Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 227: Bóng Đêm Thân Phận: Gánh Nặng Huyết Ảnh

Gió đêm Trung Châu mang theo hơi lạnh se sắt lùa qua khe cửa sổ bằng gỗ mục, thổi bùng ngọn nến leo lét trên bàn. Ánh sáng vàng vọt nhảy múa, đổ bóng hình Trình Vãn Sinh lên bức tường ẩm mốc của căn phòng khách điếm tồi tàn. Đêm đã khuya lắm rồi, tiếng ồn ào náo nhiệt của Thị Trấn Linh Thạch bên ngoài cũng đã dịu xuống, chỉ còn lại những âm thanh rời rạc của tiếng chó sủa xa xăm hay tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã cho tâm hồn đang dậy sóng của hắn.

Trình Vãn Sinh ngồi trên mép giường, tấm lưng tựa vào vách tường lạnh lẽo, đôi mắt nâu sẫm mở thao láo nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Khuôn mặt hắn tiều tụy đến đáng sợ, những đường nét vốn dĩ bình thường giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi và ưu tư sâu sắc. Dưới vành mắt là quầng thâm đen do những đêm dài không ngủ, và khóe miệng hắn khẽ trĩu xuống, như thể đang gánh vác một gánh nặng vô hình. Hắn đã cố gắng nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm chút bình yên trong giấc ngủ, nhưng vô ích. Mỗi khi hắn khép mi, hình ảnh Tần Diệu Nhi lại hiện rõ mồn một trong tâm trí, tựa như một vết dao cứa sâu vào trái tim hắn, nhắc nhở hắn về cái giá của sự sống sót.

Bàn tay hắn khẽ đưa lên, chạm vào cổ tay trái, nơi dấu ấn Huyết Ảnh giờ đây đã biến đổi thành "Bản Nguyên Vô Gian" đang âm ỉ phát sáng dưới lớp áo. Một luồng khí nóng lạnh đan xen, vừa cuộn trào sức mạnh vừa ẩn chứa sự hỗn loạn, truyền thẳng vào kinh mạch hắn. Nó không còn là dấu ấn của sự phong ấn hay nô dịch thuần túy nữa, mà đã trở thành một phần của hắn, một thực thể sống động, đầy rẫy bí ẩn và nguy hiểm. Hắn cảm nhận từng nhịp đập hỗn loạn của nó, tựa như một trái tim thứ hai đang gào thét đòi hỏi sự chú ý. Cùng với sự trỗi dậy của sức mạnh này, những lời phán xét, những tiếng thì thầm căm ghét mà hắn đã nghe thấy ở Thị Trấn Linh Thạch ngày hôm nay lại văng vẳng bên tai, rõ ràng như thể chúng mới được thốt ra.

"Ma đầu Huyết Ảnh..."

"Kẻ mang điềm xấu..."

"Chính hắn đã gây ra tất cả..."

Những âm thanh đó, dù hắn đã cố gắng gạt bỏ, vẫn cứ bám riết lấy tâm trí hắn, xoáy sâu vào nỗi bất an đã chôn chặt bấy lâu nay. Hắn đã chấp nhận danh tiếng đó, đã tuyên bố rằng nó sẽ là lá chắn của hắn. Nhưng chấp nhận trên môi miệng khác với chấp nhận trong tâm hồn. Đêm tĩnh mịch, khi mọi lớp phòng vệ đều hạ xuống, những câu hỏi nghiệt ngã lại trỗi dậy.

*Diệu Nhi... ta đã làm gì để ngươi phải hi sinh?*

Giọng nói nội tâm của hắn khẽ run rẩy. Hắn nhớ lại nụ cười cuối cùng của nàng, ánh mắt kiên định khi nàng lao vào làn sương máu để mở đường cho hắn. Hắn nhớ lại hơi ấm của bàn tay nàng khi nàng nắm lấy tay hắn, truyền cho hắn niềm tin vào khoảnh khắc cuối cùng. Tất cả những hình ảnh đó, giờ đây, không phải là động lực, mà là xiềng xích, trói buộc hắn vào một cảm giác tội lỗi nặng nề.

