Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 198: Cổ Tháp Mật Cấm - Trận Pháp Khai Môn, Tiềm Ảnh Thức Tỉnh
Luồng ý chí cổ xưa khổng lồ, lạnh lẽo và đầy uy lực, quét qua toàn bộ sảnh đường, không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự hiện diện tinh thần khủng khiếp, tựa như hàng vạn ngọn núi đè nặng lên tâm trí. Không khí trong sảnh đường đột ngột trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở thành một gánh nặng. Mọi âm thanh dường như bị nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng ù ù vang vọng trong tai, như thể chính thời gian cũng đang bị bóp méo bởi sức mạnh vô hình này.
U Lam nghiến răng, toàn thân nàng run rẩy dữ dội. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình bị phong bế, không thể vận chuyển, như một dòng sông bị đóng băng đột ngột. Đôi mắt tím của nàng nheo lại, lộ rõ sự bất lực và phẫn nộ. Nàng đã từng đối mặt với vô số hiểm nguy, từng trải qua những trận chiến sinh tử, nhưng chưa bao giờ nàng cảm thấy nhỏ bé và yếu ớt đến vậy trước một áp lực hoàn toàn phi vật chất. "Ý chí thật đáng sợ... không phải sức mạnh vật chất," nàng thốt lên khe khẽ, giọng nói khàn đặc, như thể mỗi từ ngữ đều phải vật lộn để thoát ra khỏi lồng ngực bị nén chặt. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi vào tâm trí nàng, không phải nỗi sợ cái chết, mà là nỗi sợ bị nuốt chửng, bị hòa tan vào sự hư vô của ý chí cổ xưa này.
Mộ Dung Tĩnh, dù cố gắng giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, cũng không khỏi tái mặt. Nàng cảm thấy trí óc mình như bị hàng ngàn mũi kim châm chích, cố gắng xuyên thủng lớp phòng ngự tinh thần của nàng. Mỗi ý nghĩ đều trở nên nặng nề, mỗi phán đoán đều chậm chạp. Nàng lùi lại một bước, tay bất giác nắm chặt lấy chiếc trâm bạc cài tóc, như tìm kiếm một điểm tựa vô hình. "Đây là cơ chế phòng ngự... hay là linh hồn của Cổ Gia Phủ?" nàng hỏi, giọng nàng cũng chỉ là một tiếng thì thầm yếu ớt, như sợ rằng một lời nói lớn cũng có thể khiến tinh thần nàng sụp đổ. Nàng quét mắt qua Trình Vãn Sinh, như tìm kiếm câu trả lời, tìm kiếm một tia hy vọng trong đôi mắt tưởng chừng bình thường của y.
Vân Tiêu Tử thì không còn giữ được vẻ thư sinh thanh tú nữa. Hắn ôm đầu, quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm y phục. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét, tinh thần hắn như bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ. Những ký ức hỗn loạn, những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tâm hồn hắn bị ý chí cổ xưa khuấy động, hiện lên rõ mồn một trước mắt. Hắn chỉ muốn gục ngã, muốn chìm vào bóng tối để thoát khỏi sự giày vò này.
Trình Vãn Sinh cũng không khá hơn là bao. Y cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, đầu óc quay cuồng dữ dội. Áp lực tinh thần khủng khiếp này không ngừng tấn công vào ý thức y, cố gắng xuyên thủng mọi phòng ngự. Nhưng Minh Trí Hồ Điệp trên tóc y vụt sáng rực rỡ, ánh sáng xanh lam nhạt bao phủ lấy y, tạo thành một lá chắn mỏng manh nhưng kiên cố. Ánh sáng đó không chỉ bảo vệ y khỏi sự xâm nhập trực tiếp, mà còn giúp y giữ được một phần lý trí, một phần khả năng quan sát. Y cảm nhận được cái lạnh thấu xương của thời gian, cái nặng nề của lịch sử, cái tĩnh mịch của một sự tồn tại đã ngủ say hàng vạn năm.
"Không... nó không tấn công... chỉ là một sự tồn tại... một cảnh báo... hay một 'khóa'?" Trình Vãn Sinh thì thầm, giọng y khàn đặc nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng đáng kinh ngạc trong mớ hỗn độn. Đôi mắt màu nâu sẫm của y, được tăng cường bởi Minh Trí Hồ Điệp, sắc bén quét qua từng đường nét của phù văn cổ xưa trên bệ đá. Y không vội vàng phản ứng bằng sức mạnh, bởi vì y biết, đối mặt với một ý chí tinh thần, sức mạnh thể chất là vô dụng. Điều cần thiết là sự thấu hiểu, sự lý giải.
