Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 132: Vực Sâu Tuyệt Vọng: Bích Lạc Hiển Linh
Dưới lớp sương mù dày đặc của Bí Cảnh Huyễn Nguyệt, nơi mùi máu tươi và tử khí vẫn còn vương vấn như một lời nguyền, Trình Vãn Sinh dìu Tiểu Hoa Công Tử lảo đảo bước đi. Mỗi bước chân của y đều cực kỳ cẩn trọng, né tránh từng cành cây khô, từng tảng đá lởm chởm, như thể mặt đất dưới chân y cũng có thể nuốt chửng họ bất cứ lúc nào. Tiểu Hoa Công Tử, sau cú sốc kinh hoàng vừa rồi, đã trở nên vô hồn, đôi mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không, miệng lẩm bẩm những điều không rõ nghĩa. Hắn chỉ biết bám víu vào Trình Vãn Sinh như một sinh linh sắp chìm, phó mặc số phận cho người còn lại.
Trình Vãn Sinh không nói một lời. Y tập trung hoàn toàn vào việc di chuyển, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất, phân tích từng luồng linh khí dù là yếu ớt nhất. Con đường y chọn không phải là con đường dễ đi. Nó là một mê cung của những khe núi hẹp, những vách đá dựng đứng, những khu rừng rậm rạp mà ngay cả yêu thú cũng hiếm khi đặt chân tới. Y đã dùng Ngọc Giản Vô Danh để quét qua khu vực này từ trước, và những thông tin về địa hình hiểm trở, về các loại linh thảo ẩn mình, về những dòng chảy linh khí hỗn loạn đã giúp y vạch ra một lộ trình tuy gian nan nhưng có khả năng an toàn cao nhất.
Y biết, Tôn Giả Hắc Phong không phải là kẻ dễ dàng từ bỏ. Hắn là một con thú săn mồi lão luyện, kiên nhẫn và tàn độc. Chỉ một sơ sẩy nhỏ cũng có thể dẫn đến cái chết. Từng sợi lông tơ trên người Trình Vãn Sinh đều căng lên, báo hiệu nguy hiểm. Y cảm nhận được, dù rất mơ hồ, nhưng luồng khí tức tà ác kia vẫn đang bám theo, như một cái bóng không thể rũ bỏ. Hắn đang cố gắng dò tìm, đang kiên nhẫn đợi y lộ ra điểm yếu.
"Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy," Trình Vãn Sinh tự nhủ trong tâm trí, câu nói đó như một lời thề, một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ. Y đã gục ngã trước sự tàn bạo, đã run sợ trước cái chết, nhưng y sẽ không đầu hàng. Y sẽ đứng dậy, và y sẽ sống sót.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức lạnh lẽo, không phải của Tôn Giả Hắc Phong, mà là của một thứ khác, lan tỏa trong không khí. Kèm theo đó là một âm thanh rít rít chói tai, như tiếng hàng ngàn con côn trùng nhỏ bé đang cọ xát vào nhau. Trình Vãn Sinh dừng phắt lại, đôi mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách của khe núi hẹp. Phía trước, ánh sáng xanh lục lập lòe từ những kẽ đá, và những chấm đen li ti bắt đầu bò ra, chi chít, tạo thành một bức tường sống ghê rợn.
Linh Thú Trùng!
Đây là một bầy Linh Thú Trùng độc hại, những sinh vật nhỏ bé nhưng cực kỳ nguy hiểm của Bí Cảnh. Chúng có màu sắc sặc sỡ, đôi khi phát sáng trong đêm, và nọc độc của chúng có thể làm tan chảy cả kim loại. Tiếng rít của chúng ngày càng lớn, như một bản giao hưởng của cái chết, vang vọng trong khe núi hẹp, khiến không khí trở nên đặc quánh bởi sự sợ hãi.
"Trình... Trình huynh," Tiểu Hoa Công Tử run rẩy, giọng nói đứt quãng. "Chúng ta... chúng ta phải làm sao đây?" Hắn đã thoát khỏi trạng thái vô hồn, nhưng chỉ để rơi vào một cơn hoảng loạn mới. Đôi mắt hắn mở to, nhìn chằm chằm vào bầy Linh Thú Trùng đang bò đến, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
Trình Vãn Sinh không trả lời. Y đang nhanh chóng quan sát địa hình, tìm kiếm bất kỳ điểm yếu nào, bất kỳ lối thoát nào trong cái bẫy chết người này. Khe núi phía trước là một bức tường trùng độc, phía sau là Tôn Giả Hắc Phong đang rình rập, và hai bên là vách đá dựng đứng, trơn trượt phủ đầy rêu phong ẩm ướt.
