: Bí Cảnh Huyễn Nguyệt: Ảo Ảnh Đầu Tiên và Bước Chân Cẩn Trọng
Cánh cổng rung chuyển đến cực điểm, những âm thanh "ù ù" trầm đục biến thành một tiếng gầm rú chói tai, như một sinh vật khổng lồ đang mở ra hàm răng của nó, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai bước vào. Ánh sáng xanh tím lóe lên lần cuối, chói lòa như một tia chớp, rồi vòng xoáy không gian ổn định lại, hiện rõ một con đường mờ ảo, dẫn vào một thế giới hoàn toàn xa lạ. Một luồng lực hút mạnh mẽ bỗng nhiên xuất hiện, kéo các đệ tử về phía cổng. Cuộc hành trình vào Bí Cảnh Huyễn Nguyệt, nơi hơi thở cổ xưa của một kỷ nguyên đã mất thức giấc, đã chính thức bắt đầu.
Trình Vãn Sinh cảm thấy toàn thân bị kéo giật mạnh về phía trước, một cảm giác không trọng lượng quen thuộc nhưng đồng thời cũng vô cùng kỳ lạ xâm chiếm lấy y. Không gian xung quanh y xoay chuyển chóng mặt, như thể y đang bị ném vào một cối xay khổng lồ, mọi thứ đảo lộn, mờ ảo. Các luồng linh khí hỗn loạn va đập vào nhau, tạo ra những tiếng rít ghê rợn trong tai, và một áp lực vô hình đè nặng lên mọi giác quan. Y không nhìn rõ bất cứ thứ gì ngoài một mảng sương mù xanh tím dày đặc, xoáy tròn không ngừng, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Trọng lực dường như thay đổi liên tục, lúc thì như bị kéo xuống tận cùng địa ngục, lúc lại như bị đẩy bay lên trời cao, khiến dạ dày y quặn thắt khó chịu.
Tiếng la hét hoảng loạn bắt đầu vang lên từ khắp nơi, xuyên qua màn sương mù dày đặc và những luồng linh khí hỗn loạn.
"Trời ơi, chuyện gì thế này?!" Một giọng nữ the thé vang lên, đầy sợ hãi. "Ta... ta không thấy đường! Ai đó cứu ta với!"
Đó là Nữ Đệ Tử Đa Miệng, giọng nói của nàng giờ đây không còn sự lanh lợi thường ngày, mà chỉ còn sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Trình Vãn Sinh có thể cảm nhận được sự hoảng loạn đang lan nhanh như dịch bệnh trong đám đông đệ tử. Nhiều người vấp ngã, va vào nhau trong bóng tối và sự mất phương hướng, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng thấy.
"Yếu kém! Chỉ là một chút sương mù mà cũng sợ hãi!" Giữa mớ âm thanh hỗn độn ấy, một tiếng gầm gừ giận dữ vang lên, đầy sự khinh thường. Đó là Hàn Thiên Vũ. Dù giọng nói có phần chấn động, nhưng vẫn toát lên vẻ kiêu ngạo, thậm chí là tức giận vì sự yếu đuối của đồng môn. Hắn dường như đang cố gắng giữ vững khí thế của mình, nhưng sự căng thẳng trong từng lời nói không thể nào che giấu.
Trình Vãn Sinh không nói một lời. Y đã chuẩn bị tinh thần cho sự hỗn loạn này. Ngay khi cảm thấy trọng tâm cơ thể ổn định lại một chút, y lập tức lùi lại một bước, tựa lưng vào một tảng đá to lớn mà không biết từ đâu xuất hiện, vững chắc như một cây cột giữa biển động. Y nhắm hờ mắt, không phải vì sợ hãi, mà để thích nghi với sự thay đổi đột ngột của linh khí và ánh sáng kỳ dị đang bóp méo mọi thứ.
Trong sâu thẳm tâm trí, Trình Vãn Sinh thầm nhủ: *Sương mù này không đơn giản... có linh khí của ảo cảnh. Phải quan sát thật kỹ, không thể tin vào mắt mình.* Dược Lão Quái từng dạy y rằng, những ảo cảnh cấp thấp thường chỉ đánh lừa thị giác, nhưng ảo cảnh cấp cao có thể xâm nhập vào mọi giác quan, thậm chí là tâm trí, bóp méo nhận thức và khơi gợi nỗi sợ hãi tiềm ẩn. Cái sương mù xanh tím này, với linh khí cổ xưa và áp lực nặng nề, chắc chắn thuộc loại thứ hai. Y cảm nhận được từng sợi linh khí đang len lỏi vào cơ thể, như những xúc tu vô hình cố gắng khống chế ý chí của y.
