Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 278: Phép Thử Ngầm: Bàn Cờ Của Thiên Tài Bị Ghẻ Lạnh

Ánh trăng vằng vặc như dòng nước bạc đổ tràn qua ô cửa sổ, phủ lên căn phòng nhỏ tại Minh Nguyệt Lâu một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch. Trình Vãn Sinh, trong bộ y phục tối màu quen thuộc, ngồi tựa vào một góc khuất, nơi ánh sáng từ những chiếc đèn lồng lụa đỏ không thể vươn tới, chỉ có thể nghe tiếng nhạc du dương, êm ái như dòng suối chảy qua khe đá. Hắn nhấp một ngụm trà linh, hương thơm thanh khiết của lá trà quý hiếm xua đi chút mệt mỏi sau một ngày dài ẩn mình quan sát. Tâm trí hắn vẫn như một cỗ máy tinh vi, không ngừng nghiền ngẫm những mảnh thông tin vụn vặt về Lâm Uyên và Mộ Dung Thế Gia mà hắn đã thu thập được.

Hắn khẽ miết ngón tay lên bề mặt Ngọc Giản Vô Danh, cảm nhận sự mát lạnh từ lớp ngọc. Những ghi chép mới nhất về Mộ Dung Thế Gia, về âm mưu ‘Đại trận’ và sự phức tạp của Thiết Tinh Sa, về những lời đồn đại về Tiên Thiên Ấm Dương Đan, tất cả đều được hắn sắp xếp một cách có hệ thống. Trình Vãn Sinh nhớ lại ánh mắt thoáng qua của Lâm Uyên hôm trước, cái nhìn tưởng chừng vô tình nhưng lại ẩn chứa sự sắc bén đến lạ lùng. Hắn đã ẩn mình kỹ càng đến mức gần như vô hình, nhưng Lâm Uyên dường như vẫn cảm nhận được điều gì đó. Điều đó càng củng cố suy nghĩ của Trình Vãn Sinh: kẻ bị ghẻ lạnh này không hề tầm thường.

"Lâm Uyên này... quá nguy hiểm để coi thường, nhưng cũng quá tiềm năng để bỏ qua," Trình Vãn Sinh lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng như dòng nước chảy dưới đáy vực. Hắn nhắm mắt lại, hình dung lại dáng vẻ nho nhã, nụ cười nhạt và ánh mắt tinh anh khó đoán của Lâm Uyên. "Hắn có mạng lưới thông tin riêng, đó là điều chắc chắn. Hắn có khả năng quan sát và cảm nhận phi thường, điều này cũng không thể nghi ngờ. Nhưng quan trọng hơn cả là sự trầm ổn của hắn, sự bình tĩnh khi đối mặt với sự cô lập và khinh thường từ chính gia tộc mình."

Một thiên tài như vậy, nếu thực sự bị ruồng bỏ, sẽ ôm trong lòng nỗi bất mãn sâu sắc. Nỗi bất mãn đó, nếu được khơi gợi đúng cách, có thể trở thành động lực mạnh mẽ. Nhưng đồng thời, một kẻ như Lâm Uyên cũng có thể là một con dao hai lưỡi. Hắn thông minh, hắn cảnh giác, hắn không dễ dàng tin tưởng ai. Nếu Trình Vãn Sinh vội vàng tiếp cận mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, rất có thể sẽ tự rước họa vào thân, biến mình thành quân cờ trong tay Lâm Uyên, hoặc tệ hơn, bị Mộ Dung Thế Gia phát hiện.

"Phải thử xem rốt cuộc hắn là người thế nào," hắn thì thầm, mở mắt ra. Ánh mắt hắn lóe lên sự sắc bén. "Một phép thử tinh tế, một tình huống ngẫu nhiên được sắp đặt. Điều đó sẽ giúp ta thăm dò mức độ cảnh giác, sự thông minh và phản ứng thực sự của hắn mà không để lộ mục đích. Một phép thử không gây chú ý, không để lại dấu vết."

