Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 26: Nỗi Sợ Của Kẻ Sống Sót: Trí Tuệ Vượt Lưỡi Hái Tử Thần
Dù trong lòng vẫn còn sự bất an về mối đe dọa vừa rồi, nhưng khi ôm Liễu Thanh Hoài vào lòng, hắn cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Hắn đã bảo vệ được nàng. Hắn đã không để nỗi sợ hãi của bản thân lấn át trách nhiệm của mình. Triết lý "sợ chết nhưng không hèn nhát" của hắn, có vẻ như, đã được nâng lên một tầm cao mới. Nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn là rào cản, mà là một động lực, một trí tuệ để hắn sống sót, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho những người hắn quan tâm.
Ngọc Giản Vô Danh trong thức hải của hắn khẽ rung động, ấm áp hơn bao giờ hết, như thể đang tán thưởng sự lựa chọn của hắn. Trình Vãn Sinh ngước nhìn lên bầu trời đêm của Lạc Nhật Thành, nơi những ngôi sao bắt đầu lấp lánh. Thành phố phồn hoa, rực rỡ ánh đèn, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Hắn biết, cuộc đời hắn sẽ không bao giờ còn đơn giản nữa. Kẻ ám sát kia là ai? Tại sao lại nhắm vào hắn? Và Liễu Thanh Hoài sẽ còn gặp phải những rắc rối gì nữa khi ở bên hắn? Hắn không có câu trả lời, nhưng hắn biết một điều: hắn sẽ phải sống sót, không chỉ vì bản thân, mà còn vì nàng. Và hắn, Trình Vãn Sinh, một nghệ sĩ của sự sống sót, sẽ dùng mọi trí tuệ và khả năng của mình để đối mặt với mọi thử thách.
Trình Vãn Sinh khẽ buông Liễu Thanh Hoài ra, nhưng vẫn giữ tay nàng, truyền cho nàng một sự an ủi vô hình. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt vẫn còn ngấn lệ của nàng, khẽ nói: "Thanh Hoài, chúng ta phải rời khỏi đây." Giọng hắn trầm ấm, bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển.
Nàng gật đầu lia lịa, vẫn còn run rẩy. "Vâng... vâng, anh Vãn Sinh. Em... em sợ quá." Nàng ghé mắt nhìn Tiểu Hắc đang cuộn tròn trong lòng, chú mèo nhỏ vẫn còn nhe nanh cảnh giác, đôi mắt xanh biếc lấp lánh trong bóng tối, như thể cũng cảm nhận được sự nguy hiểm còn lơ lửng. Con hẻm nhỏ nơi họ đang ẩn náu tối tăm, ẩm thấp, mùi rác thải và ẩm mốc bốc lên nồng nặc, càng khiến không khí thêm phần ngột ngạt. Tiếng ồn ào của chợ đêm đã giảm đi đáng kể, nhưng vẫn còn vọng lại xa xa, như một lời nhắc nhở về thế giới đầy rẫy bất trắc bên ngoài bức tường mục nát này.
Trình Vãn Sinh đảo mắt nhìn quanh. Những bức tường cũ kỹ loang lổ, vài viên gạch vỡ nát nằm ngổn ngang dưới chân. Một bóng đèn lồng treo trên cao, lắc lư yếu ớt, chỉ đủ soi sáng một khoảng nhỏ, tạo ra những cái bóng đổ dài, méo mó. Hắn lắng nghe. Tiếng gió đêm luồn qua những con ngõ hẹp, tiếng côn trùng rỉ rả, và xa hơn nữa là tiếng hò reo yếu ớt từ một tửu quán nào đó. Không có tiếng bước chân, không có hơi thở lạ. Kẻ ám sát đã rời đi, ít nhất là tạm thời. Nhưng sự cảnh giác trong Trình Vãn Sinh không hề suy giảm. Hắn biết, một con cáo già sẽ không bao giờ phạm sai lầm hai lần, và một sát thủ chuyên nghiệp cũng vậy. Hắn đã cắt đuôi được hắn ta, nhưng không có nghĩa là hắn ta đã bỏ cuộc.
"Ai... ai muốn giết chúng ta, Trình Vãn Sinh?" Liễu Thanh Hoài lại hỏi, giọng nàng vẫn còn run rẩy, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước nhìn hắn đầy hoảng loạn. "Chắc chắn là không phải em. Em... em có làm gì ai đâu?"
