Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 13: Quy Luật Nguy Hiểm: Tiếng Thở Dài Từ Dược Các

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những đỉnh núi sừng sững của Thanh Huyền Tông, nhưng trong lòng Trình Vãn Sinh, một tia sáng le lói của sự tự tin đã bắt đầu lóe lên. Hắn đã tránh được một hiểm nguy nhỏ, không bằng vũ lực hay phô trương, mà bằng trí tuệ và sự cẩn trọng. Đây là lần đầu tiên hắn chủ động "sửa chữa" một vấn đề, thay vì chỉ né tránh, và hắn đã làm nó một cách hoàn hảo, không để lộ bất cứ điều gì. Cảm giác hài lòng len lỏi, một sự hài lòng thầm lặng, không cần ai biết đến. Hắn không cần bất kỳ lời khen ngợi nào, cũng không cần ai biết đến hành động của mình. Sự an toàn của bản thân và việc tránh xa rắc rối đã là phần thưởng lớn nhất.

Trở về khu tạp dịch sau một ngày dài mệt mỏi, Trình Vãn Sinh vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh. Hắn biết, đây chỉ là một hiểm nguy nhỏ trong vô vàn những hiểm nguy lớn hơn đang chờ đợi hắn trong Thanh Huyền Tông. Viên Trưởng Lão vẫn sẽ tiếp tục gây khó dễ, và những âm mưu bên trong tông môn sẽ ngày càng trở nên phức tạp. Mối quan hệ thù địch với Lý Cẩu Đản và những kẻ ghen ghét khác cũng sẽ tiếp tục là nguồn gốc của những rắc rối nhỏ nhưng dai dẳng. Tuy nhiên, Trình Vãn Sinh cũng tin rằng, khả năng quan sát nhạy bén, trí nhớ siêu phàm và kiến thức từ Ngọc Giản Vô Danh của hắn sẽ ngày càng được mài giũa, giúp hắn vượt qua mọi thử thách. Lời nói ẩn ý của Lão Khất Cái về "hỏa ở tâm" đã khiến hắn suy nghĩ sâu sắc hơn về bản chất của những xung đột. Và khả năng sửa chữa một thiết bị linh lực nhỏ mà không cần lộ mặt đã cho hắn thấy tiềm năng trong việc học hỏi các kỹ thuật trận pháp hoặc luyện khí sau này. Con đường sống sót của hắn, một nghệ thuật đòi hỏi sự tinh tế và khôn ngoan, đang dần được định hình. Hắn sẽ tiếp tục sống sót, không phải để trở thành bá chủ hay Tiên Đế, mà để tìm thấy ý nghĩa của sự sống trong chính bản thân và những người mà hắn trân trọng. Hắn sẽ tiếp tục ẩn mình, quan sát, và hành động một cách kín đáo, trở thành một bóng ma giữa thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy này.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ các đỉnh núi hùng vĩ của Thanh Huyền Tông, khu tạp dịch đã bắt đầu rộn ràng bởi những âm thanh quen thuộc. Tiếng chổi tre quệt trên nền đá, tiếng nước xô xát, và xa hơn nữa, là tiếng hô của các đệ tử luyện công từ những sân bãi ẩn mình trong màn sương. Không khí se lạnh đặc trưng của vùng núi cao len lỏi qua từng kẽ hở của những căn phòng ẩm thấp, mang theo mùi ẩm mốc, mùi mồ hôi chua và cả mùi gỗ cũ kỹ mục nát. Đây là một thế giới vừa trang nghiêm, vừa có chút áp lực bởi sự hiện diện của linh khí và những người tu luyện, nhưng cũng đầy sức sống, xen lẫn sự cạnh tranh và nỗ lực không ngừng nghỉ để thăng tiến.

