Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 339: Bàn Cờ Âm Thầm: Lựa Chọn Của Mị Lan

Đêm đã về khuya, nhưng trong một gian phòng VIP yên tĩnh trên đỉnh Minh Nguyệt Lâu, ánh sáng vẫn hắt ra, đủ để chiếu rọi một góc nhỏ của Thiên Nguyên Đế Đô đang chìm sâu vào giấc ngủ. Căn phòng được kiến tạo từ những loại gỗ đàn hương quý hiếm, màu sắc trầm ấm, cùng với những phiến đá cẩm thạch trắng ngà được chạm khắc tinh xảo, tỏa ra một vẻ sang trọng, trang nhã. Hương trầm hương dịu nhẹ quyện cùng mùi trà linh thanh khiết, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, nhưng ẩn chứa sự uy quyền và bí ẩn khó tả. Tiếng nhạc du dương từ một góc phòng vang lên khe khẽ, như sợ làm gián đoạn dòng suy nghĩ của những người bên trong.

Trình Vãn Sinh ngồi đối diện Lâm Uyên, chén trà linh hương ngát trên tay, ánh mắt hắn dõi theo từng đường nét trên tấm bản đồ Trung Châu được trải rộng trên mặt bàn gỗ quý. Ánh trăng từ ngoài khung cửa sổ lớn hắt vào, phủ một lớp bạc mờ lên những dãy núi, con sông và thành trì được vẽ tỉ mỉ. Hắn chậm rãi chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, giọng nói trầm ổn, pha chút suy tư: "Hàn Thiên Vũ muốn chơi cờ vây, ta sẽ cho hắn thấy quân cờ cũng có thể tự biến hóa, thậm chí còn biết cách giăng bẫy ngược lại."

Lâm Uyên khẽ gật đầu, khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt tinh anh lại lóe lên sự hứng thú. Hắn nhấp một ngụm rượu linh trong chén ngọc, hương thơm nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng. "Kế hoạch của Trình huynh đệ vô cùng tinh vi. Nhưng áp lực phải vừa đủ, không thể làm cô ta sụp đổ hoàn toàn. Cổ Gia Phủ vẫn còn giá trị lợi dụng, và Mị Lan... cũng không phải là một quân cờ tầm thường để ta có thể dễ dàng vứt bỏ. Hơn nữa, việc này còn liên quan đến cả Mị Gia, một thế lực không thể xem nhẹ ở Trung Châu."

Trình Vãn Sinh khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn không rời khỏi bản đồ. "Ta hiểu. Mục đích của chúng ta không phải là hủy diệt Cổ Gia Phủ, mà là biến nó thành một đòn bẩy, một điểm tựa để chúng ta đẩy Hàn Thiên Vũ vào thế khó. Hắn tự mãn, hắn tin rằng với quyền thế của Cổ Gia, hắn có thể thao túng mọi thứ. Nhưng hắn không biết, đôi khi, sự tự tin thái quá chính là điểm yếu chết người nhất."

Hắn dừng lại, nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng của lá trà linh. "Việc đầu tiên, Lâm huynh hãy sử dụng mạng lưới của Minh Nguyệt Lâu, tập trung vào những kẻ trung gian mà Hàn Thiên Vũ đã sử dụng để gây áp lực lên Mị Gia và Minh Nguyệt Lâu. Không cần phải truy đến tận cùng là Cổ Gia Phủ. Hãy gieo rắc những thông tin sai lệch về những kẻ đó. Những tin đồn về việc họ tham ô, bòn rút tài sản của chính Cổ Gia, hoặc liên kết với những thế lực phản nghịch. Hãy để các thế lực khác, những kẻ vốn đã thèm khát quyền lực và địa vị, nhắm vào bọn chúng. Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy, nhưng những con rối của Hàn Thiên Vũ thì khác. Chúng sẽ không có cơ hội đứng dậy."

Lâm Uyên mỉm cười, đôi mắt hắn lấp lánh như những vì sao đêm. "Ngươi muốn tạo ra một làn sóng nghi ngờ, khiến Hàn Thiên Vũ phải tự dọn dẹp hậu quả do chính hắn gây ra? Thậm chí, có thể hắn sẽ phải 'hy sinh' vài con tốt để bảo toàn danh tiếng."