Y lập tức kích hoạt Bích Lạc Linh Giáp ẩn dưới lớp y phục. Một luồng linh lực ấm áp, dịu nhẹ lan tỏa khắp cơ thể, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình, chống lại sự xâm nhập của linh khí hỗn loạn và xoa dịu cảm giác khó chịu. Cùng lúc đó, y dùng thủ ấn bí mật của Dược Lão Quái, một kỹ thuật luyện khí đặc biệt để thanh lọc ngũ giác. Linh lực tập trung vào đôi mắt, đôi tai và khứu giác, giúp y gạt bỏ những tác động ảo ảnh, nhìn rõ hơn, nghe rõ hơn, và ngửi thấy những mùi hương chân thật hơn trong màn sương mờ ảo. Mùi đất cổ xưa, trộn lẫn với mùi sương ẩm và một chút linh thảo quý hiếm, dần trở nên rõ ràng hơn, thay thế cho cảm giác buồn nôn ban đầu.
Trình Vãn Sinh hít thở sâu, từng chút từng chút một, điều hòa hơi thở và linh lực. Y biết rằng, trong những thời khắc hỗn loạn như thế này, sự bình tĩnh là vũ khí mạnh nhất. Tiếng la hét của các đệ tử vẫn không ngớt, nhưng giờ đây, dưới sự tác động của thủ ấn, chúng trở nên bớt chói tai hơn, thậm chí y còn có thể phân biệt được một vài giọng nói quen thuộc. Sự hoảng loạn của họ chỉ càng làm tăng thêm nguy hiểm, khiến họ dễ dàng trở thành mục tiêu của những cạm bẫy hoặc yêu thú ẩn mình trong Bí Cảnh. Y không muốn bị cuốn vào sự hỗn loạn đó, không muốn trở thành một phần của mớ bòng bong này. *Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ.* Y nhắc nhở bản thân, từng chút một lấy lại sự kiểm soát. Y không thể cứu tất cả, và y cũng không có ý định đó. Nhiệm vụ của y là bảo vệ chính mình.
Sương mù xanh tím vẫn dày đặc, nhưng Trình Vãn Sinh đã cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ. Các luồng linh khí hỗn loạn không còn va đập mạnh mẽ như trước, mà bắt đầu tuần hoàn theo một quy luật nào đó, chậm rãi và đầy bí ẩn. Áp lực vô hình cũng giảm đi đáng kể. Điều này cho thấy giai đoạn chuyển giao đã kết thúc, và y cùng các đệ tử đã chính thức đặt chân vào Bí Cảnh Huyễn Nguyệt. Y khẽ mở mắt, xuyên qua lớp sương mờ, cố gắng nắm bắt những hình ảnh đầu tiên của thế giới mới này. Ánh sáng vẫn xanh tím kỳ lạ, nhưng không còn chói lòa như trước, mà như được lọc qua hàng ngàn lớp pha lê, tạo nên một vẻ huyền ảo, ma mị.
Dần dần, sương mù bắt đầu loãng đi, như một tấm màn lụa được vén lên từ từ, để lộ ra một cảnh tượng khiến nhiều đệ tử phải ngỡ ngàng. Không còn là sự hỗn loạn và u tối, thay vào đó là một khu rừng tuyệt đẹp, như bước ra từ những câu chuyện cổ tích. Cây cối trong khu rừng có màu sắc rực rỡ đến không tự nhiên: lá cây xanh ngọc bích, thân cây màu tím than, hoa nở khắp nơi với đủ sắc đỏ, vàng, cam, tất cả đều phát ra ánh sáng lung linh, huyền ảo. Những con đường mòn được lát bằng đá quý, lấp lánh như được rải vàng, uốn lượn giữa những thảm thực vật kỳ lạ. Tiếng suối chảy róc rách, trong trẻo đến bất ngờ, xen lẫn tiếng chim hót du dương, ngọt ngào đến nao lòng. Thậm chí, đâu đó còn vọng lại tiếng cười nói trong trẻo, như tiếng tiên nữ vui đùa.
Một vài đệ tử, vẫn còn đang bàng hoàng vì sự hỗn loạn vừa rồi, đã không khỏi thốt lên kinh ngạc. Sự sợ hãi nhanh chóng bị thay thế bằng sự tham lam và phấn khích.