Trình Vãn Sinh, với dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bước chân điềm tĩnh đến nơi tập trung tạp dịch. Đôi mắt màu nâu sẫm của hắn, dù thường hơi cụp xuống như đang suy tư, vẫn linh hoạt quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn mặc bộ đồ tạp dịch cũ kỹ, tối màu, không hề phô trương, dễ dàng hòa lẫn vào đám đông. Hắn đã quen với sự khắc nghiệt của nơi này, nơi mà ngay cả một người phàm nhân cũng phải vận dụng hết trí tuệ để sống sót qua từng ngày.

Trần Lão Quản Sự, ông lão lưng còng với mái tóc bạc trắng và khuôn mặt hiền lành phúc hậu nhưng đôi mắt lại lộ vẻ từng trải, đã đứng đợi sẵn. Ông ta khoác bộ đồ quản sự cũ kỹ, trên tay cầm một cuộn giấy da đã ngả màu. Trần Lão dường như bận rộn hơn thường lệ, đôi lông mày nhíu lại, biểu cảm có chút lo lắng.

“Tập trung! Tập trung!” Trần Lão Quản Sự cất giọng khàn khàn, cố gắng át đi những tiếng xì xào của đám tạp dịch. “Hôm nay có nhiệm vụ mới. Trình Vãn Sinh, Trương Đại Bàn, Lý Cẩu Đản, ba người các ngươi đi theo ta.”

Trình Vãn Sinh khẽ gật đầu, bước về phía trước. Hắn không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe. Trương Đại Bàn, với thân hình béo tròn và khuôn mặt bầu bĩnh, tính cách có vẻ hiền lành, hơi lúng túng đẩy người qua đám đông, vội vàng đi theo. Lý Cẩu Đản, thân hình gầy gò, khuôn mặt có chút ti tiện và đôi mắt ti hí, thì ngay lập tức càu nhàu.

“Lại Dược Các à? Chỗ đó toàn mùi thuốc khó chịu, làm xong y như rằng lại ngứa ngáy khắp người,” Lý Cẩu Đản lẩm bẩm, giọng điệu đầy vẻ than vãn và ganh ghét, liếc xéo sang Trình Vãn Sinh. Hắn không quên sự việc ở Luyện Khí Đường, nhưng không thể tìm ra bằng chứng, chỉ có thể giữ mối hận trong lòng.

Trương Đại Bàn nghe vậy thì gãi gãi đầu, thật thà nói: “Ngứa thì ngứa, có việc là tốt rồi. Ít ra còn có cơm ăn.”

Trần Lão Quản Sự nghe thấy tiếng Lý Cẩu Đản càu nhàu, thở dài một tiếng, quay lại nhìn ba người: “Nhiệm vụ lần này ở Dược Các, cần cẩn trọng. Dược liệu cũ dễ sinh biến. Đặc biệt là Hắc Nguyệt Thảo, loại này nếu không biết cách xử lý rất dễ gây dị ứng.” Ông ta liếc nhìn Lý Cẩu Đản một cái đầy ẩn ý, như muốn cảnh báo. “Phân loại lại các tủ thuốc ở tầng một, loại bỏ những thứ đã hỏng, sắp xếp lại những thứ còn dùng được. Phải hết sức chú ý, đừng để sai sót. Y thuật, là cứu người, nhưng cũng cần sự tỉ mỉ và cẩn trọng.”

Trình Vãn Sinh lắng nghe từng lời của Trần Lão Quản Sự. Những lời than vãn của Lý Cẩu Đản về việc "ngứa ngáy" không phải là lần đầu tiên hắn nghe nói đến. Ngược lại, điều này đã lặp đi lặp lại nhiều lần mỗi khi có người được giao nhiệm vụ ở Dược Các. "Ngứa ngáy? Không phải lần đầu nghe nói... Chắc chắn có ẩn tình." Hắn liên tưởng đến những ghi chép sơ lược trong Ngọc Giản Vô Danh về các loại thảo dược thông thường và những đặc tính cơ bản của chúng. Hắc Nguyệt Thảo là một cái tên quen thuộc. Loại thảo dược này, mặc dù không phải là kịch độc, nhưng lại có những đặc tính khá khó chịu nếu không được xử lý đúng cách.