Trình Vãn Sinh bắt đầu phác thảo kế hoạch trong đầu. Mộ Dung Thế Gia đang âm thầm xây dựng 'Đại trận', và có vẻ như họ đang thiếu một 'phần thiết yếu' nào đó. Điều này đã được hắn thu thập từ những lời đồn đại, những thông tin rời rạc trong Chợ Đen U Ảnh và qua quan sát thái độ của Mộ Dung Tĩnh. Nếu Lâm Uyên thực sự bị ghẻ lạnh, nhưng lại không bị loại bỏ hoàn toàn, có thể hắn vẫn có giá trị nào đó trong kế hoạch của gia tộc, hoặc hắn đang âm thầm tìm kiếm những thông tin mà gia tộc không muốn hắn biết.

"Một mảnh ngọc giản chứa thông tin mờ ám về một 'phần thiết yếu' của 'Đại trận'," Trình Vãn Sinh suy nghĩ. "Nó phải đủ mơ hồ để không gây ra sự chú ý quá lớn từ Mộ Dung Thế Gia nếu bị lộ, nhưng đủ hấp dẫn để Lâm Uyên không thể bỏ qua. Nó cũng phải được 'vô tình' đến tay hắn thông qua một trung gian không đáng kể, không có bất kỳ mối liên hệ nào với ta."

Hắn cân nhắc các địa điểm, các nhân vật có thể bị lợi dụng. Chợ Đen U Ảnh hiện lên trong tâm trí hắn. Đó là nơi tập trung đủ mọi loại người, nơi thông tin được trao đổi ngầm và những bí mật được mua bán. Một môi trường hoàn hảo để tạo ra một 'sự cố' ngẫu nhiên.

Trình Vãn Sinh không vội vàng. Hắn dành trọn buổi tối đó để phân tích tỉ mỉ từng chi tiết, từ cách thức ngọc giản sẽ được "đánh rơi", con đường mà người trung gian sẽ đi qua, đến thời điểm và địa điểm "vô tình" chạm mặt Lâm Uyên. Hắn thậm chí còn tính toán cả những phản ứng có thể có của Lâm Uyên, và cách để hắn có thể rút lui an toàn nếu kế hoạch bị bại lộ.

Sự cô lập của Lâm Uyên là một điểm yếu, nhưng cũng là một lợi thế. Hắn không có sự hỗ trợ từ gia tộc, điều đó khiến hắn dễ dàng hành động độc lập hơn. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là hắn sẽ cảnh giác hơn với bất kỳ ai tiếp cận mình. Trình Vãn Sinh hiểu rằng, để biến một kẻ bị ghẻ lạnh thành đồng minh, hắn cần phải thể hiện được giá trị của mình, hoặc ít nhất là đưa ra một cơ hội mà Lâm Uyên không thể từ chối.

"Mạng lưới thông tin của Lâm Uyên, kết hợp với khả năng của ta... đó có thể là một sự kết hợp đáng gờm," Trình Vãn Sinh lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm. Hắn đã từng sống sót bằng cách lùi bước, bằng cách ẩn mình. Nhưng đôi khi, để sống sót ở một thế giới khắc nghiệt như Trung Châu, người ta phải học cách tiến lên, học cách tạo ra những đồng minh, dù những đồng minh đó có thể là những con dao hai lưỡi. Cái giá của sự sống sót ở đây không chỉ là sự cô lập hay sự ghét bỏ, mà còn là sự đánh đổi bằng những rủi ro lớn hơn.

Hắn đặt Ngọc Giản Vô Danh xuống bàn, cầm lấy một cây bút lông mảnh và một tờ giấy da. Từng nét vẽ, từng dòng chữ hiện ra trên mặt giấy, phác thảo một kế hoạch tỉ mỉ đến từng giây phút. Một cái bẫy tinh vi, một mồi câu không có lưỡi, chỉ để thăm dò.

"Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy," hắn tự nhủ, lặp lại câu nói quen thuộc của mình. "Và để đứng dậy, đôi khi cần một điểm tựa. Lâm Uyên có thể là điểm tựa đó, hoặc là một vực sâu không đáy." Hắn cần phải tìm hiểu thật rõ.

Ngoài kia, ánh trăng vẫn chiếu rọi, soi sáng con đường gồ ghề của Thiên Nguyên Đế Đô. Gió đêm mang theo hương hoa cỏ dại và cả mùi vị của những âm mưu đang cuộn trào. Trình Vãn Sinh đã sẵn sàng.

***

Đêm đó, khi Minh Nguyệt Lâu dần chìm vào giấc ngủ yên bình, Trình Vãn Sinh đã rời đi, hướng về phía Chợ Đen U Ảnh – một nơi hoàn toàn đối lập với sự sang trọng và tinh tế của lầu gác vừa rồi.

Dưới màn đêm buông xuống, Chợ Đen U Ảnh hiện lên như một vết sẹo lớn trên thân thể phồn hoa của Thiên Nguyên Đế Đô. Những con hẻm nhỏ, tối tăm, quanh co như mê cung, dẫn tới những quầy hàng tạm bợ dựng lên từ gỗ mục và vải bạt. Ánh sáng yếu ớt từ những chiếc lồng đèn treo lủng lẳng, lung lay trong gió, chỉ đủ để lộ ra những bóng người lầm lũi, những gương mặt bị che khuất bởi mũ áo. Tiếng thì thầm, tiếng giao dịch nhỏ nhẹ, tiếng bước chân vội vã vang vọng trong không khí, tạo nên một bản giao hưởng kỳ dị của sự bí ẩn và toan tính. Mùi ẩm mốc, mùi thuốc phiện thoang thoảng, đôi khi lẫn vào đó là mùi máu tanh nhàn nhạt, xen lẫn mùi hương liệu kỳ lạ từ những món đồ không rõ nguồn gốc, tất cả tạo nên một bầu không khí u ám, căng thẳng và đầy rủi ro.

Trình Vãn Sinh, sử dụng Huyễn Ảnh Phù, đã hoàn toàn ẩn mình. Hắn như một bóng ma lướt qua các con hẻm, không gây ra bất kỳ tiếng động hay xao động nào. Ngay cả những cường giả có tu vi cao thâm đi ngang qua cũng không thể phát hiện ra sự hiện diện của hắn. Hắn đứng trong một góc khuất, phía trên một mái hiên đổ nát, đôi mắt sắc bén lướt qua từng ngóc ngách của Chợ Đen, tìm kiếm mục tiêu.

Mục tiêu của hắn là một lão già buôn bán nhỏ lẻ, chuyên thu mua những món đồ phế liệu hoặc những vật phẩm không rõ nguồn gốc. Lão ta không có tu vi, cũng không có bất kỳ mối liên hệ nào với các thế lực lớn, là một con tốt thí hoàn hảo. Trình Vãn Sinh đã mất gần nửa ngày để theo dõi lão, nắm rõ thói quen và con đường lão thường đi qua.

Đúng như dự đoán, lão già chậm rãi đi qua một con hẻm vắng vẻ, tay ôm khư khư một bọc đồ cũ nát. Trình Vãn Sinh khẽ cử động ngón tay, một mảnh ngọc giản nhỏ, được hắn khắc vài dòng chữ mờ ám về "phần thiết yếu" của "Đại trận" Mộ Dung gia, bất ngờ tuột khỏi tay áo lão già. Nó rơi xuống đất, lăn vài vòng rồi nằm im lìm dưới chân một bức tường ẩm mốc. Lão già không hề hay biết, vẫn tiếp tục lầm lũi bước đi.