"Ha ha! Linh quả! Ta phát tài rồi! Các ngươi cứ từ từ mà nhặt rác đi!" Tiếng Tiểu Công Tử Ham Chơi vang lên, đầy sự vui sướng và ngạo mạn. Hắn ta, với dáng vẻ lười biếng và khuôn mặt búng ra sữa, giờ đây lại nhanh nhẹn đến lạ thường, lao về phía một cây cổ thụ khổng lồ. Trên cành cây đó, hàng trăm quả linh quả màu vàng óng, to bằng nắm tay, tỏa ra hương thơm ngát, lấp lánh như ngọc, khiến người ta chỉ muốn lập tức hái xuống.
Những lời nói của hắn như một ngòi nổ, kích thích lòng tham của nhiều đệ tử khác.
"Cái Bí Cảnh này quả nhiên không tầm thường! Cơ duyên ở khắp nơi!" Một Kiếm Đường Sư Huynh, dáng vẻ uy phong nhưng ánh mắt đầy sự háo hức, cũng không kìm được mà lớn tiếng reo lên. Hắn ta cũng nhanh chóng lao về phía một bụi linh thảo phát sáng rực rỡ.
Trình Vãn Sinh đứng im tại chỗ, đôi mắt sắc bén quét qua mọi chi tiết. *Quá hoàn hảo... quá bất thường.* Y thầm nhủ. Mùi đất cổ xưa và linh thảo quý hiếm vẫn còn đó, nhưng giờ đây, xen lẫn trong không khí, y ngửi thấy một mùi hương khác, rất nhẹ, thoang thoảng nhưng không thể lầm lẫn: mùi máu tươi. Mùi hương này, dù bị che giấu khéo léo bởi sự ngọt ngào của hoa cỏ và linh quả, vẫn không thể thoát khỏi khứu giác nhạy bén của y. Mùi máu tươi không chỉ đơn thuần là mùi của sự chết chóc, mà nó còn mang theo một chút vị sắt, một chút vị tanh nồng, như một lời cảnh báo thầm lặng.
Dược Lão Quái đã nói: "Những gì lấp lánh nhất thường che giấu nguy hiểm chết người." Lời khuyên của Tần Diệu Nhi cũng vọng lại trong tâm trí y: "Hãy cẩn thận với những gì lấp lánh nhất." Tất cả những điều này khiến Trình Vãn Sinh cảm thấy bất an tột độ. Khu rừng này, với vẻ đẹp mê hoặc đến khó tin, dường như được tạo ra để đánh lừa những kẻ tham lam và thiếu cảnh giác. Đây chắc chắn là một ảo ảnh cấp cao, không chỉ đơn thuần là hình ảnh mà còn tác động lên khứu giác, thính giác, và cả cảm xúc, lợi dụng lòng tham của con người để dẫn dụ họ vào bẫy.
Trong khi Tiểu Công Tử Ham Chơi và Kiếm Đường Sư Huynh hăm hở lao về phía những "cơ duyên" lấp lánh, Trình Vãn Sinh tập trung vào đôi mắt mình. Y vận dụng bí thuật 'Phá Huyễn Nhãn' mà Dược Lão Quái đã chỉ dạy. Linh lực hội tụ nơi đồng tử, khiến đôi mắt y lóe lên một tia sáng mờ nhạt, như có thể nhìn xuyên qua mọi hư ảo. Ngay lập tức, thế giới xung quanh Trình Vãn Sinh thay đổi. Vẻ đẹp rực rỡ của khu rừng không biến mất hoàn toàn, nhưng những lớp ngụy trang bắt đầu bong tróc. Y nhìn thấy những gợn sóng mờ ảo trong không khí, như những vết nứt vô hình trên một bức tranh hoàn mỹ. Tiếng suối chảy róc rách vẫn còn đó, nhưng Phá Huyễn Nhãn cho y thấy những luồng linh khí độc hại ẩn dưới dòng nước. Tiếng chim hót du dương giờ đây lại như những âm thanh chói tai, cố gắng che lấp đi tiếng gầm gừ yếu ớt từ một nơi nào đó sâu trong rừng.