"Chính xác." Trình Vãn Sinh gật đầu. "Một khi những kẻ trung gian đó bị cuốn vào vòng xoáy rắc rối, sự tập trung của Hàn Thiên Vũ sẽ bị phân tán. Hắn sẽ phải dành thời gian và tài nguyên để giải quyết những vấn đề nội bộ, thay vì tiếp tục gây áp lực lên chúng ta."

Hắn khẽ liếc nhìn Hàn Nguyệt, người đang đứng lặng lẽ ở góc phòng, toàn thân nàng ẩn mình trong bóng tối, như một bức tượng điêu khắc tinh xảo. Ánh mắt sắc bén của nàng vẫn hướng về phía Trình Vãn Sinh, biểu cảm lạnh lùng nhưng đầy sự tập trung. "Hàn Nguyệt, ngươi hãy chuẩn bị. Khi thời cơ đến, ngươi sẽ theo dõi Mị Lan. Ta cần biết mọi động thái của cô ta, mọi cuộc gặp gỡ, mọi suy nghĩ mà cô ta bộc lộ. Cô ta sẽ là chìa khóa cho bước tiếp theo."

Hàn Nguyệt khẽ gật đầu, không một lời đáp, như một cái bóng tuân lệnh. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng, toàn thân nàng toát ra một luồng khí lạnh lẽo, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.

Trình Vãn Sinh tiếp tục quay sang Lâm Uyên. "Đồng thời, chúng ta sẽ tung ra những tin đồn về những bí mật mà Cổ Gia Phủ đang che giấu. Không cần quá cụ thể, chỉ cần gợi mở, tạo ra sự tò mò và nghi ngờ. Đặc biệt là những tin đồn liên quan đến 'Linh Dược Tế' cổ xưa và sự kiện 'Linh Khí Khô Kiệt' cục bộ mà chúng ta đã tìm hiểu được từ ngọc giản. Ta tin rằng những thông tin này, nếu được tung ra một cách khéo léo, sẽ khiến Cổ Gia trở thành tâm điểm chú ý của nhiều thế lực. Ngươi có thể khéo léo lồng ghép những thông tin đó vào các cuộc trò chuyện ở Minh Nguyệt Lâu, thông qua các thương nhân, các tu sĩ đến từ các phương. Hãy để lời đồn thổi như một ngọn gió, thổi từ nơi nhỏ nhất đến những nơi quyền lực nhất."

Lâm Uyên nghe xong, đôi mắt hắn càng trở nên sáng rực. Hắn vuốt nhẹ chòm râu, vẻ mặt đầy suy tính. "Ngươi muốn Cổ Gia Phủ tự động bị cuốn vào vòng xoáy, trở thành mục tiêu của sự điều tra, thậm chí là sự nghi kỵ từ các thế lực khác? Điều này không chỉ làm phân tán sự chú ý của Hàn Thiên Vũ mà còn có thể khiến hắn tự đào hố chôn mình nếu những tin đồn đó chạm đến những bí mật thực sự mà hắn đang cố che giấu."

Trình Vãn Sinh mỉm cười nhạt. "Chính xác. Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và để sống sót trong cái thế giới này, đôi khi chúng ta phải làm những việc không mấy dễ chịu. Hàn Thiên Vũ muốn chúng ta lộ diện. Vậy thì, hắn cũng sẽ phải lộ diện. Hắn muốn chúng ta bị cô lập. Vậy thì, chúng ta sẽ khiến hắn phải đối mặt với sự nghi ngờ và áp lực từ khắp nơi. Hãy dùng chính những quy tắc của hắn để chống lại hắn."

Hắn lại chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi có những dòng chữ nhỏ ghi tên các gia tộc, môn phái lớn. "Những gia tộc này, những môn phái này, họ luôn tìm kiếm những bí mật cổ xưa, những cơ duyên có thể giúp họ thăng tiến. 'Linh Dược Tế' và 'Linh Khí Khô Kiệt' cục bộ là những khái niệm đủ mơ hồ nhưng cũng đủ hấp dẫn để khơi dậy sự tò mò của họ. Đặc biệt, nếu chúng ta khéo léo liên kết chúng với một số tài liệu lịch sử hoặc truyền thuyết đã bị lãng quên, hiệu quả sẽ càng cao."