Ánh sáng xanh lam của Minh Trí Hồ Điệp càng lúc càng mạnh, như một ngọn hải đăng nhỏ bé trong cơn bão dữ dội. Nhờ nó, Trình Vãn Sinh cảm thấy mình có thể thở được đôi chút, dù lồng ngực vẫn còn nặng trĩu. Y bắt đầu di chuyển, từng bước một, chậm rãi và cẩn trọng, xung quanh bệ đá. Mỗi bước chân của y dường như đều phải chống lại một lực cản vô hình, nhưng y vẫn kiên trì tiến lên. Đôi mắt y không rời khỏi những phù văn đang phát sáng kia, cố gắng tìm kiếm một quy luật, một điểm yếu, một lời giải đáp. Y nhớ lại những lời dạy của Long Tước Lão Nhân về các trận pháp cổ xưa, về cách mà ý chí và linh lực có thể hòa quyện để tạo ra những cấm chế vĩnh cửu. Lão nhân từng nói, trận pháp mạnh nhất không phải là trận pháp có sát thương lớn nhất, mà là trận pháp có thể điều khiển tâm trí, thao túng ý chí. Đây chính là một trận pháp như vậy.
Y hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Linh khí hỗn loạn cuộn trào trong sảnh, tạo thành những cơn gió xoáy vô hình, khiến tóc và y phục của họ bay phần phật, nhưng Trình Vãn Sinh không màng tới. Y chỉ tập trung vào bệ đá, vào những phù văn đang nhảy múa trước mắt. Ngọc Giản Vô Danh trong thức hải y cũng bắt đầu rung động nhẹ, như thể đang cộng hưởng với nguồn năng lượng cổ xưa này, cung cấp thêm những mảnh ghép rời rạc vào bức tranh lớn mà y đang cố gắng ghép lại. Từng chi tiết nhỏ nhất trên bệ đá, từng vết nứt, từng đường cong của phù văn, đều không thoát khỏi tầm mắt y. Y cần phải hiểu nó, để sống sót. Sống sót là một nghệ thuật, và y là một nghệ sĩ, một nghệ sĩ phải dùng trí tuệ và sự nhạy bén của mình để vượt qua thử thách này.
***
Không khí trong Sảnh Thức Tỉnh vẫn vô cùng căng thẳng, nhưng dần có sự thay đổi tinh tế khi Trình Vãn Sinh bắt đầu phân tích và hành động. Linh khí hỗn loạn, trước đó cuộn trào một cách vô định, giờ đây dường như đang bị "dẫn dắt" theo từng động tác của y, tạo thành những xoáy nhỏ quanh bệ đá, như thể đang lắng nghe, đang phản ứng. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch là tiếng Trình Vãn Sinh thì thầm giải mã, tiếng linh khí vận chuyển nhẹ trong không gian và tiếng thở dốc nặng nề của những người còn lại. Mùi đá cũ và linh khí đậm đặc bao trùm lấy không gian, mang theo một cảm giác vừa cổ kính vừa nguy hiểm.
Trình Vãn Sinh di chuyển quanh bệ đá, mỗi bước chân đều cân nhắc kỹ lưỡng, như đang dò dẫm trên một lớp băng mỏng. Ánh mắt y sắc bén, xuyên thấu từng lớp phù văn phức tạp. Y đã nhận ra, đây không phải là một sự thức tỉnh ngẫu nhiên của một ý chí cổ xưa, mà là một cấm chế cực kỳ tinh vi, được tạo ra để phong ấn một thứ gì đó, đồng thời cũng là một cơ chế kích hoạt cho "Nghi Thức Thức Tỉnh" mà Đông Phương Hạo đang lợi dụng.
"Đây không phải là một linh hồn... mà là một trận pháp trấn áp... được duy trì bởi ý chí của cả một gia tộc." Trình Vãn Sinh khàn giọng nói, lời y như một lời giải đáp cho chính mình, nhưng cũng là lời giải thích cho những người đang bị áp lực đè nặng. Y nhớ lại những gì Long Tước Lão Nhân từng dạy về trận pháp cổ xưa. "Long Tước Lão Nhân từng nói... trận pháp không thể bị phá hủy hoàn toàn, chỉ có thể được 'hiểu' và 'điều chỉnh'." Y ngừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. "Và trận pháp này, nó được tạo ra để 'níu giữ' một thứ... nhưng cũng đang bị Đông Phương Hạo biến đổi để 'giải phóng' thứ đó."
