Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 301: Huyết Lan Hé Mở: Bức Tranh Lớn Của Thánh Địa

Chân trời phía đông đã ửng hồng, nhuộm một vệt sáng cam đỏ lên những mái ngói xanh lam của Thiên Nguyên Đế Đô, báo hiệu một ngày mới. Nhưng đối với Trình Vãn Sinh, đây không chỉ là một ngày mới; đây là khởi đầu của một hành trình mới, đầy rẫy thử thách và những lựa chọn khó khăn. Hắn đã hiểu rõ hơn về quy mô của ván cờ sinh tử này, và giờ đây, mỗi bước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng, mỗi lời nói đều phải mang theo nhiều ẩn ý.

Trong căn phòng tu luyện cá nhân của mình, được xây dựng từ những phiến đá xanh xám và gỗ trầm hương, Trình Vãn Sinh ngồi tĩnh tâm trên một bồ đoàn cũ kỹ. Bốn góc phòng, những tấm bùa tụ linh khí đơn giản nhưng hiệu quả được dán ngay ngắn, giúp không gian này luôn tràn ngập một luồng linh khí trong lành, dịu mát. Tiếng hít thở của hắn đều đặn, nhẹ nhàng, hòa vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn phòng. Mùi gỗ, mùi đá, và mùi linh khí thoang thoảng quấn quýt, tạo nên một bầu không khí giúp tâm trí hắn tập trung cao độ. Ánh nắng ban mai mờ nhạt xuyên qua khe cửa sổ nhỏ, rọi xuống nền đá lạnh lẽo, vẽ nên những vệt sáng lay động.

Tuy nhiên, tâm trí Trình Vãn Sinh lại không hề tĩnh lặng như vẻ ngoài. Hắn nhắm mắt, nhưng trong đầu, những mảnh thông tin rời rạc vẫn không ngừng xoáy vặn, kết nối. Từ vụ phục kích Hàn Nguyệt đến những lời thì thầm về Mộ Dung Thế Gia, từ những dị tượng Long Mạch mà Lâm Uyên tiết lộ đến những ghi chép cổ xưa trong Ngọc Giản Vô Danh về Tiên Thiên Ấm Dương Đan. Tất cả đều hướng về một âm mưu lớn, một cuộc chiến giành quyền lực có thể thay đổi vận mệnh của cả Trung Châu. Hắn chậm rãi vuốt ve chiếc trâm Minh Trí Hồ Điệp cài trên tóc, cảm nhận luồng năng lượng mát lạnh từ nó truyền vào thái dương, giúp đầu óc thêm minh mẫn.

Kế hoạch tiếp cận Mị Lan đã hình thành rõ nét trong đầu hắn. Nàng là một con dao hai lưỡi, Trình Vãn Sinh thầm nghĩ. Nàng thực dụng, ham danh lợi, nhưng cũng thông minh và sở hữu một mạng lưới thông tin đáng kinh ngạc trong Minh Nguyệt Lâu. Để nàng buông lỏng cảnh giác, để nàng tự nguyện hé lộ những bí mật mà nàng cho là vô thưởng vô phạt, hắn phải cho nàng thấy giá trị của mình, và một chút 'thông tin' từ hắn, được khéo léo lồng ghép trong một vẻ ngoài 'ngây thơ', có lẽ là đủ làm mồi nhử. Hắn cần xuất hiện như một kẻ mới đến, khao khát thông tin nhưng không quá nguy hiểm, một người có đủ tiền tài để trở thành khách hàng tiềm năng, nhưng lại thiếu kiến thức để bị lợi dụng.

Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén lướt qua những dòng chữ cổ trong Ngọc Giản Vô Danh đang đặt trên bàn đá. Những ghi chép về Long Mạch Khí Vận, về cách chúng ảnh hưởng đến sự hưng thịnh của một vùng đất, về những phương pháp cổ xưa để thao túng chúng. Tiên Thiên Ấm Dương Đan không chỉ là một đan dược, nó là một công cụ, một chất xúc tác. Nhưng ai sẽ là người cầm con dao, và ai sẽ là người gánh chịu lưỡi dao? Mộ Dung Thế Gia muốn thay đổi địa mạch, vậy Thái Huyền Thánh Địa thì sao? Lâm Uyên đã nói họ cũng có những động thái bí ẩn. Giữa hai thế lực khổng lồ này, hắn phải tìm ra kẽ hở, tìm ra con đường sống sót cho riêng mình.

Trình Vãn Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương linh khí lan tỏa trong phổi. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh yên bình bên ngoài. Sáng sớm, đường phố vẫn còn vắng người, chỉ có vài tiếng rao hàng của tiểu thương từ xa vọng lại. Hắn hình dung từng bước đi, từng lời nói, từng biểu cảm sẽ thể hiện khi đối mặt với Mị Lan. Sự cẩn trọng, sự tò mò giả tạo, một chút ngưỡng mộ, và cả sự yếu thế vừa đủ để kích thích bản năng muốn thể hiện của nàng. Hắn chuẩn bị một vài câu hỏi 'ngây thơ' về tình hình Trung Châu, đặc biệt là những tin đồn xung quanh Mộ Dung Thế Gia và các Long Mạch, những câu hỏi đủ mơ hồ để nàng phải tự mình lấp đầy khoảng trống.

"Sống sót là một nghệ thuật," hắn thì thầm, ánh mắt xa xăm. "Và ta, ta sẽ là một nghệ sĩ bậc thầy." Hắn không bao giờ đặt mục tiêu trở thành bá chủ hay Tiên Đế, hắn chỉ muốn sống. Nhưng để sống sót trong cái thế giới tu tiên khắc nghiệt này, đôi khi, ngươi phải hiểu rõ hơn kẻ địch của mình, phải nhìn thấy được những sợi dây thao túng quyền lực đang giăng mắc khắp nơi. Hắn không thể rút lui được nữa. Hắn đã ở trong cuộc chơi này, và hắn phải chơi theo luật của riêng mình. Hắn chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và để hiểu được điều đó, hắn phải tiếp tục, phải đào sâu, phải tìm ra ý nghĩa của sự sống trong chính những hiểm nguy đang bủa vây.

***

Khi ánh trăng bạc đã treo lơ lửng giữa nền trời đêm, bao phủ Thiên Nguyên Đế Đô trong một màn sương mờ ảo, Trình Vãn Sinh xuất hiện tại Minh Nguyệt Lâu. Tòa lầu cao ngất ngưởng, kiến trúc tinh xảo, làm từ gỗ đàn hương và đá cẩm thạch trắng, sừng sững giữa lòng thành phố, như một ngọn đèn lồng khổng lồ. Từ xa, tiếng nhạc du dương của những nhạc cụ cổ truyền vọng lại, quyến rũ và đầy ma mị. Khi bước chân vào bên trong, mùi trầm hương dịu nhẹ hòa quyện với mùi rượu linh nồng nàn và hương trà quý phảng phất, tạo nên một bầu không khí sang trọng, tinh tế và đầy bí ẩn. Tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ từ các gian phòng khác, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những phục vụ viên thanh tú, tất cả đều được điều tiết một cách hoàn hảo, không làm phá vỡ sự yên tĩnh chung. Linh khí trong Minh Nguyệt Lâu được điều hòa đến mức hoàn hảo, khiến người ta cảm thấy sảng khoái và thư thái lạ thường, nhưng Trình Vãn Sinh biết, dưới vẻ ngoài bình yên ấy là cả một mạng lưới thông tin ngầm đang âm thầm vận hành.

Hắn được dẫn vào một gian phòng riêng tư và sang trọng, nằm ở tầng cao nhất của tòa lầu. Căn phòng được trang trí bằng lụa là gấm vóc, những bức tranh thủy mặc tinh xảo và những bình hoa linh thảo quý hiếm. Từ ban công, có thể nhìn thấy toàn cảnh Thiên Nguyên Đế Đô rực rỡ ánh đèn, tựa như một dải ngân hà khổng lồ trải dài trên mặt đất.

