Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 27: Dược Viên Bí Ẩn và Tiếng Thì Thầm Từ Phố Thị
Gió đêm lướt nhẹ qua những bụi cây dại ven đường, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng ngoại ô Lạc Nhật Thành. Ánh đèn lồng mờ ảo của thành phố phồn hoa giờ đây chỉ còn là những đốm sáng xa xăm phía sau lưng, dần khuất lấp trong màn đêm dày đặc. Con đường đất tối tăm, gập ghềnh trải dài trước mắt Trình Vãn Sinh và Liễu Thanh Hoài, hai bên là những cánh đồng lúa đã gặt, im lìm chìm vào bóng tối. Một cảm giác nhẹ nhõm, tựa như gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, lan tỏa khắp cơ thể Trình Vãn Sinh khi hắn đặt chân ra khỏi cánh cổng đồ sộ của Lạc Nhật Thành. Hắn đã thoát hiểm, ít nhất là tạm thời.
Hắn nắm chặt tay Liễu Thanh Hoài, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm từ lòng bàn tay nàng. Nàng vẫn nép sát vào hắn, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên vẻ phụ thuộc và lo lắng, thỉnh thoảng lại ngước nhìn hắn như tìm kiếm sự an ủi. "Chúng ta sẽ đi đâu, Trình Vãn Sinh?" Giọng nàng nhỏ nhẹ, gần như thì thầm trong gió, nhưng lại chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối, khiến trái tim hắn khẽ thắt lại.
Trình Vãn Sinh vuốt nhẹ mu bàn tay nàng, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi bóng tối trải dài vô tận. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn gió đêm mát lạnh lướt qua mặt, mang theo mùi đất ẩm và mùi cỏ dại. Mùi của tự nhiên, của sự sống, khác hẳn với mùi hương liệu nồng nặc và mùi ẩm mốc của những con hẻm chật hẹp trong Lạc Nhật Thành. "Tìm một nơi an toàn," hắn nói, giọng trầm ổn, cố gắng truyền tải sự vững vàng cho nàng. "Tạm thời rời xa nơi này. Về tông môn sẽ an toàn hơn." Hắn không muốn nói nhiều hơn, không muốn nàng biết về sự phức tạp của mối nguy hiểm đang rình rập, về kẻ ám sát vô hình đã suýt lấy mạng họ giữa ban ngày ban mặt. Liễu Thanh Hoài gật đầu nhẹ, càng nép sát vào hắn hơn, bước chân nàng dường như cũng vững vàng hơn một chút khi nghe được lời khẳng định từ hắn.
Trình Vãn Sinh không có kế hoạch cụ thể nào ngoài việc trở về Thanh Huyền Tông. Nơi đó dù khắc nghiệt, dù đầy rẫy sự cạnh tranh và những đệ tử kiêu ngạo, nhưng ít nhất cũng có quy tắc, có một vỏ bọc an toàn cho những người như hắn và Liễu Thanh Hoài – những người không có thực lực mạnh mẽ. Hắn liên tục quét mắt qua hai bên đường, đôi mắt màu nâu sẫm sắc bén như chim ưng trong đêm tối. Dù đã rời xa Lạc Nhật Thành, sự cảnh giác trong hắn vẫn không hề suy giảm. Mỗi tiếng gió rít qua kẽ lá, mỗi tiếng côn trùng kêu đêm đều khiến hắn căng thẳng tột độ. Hắn lắng nghe tiếng bước chân của chính mình và của Liễu Thanh Hoài, cố gắng phân biệt bất kỳ âm thanh lạ nào. Hắn quan sát từng cái bóng cây, từng tảng đá ven đường, tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của sự theo dõi. Mùi đất ẩm và mùi lá mục sau cơn mưa chiều hôm trước càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch, nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm.