"Đường cùng rồi sao? Không, vẫn còn cách!" Y tự nhủ, cố gắng giữ cho tâm trí mình bình tĩnh nhất có thể. Y nhanh chóng dùng Ngọc Giản Vô Danh, quét một vòng quanh khe núi. Ngọc Giản phát ra ánh sáng nhạt, những đường nét địa hình, những luồng linh khí ẩn sâu dưới lòng đất hiện lên trong tâm trí y. Có một khe nứt nhỏ, rất nhỏ, ẩn mình dưới một tảng đá lớn, dẫn sâu vào lòng đất. Đó là một lối thoát, nhưng cũng là một cái bẫy tiềm tàng khác.
Bầy Linh Thú Trùng đã bắt đầu tấn công. Những con trùng đầu tiên, nhỏ như ngón tay út, nhưng mang theo nọc độc chết người, bay vùn vụt về phía họ. Trình Vãn Sinh không chần chừ, vung tay, mấy lá Huyễn Ảnh Phù được kích hoạt, tạo ra vài cái bóng ảo ảnh của y và Tiểu Hoa Công Tử. Những cái bóng này lập tức thu hút sự chú ý của bầy trùng, khiến chúng lao vào tấn công những hình ảnh hư ảo đó.
"Đi thôi!" Trình Vãn Sinh kéo Tiểu Hoa Công Tử, lao về phía khe nứt mà y đã phát hiện. Huyễn Ảnh Phù không thể kéo dài được bao lâu. Bầy trùng rất nhanh sẽ nhận ra đó chỉ là ảo ảnh. Tiếng rít của chúng càng lúc càng hung hãn, như đang reo hò chiến thắng. Mùi độc nồng nặc lan tỏa trong không khí, khiến Trình Vãn Sinh cảm thấy buồn nôn. Y cảm nhận được da thịt mình bắt đầu ngứa ran, báo hiệu nọc độc đã bắt đầu ảnh hưởng đến không khí xung quanh.
Một con Linh Thú Trùng đột biến, lớn hơn những con khác gấp đôi, toàn thân phát ra ánh sáng đỏ rực, đột nhiên tách khỏi bầy đàn, lao thẳng về phía Trình Vãn Sinh với tốc độ kinh hoàng. Nó không bị đánh lừa bởi Huyễn Ảnh Phù. Con trùng này có vẻ thông minh hơn, hoặc có khứu giác nhạy bén hơn. Nó nhằm thẳng vào y, nọc độc trên đầu vòi nhọn hoắt, sáng loáng trong bóng tối.
Trình Vãn Sinh né tránh trong gang tấc. Con trùng sượt qua vai y, để lại một vết xước sâu trên lớp áo, và một cảm giác bỏng rát lan tỏa. Y đẩy Tiểu Hoa Công Tử vào khe nứt trước, rồi xoay người, định dùng một đòn mạnh để chặn con trùng đột biến lại. Nhưng nó quá nhanh, quá hung hãn. Nó lao tới, đẩy y mất thăng bằng, khiến y ngã nhào vào khe nứt mà y vừa phát hiện.
Cú ngã bất ngờ, trong bóng tối mịt mùng và không khí đặc quánh mùi độc, khiến Trình Vãn Sinh cảm thấy như bị dìm vào một vực sâu không đáy. Tay y vô tình bám víu, cào cấu vào vách đá gồ ghề, cố gắng tìm một điểm tựa. Bỗng nhiên, lòng bàn tay y chạm vào một lớp vật liệu mềm mại, mát lạnh, như tơ lụa, nhưng lại dai và bền bỉ đến lạ thường. Nó có màu xanh biếc, ôm sát vách đá, và khi tay y chạm vào, một luồng sáng xanh nhạt bỗng lóe lên, yếu ớt nhưng đầy sinh khí, xua tan một phần bóng tối xung quanh.
"Cái gì thế này...?" Trình Vãn Sinh thốt lên, giọng nói nghẹt thở, không phải vì ngạc nhiên mà vì y gần như sắp ngạt thở bởi mùi độc và áp lực của cú ngã.