Mị Lan đang ngồi trên một chiếc ghế bọc lụa mềm mại, nhấp một chén trà linh thảo. Nàng vẫn như mọi khi, quyến rũ đến nghẹt thở. Thân hình bốc lửa của nàng được tôn lên bởi bộ y phục lụa mỏng màu tím than, khoe khéo đường cong mê người. Đôi mắt phượng dài cuốn hút của nàng khẽ nheo lại khi Trình Vãn Sinh bước vào, môi đỏ mọng khẽ nở một nụ cười ẩn ý. Mái tóc đen dài gợn sóng của nàng được búi hờ hững, vài sợi lòa xòa trước trán, càng tăng thêm vẻ gợi cảm.

"Trình công tử, đã lâu không gặp," giọng nói của nàng ngọt ngào, quyến rũ, có chút khàn khàn đặc trưng. "Nô gia cứ nghĩ công tử đã quên mất chỗ này rồi."

Trình Vãn Sinh khẽ cúi đầu, nở một nụ cười ôn hòa, không quá nồng nhiệt nhưng đủ để thể hiện sự tôn trọng. Hắn đã dùng Huyễn Ảnh Phù để che giấu một phần nhỏ năng lượng linh lực của mình, khiến Mị Lan khó lòng dò xét, giữ cho nàng ở một trạng thái cảnh giác vừa phải.

"Sao có thể chứ, Mị cô nương?" Trình Vãn Sinh nhẹ nhàng đáp, giọng điệu điềm tĩnh. "Minh Nguyệt Lâu là nơi tụ hội tinh hoa của Đế Đô, mà Mị cô nương lại là tinh hoa trong tinh hoa. Tiểu sinh có việc cần thỉnh giáo, tự nhiên phải đến đây cầu kiến." Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt chăm chú nhìn nàng, như thể nàng là bức tranh đẹp nhất trong phòng.

Mị Lan bật cười khúc khích, tiếng cười như chuông bạc ngân vang. "Trình công tử quả là biết cách nói chuyện. Được rồi, nói đi. Có chuyện gì mà khiến công tử phải tìm đến nô gia vào lúc đêm khuya thế này?" Nàng đặt chén trà xuống, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Trình Vãn Sinh, như muốn xuyên thấu tâm can hắn.

"Không giấu gì Mị cô nương," Trình Vãn Sinh bắt đầu, giọng điệu có chút vẻ bối rối giả tạo. "Tiểu sinh gần đây có nghe phong phanh vài tin đồn bất thường về Mộ Dung Thế Gia. Nghe nói bọn họ đang có chút động thái lạ lùng quanh một vài Long Mạch ở phía Bắc Trung Châu. Tiểu sinh vốn là người ít hiểu biết về chính sự, chỉ cảm thấy có điều bất an. Chẳng hay, Mị cô nương là người thông tuệ, giao thiệp rộng, có nghe được điều gì không?" Hắn nhấp một ngụm trà, cố ý tỏ ra có vẻ lo lắng.

Mị Lan nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười khẩy. "Mộ Dung Thế Gia sao? Bọn họ háo thắng bấy lâu nay, muốn độc chiếm tài nguyên, chuyện ấy ai mà chẳng biết." Nàng dừng lại, ánh mắt lướt qua Trình Vãn Sinh, như đang đánh giá phản ứng của hắn. "Nhưng Trình công tử à, ngươi nghĩ chỉ có Mộ Dung gia là có khả năng và tham vọng đó sao? Thế giới tu tiên này, nước sâu hơn ngươi tưởng nhiều. Thái Huyền Thánh Địa... họ còn sâu xa hơn nhiều."

Trái tim Trình Vãn Sinh khẽ thắt lại, nhưng vẻ mặt hắn vẫn giữ nguyên sự "ngây thơ" và tò mò. "Thái Huyền Thánh Địa? Ý Mị cô nương là..."