*Kẻ ám sát kia... liệu có bỏ qua dễ dàng như vậy?* Hắn tự hỏi trong lòng. Hắn biết rõ bản tính của những kẻ làm nghề đó. Một khi đã ra tay, chúng sẽ không dễ dàng buông tha mục tiêu, đặc biệt là khi chúng đã bại lộ. Hắn không hề ảo tưởng về sự an toàn tuyệt đối. Mối nguy hiểm lớn nhất không phải là cái chết, mà là cái chết vô nghĩa. Hắn đã từng sống mà không có mục đích rõ ràng, chỉ đơn thuần là sống sót. Nhưng giờ đây, Liễu Thanh Hoài, cô gái nhỏ bé và thuần khiết này, đã cho hắn một lý do. Hắn phải sống, để bảo vệ những gì mình trân trọng. Ngọc Giản Vô Danh trong thức hải lại khẽ rung động, ấm áp như ngọn lửa nhỏ trong đêm đông, như một lời khẳng định cho quyết tâm của hắn. Hắn không cần phải trở thành bá chủ hay Tiên Đế, hắn chỉ cần sống sót, và sống sót một cách có ý nghĩa. Hắn nhìn lại Lạc Nhật Thành đang lùi xa, lòng đầy quyết tâm. Kẻ ám sát kia sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Nhưng hắn, Trình Vãn Sinh, một nghệ sĩ của sự sống sót, sẽ dùng mọi trí tuệ và khả năng của mình để đối mặt với mọi thử thách, không chỉ vì bản thân, mà còn vì nàng.
Con đường núi gập ghềnh dưới chân, càng đi càng dốc. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của Liễu Thanh Hoài qua cái nắm tay ngày càng chặt hơn của nàng. Đôi lúc, nàng vấp phải hòn đá nhỏ, nhưng hắn kịp thời đỡ lấy, không để nàng ngã. Sương đêm bắt đầu giăng nhẹ, tạo cảm giác huyền ảo, nhưng cũng che khuất tầm nhìn, khiến Trình Vãn Sinh càng phải thận trọng hơn. Mùi sương lạnh bám vào y phục, làm da thịt se lại. Hắn không khỏi nghĩ về lão Lang Y ban nãy. "Cẩn trọng là tốt. Nhưng đừng quá mức đa nghi, kẻo lại tự làm khổ mình." Lời nói ấy cứ văng vẳng bên tai. *Đa nghi? Hay là cảnh giác?* Hắn tự hỏi. Trong thế giới này, sự đa nghi chính là sinh tồn. Mà sự cảnh giác của hắn, đến giờ phút này, vẫn chưa bao giờ là thừa thãi. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc phải tìm hiểu ngọn ngành của vụ ám sát, phải biết kẻ nào đứng sau, mục đích của chúng là gì. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể thực sự bảo vệ được Liễu Thanh Hoài, và cả chính mình.
Mặt trời ló dạng, xua tan đi màn sương mỏng còn sót lại trên những đỉnh núi. Ánh nắng ban mai vàng óng trải dài trên con đường mòn, làm ấm áp cả không gian. Trình Vãn Sinh và Liễu Thanh Hoài đã trở về Thanh Huyền Tông an toàn. Hắn sắp xếp cho Liễu Thanh Hoài ở một căn phòng nhỏ gần khu vực tạp dịch mà hắn thường lui tới, nơi tương đối an toàn và ít bị chú ý. Sau khi trấn an nàng, hắn lập tức đến trình diện Trần Lão Quản Sự.
"Ngươi đã về rồi đó sao, Trình Vãn Sinh? Ta cứ tưởng ngươi quên mất nhiệm vụ tạp dịch của mình chứ." Trần Lão Quản Sự, với bộ râu bạc phơ và khuôn mặt nghiêm nghị, nhìn hắn qua cặp kính lão. "Dạo này Linh Điền Ngoại Vi có chút vấn đề. Ngươi đi xem xét giúp ta. Linh khí có vẻ không ổn định, cây cối héo úa, ảnh hưởng đến chất lượng dược liệu. Vốn dĩ là việc của Dược Lão, nhưng lão ấy bận rộn với Linh Điền trọng yếu của tông môn rồi."
Trình Vãn Sinh cúi đầu nhận lệnh. "Vâng, đệ tử sẽ đi ngay."
