Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 398: Thanh Tẩy Tâm Ma: Gánh Nặng Lương Tâm
Trình Vãn Sinh chậm rãi rút tay khỏi Thiên Thanh Cổ Thụ, cảm nhận lớp vật chất lấp lánh như rêu đá màu xanh ngọc bích, Thiên Thanh Chi Hồn, đã nằm gọn trong hộp ngọc được bao bọc cẩn thận. Y khẽ gật đầu với Tộc Trưởng Thâm Lâm, ánh mắt ẩn chứa một sự cảm kích sâu sắc mà không lời nào có thể diễn tả hết. Sau khi căn dặn bộ tộc Thâm Lâm cẩn thận phòng bị và hứa sẽ quay lại nếu có dịp, Trình Vãn Sinh nhanh chóng rời đi. Y không nán lại lâu, bởi y biết, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một lời mời gọi nguy hiểm đến từ Âm Dương Tôn Giả, kẻ đã mất đi Hắc Diện Thần Tướng. Cuộc truy lùng sẽ gắt gao hơn bao giờ hết.
Y không chọn một hang động ngẫu nhiên hay một khu rừng rậm để bế quan. Thay vào đó, Trình Vãn Sinh đã dành một ngày đêm để tìm kiếm một mật thất ẩn sâu dưới lòng đất, đã được tiền nhân xây dựng với những trận pháp cấm chế phức tạp, đủ để che giấu hơi thở của một cường giả cấp bậc Hóa Thần, huống hồ là một tu sĩ Nguyên Anh như y. Y phải đảm bảo rằng, trong quá trình luyện chế Tiên Thiên Ấm Dương Đan, sẽ không có bất kỳ yếu tố ngoại cảnh nào có thể quấy nhiễu.
Mật thất nằm sâu dưới một dãy núi hoang vu, được bao bọc bởi nhiều tầng trận pháp do chính Trình Vãn Sinh bổ sung và củng cố. Cánh cửa đá nặng nề khép lại, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài. Bên trong, không khí lạnh lẽo nhưng lại tinh khiết một cách kỳ lạ, tràn ngập linh khí nồng đậm từ một pháp trận tụ linh khí cao cấp được khắc sâu vào nền đá. Đây là một phòng đá kiên cố, không một khe hở, không một cửa sổ, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ những viên dạ minh châu được khảm trên tường, và từ bản thân pháp trận đang vận hành. Sự im lặng tuyệt đối bao trùm, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng của Trình Vãn Sinh và tiếng linh khí vận chuyển vi diệu. Y đốt một nén hương thanh tâm, mùi đàn hương thoang thoảng giúp tâm trí thêm phần an tĩnh.
Trình Vãn Sinh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn đặt chính giữa mật thất. Trước mặt y là một pháp trận tụ linh khí nhỏ hơn, được dùng để chứa đựng ba loại linh dược quý hiếm nhất: Huyết Tâm Chi đỏ thẫm như máu, vẫn còn vương vấn hơi thở của sự sống và cái chết; Cổ Linh Căn Khô Kiệt xám tro, khô cằn nhưng ẩn chứa sức sống dẻo dai thích nghi với sự thiếu hụt linh khí; và Thiên Thanh Chi Hồn xanh ngọc bích, tinh khiết như linh hồn của một cây cổ thụ ngàn năm. Mỗi loại đều mang một khí chất riêng biệt, nhưng giờ đây, chúng tỏa ra một luồng linh khí hòa hợp kỳ lạ dưới sự điều hòa của pháp trận.