Mộ Dung Tĩnh, dù vẫn còn chấn động, nhưng đã bắt đầu lấy lại được một phần bình tĩnh. Nàng nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt sắc sảo hiện lên vẻ nghi ngờ. "Ngươi muốn làm gì? Kích hoạt nó sao?" Nàng không thể không lo lắng. Trong một tình huống hiểm nguy như thế này, bất kỳ hành động sai lầm nào cũng có thể dẫn đến tai họa không thể vãn hồi.
Trình Vãn Sinh lắc đầu, ánh sáng xanh lam từ Minh Trí Hồ Điệp chiếu lên khuôn mặt y, khiến vẻ mặt y trở nên nghiêm trọng lạ thường. "Không, ta muốn... khép nó lại. Nó đang hút năng lượng từ Cổ Tháp Vô Danh... để duy trì 'Nghi Thức Thức Tỉnh' của Đông Phương Hạo. Chúng ta phải cắt đứt nguồn cung cấp đó." Y giải thích, giọng nói trầm ổn, từng lời từng chữ đều đầy trọng lượng. "Nếu chúng ta không làm vậy, Đông Phương Hạo sẽ thành công trong việc giải phóng thứ đã bị phong ấn, và đó sẽ là một tai họa không thể lường trước."
U Lam quan sát từng cử chỉ của Trình Vãn Sinh, trong lòng nàng dấy lên một sự bất ngờ lớn. Nàng đã quen với việc hắn hèn nhát, quen với việc hắn luôn tìm cách lẩn tránh nguy hiểm. Nhưng lúc này, hắn lại đang đứng giữa tâm điểm của sự uy hiếp, đối mặt với một cấm chế mà ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ cũng phải chùn bước. Hắn không hề né tránh, mà lại dùng trí tuệ của mình để tìm kiếm lời giải. "Ngươi... thật sự hiểu trận pháp cổ xưa?" nàng hỏi, giọng nói lạnh lùng thường ngày nay pha lẫn một chút tò mò và ngưỡng mộ khó tả.
Trình Vãn Sinh không trả lời trực tiếp câu hỏi của U Lam. Y tập trung toàn bộ tinh thần, điều khiển linh lực một cách tinh tế. Y vươn một ngón tay, không phải là Ngón Tay Phá Trận mang tính hủy diệt, mà là một Ngón Tay Dẫn Trận, một kỹ thuật mà Long Tước Lão Nhân đã từng nhắc đến, dùng để dẫn dắt và điều chỉnh linh lực của trận pháp. Đầu ngón tay y phát ra một quầng sáng xanh nhạt, lướt nhẹ trên không trung, vẽ ra những đường nét phức tạp, mô phỏng lại những phù văn cổ xưa đang phát sáng trên bệ đá.
Mỗi khi y hoàn thành một nét vẽ trên không trung, y lại ấn nhẹ vào một điểm cụ thể trên bệ đá, nơi có một phù văn đang phát sáng mạnh nhất. Mỗi lần y tác động, luồng ý chí cổ xưa lại dao động dữ dội, đôi khi mạnh lên, đôi khi yếu đi, như thể cấm chế đang "phản ứng" lại sự can thiệp của y. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Trình Vãn Sinh, cho thấy sự tập trung cao độ và tiêu hao linh lực.
Mộ Dung Tĩnh nhíu mày quan sát. Nàng từng nghiên cứu trận pháp, nhưng những gì Trình Vãn Sinh đang làm vượt xa khỏi hiểu biết thông thường. Hắn không phải đang phá hủy, cũng không phải đang kích hoạt, mà là đang "giao tiếp" với trận pháp, đang "thuyết phục" nó thay đổi mục đích. Đó là một nghệ thuật mà không phải ai cũng có thể nắm giữ.