Lâm Uyên đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra Thiên Nguyên Đế Đô. "Việc hắn nhắm vào mạng lưới thông tin của ta, Trình huynh đệ, có thể vô tình làm lộ ra những bí mật lớn hơn đang ẩn giấu trong Thiên Nguyên Đế Đô." Hắn quay lại, ánh mắt rực sáng. "Ta sẽ lợi dụng điều đó. Ta sẽ tìm kiếm những thông tin mà Hàn Thiên Vũ đang cố gắng che giấu, những bí mật liên quan đến 'Linh Dược Tế' hoặc 'Linh Khí Khô Kiệt' cục bộ. Có thể, chính những hành động của hắn lại đang dẫn chúng ta đến gần hơn với sự thật."

Trình Vãn Sinh gật đầu hài lòng. "Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ. Lần này, chúng ta sẽ biến nghệ thuật đó thành một vũ khí sắc bén. Hãy để hắn cảm thấy an toàn, cảm thấy hắn đã nắm chắc phần thắng. Đó chính là lúc hắn sẽ lơ là nhất."

Hắn đưa mắt nhìn Hàn Nguyệt một lần nữa. "Hàn Nguyệt, ngươi là người nhanh nhạy và giỏi ẩn mình nhất. Hãy sử dụng 'Huyễn Ảnh Phù' và 'Minh Trí Hồ Điệp' để theo dõi Mị Lan. Không được để lộ bất kỳ dấu vết nào. Ta muốn biết cô ta sẽ phản ứng thế nào khi đứng giữa ngã ba đường. Liệu cô ta sẽ chọn sự an toàn cho gia tộc, hay là một con đường khác, một con đường mà cô ta chưa từng nghĩ đến?"

Hàn Nguyệt khẽ gật đầu, bóng dáng nàng chìm vào trong đêm tối ngay sau đó, nhẹ nhàng và vô hình như một cơn gió. Lâm Uyên quay trở lại bàn, bắt đầu sắp xếp lại các văn kiện, hắn đã có một đêm bận rộn để thực hiện những chỉ thị của Trình Vãn Sinh. "Kế hoạch này không chỉ là phòng thủ, mà còn là một cuộc tấn công bất ngờ. Nó sẽ làm chấn động toàn bộ Thiên Nguyên Đế Đô."

Trình Vãn Sinh trầm ngâm nhìn ra ngoài, ánh mắt như xuyên qua màn đêm, hướng về phía Cổ Gia Phủ xa xôi. Một cuộc chiến thầm lặng, đầy mưu mẹo đang bắt đầu. Hắn biết, con đường phía trước vẫn mịt mờ, và hắn sẽ không để bất kỳ ai làm tổn hại đến những người hắn quan tâm, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Hắn sẽ sống sót, và hắn sẽ bảo vệ những gì hắn trân trọng, theo cách của riêng hắn.

***

Vài ngày sau, Cổ Gia Phủ vẫn sừng sững uy nghi giữa lòng Thiên Nguyên Đế Đô, tựa như một tòa thành nhỏ được bao bọc bởi tường thành kiên cố. Các tòa nhà được xây dựng theo phong cách cổ điển, tinh xảo, với những mái ngói lưu ly và cột trụ chạm khắc rồng phượng. Vườn cảnh bên trong phủ đệ vẫn xanh tốt, hồ nước vẫn trong vắt, tiếng chim linh hót líu lo, và mùi hương trầm thượng hạng luôn vấn vít trong không khí. Linh khí nơi đây nồng đậm, được điều hòa hoàn hảo bởi các trận pháp cổ xưa, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, quyền lực, nhưng cũng có chút xa cách với thế giới phàm tục bên ngoài.

Tuy nhiên, dưới vẻ ngoài yên bình đó, một làn sóng ngầm đang bắt đầu nổi lên.