Và quan trọng nhất, Trình Vãn Sinh nhìn thấy con đường lấp lánh như dát vàng mà các đệ tử đang dẫm lên, thực chất chỉ là một lớp phủ mỏng, một ảo ảnh tinh vi. Bên dưới lớp ảo ảnh đó, là một vực sâu không đáy, với những cành cây sắc nhọn như răng nanh khổng lồ vươn lên, sẵn sàng xé toạc bất cứ thứ gì rơi xuống. Một mùi tử khí nồng nặc bốc lên từ vực sâu, hòa lẫn với mùi máu tươi ngày càng rõ rệt, chứng tỏ đã có không ít sinh linh đã trở thành nạn nhân của cạm bẫy này. Phía đáy vực sâu còn có những luồng sáng mờ ảo của độc chướng, cùng với hình ảnh chập chờn của những yêu thú hình thù kỳ dị đang ẩn mình chờ đợi con mồi.
Trình Vãn Sinh khẽ nhíu mày. Đây không chỉ là một cạm bẫy đơn thuần, mà là một hệ thống tinh vi, được tạo ra để đánh lừa cả người tu luyện cảnh giới cao. Y cố gắng cảnh báo một vài đệ tử gần đó bằng một cái nháy mắt bí mật, một cử chỉ mà y thường dùng để truyền đạt thông tin không lời. Nhưng đa số đệ tử, bị lòng tham và ảo ảnh che mờ mắt, hoàn toàn không để ý đến. Họ vẫn đang chạy theo những "cơ duyên" giả tạo, như những con thiêu thân lao vào lửa. Y thấy một vài người, ánh mắt vẫn còn giữ được chút tỉnh táo, nhưng họ cũng bị cuốn theo dòng người, không dám đi ngược lại.
Trình Vãn Sinh không cố gắng thuyết phục thêm. Y biết rằng, trong Bí Cảnh này, mỗi người phải tự chịu trách nhiệm cho số phận của mình. Y đã làm những gì có thể, nhưng y không thể bảo vệ tất cả. Y chậm rãi lùi lại vài bước, giữ khoảng cách an toàn với con đường lấp lánh, đồng thời quan sát Tiểu Công Tử Ham Chơi đang hăm hở lao về phía cây linh quả khổng lồ. Hắn ta, với toàn thân toát ra linh lực cấp thấp, hoàn toàn không thể nhận ra vẻ đẹp trước mắt chỉ là một cái bẫy chết người. Khuôn mặt hắn tràn ngập vẻ phấn khích, như thể hắn đã nhìn thấy một núi vàng bạc châu báu, chứ không phải là một cái chết đang chờ đợi.
Tiểu Công Tử Ham Chơi chỉ còn cách cây linh quả vài bước chân. Hắn ta đưa tay ra, ánh mắt đầy vẻ tham lam, chuẩn bị hái lấy những quả linh quả lấp lánh. Đột nhiên, "Rắc!" Một tiếng động giòn tan vang lên. Lớp đá quý lấp lánh dưới chân hắn ta nứt ra, sau đó sụp đổ hoàn toàn. Cả thân người Tiểu Công Tử Ham Chơi chới với giữa không trung, khuôn mặt búng ra sữa biến sắc, từ vẻ phấn khích chuyển sang kinh hoàng tột độ.
"Aaaaaa! Cứu ta với! Cứu ta! Ta... ta không muốn chết!" Tiếng la hét thất thanh của hắn vang vọng khắp khu rừng, phá tan vẻ đẹp ảo ảnh, và mang theo một sự kinh hoàng tột độ.
Lúc này, vẻ đẹp của khu rừng bắt đầu tan biến đối với những ai đứng gần, đặc biệt là những người đã chứng kiến cảnh tượng Tiểu Công Tử Ham Chơi rơi xuống. Cây cối rực rỡ mất đi ánh sáng lung linh, những con đường lát đá quý biến thành những mảng đất đá lởm chởm. Tiếng suối chảy róc rách biến thành tiếng nước chảy xiết ghê rợn, và tiếng chim hót du dương trở thành tiếng gió rít như than khóc. Mùi máu tươi, lúc trước còn thoang thoảng, giờ đây trở nên nồng nặc, hòa quyện với mùi tử khí bốc lên từ vực sâu đen ngòm, lạnh lẽo.
Vực sâu mà Trình Vãn Sinh đã nhìn thấy bằng Phá Huyễn Nhãn giờ đây hiện ra rõ mồn một trước mắt mọi người. Bên dưới là những cành cây sắc nhọn, loang lổ máu khô, cùng với những luồng độc chướng màu xanh lục bốc lên cuồn cuộn. Tiểu Công Tử Ham Chơi đang bám víu vào một cành cây nhỏ, thân thể treo lơ lửng, vẻ mặt trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt trợn ngược nhìn xuống đáy vực sâu. Hắn ta chỉ còn cách cái chết trong gang tấc.
