Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 399: Chân Nguyên Dung Luyện: Tiềm Ẩn Cơ Biến
Trình Vãn Sinh từ từ đứng dậy, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy sau những gì y vừa trải qua, nhưng ý chí trong y lại vững vàng hơn bao giờ hết. Y hít một hơi thật sâu, luồng linh khí tinh khiết trong mật thất tràn vào phổi, mang theo sự thanh tĩnh hiếm có. Bầu không khí nơi đây vẫn vậy, tuyệt đối yên tĩnh, chỉ có âm thanh của chính hơi thở của y, của nhịp đập trái tim đang dần ổn định. Mùi đá lạnh lẽo hòa lẫn với hương thảo mộc nhàn nhạt, tinh khiết của linh khí tụ lại, tạo nên một cảm giác tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, như một ốc đảo của sự cô độc và tập trung. Y đưa tay lên vuốt nhẹ khuôn mặt, cảm nhận những vệt nước mắt đã khô cứng, như một lời nhắc nhở về trận chiến nội tâm vừa kết thúc. Khuôn mặt y vẫn bình thường, hơi gầy, nhưng ánh mắt nâu sẫm giờ đây sâu thẳm hơn, chứa đựng một sự thấu hiểu mà trước đây chưa từng có. Minh Trí Hồ Điệp trên trán y khẽ rung cánh, tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, không còn là công cụ đơn thuần, mà là một minh chứng cho sự đồng hành thầm lặng, đã cùng y vượt qua vực sâu của tâm hồn.
Y chậm rãi bước đến gần pháp trận, nơi ba loại linh dược vẫn đang tĩnh lặng nằm đó. Huyết Tâm Chi giờ đây đỏ thẫm đến mức gần như trong suốt, không còn vẻ u ám của máu tươi mà mang một sắc đỏ rực rỡ, tinh khiết như giọt huyết châu ngưng đọng từ một sinh linh thượng cổ. Cổ Linh Căn Khô Kiệt, tưởng chừng đã cạn kiệt sinh lực, nay lại tỏa ra một luồng sinh khí âm thầm, màu xanh xám của nó hòa quyện với những tia sáng xanh lục nhạt, như những mầm non đang cựa mình vươn lên từ lòng đất cằn cỗi. Còn Thiên Thanh Chi Hồn, vật phẩm thuần khiết nhất, nay lại càng thêm trong trẻo, không tì vết, ánh sáng xanh ngọc bích của nó như chứa đựng cả tinh hoa của trời đất, dịu dàng và thanh thoát, như một giấc mơ thanh bình. Chúng nằm đó, không còn vẻ thô ráp của nguyên liệu mới thu thập, mà đã được "thanh tẩy" bởi chính sự chuyển hóa trong tâm hồn Trình Vãn Sinh.
"Ảo ảnh đã qua, nhưng bài học thì còn mãi," Trình Vãn Sinh thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm ổn vang vọng trong tâm trí y. "Cái giá của sự sống sót... ta sẽ không quên. Mỗi sinh mạng đã ngã xuống vì ta, hay vì những lựa chọn của ta, đều là một gánh nặng, nhưng cũng là một lời nhắc nhở không ngừng." Y đưa mắt nhìn từng loại linh dược, như đang nhìn thấy những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một vận mệnh mà y không thể chối bỏ. "Giờ là lúc biến ý chí này thành hành động. Tiên Thiên Ấm Dương Đan, không chỉ vì ta, mà vì những gì ta muốn bảo vệ. Vì những người đã tin tưởng ta, vì những người ta chưa từng có cơ hội bảo vệ, và vì một tương lai mà 'Linh Khí Khô Kiệt' không thể hủy diệt."
Y biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Việc luyện chế Tiên Thiên Ấm Dương Đan không chỉ là một thử thách về kỹ thuật, mà còn là một cuộc đối đầu với chính những giới hạn của bản thân. Nhưng sau khi đối mặt với tận cùng của lương tâm, Trình Vãn Sinh cảm thấy mình đã sẵn sàng. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó không còn là một rào cản, mà là một phần của sự cẩn trọng, một lời nhắc nhở về sự mong manh của sinh mệnh. Y hít một hơi sâu nữa, cảm nhận từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể mình đang dần hồi phục, tràn đầy linh lực. Mặc dù vẫn còn chút kiệt sức, nhưng ý chí trong y đã được củng cố vững chắc, không gì có thể lay chuyển.