Trình Vãn Sinh duy trì Huyễn Ảnh Phù, chờ đợi. Chỉ vài phút sau, một bóng người cao ráo, thanh lịch, xuất hiện ở đầu con hẻm. Đó chính là Lâm Uyên. Hắn không xuất hiện như một kẻ đang lén lút hay che giấu, mà thong dong bước đi, như thể đang dạo chơi trong chính khu vườn nhà mình. Dù ở Chợ Đen U Ảnh đầy rẫy hiểm nguy, Lâm Uyên vẫn giữ phong thái nho nhã, trên người mặc một bộ y phục màu xanh lam đậm, không quá phô trương nhưng chất liệu thượng hạng, tôn lên dáng vẻ thư sinh của hắn. Ánh mắt tinh anh của hắn lướt qua, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào.

Chợt, ánh mắt Lâm Uyên dừng lại ở mảnh ngọc giản dưới chân tường. Hắn khẽ nhíu mày, rồi cúi xuống nhặt nó lên. Đôi tay thon dài, trắng trẻo của hắn cầm mảnh ngọc giản, khẽ vuốt ve bề mặt. Trình Vãn Sinh nín thở, quan sát từng động thái.

Ngay lúc đó, "vô tình" làm sao, lão già buôn bán kia lại quay trở lại, dường như đã quên mất thứ gì đó. Lão nhìn thấy Lâm Uyên đang cầm mảnh ngọc giản của mình.

"Ơ... này, vị công tử đây, mảnh ngọc giản đó... có phải là của lão không?" Lão già lắp bắp, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.

Lâm Uyên không tỏ ra bất ngờ. Hắn ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhạt, ánh mắt sắc bén lướt qua lão già.

"Mảnh ngọc giản này... có vẻ không tầm thường. Ngươi nhặt được ở đâu?" Giọng nói của hắn trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một áp lực vô hình khiến lão già không khỏi run rẩy.

Lão già vội vàng xua tay: "Dạ... dạ không dám. Lão già này đi đường nhặt được thôi ạ. Cũng không biết giá trị gì, chỉ thấy nó phát sáng nhè nhẹ."

Lâm Uyên không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn mảnh ngọc giản trong tay. Ánh sáng từ chiếc lồng đèn gần đó hắt lên khuôn mặt hắn, khiến biểu cảm của hắn trở nên khó đọc. Trình Vãn Sinh quan sát thấy, Lâm Uyên không hề có bất kỳ dấu hiệu của sự ngạc nhiên hay vội vàng. Ngược lại, hắn vô cùng bình tĩnh, như thể đã quen với những tình huống bất ngờ như vậy. Đôi mắt hắn khẽ nheo lại, tia sáng lóe lên trong chốc lát, như đang suy tính điều gì đó.

"Ngươi... muốn bán nó?" Lâm Uyên hỏi, giọng vẫn điềm đạm.

Lão già mừng rỡ như bắt được vàng: "Dạ vâng, vâng ạ! Nếu công tử thấy có giá trị, lão già nguyện bán rẻ cho công tử."

Lâm Uyên không trả lời ngay. Hắn dùng linh khí lướt qua mảnh ngọc giản, kiểm tra một cách cẩn thận. Hắn không hỏi thêm về nguồn gốc, cũng không tỏ ra nghi ngờ. Hắn chỉ tập trung vào chính mảnh ngọc giản và thông tin bên trong. Sau một lúc, hắn khẽ gật đầu, rút ra một túi linh thạch, đặt vào tay lão già. "Số linh thạch này đủ để ngươi sống sung túc cả đời. Đừng nói gì về mảnh ngọc giản này nữa."

Lão già run rẩy nhận lấy túi linh thạch, khuôn mặt vừa hoảng sợ vừa kinh ngạc. Lão không dám hỏi thêm, chỉ cúi gập người rồi vội vã rời đi.