Y nhìn ngắm ba loại linh dược, ánh mắt sâu thẳm. "Ba loại này... mỗi loại đều mang theo một câu chuyện, một sự hy sinh. Liệu ta có xứng đáng?" Y thì thầm, giọng nói khẽ đến mức gần như tan biến vào không khí. Huyết Tâm Chi là máu và nước mắt của những sinh linh bị tàn sát. Cổ Linh Căn Khô Kiệt là hy vọng sống sót của bộ tộc Cỏ Khô. Thiên Thanh Chi Hồn là linh hồn của một cây cổ thụ đã được y bảo vệ, và cả sự sống còn của bộ tộc Thâm Lâm. Mỗi lần y có được chúng, đều phải trải qua những lựa chọn khó khăn, những đấu tranh nội tâm dữ dội. Chúng không đơn thuần là dược liệu, mà là những gánh nặng, những lời nhắc nhở về cái giá của sự sống sót.
Trình Vãn Sinh không vội vàng bắt đầu luyện chế. Y biết, để Tiên Thiên Ấm Dương Đan đạt đến độ hoàn mỹ, không chỉ cần kỹ thuật luyện đan tinh xảo, mà còn cần một tâm hồn thuần khiết, không vướng bận. Y đặt Minh Trí Hồ Điệp lên trán, nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển linh lực để điều hòa và thanh lọc tâm trí. Luồng linh lực từ đan điền chậm rãi luân chuyển khắp kinh mạch, làm dịu đi từng thớ thịt, từng tế bào. Y muốn đạt tới cảnh giới "vô ngã", nơi tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng, không một tạp niệm.
Khi Minh Trí Hồ Điệp được kích hoạt, một luồng sáng xanh lam nhạt tỏa ra, bao trùm lấy đầu Trình Vãn Sinh. Ban đầu, y cảm nhận được sự bình yên, tĩnh lặng, như thể mọi tạp niệm đều bị gột rửa. Nhưng rồi, sự bình yên ấy dần tan biến, thay vào đó là một luồng xoáy mạnh mẽ kéo tâm trí y đi sâu hơn, sâu hơn nữa vào một không gian vô định, nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa.
Không gian vô định ấy ban đầu tĩnh lặng như mặt hồ thu, nhưng rồi những gợn sóng bắt đầu xuất hiện, nhỏ rồi lớn dần, nhanh chóng biến thành một dòng xoáy hỗn loạn. Những hình ảnh chập chờn, không rõ nét, bắt đầu hiện lên như những vết mực loang trên tờ giấy trắng. Mùi tanh của máu, mùi khói khét lẹt của những ngôi làng bị thiêu rụi, mùi đất ẩm lạnh lẽo của những nấm mồ vô danh, và cả mùi mặn chát của nước mắt... tất cả ùa vào khứu giác và vị giác của Trình Vãn Sinh, khiến y cảm thấy nghẹt thở, như đang chìm đắm trong một cơn ác mộng chân thực.
Những âm thanh vọng về từ quá khứ, như tiếng gió rít qua tai, tiếng gào thét của những sinh linh vô tội, tiếng lưỡi kiếm xé gió, tiếng linh lực bùng nổ... Chúng không phải là tiếng động thực sự, mà là những âm thanh được tái tạo từ ký ức, từ những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn y. Bầu không khí trở nên nặng nề, đau thương, nghẹt thở, đè nén lấy Trình Vãn Sinh. Y cảm thấy như có hàng ngàn tảng đá đè nặng lên lồng ngực, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn.
Và rồi, những gương mặt bắt đầu hiện rõ. Đầu tiên là Liễu Thanh Hoài, vẫn với nụ cười hiền hậu ấy, nhưng ánh mắt lại chất chứa một nỗi buồn vô hạn. Cô không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào Trình Vãn Sinh, như một lời chất vấn không thành tiếng, về những gì đã xảy ra, về sự hy sinh của cô. Kế đến là Kiều Vũ, gương mặt ngây thơ và tin tưởng, đôi mắt trong veo ấy giờ đây lại thoáng một nét thất vọng, như thể y đã làm vỡ tan một niềm tin vô giá.