Trong thư phòng riêng của mình, Mị Lan ngồi trước bàn, tay cầm một tập báo cáo mới nhất. Gương mặt xinh đẹp sắc sảo của nàng giờ đây lộ rõ vẻ cau mày, đôi mắt phượng dài cuốn hút thường ngày giờ ẩn chứa sự mệt mỏi và lo lắng. Những dòng chữ trên báo cáo không ngừng đập vào mắt nàng: "Giao dịch đá linh thạch bị trì hoãn tại Tây Thị... Hợp đồng cung cấp linh dược bị đối tác từ chối không rõ lý do... Tin đồn thất thiệt về việc Cổ Gia Phủ gian lận trong đấu giá Thú Hạch... Mấy kẻ này... sao lại đúng lúc này gây sự? Chẳng lẽ có kẻ đứng sau?"

Nàng đặt tập báo cáo xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn. Đây không phải là những sự cố đơn lẻ. Mấy ngày qua, những tin đồn xấu về Cổ Gia Phủ bắt đầu lan truyền như bệnh dịch, từ những quán trà nhỏ nhất đến những thương hội lớn. Các đối tác làm ăn bắt đầu trở nên dè dặt, thậm chí có vài kẻ còn công khai hủy bỏ hợp đồng, viện cớ những "rắc rối" mà Cổ Gia Phủ đang gặp phải. Linh khí trong phòng dường như cũng trở nên ngột ngạt hơn, đè nặng lên trái tim nàng.

Mị Lan đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn cảnh bên dưới. Nắng chiều tà rải những vệt vàng cam lên những tán cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Nhưng tâm trí nàng lại không thể thưởng thức vẻ đẹp đó. Nàng cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy Cổ Gia Phủ, chậm rãi nhưng chắc chắn. Nàng từng nghĩ đến Trình Vãn Sinh. Liệu có phải hắn không? Nhưng hắn không có mạng lưới rộng lớn đến vậy để gây ra những chuyện này trong thời gian ngắn ngủi. Hay là... Hàn Thiên Vũ? Hắn đã nói sẽ không để yên.

Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm điệu ngạo mạn vang lên từ phía sau. "Mị Lan tiểu thư, ta nghe nói Cổ Gia Phủ gần đây gặp phải một số chuyện không vui. Có lẽ là do dính líu đến những kẻ không nên dính líu chăng?"

Mị Lan quay người lại, đối diện với Hàn Thiên Vũ. Hắn đứng ngay ngưỡng cửa, thân hình tuấn tú, khí chất bất phàm, trên người tỏa ra linh khí mạnh mẽ. Hắn khoác trên mình bộ y phục lụa đen thêu kim tuyến, tôn lên vẻ quyền quý. Đôi mắt sắc lạnh của hắn như xuyên thấu tâm can, nhưng trên môi lại nở một nụ cười "quan tâm" giả dối.

Mị Lan cố gắng giữ bình tĩnh, che giấu sự lo lắng trong lòng. "Hàn thiếu gia, lời này của ngài là có ý gì?" Nàng bước đến, nở một nụ cười xã giao, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự đề phòng. "Cổ Gia Phủ vẫn luôn làm ăn chính đáng, chưa từng có chuyện dính líu đến những kẻ không nên dính líu."

Hàn Thiên Vũ bước vào phòng, ánh mắt hắn lướt qua tập báo cáo trên bàn, rồi dừng lại trên khuôn mặt nàng. "Mị Lan tiểu thư là người thông minh, hẳn sẽ hiểu rõ. Sông có nguồn, cây có gốc. Những rắc rối này, ta nghĩ, không phải tự nhiên mà đến. Ngươi có nghĩ đến, có phải là do những người ngươi kết giao gần đây đã mang đến cho Cổ Gia Phủ những điềm xấu?" Hắn cố tình nhấn mạnh từ "điềm xấu", ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Mị Lan.

Trong lòng Mị Lan chợt dâng lên một cơn phẫn nộ. Nàng hiểu hắn đang ám chỉ ai. Hắn đang ép nàng phải lựa chọn. "Hàn thiếu gia, ngài nói rõ hơn đi. Ta thật sự không hiểu." Nàng cố gắng kéo dài thời gian, tìm cách xoay sở.