Trần Lão Quản Sự tiếp tục dặn dò: “Ở Dược Các có Trưởng Lão Dược Phường giám sát. Tuy ông ấy hiền lành nhưng lại cực kỳ nghiêm khắc trong công việc. Đừng để ông ấy phải phật ý.”

Lý Cẩu Đản lại hừ lạnh một tiếng: “Biết rồi biết rồi. Ngày nào cũng ngửi mùi thuốc, muốn phật ý cũng chả còn sức.” Hắn nói vậy nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Trình Vãn Sinh, như thể đang chờ đợi một cơ hội để gây rắc rối.

Trình Vãn Sinh không bận tâm đến Lý Cẩu Đản. Hắn đang suy tính. Nếu quả thật có một quy luật nào đó về sự "ngứa ngáy" khi xử lý Hắc Nguyệt Thảo, vậy thì việc tìm ra quy luật đó và cách phòng tránh sẽ là chìa khóa để bảo vệ bản thân. Hắn không muốn mình trở thành nạn nhân của sự thiếu hiểu biết hoặc sự bất cẩn. Sống sót không chỉ là tránh né những hiểm nguy rõ ràng, mà còn là dự đoán và hóa giải những hiểm nguy tiềm ẩn, những điều mà người khác có thể bỏ qua.

Hắn nhìn Trương Đại Bàn đang gãi gãi cổ, vẻ mặt ngơ ngác. Trương Đại Bàn là người thật thà, sẽ không cố tình gây chuyện, nhưng lại dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh. Còn Lý Cẩu Đản, hắn ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội để khiến Trình Vãn Sinh gặp khó khăn, có thể là bằng cách cố tình sai sót trong công việc, hoặc lợi dụng những đặc tính của dược liệu để tạo ra tai nạn. Trình Vãn Sinh nhận nhiệm vụ, gật đầu với Trần Lão Quản Sự, trong đầu đã bắt đầu lập kế hoạch quan sát và tìm hiểu. Con đường sống sót của hắn đòi hỏi sự tinh tế và khôn ngoan, và Dược Các này, mặc dù mang vẻ yên bình, lại tiềm ẩn những bài học sinh tồn mới.

***

Dược Các của Thanh Huyền Tông là một tòa lầu ba tầng bằng gỗ sẫm màu, nằm khuất sau một rừng trúc xanh mướt. Kiến trúc nơi đây mang một vẻ cổ kính, trang trọng, nhưng không hề u ám. Bước vào bên trong, mùi thảo dược phong phú ập vào khứu giác, trộn lẫn giữa hương thơm thanh mát của linh chi, vị hắc của địa hoàng, và cả mùi đan dược tinh chế thoang thoảng. Không gian bên trong vô cùng yên tĩnh và sạch sẽ, khác hẳn với khu tạp dịch ồn ào. Hàng trăm kệ tủ gỗ chạm khắc tinh xảo trải dài khắp các bức tường, chứa đựng vô số bình lọ, ấm đan, và những gói dược liệu được phân loại cẩn thận. Ánh nắng ban ngày, dù bên ngoài khá yếu ớt, vẫn cố gắng chiếu xuyên qua những ô cửa sổ giấy dầu, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên nền gỗ bóng loáng, khiến bên trong vẫn mát mẻ và dễ chịu. Thỉnh thoảng, có tiếng lật sách khẽ khàng từ tầng trên, hoặc tiếng nghiền thảo dược nhẹ nhàng từ một căn phòng nào đó, nhưng tổng thể vẫn là một bầu không khí tĩnh lặng, trang trọng.