*Cái giá của sự sống sót... luôn là máu và nước mắt của người khác sao?*

Hắn đã luôn tin rằng sống sót là một nghệ thuật, một sự lựa chọn khôn ngoan trong thế giới khắc nghiệt này. Nhưng mỗi lần hắn sống sót, lại có người ngã xuống vì hắn, vì sự tồn tại của hắn. Từ những người đồng môn vô danh ở ngoại môn, đến Tần Diệu Nhi cao quý, tất cả đều đã trở thành cái giá phải trả cho "nghệ thuật" của hắn. Hắn không muốn mình trở thành một con quái vật, một kẻ chỉ biết đứng trên xương cốt của người khác để vươn lên. Nhưng con đường hắn đi, dường như đã được định sẵn, luôn nhuốm màu máu và sự đau khổ.

Hắn khẽ rùng mình. Luồng sức mạnh từ Bản Nguyên Vô Gian lại cuộn trào mạnh mẽ hơn, dường như cảm nhận được sự bất an trong lòng hắn. Một cảm giác nóng rát lan dọc cổ tay, rồi xâm chiếm toàn bộ cánh tay hắn, như muốn nuốt chửng lấy lý trí của hắn. Hắn chưa từng cảm thấy một luồng năng lượng nào hỗn loạn và hung bạo đến vậy. Nó không phải là linh lực thuần túy, cũng không phải là ma khí đơn thuần. Nó là sự pha trộn của vạn vật, một sự hỗn độn nguyên thủy, mang trong mình khả năng hủy diệt lẫn tái tạo.

*Huyết Ảnh... ngươi muốn biến ta thành cái gì?*

Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc. Hắn chạm nhẹ vào dấu ấn Huyết Ảnh, cảm nhận luồng sức mạnh hỗn loạn đang muốn thoát khỏi sự kiềm chế của hắn. Hắn cố gắng điều hòa linh lực trong cơ thể, cố gắng dung hợp nó với luồng năng lượng mới này, nhưng mọi nỗ lực đều như muối bỏ biển. Dấu ấn Huyết Ảnh càng lúc càng cuộn trào mạnh mẽ, khiến tâm trí hắn càng thêm bất an. Hắn có cảm giác như một con thú hoang đang bị nhốt trong lồng, không ngừng cào xé để tìm đường thoát ra, và cái lồng đó, chính là cơ thể hắn.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đau lòng, xua đi những tiếng thì thầm phán xét, và xua đi cả sự hỗn loạn đang giày vò cơ thể mình. Nhưng bóng tối không mang lại sự bình yên. Nó chỉ càng làm rõ hơn những hình ảnh đáng sợ, những câu hỏi không lời đáp. Hắn cảm thấy mình đang lạc lối trong một mê cung của cảm xúc, một mê cung không lối thoát. Hắn là một kẻ sống sót, nhưng hắn đang sống vì điều gì? Và liệu cái giá phải trả cho sự sống này, có đáng không? Sự cô lập nội tâm này, dù có những người đồng hành đáng tin cậy bên cạnh, vẫn cứ gặm nhấm hắn từng chút một. Hắn biết họ quan tâm, nhưng làm sao hắn có thể chia sẻ gánh nặng này với họ, khi chính hắn cũng không thể hiểu nổi chính mình? Đêm dài như vô tận, và Trình Vãn Sinh vẫn ngồi đó, đối mặt với bóng tối của chính mình, với những câu hỏi không lời đáp, và với sức mạnh đang dần biến đổi hắn. Mùi gỗ cũ của căn phòng, mùi sáp nến cháy dở, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo thành một hương vị cay đắng trong không khí, phản chiếu chính tâm trạng của hắn lúc này.

***

Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng nhạt xuyên qua lớp mây mỏng, rải rác xuống những con phố của Thị Trấn Linh Thạch, mang theo một chút hơi ấm xua đi cái se lạnh của buổi sớm. Khách điếm Vạn Phúc, giờ này đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng cười nói, tiếng chén đĩa va vào nhau loảng xoảng, cùng với mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra từ phòng ăn chung, tạo nên một bầu không khí đối lập hoàn toàn với sự tĩnh mịch u ám của căn phòng Trình Vãn Sinh đêm qua.