Trình Vãn Sinh vẫn giữ khoảng cách an toàn, đứng ở rìa vực, đôi mắt sắc bén quét qua từng chi tiết. Y không vội vàng cứu Tiểu Công Tử Ham Chơi. Thứ nhất, y không có khả năng cứu người một cách dễ dàng trong tình huống này mà không đặt mình vào nguy hiểm. Thứ hai, y cần phải phân tích xem còn có cạm bẫy phụ nào không, hoặc nếu có yêu thú nào bị thu hút bởi tiếng động và mùi máu. Y âm thầm nhặt một vài viên đá nhỏ, ném về các hướng khác nhau, lắng nghe tiếng động và quan sát phản ứng của môi trường xung quanh, dò tìm những nguy hiểm tiềm ẩn.
Tiếng la hét của Tiểu Công Tử Ham Chơi tiếp tục vang lên, xen lẫn tiếng cầu xin thảm thiết.
"Thật hèn hạ! Dám dùng ảo ảnh để hãm hại!" Hàn Thiên Vũ đứng cách đó không xa, khuôn mặt tuấn tú giờ đây đầy vẻ tức giận. Hắn ta rút thanh kiếm ra, linh lực bùng phát, có vẻ như muốn xông lên cứu người. Nhưng Bạch Lạc Tuyết, đứng cạnh hắn, đã kịp thời đưa tay ngăn lại.
"Cái Bí Cảnh này... không thể xem thường." Giọng nói của nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng quét qua xung quanh, đầy sự cảnh giác. Nàng không vội vàng hành động, mà tập trung vào việc quan sát, giống như Trình Vãn Sinh.
*May mắn là mình không tham lam.* Trình Vãn Sinh thầm nghĩ. *Bài học đầu tiên: không có gì là dễ dàng trong Bí Cảnh Huyễn Nguyệt. Kỷ Nguyên Phản Tổ... những ảo ảnh này có lẽ còn phức tạp hơn nhiều.* Y đã thấy quá nhiều người tu luyện chết vì lòng tham và sự thiếu cẩn trọng. Bí Cảnh Huyễn Nguyệt không phải là một thiên đường cơ duyên, mà là một chiến trường sinh tử, nơi trí tuệ và sự cẩn trọng mới là yếu tố quyết định sự sống còn.
Trình Vãn Sinh vẫn tiếp tục quan sát. Y thấy ánh mắt của Bạch Lạc Tuyết thoáng lướt qua mình, rồi lại nhanh chóng chuyển sang Tiểu Công Tử Ham Chơi và vực sâu bên dưới. Hàn Thiên Vũ thì vẫn còn đang tức giận, nhưng đã phần nào bình tĩnh lại dưới sự trấn an của Bạch Lạc Tuyết, không còn hành động xốc nổi như ban đầu. Y biết rằng, những gì vừa xảy ra đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong tâm trí của họ, khiến họ phải nhìn nhận lại sự nguy hiểm của Bí Cảnh này.
Một luồng gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi tử khí nồng nặc từ vực sâu. Trình Vãn Sinh cảm nhận được sự lạnh lẽo đó không chỉ là từ gió, mà còn là từ một thực tại khắc nghiệt mà y đang phải đối mặt. Y hít sâu một hơi, điều hòa linh lực. Y đã tránh được cạm bẫy đầu tiên, nhưng đây chỉ là khởi đầu. Bí Cảnh Huyễn Nguyệt này, với những ảo ảnh tinh vi và những bí mật cổ xưa của Kỷ Nguyên Phản Tổ, sẽ còn mang đến vô số thử thách khác. Y biết rằng, sự thiếu cẩn trọng của các đệ tử khác không chỉ là một nguy cơ cho chính họ, mà còn có thể kéo y vào rắc rối bất cứ lúc nào. Trình Vãn Sinh cần phải duy trì sự tập trung cao độ, tiếp tục quan sát, và sẵn sàng cho bất cứ điều gì có thể xảy ra.
Cuộc chiến sinh tồn của y, trong Bí Cảnh Huyễn Nguyệt đầy hiểm nguy và cạm bẫy, đã thực sự bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.