Với một động tác dứt khoát, Trình Vãn Sinh chậm rãi đứng dậy, toàn thân y dường như phát ra một luồng khí thế khác hẳn, không còn là vẻ mệt mỏi ban nãy. Y kiểm tra lại tình trạng cơ thể, linh lực trong đan điền cuộn chảy như một dòng sông bất tận, tuy không hùng vĩ như những tu sĩ cấp cao, nhưng lại vô cùng ổn định và thuần khiết. Ánh mắt y sắc bén như tia chớp, quét qua từng chi tiết nhỏ nhất trong mật thất, từ các pháp khí hỗ trợ, lò luyện đan, cho đến từng hạt bụi li ti trên mặt đất. "Mỗi bước đi, mỗi chi tiết, đều không được phép sai sót," y thầm nhủ. Y biết rõ, chỉ một sai lầm nhỏ nhất trong quá trình tinh luyện và luyện chế cũng có thể dẫn đến thất bại, và cái giá của thất bại lúc này là quá lớn. Y không chỉ gánh vác hy vọng của mình, mà còn của cả những linh hồn đã khuất, và có thể là cả vận mệnh của một vùng đất đang hấp hối vì "Linh Khí Khô Kiệt". Y đã sẵn sàng, không phải với sự tự tin mù quáng của kẻ mạnh, mà với sự cẩn trọng và quyết tâm của một người đã hiểu rõ cái giá của sự sống sót.
Trình Vãn Sinh bắt tay vào quá trình tinh luyện với sự tỉ mỉ và cẩn trọng đến kinh ngạc, mỗi động tác đều như được đo ni đóng giày, chuẩn xác đến từng milimet. Mật thất bế quan, vốn đã tĩnh lặng, giờ đây lại càng chìm sâu vào sự im ắng tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng linh khí xì xèo rất khẽ, hay tiếng động nhẹ của đá ma sát khi y di chuyển các dụng cụ. Mùi linh khí tinh khiết, mùi đá lạnh lẽo vẫn là chủ đạo, nhưng dần dà, một mùi hương thảo dược nồng đậm, đậm đặc bắt đầu lan tỏa, báo hiệu sự khởi đầu của một quá trình phức tạp. Ánh sáng dịu nhẹ từ Minh Trí Hồ Điệp trên trán y chiếu rọi, soi sáng từng đường nét trên khuôn mặt y, từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, và đặc biệt là đôi mắt kiên định không hề dao động.
Y đưa tay ra, nhẹ nhàng nâng khối Huyết Tâm Chi đỏ thẫm lên. Nó phát ra một luồng linh lực cực âm cực dương giao thoa, tựa như hai dòng xoáy đang cố gắng nuốt chửng lẫn nhau. "Huyết Tâm Chi... cực âm cực dương, phải cân bằng từng chút một. Sai một ly, đi một dặm," y thầm nhủ. Trình Vãn Sinh biết, linh dược này là cốt lõi của sự cân bằng trong Tiên Thiên Ấm Dương Đan. Y vận dụng một loại hỏa diễm đặc biệt, không phải là Hỏa Diễm Chân Nguyên của bản thân, mà là một loại linh hỏa được điều khiển bằng một pháp quyết cổ xưa từ Ngọc Giản Vô Danh, loại hỏa diễm này có khả năng tinh lọc tạp chất mà không làm tổn hại đến linh tính cốt lõi. Ngọn lửa màu xanh lam nhạt, không hề nóng bỏng, mà lại mang theo một sự dịu mát kỳ lạ, từ từ bao bọc lấy Huyết Tâm Chi. Từng chút một, những tạp chất nhỏ bé, những luồng khí hỗn tạp ẩn sâu bên trong Huyết Tâm Chi bị linh hỏa đốt cháy, tan biến vào hư không, để lại một khối linh dược thuần khiết hơn, tinh túy hơn. Quá trình này kéo dài suốt vài canh giờ, yêu cầu Trình Vãn Sinh phải giữ tâm trí hoàn toàn trống rỗng, không một chút phân tâm, điều khiển linh hỏa bằng những thủ ấn phức tạp, uyển chuyển như múa. Có những lúc, Huyết Tâm Chi rung lên dữ dội, muốn thoát khỏi sự kiềm tỏa của linh hỏa, nhưng Trình Vãn Sinh vẫn bình tĩnh, ánh mắt sắc lạnh, ngón tay điểm nhẹ, một luồng linh lực thuần khiết từ đan điền y lập tức trấn áp sự phản kháng.