Trong phòng ăn, cả nhóm đã tề tựu đông đủ quanh một chiếc bàn gỗ sờn cũ. Trên bàn bày biện nhiều món ăn địa phương của Trung Châu, trông khá lạ mắt và hấp dẫn, nhưng Trình Vãn Sinh vẫn trầm mặc, ít nói, chỉ gắp vài món ăn một cách vô thức. Hắn ngồi đó, dáng vẻ hơi gù, đôi mắt vẫn còn chút mệt mỏi, dường như tâm hồn hắn vẫn còn đang chìm đắm trong những suy nghĩ ngổn ngang từ đêm qua. Hắn đã cố gắng che giấu sự bất ổn của mình, khoác lên mình lớp vỏ bọc bình thản thường ngày, nhưng những người bạn đồng hành của hắn, những người đã quá quen thuộc với hắn, vẫn có thể nhận ra sự khác biệt.

Mộ Dung Tĩnh ngồi đối diện hắn, ánh mắt phượng dài sắc sảo của nàng không ngừng quan sát. Nàng không vội vã lên tiếng, mà chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng, để hơi ấm của nó xua đi cái lạnh buổi sáng. Nàng hiểu Trình Vãn Sinh, hiểu rằng những lời nói vô nghĩa sẽ chỉ khiến hắn càng thêm khép mình. Sau một lúc, khi thấy hắn vẫn không có dấu hiệu khởi sắc, nàng mới khẽ đặt chén trà xuống, giọng nói điềm đạm nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. "Vãn Sinh, sắc mặt ngươi không tốt. Có phải vết thương cũ tái phát?" Giọng nàng không chỉ là hỏi thăm, mà còn là một cách thăm dò, một lời mời gọi để hắn mở lòng. Nàng biết, vết thương thể xác có thể lành, nhưng vết thương lòng thì khó chữa hơn nhiều.

Trình Vãn Sinh khẽ ngẩng đầu, nhìn nàng. Đôi mắt hắn vẫn còn chút ưu tư, nhưng hắn cố gắng mỉm cười nhạt. "Không sao. Chỉ là đêm qua hơi khó ngủ." Hắn đáp ngắn gọn, không muốn đi sâu vào chi tiết, không muốn gánh nặng của mình đè lên vai những người khác. Hắn gắp một miếng bánh bao, nhưng rồi lại đặt xuống, dường như không có khẩu vị.

Vân Tiêu Tử, ngồi bên cạnh Trình Vãn Sinh, cảm thấy không khí trở nên nặng nề, liền cố gắng phá vỡ sự im lặng bằng vài câu chuyện phiếm. "Trung Châu này quả không hổ danh, đồ ăn cũng ngon hơn Tu Vực nhiều. Ngươi thử món này xem sao? Nghe nói đây là đặc sản của Linh Thạch Trấn, bánh trứng cá nướng, giòn tan mà lại thơm lừng." Hắn gắp một miếng bánh đặt vào bát Trình Vãn Sinh, với nụ cười thân thiện thường thấy, hy vọng có thể kéo Trình Vãn Sinh thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực. Hắn biết, Trình Vãn Sinh đang phải chịu đựng, và đôi khi, một chút sự vô tư lại là liều thuốc tốt nhất.

Trình Vãn Sinh nhìn miếng bánh trong bát, khẽ lắc đầu. "Ta không đói." Giọng hắn vẫn đều đều, xa cách, như thể đang nói về một người khác. Hắn không thể cảm nhận được hương vị của bất cứ thứ gì lúc này. Trong tâm trí hắn, mùi máu tanh và khói lửa vẫn còn vương vấn, át đi mọi mùi hương thơm ngon khác.

U Lam ngồi đối diện, ánh mắt tím sâu thẳm của nàng không rời Trình Vãn Sinh. Nàng không nói một lời nào, nhưng ánh mắt nàng như một dòng xoáy, chứa đựng vô vàn cảm xúc phức tạp: sự tò mò, chút lo lắng, nhưng cũng có cả sự hoài nghi và một vẻ gì đó rất khó diễn tả, có lẽ là một sự cuốn hút, hoặc một sự thấu hiểu từ tận sâu thẳm. Nàng đã từng là kẻ thù, đã từng căm ghét hắn, nhưng giờ đây, nàng lại thấy mình không thể ngừng quan tâm đến số phận của hắn. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong hắn, bởi nàng cũng từng trải qua những nỗi đau và mất mát tương tự.