Hàn Thiên Vũ tiến lại gần nàng, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một lọn tóc mai của nàng, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu. "Ý của ta rất rõ ràng. Ngươi phải lựa chọn. Gia tộc của ngươi, hay cái bóng mờ ảo kia? Kẻ như Trình Vãn Sinh, một tạp dịch ngoại môn hèn mọn, có tư cách gì để ngươi phải bận tâm? Hắn chỉ là một kẻ mang điềm xấu, một kẻ hèn nhát chỉ biết sống sót bằng cách trốn tránh." Hắn nói, giọng điệu khinh miệt rõ ràng. "Ngươi nghĩ hắn có thể bảo vệ được ngươi, bảo vệ được Cổ Gia Phủ sao? Ngươi đã thấy rồi đó, chỉ cần một vài tin đồn nhỏ, Cổ Gia Phủ đã phải đối mặt với những tổn thất không nhỏ."

Nàng lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm tay của hắn. "Hàn thiếu gia, Trình Vãn Sinh... hắn không phải là người như ngài nói." Nàng tự bảo vệ hắn một cách vô thức, và ngay lập tức nhận ra mình đã mắc sai lầm.

Nụ cười trên môi Hàn Thiên Vũ càng trở nên lạnh lẽo. "Ồ? Không phải sao? Vậy thì hãy xem hắn có thể làm gì để giúp ngươi giải quyết những rắc rối này. Hoặc là, ngươi hãy cắt đứt mọi liên hệ với hắn, công khai tuyên bố từ bỏ hắn. Ta sẽ giúp Cổ Gia Phủ vượt qua những khó khăn này một cách dễ dàng. Ngươi biết đó, quyền lực của Cổ Gia Phủ không phải là thứ mà một kẻ như hắn có thể so sánh được."

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói hạ thấp, đầy uy hiếp. "Mị Lan, đừng để một kẻ không đáng làm ảnh hưởng đến tương lai của ngươi và gia tộc. Lựa chọn của ngươi sẽ quyết định tất cả." Hắn quay lưng bước đi, để lại Mị Lan một mình trong thư phòng, giữa những suy nghĩ hỗn loạn.

Sau khi Hàn Thiên Vũ rời đi, Mị Lan đi đi lại lại trong phòng, sự bình tĩnh giả tạo ban nãy đã hoàn toàn biến mất. Nàng cảm thấy như bị xé làm đôi. Một bên là gia tộc, là trách nhiệm mà nàng phải gánh vác. Những tin đồn, những rắc rối liên tiếp này, nếu không được giải quyết nhanh chóng, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến vị thế và tài sản của Cổ Gia Phủ. Hàn Thiên Vũ không nói suông. Hắn có đủ quyền lực và ảnh hưởng để biến những lời đe dọa đó thành hiện thực.

Và một bên khác, là Trình Vãn Sinh. Hắn không phải là kẻ hèn nhát như Hàn Thiên Vũ nói. Nàng đã chứng kiến sự thông minh, sự sắc bén và khả năng sinh tồn đáng kinh ngạc của hắn. Nàng cũng biết, hắn không hề 'mang điềm xấu', mà ngược lại, hắn đã giúp nàng thoát khỏi nguy hiểm không ít lần. Hắn đã cho nàng thấy một con đường khác, một cách nhìn khác về thế giới tu tiên khắc nghiệt này. Hắn đã khơi dậy trong nàng một sự tin tưởng lạ lùng, một cảm xúc mà nàng chưa từng trải qua với bất kỳ ai khác.

Nhưng sự tin tưởng đó, liệu có đủ để chống lại áp lực từ toàn bộ Cổ Gia Phủ, từ những trưởng lão cổ hủ, từ những lợi ích chồng chéo của gia tộc? Liệu Trình Vãn Sinh có đủ sức mạnh để bảo vệ nàng và Cổ Gia Phủ khỏi sự uy hiếp của Hàn Thiên Vũ? Nàng không thể đặt gia tộc vào tình thế nguy hiểm chỉ vì một mối quan hệ mập mờ, một thứ tình cảm chưa rõ ràng. Sự giằng xé nội tâm khiến nàng cảm thấy đầu óc quay cuồng. Nàng ngồi phịch xuống ghế, đôi mắt nhắm nghiền, cố gắng tìm kiếm một lối thoát trong mớ bòng bong này. Lựa chọn này, nàng biết, sẽ định hình toàn bộ tương lai của nàng.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua màn sương đêm còn giăng mắc, chiếu rọi vào gian phòng VIP tại Minh Nguyệt Lâu. Không khí se lạnh của buổi sớm mai mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm, hòa quyện với mùi trầm hương thoảng nhẹ còn sót lại. Trình Vãn Sinh ngồi bên cửa sổ, tay cầm chén trà linh ấm nóng, ánh mắt dõi theo đường chân trời nơi mặt trời đang dần ló dạng. Ánh bình minh vàng cam dần xua đi màn đêm u tối, vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát thanh và hương thơm tinh khiết lan tỏa, như để làm dịu đi những suy nghĩ phức tạp trong tâm trí.