Linh Điền Ngoại Vi nằm xa khu vực trung tâm của Thanh Huyền Tông, gần một thôn xóm phàm nhân nhỏ. Đây là nơi trồng những loại dược liệu phổ thông, không quá quý hiếm nhưng lại cần số lượng lớn để cung cấp cho các đệ tử ngoại môn và chế biến các loại thuốc cơ bản. Khi Trình Vãn Sinh đến nơi, một mùi thảo dược phong phú thoang thoảng trong không khí, nhưng xen lẫn vào đó là một mùi đất ẩm, có chút mục nát. Không khí trong lành, nhưng Trình Vãn Sinh có thể cảm nhận rõ ràng rằng linh khí ở đây hơi loãng hơn so với những khu vực khác trong tông môn. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, nhưng Trình Vãn Sinh lại cảm thấy có gì đó không đúng.
Hắn bắt đầu đi dọc theo những hàng rào đơn sơ bao quanh khu vực trồng trọt, đôi mắt sắc bén không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn quan sát từng luống đất, từng gốc cây. Quả thật, nhiều cây dược liệu trông có vẻ ủ rũ, lá úa vàng, một số cây còn có dấu hiệu bị khô héo từ gốc. Không phải là thiếu nước, cũng không phải do sâu bệnh. *Vậy thì là gì?*
Xa xa, hắn thấy hai bóng người quen thuộc đang hì hụi đào bới cạnh một gốc cây trông khá bình thường. Đó là Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn. Hai tên đệ tử tạp dịch này, với bản tính tham lam và ngốc nghếch, luôn là nguồn cung cấp "hài kịch" bất đắc dĩ cho Trình Vãn Sinh.
"Ha ha, Trương Đại Bàn, xem này!" Lý Cẩu Đản hớn hở reo lên, giọng nói the thé vang vọng khắp linh điền, phá tan sự yên tĩnh. "Linh thảo này chắc chắn là hàng tốt, linh khí ngưng tụ thế này mà! Nhìn cái rễ của nó kìa, bám sâu vào đất như rồng cuộn hổ phục! Ta nghe nói những linh thảo tự nhiên mọc ở đây thường ẩn chứa kỳ duyên đó!" Hắn đưa ra một củ rễ trông không có gì đặc biệt, nhưng đôi mắt ti hí của hắn lại lấp lánh sự tham lam.
Trương Đại Bàn, với thân hình béo tròn và khuôn mặt bầu bĩnh, ngây ngô gãi đầu. "Thật sao? Vậy chúng ta phát tài rồi! Lần này có thể đổi lấy mấy viên Bồi Khí Đan rồi!" Hắn vừa nói vừa vội vàng dùng cái xẻng thô sơ đào sâu hơn vào lòng đất, không hề mảy may để ý đến những cây dược liệu xung quanh đang héo úa.
Trình Vãn Sinh giả vờ không để ý đến bọn họ, tiếp tục công việc của mình. Hắn bước chậm rãi, tay cầm một cái cuốc nhỏ, ra vẻ đang kiểm tra đất đai. Nhưng thực chất, toàn bộ giác quan của hắn đang được Ngọc Giản Vô Danh khuếch đại, quét qua từng tấc đất, từng ngọn cây. Một dao động linh khí bất thường, yếu ớt nhưng có hại, đang lan tỏa từ dưới lòng đất. Nó không phải là thiên địa linh khí bình thường, mà là một loại năng lượng âm hàn, đang âm thầm hút cạn sinh cơ của vạn vật xung quanh.
*Dao động này... không phải thiên địa linh khí bình thường. Nó đang làm suy yếu sinh cơ.* Trình Vãn Sinh cau mày trong lòng. *Chẳng trách cây cỏ khô héo, người phàm cũng yếu dần.* Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo từ lòng đất truyền lên, dù không quá rõ ràng nhưng đủ để khiến hắn phải chú ý. Nơi Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn đang đào bới lại chính là tâm điểm của sự dao động này. *Thật là ngu xuẩn,* Trình Vãn Sinh thầm nghĩ. *Bọn họ còn nghĩ đó là cơ duyên.*
Đúng lúc đó, một bóng người nhỏ nhắn xuất hiện bên ngoài hàng rào gỗ mục nát của linh điền. Đó là một cô gái trẻ, dáng người nhỏ nhắn, thân hình thanh mảnh, mặc bộ đồ vải thô đã sờn. Làn da nàng rám nắng vì sương gió, nhưng khuôn mặt lại xinh xắn, đôi mắt long lanh đầy vẻ sợ hãi. Nàng quỳ xuống bên ngoài hàng rào, hai tay chắp lại trước ngực, miệng lẩm bẩm cầu nguyện.