Lớp tơ lụa màu xanh biếc kia không chỉ phát sáng. Khi con Linh Thú Trùng đột biến hung hãn kia lao xuống, nhắm thẳng vào y một lần nữa, lớp tơ lụa bỗng nhiên tự động tách ra khỏi vách đá, mềm mại như nước, nhưng lại cực kỳ nhanh nhẹn, bao phủ lấy cơ thể Trình Vãn Sinh. Nó như một làn nước mát lạnh, ôm trọn lấy y, tự động biến đổi hình dạng, trở thành một bộ giáp nhẹ nhàng, ôm sát từng đường cong cơ thể.
"Xoẹt!"
Đòn tấn công chí mạng của con Linh Thú Trùng đột biến đâm thẳng vào bộ giáp xanh biếc. Thay vì xuyên thủng, nọc độc của nó bị hấp thụ hoàn toàn, như thể bộ giáp là một cái hố đen vô tận. Một luồng phản lực nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một chút khí độc mà nó vừa hấp thụ, bật ngược trở lại, đánh vào con trùng. Con trùng kêu rít lên một tiếng đau đớn, thân thể nó run rẩy, những đốm sáng đỏ trên người nhấp nháy liên tục, rồi nó vội vã lùi lại, không dám tiến lên nữa.
Trình Vãn Sinh kinh ngạc tột độ. Y cảm nhận được bộ giáp này không hề nặng, ngược lại còn rất nhẹ nhàng, như một lớp da thứ hai. Nó không chỉ bảo vệ y khỏi nọc độc, mà còn có khả năng hấp thụ và phản lại một phần năng lượng tấn công. Bích Lạc Linh Giáp! Cái tên này bật ra trong tâm trí y. Y đã từng đọc được nó trong một cuốn cổ tịch cũ nát của Thanh Huyền Tông, một pháp bảo phòng ngự quý giá, được cho là đã thất lạc từ thời Viễn Cổ, gắn liền với 'Kỷ Nguyên Phản Tổ'. Nó được miêu tả là một bộ giáp linh hoạt như tơ lụa, có khả năng biến đổi hình dạng và hấp thụ mọi loại năng lượng, đặc biệt là các loại độc tố và linh khí tà ác.
Đây rồi! Đây chính là cơ duyên mà y không hề mong cầu, nhưng lại xuất hiện vào thời khắc sinh tử nhất!
Y không chần chừ. Với Bích Lạc Linh Giáp bao phủ, cảm giác an toàn và sức mạnh bùng lên trong y. Y không phải là kẻ sẽ lao vào chiến đấu một cách ngu xuẩn, nhưng y cũng không phải là kẻ sẽ dễ dàng chấp nhận số phận bị chà đạp. Với một niệm lực, y tập trung linh khí vào lòng bàn tay, rồi dùng sức mạnh của Bích Lạc Linh Giáp, tạo ra một chấn động nhỏ, đẩy một tảng đá lớn bên trên khe nứt sụp xuống.
"Ầm!"
Tiếng đá lởm chởm rơi xuống, tạo thành một bức tường chắn tạm thời, chặn đứng bầy Linh Thú Trùng đang cố gắng chui xuống. Đồng thời, nó cũng tạo ra một lượng bụi đá và âm thanh đủ lớn để che giấu dấu vết của họ khỏi Tôn Giả Hắc Phong. Tạm thời, họ đã thoát hiểm.
Trình Vãn Sinh thở dốc, cảm nhận trái tim mình vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Bên cạnh y, Tiểu Hoa Công Tử đã ngất lịm đi vì quá sợ hãi và kiệt sức. Y không còn hơi sức để quan tâm đến hắn lúc này. Y tập trung hoàn toàn vào Bích Lạc Linh Giáp. Ánh sáng xanh nhạt từ bộ giáp vẫn lấp lánh trong bóng tối, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Y cảm thấy một nguồn năng lượng ôn hòa, nhưng cũng vô cùng bền bỉ, đang chảy trong nó.
Y khẽ chạm vào bộ giáp. Nó mềm mại, nhưng lại rắn chắc một cách kỳ lạ. Dù đã ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhưng trí tuệ và sự tò mò của Trình Vãn Sinh vẫn không ngừng hoạt động. Y nhận ra, đây không chỉ là một pháp bảo phòng ngự thông thường. Nó có linh tính, và nó đã chọn y.