Lâm Uyên bước vào phòng, trên tay hắn là một chồng báo cáo mới nhất, khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt tinh anh lại ẩn chứa một tia hứng thú khó tả. "Trình huynh đệ, tin tức đã về. Mị Lan tiểu thư đang rất căng thẳng. Hàn Thiên Vũ đã đến tận Cổ Gia Phủ để gây áp lực, và hắn... hắn nghĩ hắn đã nắm chắc phần thắng." Lâm Uyên đặt chồng báo cáo lên bàn, giọng nói trầm ổn, nhưng lại pha chút trào phúng khi nhắc đến Hàn Thiên Vũ.

Trình Vãn Sinh khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn không rời khỏi cảnh bình minh. "Tốt. Vậy là hắn sẽ không nghi ngờ gì về nguồn gốc của 'rắc rối' này. Hắn sẽ tin rằng chính quyền thế của hắn đã tạo ra những vấn đề đó." Hắn quay lại, ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Uyên. "Còn Mị Lan... cô ta đã làm gì? Phản ứng của cô ta ra sao?"

Ngay lúc đó, một làn gió nhẹ lướt qua cửa sổ, và Hàn Nguyệt xuất hiện như một cái bóng. Nàng đứng lặng lẽ ở góc phòng, khuôn mặt vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mắt như chim ưng lại mang theo sự mệt mỏi nhẹ. Nàng đã theo dõi Mị Lan suốt đêm qua. "Cô ta đã cố gắng chống đỡ, nhưng áp lực từ Hàn Thiên Vũ và các thế lực khác đang làm cô ta lung lay. Sau khi Hàn Thiên Vũ rời đi, cô ta đã đi đi lại lại trong thư phòng gần như suốt đêm. Có vẻ cô ta đang tính toán một nước đi liều lĩnh." Giọng nói của Hàn Nguyệt trầm ổn, mỗi câu chữ đều ngắn gọn, súc tích nhưng đầy đủ thông tin.

Trình Vãn Sinh lắng nghe, đôi mắt hắn nheo lại, tâm trí nhanh chóng phân tích tình hình. Hắn biết, Mị Lan không phải là một cô gái yếu đuối, nhưng áp lực từ gia tộc và từ một thế lực mạnh mẽ như Cổ Gia Phủ là điều không thể xem nhẹ. Hắn đã đẩy nàng vào một tình thế khó khăn, nhưng đây là điều cần thiết để hắn hiểu rõ hơn về nàng, và để kế hoạch lớn hơn của hắn có thể thành công. Hắn cảm thấy một chút day dứt trong lòng, nhưng nhanh chóng gạt bỏ. Sống sót trong thế giới này đòi hỏi sự tàn nhẫn nhất định, và hắn không thể để cảm xúc làm lung lay lý trí.

"Nước đi liều lĩnh?" Trình Vãn Sinh lặp lại, giọng điệu có chút suy tư. "Liệu cô ta sẽ công khai cắt đứt quan hệ với ta để bảo vệ gia tộc, hay sẽ tìm một con đường khác, ít rõ ràng hơn?"

Lâm Uyên khẽ nhíu mày. "Khả năng thứ nhất là cao nhất. Dù sao, lợi ích gia tộc vẫn luôn là ưu tiên hàng đầu của những thế gia vọng tộc như Cổ Gia Phủ."