Sau khi Huyết Tâm Chi đã trở nên trong suốt như thủy tinh, mang một màu đỏ rực rỡ và tinh khiết, y cẩn thận đặt nó vào một hộp ngọc đã được chuẩn bị sẵn, rồi chuyển sang Cổ Linh Căn Khô Kiệt. Khác với Huyết Tâm Chi, Cổ Linh Căn không cần hỏa luyện, mà cần một phương pháp 'tẩm bổ' linh khí chậm rãi, kích hoạt lại sức sống đã ngủ quên. "Cổ Linh Căn, tưởng khô héo mà ẩn chứa sinh cơ. Cần linh khí ôn hòa, không thể vội vàng," Trình Vãn Sinh suy tư. Y lấy ra một loại linh dịch đặc biệt, được pha chế từ hàng trăm loại thảo mộc quý hiếm, từng giọt linh dịch trong suốt như sương sớm, tỏa ra một hương thơm thanh khiết, ngọt ngào. Y nhỏ từng giọt linh dịch lên Cổ Linh Căn, đồng thời vận chuyển linh lực của bản thân, tạo thành một luồng khí ấm áp, ôn hòa, từ từ thẩm thấu vào từng thớ gỗ của Cổ Linh Căn.
Quá trình này còn chậm rãi hơn Huyết Tâm Chi, kéo dài ròng rã hai ngày hai đêm. Trình Vãn Sinh ngồi bất động như một pho tượng, chỉ có những ngón tay khẽ động, điều khiển linh lực và linh dịch. Y cảm nhận được từng chút một, Cổ Linh Căn khô cằn đang dần hồi sinh, những mạch linh khí ẩn sâu bên trong nó dần được khai thông, như mạch máu của một sinh vật đang được đánh thức. Từ màu xanh xám ban đầu, Cổ Linh Căn dần chuyển sang một màu xanh lục tươi tắn, những vân gỗ tưởng chừng đã chết nay lại hiện rõ, lấp lánh những tia sáng yếu ớt nhưng đầy sức sống. Mùi hương của linh dịch và thảo mộc hòa quyện, tạo nên một mùi hương tươi mát, thanh khiết trong mật thất. Minh Trí Hồ Điệp vẫn đậu trên trán y, ánh sáng xanh lam của nó dường như càng lúc càng mạnh mẽ, giúp y giữ vững tâm trí, xua tan mọi mệt mỏi, mọi tạp niệm có thể nảy sinh. "Minh Trí Hồ Điệp... ngươi đã giúp ta rất nhiều. Giờ đây, chỉ cần không một chút sơ sẩy," y cảm thán trong lòng.
Cuối cùng là Thiên Thanh Chi Hồn, linh vật thuần khiết nhất, cũng mong manh nhất. "Thiên Thanh Chi Hồn, linh tính cao nhất, cũng mong manh nhất. Tịnh hóa nó, cũng là tịnh hóa tâm ta," Trình Vãn Sinh thì thầm. Y không dùng lửa, không dùng dịch, mà chỉ dùng linh lực thuần khiết của bản thân, kết hợp với tinh thần lực mạnh mẽ để "gột rửa" nó. Y nhẹ nhàng đặt Thiên Thanh Chi Hồn vào lòng bàn tay, nhắm mắt lại. Linh lực từ đan điền y cuộn chảy, đi qua kinh mạch, tập trung vào lòng bàn tay, tạo thành một dòng suối trong vắt bao bọc lấy khối linh vật. Tinh thần lực của y cũng được phóng thích, nhẹ nhàng quét qua Thiên Thanh Chi Hồn, loại bỏ những rung động năng lượng nhỏ nhất, những tì vết vô hình mà mắt thường không thể thấy.