Y cẩn thận dìu Tiểu Hoa Công Tử sâu hơn vào khe nứt. Con đường dốc xuống, tối tăm và ẩm ướt, dẫn họ vào một không gian rộng lớn hơn, nơi có tiếng nước nhỏ giọt đều đều và mùi đất ẩm đặc trưng của lòng đất. Y biết, đây chỉ là một sự tạm hoãn, không phải là kết thúc. Tôn Giả Hắc Phong sẽ sớm phát hiện ra. Y cần phải tìm một nơi ẩn nấp an toàn hơn, và quan trọng hơn, y cần phải hiểu rõ hơn về Bích Lạc Linh Giáp này.
Sau một hồi di chuyển trong bóng tối, Trình Vãn Sinh cảm nhận được một luồng linh khí trong lành và ấm áp hơn. Ánh sáng mờ ảo bắt đầu len lỏi từ phía trước. Y tiếp tục đi, và cuối cùng, họ bước ra khỏi khe núi sâu, vào một không gian hoàn toàn khác.
Đó là một khu vườn nhỏ ẩn sâu trong Bí Cảnh, tràn ngập các loại linh thảo quý hiếm. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cây cổ thụ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất phủ đầy rêu xanh. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng lá cây xào xạc nhẹ nhàng, và một mùi hương phong phú, dễ chịu của các loại linh thảo lan tỏa trong không khí, xua đi mọi tử khí và mùi độc mà họ vừa trải qua. Nơi đây như một ốc đảo bình yên, một bức tranh đối lập hoàn toàn với sự tàn khốc của thế giới bên ngoài.
Trình Vãn Sinh đặt Tiểu Hoa Công Tử xuống một gốc cây cổ thụ lớn, nơi có rêu xanh mượt mà. Y kiểm tra tình trạng của hắn. Hắn vẫn còn sống, chỉ là bị sốc và ngất đi. Y thở phào nhẹ nhõm.
Y ngồi xuống, bắt đầu nghiên cứu Bích Lạc Linh Giáp. Bộ giáp xanh biếc vẫn bao phủ cơ thể y, phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Y cảm nhận được nguồn năng lượng phòng ngự mạnh mẽ nhưng cũng rất ôn hòa của nó, như một phần của tự nhiên. Y cố gắng dùng ý niệm để liên kết với nó, nhưng Bích Lạc Linh Giáp vẫn im lìm, như một thực thể có ý thức riêng, nhưng chưa hoàn toàn chấp nhận y.
Bỗng nhiên, một giọng nói hiền lành, trầm ấm vang lên từ phía sau, khiến Trình Vãn Sinh giật mình, lập tức căng thẳng. Y xoay người, thủ thế, nhưng thứ y nhìn thấy lại là một hình ảnh hoàn toàn bất ngờ.
Một ông lão trung niên, khuôn mặt hiền lành, râu tóc bạc phơ, đang mỉm cười đứng bên một luống linh thảo. Ông mặc một chiếc áo bào vải thô, tay cầm một cây gậy gỗ đơn giản, và trên vai ông là một con linh thú nhỏ bé, lông trắng muốt, đang lim dim ngủ. Ông lão toát ra một vẻ bình thản, an nhiên, như một phần của khu vườn này. Y không hề cảm nhận được sự xuất hiện của ông ta, như thể ông ta đã luôn ở đó.
"Ngươi có duyên với linh giáp này," Linh Thú Sư mỉm cười, ánh mắt nhân từ nhìn Trình Vãn Sinh. "Nó đã chờ đợi rất lâu rồi."
Trình Vãn Sinh cảnh giác tột độ. Y không biết ông lão này là ai, nhưng khả năng xuất hiện vô thanh vô tức như thế này cho thấy tu vi của ông ta chắc chắn rất cao.
"Tiền bối là...?" Trình Vãn Sinh cẩn trọng hỏi, giọng nói trầm ổn, cố gắng che giấu sự bất ngờ và cảnh giác của mình.
Linh Thú Sư không trả lời trực tiếp câu hỏi của y. Ông nhẹ nhàng vuốt ve con linh thú trên vai, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Bích Lạc Linh Giáp đang bao phủ Trình Vãn Sinh.