Rồi vô số gương mặt khác, những người tạp dịch vô danh đã ngã xuống trong những cuộc chiến tranh giành tài nguyên, những dân làng Cỏ Khô gầy gò, đôi mắt trũng sâu vì đói khát, những người Thâm Lâm run rẩy trong sợ hãi trước thế lực tà ác. Mỗi gương mặt đều im lặng, hoặc thốt lên những lời chất vấn không thành tiếng, những tiếng vọng từ vực sâu tâm hồn Trình Vãn Sinh.
"Ngươi đã sống sót... còn chúng ta thì sao?" Một giọng nói vang vọng trong tâm trí y, không phải của một người cụ thể, mà là hợp âm của hàng ngàn linh hồn. "Cái giá của sự sống sót, có phải là sự hy sinh của chúng ta không?" Lời chất vấn sắc lạnh như lưỡi dao cứa vào tâm can. "Ngươi đã làm gì với sự sống sót đó? Ngươi đã dùng nó để làm gì?"
Trình Vãn Sinh ôm chặt lấy đầu, quằn quại trong tâm trí. Y cố gắng đẩy lùi những hình ảnh đó, cố gắng bịt tai trước những lời chất vấn, nhưng vô ích. Chúng càng trở nên rõ ràng và chân thực hơn, như thể y đang sống lại từng khoảnh khắc đau thương ấy. Những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, y cắn chặt răng, cố gắng chịu đựng cơn bão tố đang càn quét trong linh hồn. Y cảm thấy mình thật nhỏ bé, yếu ớt trước gánh nặng của quá khứ.
Từng gương mặt hiện lên, mỗi người đều mang một câu chuyện, một lời nhắc nhở. Trình Vãn Sinh không còn trốn tránh hay cố gắng biện minh. Y để những cảm xúc tội lỗi, hối tiếc, và đau khổ tràn ngập. Y nhớ lại khoảnh khắc Liễu Thanh Hoài mỉm cười lần cuối, bàn tay lạnh lẽo của Kiều Vũ khi cô ngã xuống, ánh mắt tuyệt vọng của những người tạp dịch bị bỏ lại phía sau. Y nhớ những lời cầu xin của Tộc Trưởng Cỏ Khô, sự run rẩy của những đứa trẻ Thâm Lâm. Tất cả, tất cả đều là một phần của hành trình sống sót của y, và y đã phải trả một cái giá quá đắt, không phải bằng máu thịt của mình, mà bằng lương tâm.
"Minh Trí Hồ Điệp không phải là công cụ che giấu hay phong tỏa tâm ma, mà là kẻ dẫn đường, buộc ta phải đối mặt," Trình Vãn Sinh suy nghĩ trong cơn đau đớn tột cùng. Y hiểu rằng, đây không phải là sự trừng phạt, mà là một thử thách, một sự thanh tẩy cần thiết. Một tu sĩ muốn đạt đến cảnh giới cao hơn, không thể mang theo gánh nặng của tâm ma mà không đối mặt với nó.
Y quỳ gối xuống trong không gian ảo ảnh, đôi tay run rẩy ôm lấy đầu, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt đã bao năm chai sạn với cảm xúc. Những giọt nước mắt nóng hổi ấy không phải là sự yếu đuối, mà là sự giải thoát, là sự thừa nhận những nỗi đau đã bị y chôn giấu quá lâu. Y khóc cho những người đã mất, khóc cho những lựa chọn nghiệt ngã của mình, và khóc cho chính bản thân y, kẻ đã sống sót nhưng không bao giờ thoát khỏi sự giày vò.
"Ta xin lỗi..." Giọng y khàn đặc, nghẹn ngào, vang vọng trong không gian vô định. "Ta xin lỗi vì đã không thể cứu các ngươi. Ta xin lỗi vì đã sống sót khi các ngươi phải ngã xuống." Y không còn tìm cách biện minh cho bản thân, không còn viện cớ cho những lựa chọn tàn nhẫn đã từng đưa ra. "Nhưng... ta sẽ không để sự hy sinh của các ngươi trở nên vô nghĩa. Ta sẽ gánh vác tất cả."