Lâm Uyên nhìn theo bóng lưng lão già, rồi lại quay lại nhìn mảnh ngọc giản trong tay. Hắn không lập tức kiểm tra thông tin bên trong, mà chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, đầy ẩn ý. Hắn cất mảnh ngọc giản vào trong tay áo, rồi tiếp tục bước đi, biến mất vào sâu trong các con hẻm tối tăm của Chợ Đen U Ảnh.

Trình Vãn Sinh vẫn đứng bất động, duy trì Huyễn Ảnh Phù, cho đến khi Lâm Uyên khuất dạng hoàn toàn. Hắn không vội vàng rời đi, mà ở lại thêm một lúc, lắng nghe những âm thanh xung quanh, đảm bảo rằng không có bất kỳ dấu vết nào của mình bị lộ. Phản ứng của Lâm Uyên khiến hắn vừa hài lòng, vừa cảm thấy thách thức. Hắn đã không bộc lộ bất kỳ cảm xúc hay ý định rõ ràng nào, chỉ thu thập thông tin và rời đi một cách kín đáo. Điều này cho thấy Lâm Uyên cực kỳ thông minh và cảnh giác, khiến Trình Vãn Sinh vừa nể phục vừa cảm thấy khó khăn hơn trong việc tiếp cận. Kẻ này, không chỉ có mạng lưới thông tin, mà còn có một tâm trí sâu sắc, khó lường.

"Quả nhiên... không hề đơn giản," Trình Vãn Sinh lẩm bẩm, bóng hình hắn tan biến vào màn đêm.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, rọi vào căn phòng tu luyện nhỏ bé trong một khách điếm bình dân ở Thiên Nguyên Đế Đô. Không khí trong phòng tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng hít thở đều đặn của Trình Vãn Sinh. Hắn ngồi xếp bằng trên đệm, nhắm mắt lại, toàn thân tỏa ra một luồng linh khí nhàn nhạt, điều hòa. Căn phòng không quá rộng lớn, nhưng sạch sẽ và đủ yên tĩnh, với mùi gỗ thoang thoảng và chút hương linh khí tự nhiên. Đây là một trong những nơi ẩn náu tạm thời mà Trình Vãn Sinh thường dùng để tránh tai mắt của các thế lực lớn.

Trong đầu Trình Vãn Sinh, cảnh tượng đêm qua tại Chợ Đen U Ảnh được tái hiện rõ ràng như một cuộn phim. Từng chi tiết nhỏ, từng cử chỉ tinh tế của Lâm Uyên đều được hắn phân tích kỹ lưỡng. Nụ cười nhạt của hắn khi cầm mảnh ngọc giản, cái nhíu mày thoáng qua khi đọc thông tin, và sự bình tĩnh đáng kinh ngạc khi giao dịch với lão già. Tất cả đều cho thấy một Lâm Uyên không hề yếu đuối hay dễ bị lung lay như vẻ ngoài bị ghẻ lạnh của hắn.

"Hắn đã nhận ra điều bất thường, nhưng không để lộ," Trình Vãn Sinh thầm nhủ. "Hoặc là hắn coi thường những thông tin mà ta cung cấp, hoặc là hắn đang ẩn giấu thứ gì đó lớn hơn. Nhưng dù là gì đi nữa, hắn đã không tỏ ra hoảng loạn hay nghi ngờ quá mức. Điều đó có nghĩa là hắn đã quen với việc đối mặt với những thông tin mờ ám, hoặc hắn đã có một sự chuẩn bị nào đó."

Một đồng minh như vậy... Trình Vãn Sinh cảm thấy một luồng cảm xúc lẫn lộn. Một mặt, Lâm Uyên rõ ràng là một người có trí tuệ và khả năng phi thường, một quân cờ tiềm năng có thể xoay chuyển cục diện. Mạng lưới thông tin của hắn, theo những lời đồn, còn đáng giá hơn cả một môn phái. Có được sự giúp đỡ của hắn, việc giải mã âm mưu 'Đại trận' của Mộ Dung Thế Gia sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Nhưng mặt khác, chính sự thông minh và cảnh giác đó lại là một trở ngại lớn. Trình Vãn Sinh không thể dễ dàng xây dựng lòng tin với một người như vậy. Hắn không biết Lâm Uyên có mục đích gì, có đang lợi dụng tình huống này để đạt được điều gì khác hay không.