"Cầu xin tiên nhân cứu mạng! Mùa màng năm nay cứ héo úa... người trong thôn cũng hay bệnh vặt... Cầu xin tiên nhân ra tay giúp đỡ!" Giọng nàng khẽ khàng, chứa đầy sự tuyệt vọng. Trình Vãn Sinh nhận ra nàng là Thôn Nữ Chân Chất, một cô gái từ thôn làng gần đây mà hắn từng gặp vài lần khi đi thu mua dược liệu. Nàng luôn tỏ ra thật thà, chất phác.
Trình Vãn Sinh nhìn nàng, vẻ mặt thoáng chút phức tạp. Nàng đang cầu xin sự giúp đỡ từ những "tiên nhân" vô tri kia, những kẻ thậm chí còn không nhận ra hiểm họa ngay dưới chân mình. Hắn biết, nếu không giải quyết được nguồn linh khí bất thường này, không chỉ cây cối héo úa, mà sức khỏe của những người phàm trong thôn cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Đây là một vấn đề mà những đệ tử tạp dịch như Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn không bao giờ có thể nhận ra, thậm chí cả Dược Lão cũng có thể bỏ qua vì không có giác quan nhạy bén như Ngọc Giản Vô Danh của hắn.
Hắn suy nghĩ nhanh chóng. Nếu hắn trực tiếp chỉ ra vấn đề, hắn sẽ gây sự chú ý không cần thiết. Trình Vãn Sinh không muốn trở thành "thiên tài" hay "người hùng" trong mắt tông môn. Sự nổi bật chỉ mang lại phiền phức. Hắn chỉ muốn sống sót. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng của Thôn Nữ Chân Chất, hắn lại cảm thấy một chút day dứt. Hắn không phải là kẻ máu lạnh.
Trình Vãn Sinh tiếp tục giả vờ làm việc, tiến đến gần khu vực mà Thôn Nữ Chân Chất đang quỳ. Hắn khéo léo dùng cuốc bới đất, làm lộ ra một vài nhánh cây Thổ Linh Thảo – một loại thảo dược có tính thanh lọc, thường mọc dại ở những nơi có linh khí hỗn tạp. Hắn không nói gì, chỉ cúi xuống làm bộ như đang kiểm tra đất, nhưng ánh mắt lướt qua những nhánh Thổ Linh Thảo kia, sau đó nhìn về phía Thôn Nữ Chân Chất, ra hiệu một cách kín đáo.
Thôn Nữ Chân Chất, với đôi mắt tinh tường của một người phàm quen thuộc với cây cỏ, lập tức nhận ra những nhánh Thổ Linh Thảo. Nàng ngạc nhiên nhìn Trình Vãn Sinh, rồi lại nhìn về phía những nhánh cây. Dù không hiểu ý hắn, nhưng nàng vẫn có cảm giác được chỉ dẫn. Nàng vội vàng bò đến gần, cẩn thận nhổ lấy mấy nhánh Thổ Linh Thảo, ánh mắt lấp lánh một tia hy vọng. Nàng không dám lên tiếng làm phiền "tiên nhân" đang làm việc, chỉ khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn rồi lặng lẽ rời đi.
Trình Vãn Sinh thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã giúp nàng một cách gián tiếp, không gây sự chú ý. Thổ Linh Thảo có thể không giải quyết triệt để vấn đề linh khí âm hàn, nhưng ít nhất cũng có thể giúp thanh lọc phần nào nguồn nước và môi trường xung quanh, giúp những người phàm trong thôn bớt bệnh tật. Về phần nguồn linh khí âm hàn dưới lòng đất, hắn sẽ phải tìm cách giải quyết sau, khi nào hắn có đủ thông tin và không bị chú ý. Trình Vãn Sinh nhìn Lý Cẩu Đản và Trương Đại Bàn vẫn đang hì hụi đào bới, cười thầm trong bụng. *Đúng là kẻ khờ.* Trong thế giới này, những kẻ khờ dại và tham lam thường là những người dễ dàng dính vào rắc rối nhất.