"Mỗi linh thú đều có một câu chuyện. Và mỗi pháp bảo cũng vậy," ông lão nói, giọng điệu chậm rãi, như đang kể một câu chuyện cổ tích. "Đặc biệt là Bích Lạc Linh Giáp. Nó mang trong mình câu chuyện của sự sống sót từ 'Kỷ Nguyên Phản Tổ'. Nó là biểu tượng của sự kiên cường, của khả năng thích nghi và tồn tại trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất."
Trình Vãn Sinh lắng nghe, đôi mắt y nheo lại. "Kỷ Nguyên Phản Tổ." Y đã từng nghe danh từ này từ Ngọc Giản Vô Danh. Đó là một thời đại xa xưa, khi linh khí hỗn loạn, vạn vật đều phải đấu tranh để sinh tồn, và những sinh vật, pháp bảo mang huyết mạch cổ xưa có thể thức tỉnh những khả năng tiềm ẩn.
"Nó đã chọn ngươi," Linh Thú Sư tiếp tục, ánh mắt ông chuyển sang Trình Vãn Sinh, như thể nhìn thấu tâm can y. "Có lẽ vì ngươi cũng giống nó, luôn tìm cách sống sót, luôn tìm cách đứng dậy sau mỗi lần gục ngã."
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Trình Vãn Sinh. Lời nói của ông lão này như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn y. Y chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và giờ đây, một pháp bảo từ thời Viễn Cổ lại xuất hiện, mang theo triết lý sống tương đồng.
"Pháp bảo này, để hoàn toàn thức tỉnh sức mạnh, cần sự cộng hưởng với ý chí của chủ nhân," Linh Thú Sư nói, "Ngươi cần phải tin tưởng nó, và để nó tin tưởng ngươi. Hơn nữa, Bí Cảnh Huyễn Nguyệt này không chỉ là một nơi hiểm nguy. Nó cũng là một nơi có thể lợi dụng."
Ông lão đưa tay chỉ vào một luống linh thảo gần đó, nơi những bông hoa màu tím đang tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ. "Những bông Linh Huyễn Thảo này, nếu biết cách sử dụng, có thể tạo ra những ảo ảnh chân thực đến mức ngay cả những cường giả cũng khó phân biệt thật giả. Và những dòng suối linh khí ngầm dưới lòng đất, nếu biết cách điều hướng, có thể dẫn dắt kẻ thù vào những cái bẫy tự nhiên."
Trình Vãn Sinh giật mình. Đây chính là những gì y đang cần! Một cách để đối phó với Tôn Giả Hắc Phong không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và sự hiểu biết về môi trường. Linh Thú Sư không chỉ nói về Bích Lạc Linh Giáp, mà còn gợi ý về một chiến lược, một cách để biến Bí Cảnh này thành lợi thế của y.
"Đa tạ tiền bối chỉ giáo," Trình Vãn Sinh khẽ cúi đầu, sự cảnh giác đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự kính trọng và một tia hy vọng mới.
Linh Thú Sư chỉ mỉm cười hiền hậu, không nói thêm gì. Ông quay lại với những luống linh thảo của mình, như thể sự xuất hiện của ông chỉ để truyền đạt những thông điệp đó.
Trình Vãn Sinh nhìn lại Bích Lạc Linh Giáp trên người, rồi nhìn sang Tiểu Hoa Công Tử vẫn đang ngất đi. Y hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thảo dược trong lành và năng lượng của Bích Lạc Linh Giáp đang hòa quyện vào nhau.
"Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ." Y lẩm bẩm trong tâm trí. Với Bích Lạc Linh Giáp, với những gợi ý của Linh Thú Sư, và với trí tuệ của mình, y sẽ không chỉ sống sót, mà còn khiến kẻ thù phải trả giá. Không phải bằng một cuộc đối đầu trực diện, mà bằng những đòn phản công thầm lặng, hiểm độc nhất, biến cả Bí Cảnh này thành một chiến trường của riêng y.
Con đường phía trước vẫn còn dài, và Tôn Giả Hắc Phong vẫn là một mối đe dọa. Nhưng Trình Vãn Sinh, với ánh mắt kiên định, và một lớp giáp xanh biếc lấp lánh dưới lớp áo, đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chơi sinh tử này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.