Trình Vãn Sinh khẽ vuốt mái tóc mềm mại của nàng, trấn an. "Không sao, đừng sợ. Chúng ta an toàn rồi. Chắc chỉ là nhầm lẫn thôi." Hắn nói vậy, nhưng trong lòng lại nhủ thầm: *Nhầm lẫn ư? Kẻ đó rõ ràng nhắm vào mình... hay là cả hai?* Hắn không dám nói thật với nàng lúc này. Liễu Thanh Hoài quá yếu đuối, sự thật có thể khiến nàng suy sụp hoàn toàn. Hắn cần phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho nàng.
Hắn kiểm tra nhanh vết xước nhỏ trên má nàng, do va quệt khi bỏ chạy. "Nàng có bị thương ở đâu không?" Hắn hỏi, ánh mắt ân cần.
Liễu Thanh Hoài lắc đầu, nước mắt lại chực trào ra. "Không... không có. Chỉ là... chỉ là em sợ quá. Em cứ tưởng anh sẽ bỏ em lại." Câu nói đó, tuy đơn giản, lại chạm đến một góc sâu thẳm trong tâm hồn Trình Vãn Sinh. Nàng đã từng nói, "Sợ chết không phải là hèn nhát, mà là một loại trí tuệ để bảo toàn sinh mệnh." Hắn đã từng nghĩ rằng, sống sót là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, điều đó đòi hỏi phải bỏ lại những gánh nặng. Nhưng giờ đây, Liễu Thanh Hoài, cô gái thuần khiết này, đã trở thành một phần của triết lý đó.
*Lời nói của Thanh Hoài... đúng vậy, 'sợ chết không phải là hèn nhát, mà là một loại trí tuệ để bảo toàn sinh mệnh'.* Hắn lặp lại trong tâm trí. *Liều mạng không phải là dũng cảm, mà là ngu xuẩn. Và bảo vệ một người yếu đuối, không phải là gánh nặng, mà là một lẽ sống. Nếu ta chỉ biết sống cho riêng mình, vậy thì cái sự sống sót ấy có ý nghĩa gì?*
Một luồng ấm áp lan tỏa từ Ngọc Giản Vô Danh, không phải là sự thúc giục về sức mạnh, mà là một cảm giác bình yên, như thể nó đang xác nhận rằng hắn đã đi đúng hướng. Hắn khẽ vuốt ve Tiểu Hắc, chú mèo đen nhỏ bé dụi đầu vào tay hắn, phát ra tiếng kêu "meo meo" khe khẽ, như an ủi. Hắn biết, mối nguy hiểm vẫn còn đó, nhưng không phải là không có cách đối phó. Trí tuệ, khả năng quan sát, và sự cẩn trọng sẽ là những vũ khí sắc bén nhất của hắn.
"Chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn để qua đêm, và sáng mai sẽ rời khỏi Lạc Nhật Thành." Trình Vãn Sinh quyết định. "Thành phố này quá phức tạp, quá nhiều tai mắt. Rời đi là lựa chọn tốt nhất lúc này." Hắn không nói về việc truy tìm kẻ ám sát, hay trả thù. Điều đó là vô nghĩa, và nguy hiểm. Mục tiêu duy nhất của hắn lúc này là đảm bảo an toàn cho cả hai.
Hắn nhẹ nhàng dẫn Liễu Thanh Hoài ra khỏi con hẻm, hòa vào những con đường phụ tối tăm hơn, tránh xa những khu vực còn náo nhiệt của chợ đêm đang dần vãn người. Hắn bước đi cẩn trọng, đôi mắt liên tục quét qua mọi ngóc ngách, mọi bóng tối, mọi chuyển động dù là nhỏ nhất. Hắn không vội vàng, nhưng cũng không ngừng lại. Hắn di chuyển như một con báo săn mồi trong đêm, nhẹ nhàng, dứt khoát, và đầy cảnh giác. Mùi hương liệu quý hiếm, mùi đồ ăn nồng nàn từ các quán ăn khuya, mùi máu thoang thoảng từ các trường đấu võ thuật xa xa, tất cả đều hòa quyện vào không khí đêm của Lạc Nhật Thành, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sống và cái chết.
Khi đi qua một khu phố vắng vẻ hơn, nơi những cửa hàng đã đóng cửa im lìm, Trình Vãn Sinh chợt dừng bước. Ánh mắt hắn bị thu hút bởi một bóng người gầy gò, râu tóc bạc phơ, đang ngồi cạnh một sạp hàng nhỏ, lưng đeo một chiếc hộp thuốc lớn, vẫn còn miệt mài rao bán mặc dù trời đã về khuya. Đó là một Giang Hồ Lang Y. Khuôn mặt ông lão có chút hài hước, đôi mắt tinh ranh lấp lánh dưới ánh đèn lồng treo lơ lửng.