Long Tước Lão Nhân, với vẻ ngoài nhỏ bé, gầy gò, đang chậm rãi nhấp chén trà nóng. Đôi mắt ông, dù đã già nua, nhưng lại sáng quắc như sao, thi thoảng lại liếc nhìn Trình Vãn Sinh rồi lại quay đi, như thể đã nhìn thấu mọi chuyện đang diễn ra trong tâm trí hắn. Ông không nói gì ngay, chỉ để cho không khí trôi qua một cách tự nhiên. Cho đến khi Trình Vãn Sinh hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của mình, ông mới từ tốn đặt chén trà xuống, khẽ hừ một tiếng. "Ha, kẻ mang gánh nặng, dù có trốn đến chân trời góc bể cũng khó mà nhẹ nhõm." Giọng ông khàn khàn, từng chữ như một mũi dùi, đánh thẳng vào tâm can Trình Vãn Sinh, không chút nể nang.

Lời nói của Long Tước Lão Nhân như một tiếng sét đánh ngang tai Trình Vãn Sinh. Hắn khẽ rùng mình, đôi tay đang đặt dưới bàn bất giác nắm chặt lại, các khớp xương trắng bệch. Câu nói đó, dường như đã lột trần mọi suy nghĩ, mọi nỗi lo sợ mà hắn đang cố gắng che giấu. Hắn ngẩng đầu nhìn Long Tước Lão Nhân, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa có chút trách móc, như thể ông đã xâm phạm vào những góc khuất sâu kín nhất của hắn. U Lam khẽ cau mày, đôi mắt tím thoáng qua một tia khó chịu, dường như cảm nhận được sự giằng xé dữ dội đang diễn ra bên trong Trình Vãn Sinh. Nàng biết, lời nói của Long Tước Lão Nhân tuy thẳng thừng, nhưng lại là sự thật trần trụi nhất. Mộ Dung Tĩnh liếc nhìn Long Tước Lão Nhân, rồi lại nhìn Trình Vãn Sinh, trong mắt nàng lóe lên một tia suy tính. Nàng hiểu ý của ông lão, và nàng cũng hiểu Trình Vãn Sinh cần phải đối mặt với điều đó.

Bầu không khí trong phòng ăn bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, dù xung quanh vẫn vang lên tiếng ồn ào của những người khác. Trình Vãn Sinh cúi đầu, không nói gì. Hắn biết Long Tước Lão Nhân nói đúng. Hắn có thể chấp nhận danh tiếng "Huyết Ảnh" trước mặt người đời, nhưng hắn không thể chấp nhận nó trước mặt chính mình, không thể chấp nhận cái giá mà nó mang lại. Nỗi đau và sự ám ảnh vẫn còn đó, là một gánh nặng vô hình mà hắn phải mang theo. Mùi thức ăn của Trung Châu, giờ đây, không còn là hương vị lạ lẫm mà trở thành một mùi vị buồn bã, chát đắng.

***

Chiều tà, những tia nắng vàng nhạt cuối cùng trải dài trên con đường đất đỏ dẫn sâu vào lòng Trung Châu. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi đất đá khô cằn và hương vị của thảo nguyên rộng lớn, khác hẳn với sự ẩm ướt của Tu Vực hay sự hoang dã của Sa Trường Huyết Ảnh. Bầu trời quang mây tạnh, một vài cánh chim lớn sải cánh lượn lờ trên đỉnh những ngọn núi xa xăm, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và đầy bí ẩn.

Đoàn người của Trình Vãn Sinh tiếp tục hành trình. Trình Vãn Sinh vẫn đi hơi tách biệt một chút so với những người còn lại, đôi vai hắn hơi trùng xuống, nhưng bước chân lại vô cùng kiên định. Từng bước chân của hắn dẫm lên con đường đất, nện xuống một cách nặng nề nhưng dứt khoát, như thể hắn đang tự mình gánh vác cả một thế giới. Ánh mắt hắn hướng về phía những dãy núi hùng vĩ ở phía chân trời, nơi Học Viện Vạn Pháp đang chờ đợi, một biểu tượng của quyền lực và tri thức tại Trung Châu. Hắn biết, không thể trốn tránh mãi. Hắn đã sống sót, không chỉ cho bản thân mình, mà còn để không phụ lòng những người đã hy sinh vì hắn, vì niềm tin của họ vào hắn.

Nỗi đau về Tần Diệu Nhi vẫn còn đó, như một vết sẹo sâu hoắm trong tâm hồn hắn. Cảm giác tội lỗi vẫn gặm nhấm, nhưng giờ đây, nó không còn là xiềng xích trói buộc hắn nữa. Nó đã biến thành một động lực, một nguồn năng lượng u tối nhưng mạnh mẽ, thúc đẩy hắn phải tiến về phía trước. Nó là một phần của con đường mà hắn phải đi, một phần của sự tồn tại mà hắn đã phải đánh đổi quá nhiều để giữ lấy.