U Lam siết chặt chuôi kiếm. Nàng không hiểu sâu về trận pháp, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm trong từng hành động của Trình Vãn Sinh. Nếu y chỉ cần sai một ly, cả trận pháp có thể phản phệ, nuốt chửng tất cả bọn họ. Nhưng nàng nhìn thấy sự quyết đoán trong đôi mắt y, sự tự tin ẩn giấu dưới vẻ ngoài lo lắng. Trái tim nàng đập nhanh hơn một chút, một cảm giác phức tạp dấy lên trong lòng, vừa lo lắng, vừa ngưỡng mộ, vừa muốn bảo vệ người đàn ông đang mạo hiểm tính mạng để cứu lấy tất cả.
Vân Tiêu Tử cố gắng gượng dậy, hắn nhìn Trình Vãn Sinh, trong mắt hắn không còn sự hoảng loạn mà thay vào đó là một tia hy vọng. Hắn tin vào Trình Vãn Sinh, dù không hiểu y đang làm gì, nhưng hắn cảm nhận được sự quyết tâm và trí tuệ toát ra từ y. Hắn thầm cầu nguyện, mong rằng Trình Vãn Sinh sẽ thành công.
Trình Vãn Sinh tiếp tục công việc của mình. Y không ngừng phân tích, điều chỉnh, dẫn dắt linh lực. Trận pháp cổ xưa bắt đầu "phản ứng" một cách rõ rệt hơn. Những luồng sáng hỗn loạn trên bệ đá dần dần được sắp xếp lại, trở nên có trật tự hơn. Áp lực tinh thần vẫn còn đó, nhưng nó không còn đè nén một cách tàn bạo nữa, mà giống như một dòng chảy mạnh mẽ đang được kiểm soát, từ từ thu hẹp lại. Y biết, y đang thành công trong việc "khép" cấm chế này lại, cắt đứt sự liên kết của nó với Cổ Tháp Vô Danh, và đồng thời, với cả âm mưu của Đông Phương Hạo. Mỗi một phù văn được y điều chỉnh thành công, y lại thở phào nhẹ nhõm một chút, nhưng sự tập trung vẫn không hề suy giảm. Sống sót là một nghệ thuật, và y đang cố gắng hoàn thành kiệt tác của mình.
***
Một tiếng "cạch" rất nhỏ, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của Sảnh Thức Tỉnh, như một âm thanh định mệnh. Trình Vãn Sinh thở phào một hơi thật dài, toàn thân y rã rời như vừa trải qua một trận chiến ác liệt. Minh Trí Hồ Điệp trên tóc y cũng dần tắt đi ánh sáng xanh lam nhạt, trở lại vẻ bình thường, như thể đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Áp lực tinh thần khủng khiếp từ ý chí cổ xưa đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến khó tin, một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp không gian, như thể một gánh nặng ngàn cân vừa được dỡ bỏ.
"Xong rồi..." Trình Vãn Sinh nói, giọng y khàn đặc, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên vẻ mãn nguyện. "Nó không còn là mối đe dọa nữa. Nhưng nó vẫn kết nối đến Cổ Tháp Vô Danh." Y chỉ tay vào bệ đá. Các phù văn trên bệ đá đã ngừng phát sáng, chìm vào bóng tối, nhưng cấu trúc của nó vẫn giữ nguyên, như một lời nhắc nhở về sự phức tạp và quyền năng của những trận pháp cổ xưa.
U Lam tiến đến gần bệ đá, ánh mắt nàng xoáy sâu vào bóng tối nơi các phù văn đã tắt. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đã hoàn toàn được giải phóng, tinh thần cũng trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết. Sự nhẹ nhõm tràn ngập trong nàng, nhưng cùng với đó là một cảm giác phức tạp khác. Nàng nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt nàng tràn đầy sự kinh ngạc và một thứ cảm xúc khó tả khác, có thể là sự tin tưởng, hoặc thậm chí là sự ngưỡng mộ. Hắn, một kẻ mà nàng từng nghĩ chỉ là một phàm nhân hèn nhát, lại vừa hóa giải một cấm chế mà ngay cả những tu sĩ kỳ cựu cũng không dám đụng vào. "Đây là... con đường đến bí mật thật sự sao? Cổ Tháp Vô Danh... và Đông Phương Hạo." Nàng thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng ẩn chứa một nỗi hận thù sâu sắc. Mục tiêu của nàng đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
Mộ Dung Tĩnh đứng khoanh tay, ánh mắt sắc sảo của nàng quét qua Trình Vãn Sinh, rồi dừng lại ở bệ đá. Nàng đã theo dõi toàn bộ quá trình, và nàng không khỏi thán phục. Khả năng phân tích, sự bình tĩnh đáng kinh ngạc dưới áp lực, và kiến thức uyên thâm về trận pháp của Trình Vãn Sinh đã vượt xa mọi dự đoán của nàng. "Trình Vãn Sinh... ngươi chưa bao giờ khiến ta thất vọng. Nhưng đây chỉ là khởi đầu." Nàng nói, giọng điệu điềm đạm, nhưng lời lẽ lại đầy ý nghĩa. Nàng biết, việc hóa giải cấm chế này chỉ là mở ra một cánh cửa mới, cánh cửa dẫn đến những bí mật sâu xa hơn, và có thể là những nguy hiểm lớn hơn nữa.