Quá trình này là một cuộc đối thoại không lời giữa Trình Vãn Sinh và linh vật. Y cảm nhận được linh tính cao ngạo nhưng cũng đầy nhạy cảm của Thiên Thanh Chi Hồn, như một đứa trẻ thuần khiết cần được vỗ về. Y không thể dùng sức mạnh, mà phải dùng sự dịu dàng, sự kiên nhẫn để thuần hóa nó. Mồ hôi lạnh vẫn lấm tấm trên trán y, không phải vì lao lực, mà vì sự căng thẳng tột độ của tinh thần. Có những lúc, Thiên Thanh Chi Hồn tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, muốn thoát khỏi sự kiềm tỏa, nhưng Trình Vãn Sinh vẫn kiên định, tâm trí y tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Y điều hòa hơi thở, điều chỉnh linh lực, và cuối cùng, Thiên Thanh Chi Hồn dần dần ổn định, ánh sáng xanh ngọc bích của nó càng lúc càng trong trẻo, lấp lánh như hàng ngàn viên kim cương nhỏ đang nhảy múa, mang theo một mùi hương thanh khiết của cỏ cây sau mưa, dịu nhẹ và dễ chịu.
Trong suốt quá trình này, Trình Vãn Sinh đã liên tục thay đổi thủ ấn, vận dụng các loại linh hỏa, linh dịch, và linh khí để tinh luyện, mỗi động tác đều chuẩn xác đến từng milimet. Mặc dù kiệt sức, nhưng ánh mắt anh không hề dao động, phản chiếu sự tập trung cao độ và ý chí sắt đá. Anh biết, đây không chỉ là việc tinh luyện nguyên liệu, mà còn là một cuộc tu luyện tâm tính, một bài kiểm tra về sự kiên nhẫn và khả năng kiểm soát của bản thân. Mỗi nguyên liệu đều có đặc tính riêng, có "cá tính" riêng, và việc dung hòa chúng đòi hỏi một sự hiểu biết sâu sắc về đạo lý âm dương, ngũ hành, và cả sự tương sinh tương khắc trong tự nhiên. Trình Vãn Sinh đã dốc hết tâm trí và linh lực vào công việc này, không cho phép bản thân có bất kỳ sai sót nào.
Sau vài ngày đêm liên tục chìm đắm trong quá trình tinh luyện, Trình Vãn Sinh cuối cùng cũng hoàn thành công việc. Ba khối linh vật đã được tinh luyện hoàn toàn, chúng không còn là những nguyên liệu thô mà đã trở thành những khối năng lượng tinh túy, phát ra ánh sáng lung linh, huyền ảo, hòa quyện vào nhau trong một điệu nhảy của linh khí. Mùi hương trong mật thất giờ đây không còn là mùi thảo mộc nồng đậm, cũng không còn là mùi đá lạnh lẽo, mà là một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào, như thể hàng ngàn đóa hoa linh đã đồng loạt nở rộ trong một khoảnh khắc.
Huyết Tâm Chi đỏ thẫm như một giọt máu ngưng đọng, nhưng lại không hề có vẻ tanh tưởi, mà thay vào đó là một sự tinh khiết đến kỳ lạ, như một viên hồng ngọc đang bốc cháy âm ỉ. Nó tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, xen lẫn với một chút lạnh lẽo, thể hiện sự cân bằng hoàn hảo của âm dương. Cổ Linh Căn Khô Kiệt giờ đây lại lấp lánh màu xanh lục như mầm non mới nhú, mang theo sức sống dạt dào, như một viên phỉ thúy được ngâm mình trong dòng suối linh. Nó phát ra một luồng sinh khí ôn hòa, mang lại cảm giác bình yên và sự bền bỉ. Và Thiên Thanh Chi Hồn, thì trong suốt như pha lê, mang theo linh quang của trời đất, lấp lánh vô số tia sáng nhỏ li ti, như những vì sao đang nhảy múa trong một bầu trời đêm không mây. Nó tỏa ra một luồng linh khí thanh thoát, nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh không thể đo lường.