"Một đồng minh như vậy... vừa là cơ hội, vừa là lưỡi dao hai lưỡi," Trình Vãn Sinh mở mắt, ánh nhìn xa xăm. Hắn đã dự đoán trước được sự phức tạp của mối quan hệ này. Ở Trung Châu, việc xây dựng đồng minh không đơn thuần là dựa vào tình nghĩa hay lòng tin, mà là sự tính toán lợi ích, sự cân bằng quyền lực và rủi ro. Khác xa với Tu Vực, nơi hắn có thể dựa vào sự trung thành của một vài người bạn. Ở đây, mỗi mối quan hệ đều là một ván cờ, và mỗi nước đi đều phải được suy tính kỹ lưỡng.

Mảnh ngọc giản mà hắn đã "đánh rơi" vào tay Lâm Uyên chứa đựng thông tin về một "phần thiết yếu" của "Đại trận". Dù chỉ là một mảnh nhỏ, một gợi ý mờ nhạt, nhưng nó đã đủ để gieo một hạt giống tò mò vào tâm trí Lâm Uyên. Trình Vãn Sinh tin rằng, với trí tuệ của hắn, Lâm Uyên sẽ không bỏ qua nó. Hắn sẽ bắt đầu điều tra, và điều đó sẽ khiến hắn dấn sâu hơn vào mớ bòng bong của Mộ Dung Thế Gia, có thể vô tình hoặc hữu ý, hé lộ thêm những bí mật.

Trình Vãn Sinh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời trong xanh bên ngoài. Ánh nắng ban mai rọi khắp Thiên Nguyên Đế Đô, nhưng hắn biết, bên dưới vẻ hào nhoáng đó là vô vàn âm mưu và tranh đoạt. Hắn đã đặt một bước chân vào ván cờ này.

"Phản ứng tinh vi của Lâm Uyên cho thấy hắn ta không hề đơn giản," Trình Vãn Sinh lẩm bẩm. "Mối quan hệ này sẽ phức tạp, đầy thử thách, nhưng cũng hứa hẹn nhiều bất ngờ. Mảnh ngọc giản về 'phần thiết yếu' của 'Đại trận' chỉ là bước khởi đầu. Nó sẽ dẫn dắt đến việc khám phá sâu hơn về âm mưu của Mộ Dung Thế Gia."

Hắn nhận ra rằng, ở Trung Châu, việc xây dựng đồng minh đòi hỏi sự khéo léo và kiên nhẫn hơn rất nhiều so với Tu Vực. Không thể vội vàng, không thể bộc lộ quá nhiều. Phải thăm dò, phải thử thách, phải tạo ra những tình huống để đối phương tự nguyện bước vào.

"Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai," Trình Vãn Sinh lặp lại, ánh mắt kiên định. Hắn cần những đồng minh, nhưng đồng minh đó phải là người đáng tin cậy, hoặc ít nhất là người có thể bị kiểm soát. Lâm Uyên chưa phải là đồng minh, chỉ là một đối tượng thử nghiệm.

Hắn quyết định cần thêm những phép thử tinh vi hơn. Phép thử đầu tiên này đã thành công trong việc thu hút sự chú ý của Lâm Uyên và khẳng định sự cảnh giác của hắn. Nhưng để hiểu rõ hơn về con người này, để biết hắn có thể trở thành một đồng minh hay một đối thủ đáng gờm, Trình Vãn Sinh cần phải đào sâu hơn nữa, và điều đó đòi hỏi một kế hoạch phức tạp hơn, tinh vi hơn. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free