Vân Tiêu Tử, giờ đã hoàn toàn bình phục, thở phào nhẹ nhõm. Hắn lau đi những giọt mồ hôi còn sót lại trên trán. "Thật không thể tin nổi... Trình huynh đã làm được." Hắn nhìn Trình Vãn Sinh với ánh mắt đầy vẻ sùng bái. Trong mắt hắn, Trình Vãn Sinh không chỉ là một người bạn đồng hành, mà còn là một vị cứu tinh, một người có trí tuệ siêu phàm. Hắn chợt nhận ra rằng, không phải lúc nào sống sót cũng là cách đúng đắn nhất, nhưng nó là cách duy nhất để có thể sửa sai, và Trình Vãn Sinh đang chứng minh điều đó.
Trong khi họ đang nói chuyện, bệ đá cổ kính đột nhiên phát ra một tiếng rít nhẹ, như tiếng đá kẽo kẹt dịch chuyển sau hàng vạn năm ngủ yên. Một phần của bệ đá, nơi Trình Vãn Sinh vừa tác động cuối cùng, từ từ lùi vào trong, hé lộ một đường hầm sâu hun hút. Một luồng gió lạnh lẽo, mang theo mùi đất ẩm và linh khí tinh khiết hơn, từ từ thổi ra từ đường hầm, khiến những sợi tóc trên gáy họ dựng đứng. Đó là một cảm giác quen thuộc, một luồng linh khí mà họ đã từng cảm nhận được khi ở gần Cổ Tháp Vô Danh. Mối liên kết giữa Cổ Gia Phủ và Cổ Tháp Vô Danh đã được khẳng định một cách rõ ràng nhất.
Đường hầm tối đen như mực, không biết dẫn đến đâu, nhưng từ sâu thẳm bên trong, họ có thể cảm nhận được một sự tồn tại cổ xưa, tĩnh lặng và mạnh mẽ. Đó là hơi thở của Cổ Tháp Vô Danh, nơi chứa đựng vô số bí mật về 'Kỷ Nguyên Phản Tổ' và những sức mạnh bị phong ấn.
Cả nhóm chuẩn bị bước vào con đường mới, tiến sâu vào bí mật của Cổ Gia Phủ và Cổ Tháp Vô Danh. Trình Vãn Sinh đi trước, y cẩn trọng kiểm tra từng bước chân. U Lam theo sát phía sau, tay nàng đã đặt lên chuôi kiếm, đôi mắt tím lạnh lùng quét qua bóng tối. Mộ Dung Tĩnh và Vân Tiêu Tử đi cuối cùng, mỗi người một tâm trạng, một suy nghĩ.
Đúng lúc họ sắp bước hoàn toàn vào trong đường hầm, một phù văn mờ nhạt bất ngờ lóe sáng trên bức tường đá cạnh lối vào, rồi nhanh chóng tắt lịm. Đó là một phù văn quen thuộc, một ký hiệu mà Trình Vãn Sinh đã từng nhìn thấy. Ký hiệu của Đông Phương Hạo. Nó không phải là một bẫy rập, không phải là một đòn tấn công. Nó giống như một lời chào đón, một sự khẳng định rằng hắn đã từng ở đây, đã từng tính toán tất cả, và đang chờ đợi họ. Âm mưu của Đông Phương Hạo không chỉ giới hạn ở 'Nghi Thức Thức Tỉnh' mà còn len lỏi sâu hơn, vào tận trái tim của Cổ Tháp Vô Danh. Cái giá của sự sống sót vẫn luôn là sự đối mặt với những thử thách mới, và Trình Vãn Sinh biết, hành trình của họ chỉ mới bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.