Sau khi giao Liễu Thanh Hoài cho một nữ tạp dịch đáng tin cậy để chăm sóc, và hoàn thành nhiệm vụ ở Linh Điền Ngoại Vi, Trình Vãn Sinh vẫn không thể yên lòng. Vụ ám sát ở Lạc Nhật Thành vẫn là một cái gai trong lòng hắn. Hắn không thể ngồi yên chờ đợi kẻ địch ra tay lần nữa. Hắn cần thông tin. Trong bóng tối, thông tin là sức mạnh.
Chiều tối hôm đó, khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Trình Vãn Sinh cải trang thành một tán tu tầm thường, khoác lên mình bộ y phục vải thô cũ kỹ, đội mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt. Hắn lén lút rời khỏi Thanh Huyền Tông, một mình trở lại Lạc Nhật Thành. Hắn chọn con đường ít người qua lại nhất, tránh né mọi ánh mắt tò mò. Mùi ẩm ướt của đất sau một ngày nắng nóng, quyện với mùi khói bếp từ những căn nhà ven đường, khiến hắn cảm thấy Lạc Nhật Thành về đêm mang một vẻ khác, bí ẩn và đầy cạm bẫy.
Điểm đến của hắn là Quán Rượu Phong Vân, một nơi nổi tiếng ở Lạc Nhật Thành. Không phải vì rượu ngon hay thức ăn hảo hạng, mà vì đây là nơi tụ tập của đủ loại người: tán tu, thương nhân, lính đánh thuê, thậm chí là cả những đệ tử của các tông môn nhỏ lẻ. Nơi đây là một kho tàng tin đồn và thông tin, một khu chợ đen của những câu chuyện thầm kín.
Khi Trình Vãn Sinh đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước vào, một luồng không khí ồn ào, náo nhiệt ập vào mặt hắn. Tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng cụng chén chan chát, tiếng hát hò lạc điệu của những kẻ say xỉn, tiếng kể chuyện rôm rả của các lữ khách. Mùi rượu linh nồng nặc hòa quyện với mùi thức ăn chiên xào, mùi mồ hôi và mùi khói thuốc lan tỏa khắp không gian. Ánh đèn lồng mờ ảo treo trên trần nhà, tạo nên những cái bóng loang lổ trên tường, khiến bầu không khí càng thêm phần phóng khoáng và có chút hỗn loạn.
Trình Vãn Sinh tìm một góc khuất nhất trong quán, nơi có một cái bàn nhỏ đã cũ kỹ và ít ai để ý. Hắn ngồi xuống, gọi một chén rượu linh rẻ tiền và một đĩa đậu phộng rang. Hắn không vội uống, chỉ cầm chén rượu trên tay, cảm nhận hơi nóng từ chén truyền vào lòng bàn tay, mắt lướt qua đám đông ồn ào. Hắn cố gắng hòa mình vào không khí, trở thành một phần của bức tranh hỗn độn ấy, một kẻ vô danh không đáng chú ý.
Tai hắn lắng nghe, không bỏ sót bất kỳ cuộc trò chuyện nào. Hắn lọc bỏ những câu chuyện phiếm vô nghĩa, tập trung vào những lời bàn tán có vẻ liên quan đến thế giới tu tiên, đặc biệt là những câu chuyện về sự bất ổn gần đây. Ngọc Giản Vô Danh trong thức hải của hắn khẽ rung động, giúp thính giác của hắn trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết, như một máy thu âm tinh vi, ghi lại từng chi tiết nhỏ nhất.
"Nghe nói, mấy ngày nay Lạc Nhật Thành không yên bình đâu!" Một tu sĩ say xỉn, với bộ râu xồm xoàm và đôi mắt đỏ ngầu, vỗ bàn nói lớn, làm đổ cả chén rượu của mình. "Có một đám người mặc đồ đen... hành tung bí ẩn lắm! Cứ như những cái bóng vậy. Mấy ngày trước, còn có tin đồn một vị tán tu Kim Đan kỳ đã bị ám sát ngay trong thành!"