Ba khối linh vật, mỗi thứ một vẻ, nhưng lại tỏa ra một thứ linh khí cân bằng, hài hòa đến lạ lùng, như thể chúng sinh ra là để bổ trợ cho nhau. Trình Vãn Sinh nhìn thành quả của mình, cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, toàn thân y rã rời, nhưng đi kèm với đó là một sự thỏa mãn sâu sắc, một niềm tự hào thầm kín. Mồ hôi đã khô trên trán y, nhưng đôi mắt y vẫn sáng ngời, không một chút gợn sóng, phản ánh sự kiên định và thanh tịnh trong tâm hồn.
"Nguyên liệu đã đủ, đã thuần khiết. Giờ đây, ta đã sẵn sàng đối mặt với thử thách cuối cùng," Trình Vãn Sinh thì thầm, giọng y khàn khàn nhưng chứa đầy quyết tâm. Y biết, đây chỉ là bước khởi đầu, là giai đoạn chuẩn bị. Cuộc chiến thực sự sẽ bắt đầu khi anh tiến hành luyện chế. Áp lực của trách nhiệm vẫn đè nặng lên vai y, nhưng nó không còn là gánh nặng khiến y muốn gục ngã, mà đã biến thành một động lực mạnh mẽ, một ngọn lửa bùng cháy trong tâm hồn y. Nỗi sợ thất bại vẫn còn đó, ẩn sâu trong tiềm thức, nhưng nó đã bị ý chí kiên định lấn át, bị biến thành sự cẩn trọng và tỉ mỉ.
"Tiên Thiên Ấm Dương Đan... vận mệnh của một vùng đất có thể nằm trong tay ta. Không thể thất bại!" Y nói, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng của mật thất, như một lời thề sắt son được khắc sâu vào linh hồn. Y cẩn thận lấy ra ba chiếc hộp ngọc đặc biệt, được khắc vô số pháp trận bảo hộ, rồi nhẹ nhàng đặt từng khối linh vật tinh túy vào bên trong. Mỗi khối linh vật vừa được đặt vào, hộp ngọc liền phát ra một vầng sáng dịu nhẹ, phong tỏa hoàn toàn linh khí bên trong, bảo toàn sự tinh khiết và cân bằng của chúng.
Sau khi cất giữ cẩn thận ba khối linh vật, Trình Vãn Sinh lại ngồi xuống bồ đoàn, hít thở sâu, điều chỉnh trạng thái tốt nhất để chuẩn bị cho quá trình luyện chế đan dược đầy cam go sắp tới. Y nhắm mắt lại, cảm nhận linh lực cuộn chảy trong đan điền, cảm nhận sự liên kết giữa bản thân và Minh Trí Hồ Điệp trên trán. Minh Trí Hồ Điệp càng lúc càng sáng, ánh sáng xanh lam của nó giờ đây không chỉ là sự dẫn đường, mà còn là một nguồn năng lượng tinh thần ổn định, một lá chắn vững chắc cho tâm trí y. Y biết, quá trình luyện chế đan dược sẽ không chỉ là một cuộc chiến về kỹ thuật, mà còn là một cuộc chiến về tinh thần, về sự bền bỉ và ý chí. Nhưng Trình Vãn Sinh đã sẵn sàng. Y đã đối mặt với những ảo ảnh đáng sợ nhất của lương tâm, đã chấp nhận gánh nặng của sự sống sót, và giờ đây, y sẽ dùng tất cả những gì mình có để hoàn thành sứ mệnh này. Y sẽ sống sót, và y sẽ làm cho sự sống sót đó có ý nghĩa.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.