Trình Vãn Sinh lắc đầu. "Chưa chắc. Mị Lan không phải là một người đơn giản. Cô ta đã chứng kiến cách ta sống sót, cách ta đối mặt với nguy hiểm. Cô ta cũng đã biết được một phần bí mật về 'Linh Dược Tế'. Ta tin rằng, trong sâu thẳm, cô ta hiểu rằng ta có thể mang lại cho cô ta và Cổ Gia Phủ những giá trị mà Hàn Thiên Vũ không thể."

Hắn đứng dậy, đi đến bên bàn trà, nhấp thêm một ngụm trà linh. "Hãy để áp lực tiếp tục. Nhưng đồng thời, hãy khéo léo gieo vào tâm trí Mị Lan những 'manh mối' về một giải pháp khác. Những manh mối đó phải đủ mơ hồ để cô ta không thể chắc chắn, nhưng cũng đủ hấp dẫn để cô ta phải suy nghĩ."

Lâm Uyên gật đầu. "Ngươi muốn cô ta tự tìm đến ngươi, thay vì ngươi phải chủ động?"

"Chính xác." Trình Vãn Sinh mỉm cười. "Khi một người đứng trước bờ vực, họ sẽ bám lấy bất kỳ cọng rơm nào. Và khi họ tự tìm đến, sự tin tưởng sẽ được củng cố. Hãy để những 'kẻ trung gian' của Hàn Thiên Vũ tiếp tục gặp rắc rối, và hãy đẩy mạnh những tin đồn về 'Linh Dược Tế' liên quan đến Cổ Gia Phủ. Hãy để toàn bộ Thiên Nguyên Đế Đô xôn xao về những bí mật cổ xưa mà Cổ Gia đang che giấu."

Hắn quay sang Hàn Nguyệt. "Ngươi hãy tiếp tục theo dõi Mị Lan. Nếu cô ta có bất kỳ động thái nào khác thường, hãy báo cáo ngay lập tức. Và hãy chuẩn bị một 'vật phẩm' đặc biệt. Một 'vật phẩm' có thể giúp Mị Lan tìm thấy 'lối thoát' mà ta muốn cô ta nhìn thấy." Hắn khẽ thì thầm một vài chỉ thị vào tai Hàn Nguyệt, nàng lắng nghe chăm chú, đôi mắt sắc bén lóe lên sự hiểu rõ.

Lâm Uyên nhìn Trình Vãn Sinh với ánh mắt đầy thán phục. "Ngươi quả nhiên là một nghệ sĩ trong nghệ thuật sống sót, Trình huynh đệ. Mỗi bước đi đều tính toán kỹ lưỡng, mỗi áp lực đều có mục đích. Kế hoạch này không chỉ bảo vệ đồng minh, mà còn có thể làm lộ ra những bí mật hoặc thao túng các thế lực khác trong Trung Châu, khiến tình hình thêm phức tạp."

Trình Vãn Sinh chỉ khẽ cười. "Sự tự mãn của Hàn Thiên Vũ sẽ khiến hắn mắc sai lầm. Và khi đó, chúng ta sẽ có cơ hội. Việc Trình Vãn Sinh thao túng thông tin và áp lực chính trị cho thấy anh đang dần trở thành một 'người chơi' nguy hiểm hơn trong cục diện Trung Châu, không chỉ đơn thuần là phòng thủ." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh bình minh đã lên cao, chiếu sáng rực rỡ cả Thiên Nguyên Đế Đô.

Cái giá của sự sống sót, đôi khi, là phải chấp nhận đẩy người khác vào thế khó. Nhưng Trình Vãn Sinh tin rằng, sự lựa chọn của Mị Lan trong chương này sẽ định hình mối quan hệ của cô với hắn và tương lai của Cổ Gia Phủ, có thể dẫn đến việc cô trở thành một đồng minh kiên định hoặc một đối thủ bất đắc dĩ. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi khả năng, bởi vì, trong cái thế giới tu tiên khắc nghiệt này, chỉ có kẻ sống sót mới là kẻ chiến thắng cuối cùng. Kế hoạch của hắn có thể sẽ hé lộ thêm những mắt xích liên quan đến 'Linh Dược Tế' hoặc các bí mật cổ xưa mà Hàn Thiên Vũ và Mị Lan không ngờ tới. Hắn sẽ chờ đợi, chờ đợi nước đi tiếp theo của Mị Lan, và chờ đợi thời khắc để xoay chuyển cục diện.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free