Trình Vãn Sinh cùng Trương Đại Bàn và Lý Cẩu Đản được phân công dọn dẹp tầng một, nơi chứa các loại dược liệu khô thông thường và một số loại thảo mộc cần được phân loại lại. Trần Lão Quản Sự dặn dò xong thì quay đi, để lại ba người với nhiệm vụ của mình. Lý Cẩu Đản ngay lập tức than thở, càu nhàu về sự khó chịu của mùi thuốc và sự nhàm chán của công việc. Hắn ta vừa làm vừa gãi gãi tay, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng.

“Khụ khụ… Cái loại cỏ chết tiệt này, sao cứ ngứa thế không biết!” Lý Cẩu Đản than vãn, tay cầm một nắm Hắc Nguyệt Thảo khô vừa lấy ra từ tủ. Những ngón tay hắn dường như đã ửng đỏ và sưng nhẹ. Hắn ta quăng nắm thảo dược vào chiếc rổ, động tác thô bạo. “Đời tạp dịch khổ như chó! Chả hiểu sao mình lại phải làm cái loại việc này.”

Trương Đại Bàn, đang cặm cụi lau chùi một kệ tủ khác, quay sang nhìn Lý Cẩu Đản: “Ta cũng thấy hơi khó chịu, nhưng chắc là bình thường thôi. Trần Lão nói dược liệu cũ dễ sinh biến mà.” Hắn cũng gãi gãi cánh tay, nhưng không than vãn nhiều như Lý Cẩu Đản.

Trình Vãn Sinh không nói gì. Hắn tiến đến tủ chứa Hắc Nguyệt Thảo, cẩn thận lấy ra một nắm. Hắn không vội vàng chạm vào nó, mà dùng đôi mắt sắc bén của mình quan sát kỹ lưỡng. Hắc Nguyệt Thảo khô có màu xanh sẫm ngả đen, cánh lá mỏng và hơi cong queo. Trên bề mặt lá, có một lớp phấn màu đen nhạt, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Hắn đưa nắm thảo dược đến gần mũi, hít nhẹ một hơi. Mùi hơi hắc, có chút ngai ngái, không quá nồng nhưng cũng không dễ chịu.

Hắn nhớ lại những kiến thức từ Ngọc Giản Vô Danh. Trong phần "Bách Thảo Phổ Yếu", Hắc Nguyệt Thảo được miêu tả là một loại thực vật sinh trưởng trong môi trường ẩm ướt, thiếu ánh sáng mặt trời trực tiếp. Ngọc Giản ghi rõ: "Hắc Nguyệt Thảo, tính hàn, vị chát, có độc tính nhẹ, gây ngứa da khi tiếp xúc trực tiếp với phấn lá. Đặc biệt, phấn lá này sẽ kích hoạt độc tính mạnh hơn khi tiếp xúc với quang linh khí, tức là ánh sáng mặt trời mạnh hoặc linh khí hệ hỏa."

"Ph��n màu đen nhạt, mùi hơi hắc... Khi tiếp xúc ánh sáng mạnh, cánh lá hơi co lại." Trình Vãn Sinh quan sát kỹ hơn. Hắn để nắm Hắc Nguyệt Thảo dưới ánh sáng yếu ớt chiếu vào từ cửa sổ. Quả nhiên, hắn nhận thấy một sự thay đổi rất nhỏ ở cánh lá, như thể chúng đang cố gắng tự khép lại. "Ngọc Giản Vô Danh, Hắc Nguyệt Thảo, độc tính nhẹ, phản ứng với quang linh... Đúng rồi!" Một tia sáng lóe lên trong đầu hắn. Quy luật đã rõ ràng. Không phải dược liệu cũ dễ sinh biến chung chung, mà là Hắc Nguyệt Thảo, khi tiếp xúc với ánh sáng mạnh hoặc linh khí hệ hỏa, sẽ khiến phấn độc trên lá trở nên hoạt tính hơn, gây ngứa ngáy dữ dội hơn. Và Dược Các này, tuy được xây dựng để bảo quản dược liệu, nhưng lại có những ô cửa sổ để lấy ánh sáng tự nhiên. Các tạp dịch thường làm việc gần cửa sổ, hoặc không chú ý đến việc che chắn dược liệu khỏi ánh sáng.