"Thuốc của ta, bách bệnh tiêu tan!" Giang Hồ Lang Y cất tiếng rao, giọng khàn khàn nhưng đầy lạc quan. "Thuốc bổ thần, thuốc an thân, thuốc giải độc, có đủ cả đây! Mua một viên, sống đến già không bệnh tật!"
Trình Vãn Sinh nheo mắt quan sát ông lão. Hắn không thấy có dấu hiệu tu vi cao, nhưng khí chất của ông ta lại có gì đó đặc biệt, không giống một người bình thường. Có lẽ, đây là một người có kinh nghiệm sống phong phú. Hắn quyết định tiếp cận.
"Lão trượng." Trình Vãn Sinh khẽ gọi, dẫn Liễu Thanh Hoài đến gần. "Cho hỏi loại thuốc này có thể chữa trị vết thương ngoài da không?" Hắn vừa hỏi, vừa kín đáo quan sát phản ứng của ông lão, đồng thời quét mắt qua khu vực xung quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào. Liễu Thanh Hoài rụt rè nép sát vào hắn, bàn tay lạnh ngắt nắm chặt vạt áo hắn. Tiểu Hắc trong lòng nàng khẽ cựa quậy, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào Giang Hồ Lang Y.
Giang Hồ Lang Y ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh ranh liếc nhìn Trình Vãn Sinh và Liễu Thanh Hoài. Một nụ cười hóm hỉnh hiện trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. "Ôi chao, tiểu huynh đệ mắt tinh." Ông ta xoa xoa bộ râu bạc phơ. "Vết thương ngoài da ư? Ta có 'Huyết Ngọc Cao' đây, bôi vào là lành ngay, không để lại sẹo. Mà sao tiểu cô nương lại có vẻ hoảng sợ vậy? Có phải vừa gặp chuyện gì đáng sợ không?" Ánh mắt ông ta dừng lại trên vết xước nhỏ trên má Liễu Thanh Hoài, rồi lướt qua đôi mắt đầy cảnh giác của Trình Vãn Sinh.
Trình Vãn Sinh khẽ nhíu mày. Ông lão này rất nhạy bén. Hắn cố giữ vẻ bình thản. "Đường xa vất vả thôi, lão trượng. Chúng tôi từ xa đến, chưa quen với sự hối hả của Lạc Nhật Thành." Hắn lảng tránh câu hỏi, rồi lại dò hỏi: "Nghe nói Lạc Nhật Thành dạo này không yên bình lắm, có phải không lão trượng?" Mùi thảo mộc nồng nàn từ hộp thuốc của Lang Y tràn ngập không khí, pha lẫn với mùi bụi đường và mồ hôi từ những người qua lại.
Giang Hồ Lang Y phá ra tiếng cười khà khà, tiếng cười lạc quan vang vọng trong đêm tối. "Thế gian này, nơi nào mà yên bình chứ, tiểu huynh đệ? Chỉ có kẻ biết cách sống, mới sống được lâu. Kẻ ngốc thì cứ xông pha, kẻ khôn thì biết né tránh. Đúng không, tiểu huynh đệ?" Ông ta nói, rồi nháy mắt với Trình Vãn Sinh, ánh mắt nhìn hắn đầy ẩn ý, như thể đã nhìn thấu được điều gì đó sâu kín trong tâm hồn hắn.
Trình Vãn Sinh giật mình. *Lão ta nhìn thấu mình?* Hắn không ngờ một lão Lang Y bình thường lại có thể nói ra những lời như vậy, những lời lẽ gần như chạm đến cốt lõi triết lý sống của hắn. Hắn cảm thấy một sự liên kết vô hình với ông lão này. "Đúng vậy, lão trượng nói rất có lý." Hắn gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. "Vậy... lão trượng có loại thuốc nào giúp tỉnh táo, tăng cường cảnh giác không? Dù là người khôn, nhưng cũng cần đề phòng kẻ gian."
Giang Hồ Lang Y lại cười, đưa tay lục lọi trong chiếc hộp thuốc lớn của mình. "Có chứ, có chứ. Thứ này gọi là 'Thanh Tâm Thảo Dịch', uống vào là đầu óc minh mẫn, tai mắt thính nhạy, dù có ai rình rập cũng khó lòng qua mặt được." Ông ta đưa ra một lọ nhỏ chứa chất lỏng màu xanh ngọc. "Tiểu huynh đệ đây có vẻ là người cẩn trọng. Cẩn trọng là tốt. Nhưng đừng quá mức đa nghi, kẻo lại tự làm khổ mình."