Trình Vãn Sinh (tự nhủ nội tâm): *Diệu Nhi... Ta sẽ không để cái chết của ngươi là vô nghĩa.* Hắn siết chặt bàn tay đang đặt bên hông, cảm nhận sức nóng âm ỉ từ dấu ấn Huyết Ảnh trên cổ tay. Lần này, không còn là sự sợ hãi hay chối bỏ nữa, mà là một sự chấp nhận, một sự hòa hợp. *Danh tiếng 'Huyết Ảnh' này, ta sẽ chấp nhận, và biến nó thành lá chắn. Ta sẽ sống, và ta sẽ bảo vệ họ.* Ánh mắt hắn, dù vẫn còn vương vấn nét u buồn, nhưng đã ánh lên sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn không còn là Trình Vãn Sinh của những ngày đầu, kẻ chỉ biết trốn chạy và ẩn mình. Hắn đã trải qua quá nhiều mất mát, quá nhiều đau khổ để có thể tiếp tục sống một cuộc đời vô nghĩa.

Mộ Dung Tĩnh đi sát lại gần hắn, bước chân nàng nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động. Nàng không nói nhiều, chỉ đơn giản là đi bên cạnh, như một sự khẳng định về sự hiện diện và ủng hộ của nàng. Khi thấy Trình Vãn Sinh ngẩng đầu nhìn về phía trước với ánh mắt kiên định, nàng mới khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự thấu hiểu. "Ngươi không cô độc, Vãn Sinh." Lời nói của nàng giản dị, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu lạ kỳ, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn đang khô cằn của hắn. Nàng không cần hắn phải nói ra, nàng đã hiểu được những gì hắn đang phải gánh chịu, và nàng muốn hắn biết rằng, hắn không hề đơn độc trên con đường này.

Trình Vãn Sinh khẽ quay đầu lại, nhìn Mộ Dung Tĩnh. Một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn, một nụ cười không còn gượng gạo như trước, mà mang theo chút biết ơn. Hắn khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, thay cho ngàn lời muốn nói. Sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực hắn, xua đi một phần cái lạnh lẽo của nỗi cô độc.

U Lam vẫn đi phía sau một chút, ánh mắt tím phức tạp của nàng dán chặt vào bóng lưng Trình Vãn Sinh. Nàng nhìn thấy sự thay đổi trong hắn, nhìn thấy sự chấp nhận và quyết tâm đang dần hình thành. Tay nàng khẽ siết chặt chuôi kiếm bên hông, như thể sẵn sàng rút kiếm ra để bảo vệ hắn khỏi bất kỳ mối đe dọa nào, dù là hữu hình hay vô hình. Từ sự thù hận ban đầu, giờ đây trong lòng nàng đã hình thành một thứ tình cảm khó gọi tên, một sự kết nối sâu sắc với kẻ thù từng có, với người đàn ông mà nàng không thể hiểu nổi, nhưng lại không thể rời mắt.

Long Tước Lão Nhân, chậm rãi bước đi, đôi mắt tinh anh của ông liếc qua Trình Vãn Sinh, rồi lại nhìn về phía chân trời. Ông khẽ gật đầu, một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên môi. Ông biết, Trình Vãn Sinh đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không dễ dàng, nhưng lại là con đường duy nhất để hắn có thể sống sót, và sống một cách trọn vẹn.

Trình Vãn Sinh lại đưa tay lên chạm nhẹ vào dấu ấn Huyết Ảnh đang âm ỉ trên cổ tay. Lần này, không còn là sự sợ hãi hay chối bỏ, mà là một sự chấp nhận hoàn toàn. Nó là một phần của hắn, một phần không thể tách rời, và hắn sẽ học cách kiểm soát nó, học cách biến nó thành sức mạnh của mình. Hắn nhìn thẳng về phía chân trời, ánh mắt sắc lạnh nhưng chất chứa sự kiên cường. Con đường sống sót của hắn, giờ đây, không chỉ là một nghệ thuật, mà còn là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, một hành trình tìm kiếm bản ngã giữa thế gian đầy biến động này, với những người bạn đồng hành tin cậy bên cạnh.

Hắn chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với chính bản thân mình, với mọi cái giá phải trả.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free