Trình Vãn Sinh nhìn sang Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn. Cả hai đều đang làm việc dưới ánh sáng khá mạnh chiếu vào từ cửa sổ, và cả hai đều không đeo găng tay hay có bất kỳ biện pháp bảo hộ nào. Sự ngứa ngáy của họ là hoàn toàn có lý do. Đây không phải là một sự trùng hợp, cũng không phải do dược liệu "cũ" đơn thuần, mà là một phản ứng tự nhiên của Hắc Nguyệt Thảo với môi trường.

Một lần nữa, trí tuệ và khả năng quan sát của Trình Vãn Sinh đã giúp hắn phát hiện ra một hiểm nguy tiềm ẩn mà người khác không hề hay biết. "Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ." Hắn thầm nghĩ. Cái giá của sự bất cẩn ở thế giới tu tiên này có thể là rất đắt. Dù chỉ là một loại dược liệu có độc tính nhẹ, nhưng nếu tích tụ lâu ngày, hoặc gặp phải những người có thể chất mẫn cảm, nó vẫn có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng hơn là chỉ ngứa ngáy.

Trình Vãn Sinh quyết định sẽ không làm lộ ra phát hiện của mình. Việc giải thích cho Lý Cẩu Đản hoặc Trương Đại Bàn sẽ chỉ khiến hắn bị chú ý, có thể dẫn đến những rắc rối không đáng có. Hơn nữa, Lý Cẩu Đản chắc chắn sẽ không tin hắn, thậm chí còn cho rằng hắn đang cố tình khoe khoang hoặc gây khó dễ. Hắn chỉ cần tự bảo vệ mình một cách kín đáo nhất.

Hắn quay trở lại công việc phân loại dược liệu khác, nhưng trong tâm trí đã có một kế hoạch rõ ràng. Hắn sẽ tìm cách xử lý Hắc Nguyệt Thảo trong bóng râm, tránh ánh sáng trực tiếp, và có thể dùng một chiếc khăn ẩm để lau nhẹ trước khi phân loại, nhằm loại bỏ phần nào lớp phấn độc. Sự cẩn trọng này sẽ là chìa khóa để hắn tránh khỏi cảm giác ngứa ngáy khó chịu mà những người khác đang phải chịu đựng.

***

Khi những tia nắng ban chiều dần tắt, nhường chỗ cho ánh sáng yếu ớt và mờ ảo bao trùm Dược Các, bầu không khí bên trong trở nên tĩnh mịch hơn. Mùi thảo dược vẫn vương vấn, nhưng không còn nồng nặc như lúc ban trưa. Trình Vãn Sinh đã dành cả buổi chiều để thực hiện kế hoạch của mình một cách kín đáo. Hắn di chuyển khéo léo, luôn tìm đến những góc khuất, những kệ tủ bị che khuất khỏi ánh sáng trực tiếp để xử lý Hắc Nguyệt Thảo. Hắn không hề đeo găng tay, vì điều đó sẽ quá lộ liễu, nhưng thay vào đó, hắn dùng một miếng vải nhỏ thấm nước, khéo léo lau nhẹ từng nắm thảo dược trước khi đặt chúng vào rổ phân loại. Động tác của hắn dứt khoát nhưng nhẹ nhàng, gần như không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Lớp phấn đen nhạt trên lá dần được loại bỏ, và Trình Vãn Sinh cảm thấy hoàn toàn không có cảm giác ngứa ngáy khó chịu nào trên da mình.

Trong khi Lý Cẩu Đản vẫn đang than vãn và gãi ngứa liên tục, thậm chí còn hắt hơi vài cái, thì Trương Đại Bàn cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu rõ rệt, mặt đỏ bừng và thường xuyên dụi mắt. Trình Vãn Sinh, ngược lại, vẫn giữ vẻ mặt bình thản, tập trung vào công việc của mình như không có chuyện gì xảy ra. Hắn không cần bất kỳ ai phải biết về phương pháp của mình, chỉ cần bản thân được an toàn.