Trình Vãn Sinh nhận lấy lọ thuốc, cảm ơn ông lão, rồi trả tiền. Hắn không quên mua thêm hộp Huyết Ngọc Cao để bôi vết thương cho Liễu Thanh Hoài. Nàng vẫn còn nhìn Giang Hồ Lang Y với ánh mắt tò mò và chút sợ hãi. Trình Vãn Sinh không nán lại lâu, hắn biết càng ở lâu càng dễ bị chú ý. Hắn nhanh chóng dẫn Liễu Thanh Hoài rời đi, tiếp tục men theo những con đường vắng vẻ, hướng về phía Cổng Thành Tây. Lời của Giang Hồ Lang Y cứ văng vẳng bên tai hắn, như một lời nhắc nhở, đồng thời cũng là một sự khẳng định cho con đường hắn đã chọn.
Càng gần Cổng Thành Tây, không khí càng trở nên thoáng đãng hơn, không còn mùi hương liệu nồng nặc hay mùi ẩm mốc của những con hẻm nhỏ. Thay vào đó là mùi bụi đường, mùi mồ hôi và mùi kim loại thoang thoảng từ những binh khí của lính gác. Tiếng ngựa xe, tiếng người qua lại cũng nhộn nhịp hơn, nhưng không hỗn loạn như trong chợ.
Lính gác thành, những nam nhân mặc giáp trụ đơn giản, cầm binh khí, đứng thẳng tắp bên cổng thành. Đôi mắt họ sắc bén, quét qua từng người ra vào. Trình Vãn Sinh dẫn Liễu Thanh Hoài đi đến. Hắn đã chuẩn bị sẵn giấy tờ tùy thân giả mà hắn đã làm từ lâu, phòng trường hợp cần thiết.
"Giấy tờ đầy đủ, mời qua." Một người lính gác nghiêm nghị nói sau khi kiểm tra nhanh.
Trình Vãn Sinh gật đầu, nắm chặt tay Liễu Thanh Hoài, bước qua cổng thành. Khoảnh khắc hắn đặt chân ra khỏi cánh cổng đồ sộ, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Hắn đã thoát khỏi Lạc Nhật Thành, ít nhất là tạm thời. Đêm khuya, gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của vùng ngoại ô. Sau lưng hắn, ánh đèn của Lạc Nhật Thành vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây, chúng chỉ còn là những đốm sáng xa xăm, không còn sự phồn hoa náo nhiệt mà hắn đã thấy lúc ban chiều. Chỉ còn lại một con đường đất tối tăm dẫn ra khỏi thành, hai bên là những bụi cây dại và những cánh đồng lúa đã gặt xa xa, chìm trong màn đêm.
Liễu Thanh Hoài vẫn nắm chặt tay Trình Vãn Sinh, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ phụ thuộc. "Chúng ta sẽ đi đâu, Trình Vãn Sinh?" Giọng nàng nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự tin tưởng.
Trình Vãn Sinh vuốt nhẹ tay cô, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi bóng tối trải dài vô tận. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn gió đêm mát lạnh lướt qua mặt. Hắn không có kế hoạch cụ thể, nhưng hắn biết điều gì là quan trọng nhất lúc này. "Tìm một nơi an toàn. Tạm thời rời xa nơi này." Hắn nói, giọng nói trầm ổn, đầy sức thuyết phục. "Ta sẽ không để bất kỳ ai làm hại nàng."
Mối nguy hiểm lớn nhất không phải là cái chết, mà là cái chết vô nghĩa. Hắn đã từng sống mà không có mục đích rõ ràng, chỉ đơn thuần là sống sót. Nhưng giờ đây, Liễu Thanh Hoài, cô gái nhỏ bé và thuần khiết này, đã cho hắn một lý do. Hắn phải sống, để bảo vệ những gì mình trân trọng. Ngọc Giản Vô Danh trong thức hải lại khẽ rung động, ấm áp như ngọn lửa nhỏ trong đêm đông. Hắn không cần phải trở thành bá chủ hay Tiên Đế, hắn chỉ cần sống sót, và sống sót một cách có ý nghĩa. Hắn nhìn lại Lạc Nhật Thành đang lùi xa, lòng đầy quyết tâm. Kẻ ám sát kia sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Nhưng hắn, Trình Vãn Sinh, một nghệ sĩ của sự sống sót, sẽ dùng mọi trí tuệ và khả năng của mình để đối mặt với mọi thử thách, không chỉ vì bản thân, mà còn vì nàng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.