"Ngươi có biết họ đang tìm cách 'thanh lọc' một Long Mạch cổ ở phía Bắc, nơi có linh khí hỗn loạn không?" Mị Lan nói, giọng điệu có chút kiêu ngạo, như thể nàng đang tiết lộ một bí mật động trời mà chỉ nàng mới biết. "Long Mạch đó vốn đã suy yếu, linh khí hỗn tạp, không còn giá trị tu luyện cao. Nhưng Thái Huyền Thánh Địa lại bỏ ra không ít công sức để 'thanh lọc' nó. Chẳng phải là kỳ lạ sao?"

Trình Vãn Sinh giả vờ ngạc nhiên, ánh mắt ẩn chứa suy tư sâu sắc. "Thanh lọc? Chẳng lẽ Long Mạch lại có thể... bị nhiễm bẩn sao?" Hắn hỏi, như một đứa trẻ tò mò. Hắn biết rõ Long Mạch không "nhiễm bẩn", nhưng cách nói của Mị Lan lại vô tình tiết lộ một khía cạnh khác của vấn đề. "Tiểu sinh cứ nghĩ Long Mạch là thiên địa linh mạch, tự nhiên mà thành, sao có thể bị ảnh hưởng bởi những thứ như... 'ô uế'?"

Mị Lan bật cười, nụ cười đầy vẻ khinh thường sự thiếu hiểu biết của Trình Vãn Sinh, nhưng cũng đầy vẻ tự mãn vì được thể hiện giá trị của mình. "Trình công tử à, ngươi vẫn còn non nớt lắm. Long Mạch tự nhiên mà thành, nhưng cũng có suy thịnh, có luân chuyển. Đôi khi, do các trận chiến cổ xưa, do thiên tai, hoặc do sự cạn kiệt linh khí, Long Mạch có thể trở nên 'hỗn loạn', không còn thuần khiết nữa. Khi đó, nó cần được 'thanh lọc', được 'dẫn dắt' trở lại quỹ đạo." Nàng nhấp thêm một ngụm trà, đôi mắt phượng lấp lánh như sao. "Thái Huyền Thánh Địa, với truyền thừa cổ xưa của họ, họ có những phương pháp riêng để làm điều đó. Nghe nói, họ còn dùng một loại đan dược cổ xưa, có khả năng kích hoạt Long Mạch, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm, có thể phản phệ nếu không được kiểm soát chặt chẽ."

"Đan dược cổ xưa... kích hoạt Long Mạch?" Trình Vãn Sinh lặp lại, cố ý để giọng nói mang vẻ kinh ngạc tột độ. Trong lòng hắn, từng mảnh ghép đang dần khớp lại. "Không lẽ... đó là Tiên Thiên Ấm Dương Đan?" Hắn cố tình thốt ra cái tên này, như một lời nói vô tình, thăm dò.

Mị Lan nhíu mày, có vẻ ngạc nhiên khi Trình Vãn Sinh lại biết đến cái tên đó. "Ồ? Công tử cũng biết đến Tiên Thiên Ấm Dương Đan sao? Đúng là không thể coi thường Trình công tử được." Nàng nở một nụ cười đầy ẩn ý. "Đúng vậy, Tiên Thiên Ấm Dương Đan, một loại đan dược cổ xưa, cực kỳ hiếm có, có khả năng kích phát linh khí trong cơ thể con người, và cả trong Long Mạch. Nhưng nó cũng là một con dao hai lưỡi. Nếu không có phương pháp đặc biệt để điều hòa, nó sẽ khiến linh khí bạo loạn, Long Mạch có thể bị phá hủy hoàn toàn."

"Vậy ra, Thái Huyền Thánh Địa muốn 'thanh lọc' Long Mạch suy yếu đó bằng Tiên Thiên Ấm Dương Đan?" Trình Vãn Sinh đặt câu hỏi, giọng nói trầm tĩnh hơn, không còn vẻ ngây thơ như trước. Hắn cảm thấy mình đã khai thác đủ, và lúc này, cần phải thể hiện một chút sự sắc bén để Mị Lan không cảm thấy mình bị lợi dụng hoàn toàn.