Đột nhiên, một bóng người từ từ xuất hiện từ cầu thang gỗ dẫn lên tầng trên. Đó là Trưởng Lão Dược Phường. Ông lão trung niên, khuôn mặt phúc hậu với râu tóc bạc phơ, mặc áo bào y sinh màu trắng tinh tươm. Khí chất của ông ôn hòa, đôi mắt tinh anh lướt qua một lượt khắp tầng một, dừng lại trên ba người tạp dịch đang làm việc. Ông ta không nói gì, chỉ đứng đó, quan sát. Ánh mắt ông dừng lại lâu hơn một chút ở Lý Cẩu Đản đang gãi ngứa dữ dội, rồi chuyển sang Trương Đại Bàn đang nhăn nhó, và cuối cùng, dừng lại ở Trình Vãn Sinh.

Trình Vãn Sinh cảm nhận được ánh mắt của Trưởng Lão Dược Phường. Hắn thoáng giật mình, nhưng không hề biểu lộ ra ngoài. Hắn vẫn tiếp tục công việc của mình một cách điềm tĩnh, chỉ hơi cúi đầu xuống một chút, tỏ vẻ cung kính. Hắn tự hỏi liệu ông ta có nhận ra điều gì bất thường không.

Trưởng Lão Dược Phường chậm rãi bước tới gần, tiếng bước chân nhẹ nhàng không gây ra bất kỳ tiếng động lớn nào trên sàn gỗ. Ông ta dừng lại cách Trình Vãn Sinh vài bước, khẽ hắng giọng.

“Hắc Nguyệt Thảo… Loại này kén người lắm. Ngươi lại xử lý rất cẩn trọng,” Trưởng Lão Dược Phường nói, giọng điệu ôn hòa, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, như nhìn thấu mọi thứ. Ông ta không hỏi, chỉ khẳng định, như thể đã quan sát từ lâu.

Trình Vãn Sinh ngẩng đầu lên, cung kính cúi người. “Đa tạ Trưởng Lão đã quá khen. Vãn Sinh chỉ là cẩn thận theo bản năng. Dược liệu quý, không nên để hư hại.” Hắn nói dối một cách tự nhiên, cố gắng che giấu sự thật về kiến thức của mình. Hắn biết, lộ ra quá nhiều sẽ chỉ mang lại phiền phức.

Trưởng Lão Dược Phường khẽ mỉm cười, nụ cười hiền hậu nhưng đầy ẩn ý. “Bản năng? Hay là cái gì khác? Y thuật, là cứu người, nhưng cũng cần biết cách tự bảo vệ. Ngươi có vẻ hiểu rất rõ điều đó.” Ông ta nói, rồi đưa mắt nhìn sang Lý Cẩu Đản đang ho sù sụ và Trương Đại Bàn đang cố gắng kìm nén cơn ngứa.

Trình Vãn Sinh giật mình trong lòng. "Ông ta nhìn ra rồi sao? Không thể nào, mình đã rất kín đáo..." Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng trong đầu đã quay cuồng suy nghĩ. Trưởng Lão Dược Phường không phải là một người tầm thường. Ông ta có kinh nghiệm và sự tinh tường của một người chuyên về dược liệu. Có lẽ, ông ta đã sớm biết về đặc tính của Hắc Nguyệt Thảo và phương pháp xử lý đúng đắn, và chỉ đang âm thầm quan sát.

“Vãn Sinh ngu dốt, chỉ là làm theo thói quen mà thôi,” Trình Vãn Sinh khiêm tốn đáp, không dám nhìn thẳng vào mắt Trưởng Lão. Hắn không muốn bị cuốn vào bất kỳ sự chú ý nào. Sự an toàn của hắn phụ thuộc vào sự vô hình.