Y từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt từ tuyệt vọng chuyển sang kiên định, như một lời thề nguyện thầm lặng khắc sâu vào linh hồn. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là xiềng xích trói buộc y, mà đã biến thành một phần của y, một động lực mạnh mẽ hơn, một ý chí sắt đá hơn. Gánh nặng lương tâm không biến mất, nhưng y đã chấp nhận nó, đã hòa nhập nó vào con đường tu tâm của mình. Y đã hiểu, sự sống sót của y không phải là một sự ích kỷ, mà là một trách nhiệm. Y phải sống, không chỉ cho riêng mình, mà cho tất cả những người đã ngã xuống, để mang theo hy vọng và lý tưởng của họ.
Khi ảo ảnh tan biến, Trình Vãn Sinh mở mắt. Y cảm thấy kiệt sức, toàn thân đẫm mồ hôi, như vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử. Nhưng đôi mắt y lại sáng hơn bao giờ hết, chứa đựng sự thanh thản và một ý chí sắt đá mà trước đây chưa từng có. Khuôn mặt y vẫn bình thường, hơi gầy, nhưng ẩn chứa một sự trầm ổn, một chiều sâu nội tại khiến người khác phải nể trọng.
Minh Trí Hồ Điệp trên trán y khẽ bay lên, tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm. Nó không còn là một công cụ đơn thuần, mà là một người bạn đồng hành, một kẻ dẫn đường đã giúp y đối mặt với bản ngã sâu thẳm nhất. Việc Minh Trí Hồ Điệp không phong tỏa mà lại "dẫn dắt" y vào ảo ảnh cho thấy nó có vai trò sâu sắc hơn trong việc "vấn tâm" và hỗ trợ y trên con đường Thiên Đạo, không chỉ là công cụ phòng ngự.
Ba loại linh dược dưới pháp trận cũng như được "thanh tẩy". Huyết Tâm Chi không còn vẻ tàn khốc của máu thịt, mà thuần khiết hơn, đỏ thẫm nhưng không còn u ám. Cổ Linh Căn Khô Kiệt không còn vẻ khô cằn, mà mang một sức sống âm thầm, dẻo dai. Thiên Thanh Chi Hồn càng thêm trong trẻo, ánh sáng xanh ngọc bích tỏa ra dịu dàng và thanh thoát. Chúng phát ra linh khí thuần khiết và hòa hợp hơn, sẵn sàng cho bước luyện chế cuối cùng. Sự "thanh tẩy" của các nguyên liệu sau khi Trình Vãn Sinh vượt qua thử thách tinh thần gợi ý rằng Tiên Thiên Ấm Dương Đan sẽ không chỉ là một đan dược vật chất, mà còn mang theo một ý nghĩa tinh thần sâu sắc, có thể liên quan đến sự cân bằng "tâm" và "lực" để đối phó với Phong Ấn Thiên Ngoại.
Trình Vãn Sinh đứng dậy, thu hồi Minh Trí Hồ Điệp. Y nhìn ba loại nguyên liệu, rồi nhìn lên trần mật thất, nơi những viên dạ minh châu tỏa ánh sáng mờ ảo. "Ta đã hiểu," y thì thầm, giọng trầm ổn nhưng kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Sự sống sót của ta... không chỉ là của riêng ta." Nó là gánh nặng, là trách nhiệm, nhưng cũng là mục đích. Sự thanh tẩy tâm ma của Trình Vãn Sinh và sự củng cố ý chí của anh báo hiệu anh đã sẵn sàng đối mặt với những thử thách lớn hơn, cả về sức mạnh và tinh thần, trong cuộc đối đầu với Âm Dương Tôn Giả và Hắc Diện Thần Tướng. Hắn đã sẵn sàng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.