Người ngồi đối diện, một thương nhân béo tốt, vội vàng ghé sát tai tu sĩ kia, thì thầm: "Này, huynh đài nói nhỏ thôi! Chuyện này không đùa được đâu. Ta nghe nói chúng đang tìm kiếm một thứ gì đó... hoặc một ai đó, rất quan trọng! Cả Lạc Nhật Thành đang bị canh gác cẩn mật hơn rất nhiều, nhưng dường như không ai có thể tìm ra được tung tích của chúng."
Trình Vãn Sinh nhấp một ngụm rượu linh, vị cay nồng lan tỏa trong khoang miệng. *Sát thủ... vật phẩm... hay người?* Hắn liên kết những tin tức này với vụ ám sát mình. *Chuyện này càng lúc càng phức tạp. Liệu có liên quan đến Ngọc Giản Vô Danh, hay chỉ là do mình vô tình dính vào một âm mưu nào đó?* Hắn nhớ lại lời của Giang Hồ Lang Y: "Kẻ khôn biết né tránh, kẻ dại cố đối đầu." Hắn đã né tránh thành công, nhưng rõ ràng, kẻ thù vẫn chưa từ bỏ.
Một nhóm lính đánh thuê đang ngồi ở bàn gần đó, giọng nói trầm đục của họ cũng lọt vào tai Trình Vãn Sinh. "Mấy ngày nay công việc ít hẳn đi. Ai cũng sợ hãi. Nghe nói có một thế lực lớn đang ra tay, không phải là thứ mà bọn mình có thể can dự vào." Một người trong số họ thở dài. "Ta còn nghe phong phanh là có người nhìn thấy một loại ký hiệu lạ trên thi thể của những kẻ bị ám sát. Một hình vẽ... giống như một con mắt đang chảy máu vậy."
*Mắt chảy máu?* Trình Vãn Sinh cau mày trong vô thức. Hắn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, phân tích từng lời đồn đại. Mối nguy hiểm không hề giảm bớt, mà trái lại, dường như đang ngày càng mở rộng và phức tạp hơn. Hắn không chỉ phải đối mặt với một sát thủ đơn độc, mà có thể là cả một thế lực bí ẩn đang hoạt động trong bóng tối.
Trình Vãn Sinh tiếp tục ngồi đó, trầm mặc uống rượu, tai lắng nghe mọi cuộc trò chuyện xung quanh. Hắn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, phân tích từng lời đồn đại để tìm kiếm manh mối. Mỗi mảnh ghép thông tin, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể là chìa khóa để hắn hiểu rõ hơn về kẻ địch, và từ đó tìm ra con đường sống sót. Sự tin tưởng và phụ thuộc ngày càng lớn của Liễu Thanh Hoài vào hắn, cùng với việc hắn chấp nhận trách nhiệm bảo vệ cô, gieo mầm cho những thử thách lớn hơn trong mối quan hệ của họ và những lựa chọn khó khăn mà Trình Vãn Sinh sẽ phải đối mặt để giữ cô an toàn. Ngọc Giản Vô Danh trong thức hải tiếp tục chứng tỏ giá trị không chỉ là kho tàng kiến thức mà còn là một 'giác quan thứ sáu', giúp Trình Vãn Sinh nhận biết những điều bất thường mà người khác không thể, khẳng định vai trò then chốt của nó trong hành trình sinh tồn của anh. Mối nguy hiểm vẫn còn đó, lơ lửng như một lưỡi dao vô hình, nhưng Trình Vãn Sinh biết, hắn không thể lùi bước. Hắn phải sống sót, và phải tìm ra sự thật.
Đêm đã về khuya, quán rượu dần vắng khách. Trình Vãn Sinh lặng lẽ đặt chén rượu xuống, đứng dậy rời đi. Trăng sáng vằng vặc trên cao, gió nhẹ mơn man qua mái tóc. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm khuya. Những gì hắn nghe được tối nay đã xác nhận nỗi lo sợ của hắn: kẻ ám sát chưa bỏ cuộc, và đằng sau vụ ám sát đó có thể là một âm mưu lớn hơn nhiều. Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng ít nhất, hắn đã có thêm những manh mối. Và đó, đối với một nghệ sĩ của sự sống sót như hắn, là khởi đầu cho một màn trình diễn mới.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.