Mị Lan nhếch mép cười, ánh mắt nàng lướt qua Trình Vãn Sinh một lần nữa, nhưng lần này, nàng không còn cảm thấy hoàn toàn nắm giữ lợi thế. "Có lẽ vậy. Hoặc có thể, họ muốn biến Long Mạch suy yếu đó thành một Long Mạch hoàn toàn mới, phục vụ cho mục đích của riêng họ. Ai mà biết được chứ? Cuộc đấu giữa các thế lực lớn, luôn là những ván cờ đầy hiểm ác. Ai thắng, ai thua, chỉ có thời gian mới trả lời được." Nàng ngừng lại, rồi nói thêm, giọng điệu có chút bông đùa. "Dù sao, Trình công tử à, ngươi cũng nên cẩn thận. Chớ có dính vào những chuyện này. Những người dính vào, thường chẳng có kết cục tốt đẹp đâu."

Trình Vãn Sinh khẽ gật đầu, nở một nụ cười ý nhị. "Đa tạ Mị cô nương đã chỉ giáo. Tiểu sinh sẽ ghi nhớ." Hắn đứng dậy, cúi chào nàng một cách trang trọng. "Hôm nay đã làm phiền cô nương quá nhiều. Tiểu sinh xin cáo từ."

Mị Lan tiễn Trình Vãn Sinh ra cửa, ánh mắt nàng vẫn dõi theo bóng lưng hắn cho đến khi hắn khuất dạng. Nàng vẫn nở nụ cười quyến rũ, nhưng trong ánh mắt nàng, có một tia suy tư sâu sắc. Trình Vãn Sinh này, không đơn giản như vẻ ngoài.

***

Đêm đã về khuya, không gian trên ban công riêng của Minh Nguyệt Lâu trở nên tĩnh mịch lạ thường. Chỉ còn tiếng gió nhẹ mơn man qua những tán cây cổ thụ, và ánh trăng bạc chiếu rọi xuống Thiên Nguyên Đế Đô, biến thành phố thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Trình Vãn Sinh đứng đó, hai tay vịn vào lan can chạm trổ tinh xảo, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời. Mùi hương trầm dịu nhẹ từ căn phòng vẫn vương vấn đâu đây, xen lẫn với hơi lạnh của gió đêm, khiến tâm trí hắn càng thêm tỉnh táo.

Trong đầu anh, những mảnh ghép thông tin từ Mị Lan, từ Lâm Uyên, và từ Ngọc Giản Vô Danh bắt đầu khớp lại một cách kinh hoàng. Thái Huyền Thánh Địa không chỉ đơn thuần là đối trọng của Mộ Dung Thế Gia; họ có một kế hoạch riêng, một mục tiêu riêng, có thể còn phức tạp và nguy hiểm hơn. "Thanh lọc Long Mạch" của Thái Huyền Thánh Địa, "thay đổi địa mạch" của Mộ Dung Thế Gia – cả hai đều liên quan đến Tiên Thiên Ấm Dương Đan và Long Mạch Khí Vận. Cả hai thế lực lớn nhất Trung Châu đều đang nhắm vào cùng một mục tiêu, nhưng với những phương pháp và ý đồ khác nhau.

Trình Vãn Sinh siết chặt tay, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng của Minh Trí Hồ Điệp trên cổ tay. Luồng năng lượng mát lạnh từ nó giúp anh giữ vững sự tỉnh táo trong dòng suy nghĩ hỗn loạn. Một giọt mồ hôi lạnh khẽ chảy dọc sống lưng hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự choáng ngợp trước quy mô của ván cờ này. Hắn đang đứng giữa một cuộc đấu trí, đấu lực khổng lồ giữa hai "ông lớn" của Trung Châu. Một bên muốn chiếm đoạt, một bên muốn cải tạo. Nhưng rốt cuộc, mục đích cuối cùng của cả hai là gì? Và Tiên Thiên Ấm Dương Đan, thứ đan dược mà hắn từng nghĩ chỉ để cứu mạng, giờ đây lại trở thành chìa khóa, thành công cụ thao túng vận mệnh của cả một vùng đất.