Trưởng Lão Dược Phường không tiếp tục truy vấn. Ông ta chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn đầy vẻ đánh giá. “Có lẽ vậy. Nhưng thói quen tốt là điều đáng quý. Tiếp tục đi.” Nói rồi, ông ta không ở lại lâu, chỉ quay người chậm rãi bước về phía căn phòng riêng của mình ở cuối hành lang, để lại Trình Vãn Sinh với một nỗi lo lắng mơ hồ.

Trình Vãn Sinh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại dấy lên một sự bất an. Trưởng Lão Dược Phường rõ ràng đã nhìn thấy điều gì đó khác thường ở hắn. Lời nói của ông ta, “Y thuật, là cứu người, nhưng cũng cần biết cách tự bảo vệ. Ngươi có vẻ hiểu rất rõ điều đó,” vang vọng trong tâm trí Trình Vãn Sinh. Phải chăng Trưởng Lão đã nhận ra khả năng quan sát và trí tuệ của hắn? Hay ông ta chỉ đơn thuần là nhận thấy Trình Vãn Sinh không bị ngứa như những người khác, và đưa ra một lời nhận xét tổng quát?

Dù là gì đi nữa, sự chú ý từ một Trưởng Lão trong tông môn là điều mà Trình Vãn Sinh luôn muốn tránh. Tuy nhiên, Trưởng Lão Dược Phường không hề tỏ ra ác ý, ngược lại, giọng điệu và ánh mắt của ông ta còn mang theo một chút nhân từ và đánh giá cao. Điều này khiến Trình Vãn Sinh cảm thấy vừa căng thẳng, vừa có chút hy vọng mong manh. Liệu đây có phải là khởi đầu cho một cơ duyên nào đó, hay chỉ là một cái bẫy tinh vi hơn? Hắn không biết, nhưng hắn sẽ phải cẩn trọng hơn nữa.

Ánh sáng trong Dược Các đã hoàn toàn yếu dần, chỉ còn những vệt mờ ảo. Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn thở dài thườn thượt, kết thúc công việc trong tình trạng ngứa ngáy và mệt mỏi. Trình Vãn Sinh nhìn lại những nắm Hắc Nguyệt Thảo đã được phân loại gọn gàng trong rổ của mình, không một chút phấn bụi bám dính. Hắn đã sống sót qua một nhiệm vụ tiềm ẩn hiểm nguy khác, không chỉ bằng cách né tránh, mà bằng cách chủ động hiểu rõ quy luật và tìm ra giải pháp.

Tuy nhiên, lời nói của Trưởng Lão Dược Phường đã gieo vào lòng hắn một hạt giống. "Y thuật, là cứu người..." Hắn chưa từng nghĩ đến việc cứu người, mục tiêu duy nhất của hắn là sống sót. Nhưng liệu có một con đường nào đó, nơi hắn có thể vừa sống sót, vừa tìm thấy một ý nghĩa khác cho cuộc đời mình, không phải bằng quyền lực hay sự bá đạo, mà bằng trí tuệ và sự cẩn trọng? Trưởng Lão Dược Phường có thể sẽ trở thành một người thầy, một quý nhân hoặc người bảo trợ cho Trình Vãn Sinh, giúp anh tiếp cận những kiến thức dược liệu sâu hơn, hoặc ít nhất là cung cấp một môi trường làm việc an toàn hơn. Khả năng quan sát và vận dụng kiến thức từ Ngọc Giản Vô Danh của Trình Vãn Sinh sẽ ngày càng được mài giũa, giúp anh vượt qua nhiều thử thách tinh vi hơn, không chỉ là những hiểm nguy vật chất mà còn là những mưu đồ ẩn giấu. Con đường sống sót của Trình Vãn Sinh, dưới cái nhìn tinh tường của Trưởng Lão Dược Phường, dường như đang mở ra một hướng đi mới, đầy rẫy những lựa chọn khó khăn và những bài học sâu sắc về giá trị của sự sống.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free