"Thanh lọc, củng cố... hay là thao túng theo cách khác?" Trình Vãn Sinh lẩm bẩm, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng gió đêm. "Cả hai đều muốn kiểm soát Long Mạch, vậy Tiên Thiên Ấm Dương Đan rốt cuộc là chìa khóa cho ai, và ai sẽ là người chấp nhận rủi ro lớn nhất để sử dụng nó?"

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi lạnh của đêm lan tỏa trong lồng ngực. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua toàn cảnh Đế Đô, xuyên qua những mái nhà, những con đường, những dòng người đang say ngủ. Hắn cảm nhận được những dòng năng lượng vô hình đang giao thoa và đối chọi, những sợi dây quyền lực đang đan xen chằng chịt, tạo nên một tấm mạng nhện khổng lồ.

Mị Lan đã vô tình hé lộ một phần bức tranh lớn hơn. Thái Huyền Thánh Địa không chỉ là người ngoài cuộc, họ là một người chơi chủ chốt, có lẽ còn nguy hiểm hơn Mộ Dung Thế Gia vì sự bí ẩn và phương pháp "cao siêu" của họ. Long Mạch suy yếu ở phía Bắc, nơi có linh khí hỗn loạn, không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nó là một phần của kế hoạch, một điểm yếu để khai thác, hoặc một nơi để thử nghiệm.

Trình Vãn Sinh nhắm mắt lại, từng chi tiết nhỏ nhặt hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Từ biểu cảm của Mị Lan, đến cách nàng nhấn mạnh từng từ. Hắn đã moi được một mẩu thông tin quý giá. Bây giờ, hắn cần phải xâu chuỗi nó với những gì Lâm Uyên đã nói, với những ghi chép cổ xưa.

Hắn mở mắt, nhìn về phía chân trời. Một cảm giác bất lực len lỏi, nhưng cũng đi kèm với một sự kiên định lạ thường. Hắn không thể trốn tránh mãi được. Cuộc chiến này đã kéo hắn vào, và hắn phải tìm cách sống sót. Sống sót không phải là trốn tránh, mà là đối mặt, là hiểu rõ kẻ thù, là tìm ra kẽ hở trong ván cờ sinh tử.

"Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy," hắn thầm nhủ, giọng nói pha chút tự trào. "Nhưng trước hết, ta phải đảm bảo mình không gục ngã quá sớm."

Đêm càng về khuya, ánh trăng càng thêm sáng tỏ. Trình Vãn Sinh biết, hắn đã có thêm một mảnh ghép quan trọng vào bức tranh lớn về quyền lực và âm mưu ở Trung Châu. Tiên Thiên Ấm Dương Đan, Long Mạch Khí Vận, Mộ Dung Thế Gia, Thái Huyền Thánh Địa, và cả Hàn Nguyệt – tất cả đều là những con cờ trong một ván cờ sinh tử mà hắn đang bị cuốn vào. Hắn đã ở trong cuộc chơi này, và hắn phải chơi theo luật của riêng mình, luật của sự sống sót. Hắn chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và để hiểu được điều đó, hắn phải tiếp tục, phải đào sâu, phải tìm ra ý nghĩa của sự sống trong chính những hiểm nguy đang bủa vây.

Đây không chỉ là một ngày mới; đây là khởi đầu của một hành trình mới, đầy rẫy thử thách và những lựa chọn khó khăn. Hắn sẽ phải sử dụng mọi trí tuệ, mọi sự cẩn trọng, và cả những đồng minh tiềm năng để vạch trần âm mưu này, và quan trọng nhất, để sống sót giữa dòng chảy quyền lực cuồn cuộn của Trung Châu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free