Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 400: Hỏa Luyện Thiên Tâm: Thần Mộ Ảo Ảnh
Trời đã về khuya, không gian bên ngoài mật thất luyện đan tại Bạch Vân Gia Tộc chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ có ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những khe hở của tầng mây, rải xuống đại địa một vẻ u tịch. Nhưng bên trong mật thất, một bầu không khí hoàn toàn khác biệt đang ngự trị. Không phải sự yên bình của đêm tối, mà là sự tĩnh lặng đến nghẹt thở, ẩn chứa một nguồn năng lượng căng thẳng tột độ.
Mật thất được xây dựng bằng những khối đá kiên cố, bề mặt tường và trần khắc đầy những pháp trận cổ xưa, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, bảo vệ không gian bên trong khỏi mọi sự quấy nhiễu từ bên ngoài. Ở trung tâm, một chiếc lò luyện đan cổ kính sừng sững, thân lò đúc từ đồng xanh pha lẫn huyền thiết, bề mặt khắc họa vô số phù văn phức tạp, hình ảnh rồng phượng uốn lượn, như đang nuốt trọn nhật nguyệt. Khí tức cổ xưa, trầm trọng từ chiếc lò tỏa ra, hòa lẫn với mùi thảo dược nồng đậm, tạo nên một mùi hương đặc trưng của thuật luyện đan.
Trình Vãn Sinh ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn phía trước lò đan, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó lường. Y phục tông môn tối màu ôm sát lấy thân hình, tiện lợi cho mọi cử động. Mái tóc đen được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt màu nâu sẫm của y, thường ngày hơi cụp xuống như đang suy tư, giờ đây lại mở to, sáng rực một cách lạ thường, tập trung cao độ vào ngọn linh hỏa đang bập bùng trong lò.
Ba khối linh vật đã được tinh luyện hoàn hảo – Huyết Tâm Chi đỏ thẫm như hồng ngọc, Cổ Linh Căn Khô Kiệt xanh lục như phỉ thúy, và Thiên Thanh Chi Hồn trong suốt như pha lê – được đặt cẩn thận trên một chiếc bàn đá cạnh bên. Chúng không còn nằm trong hộp ngọc, mà tự mình lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ba luồng linh khí khác biệt nhưng lại hòa quyện một cách kỳ diệu, tạo thành một tiểu vũ trụ thu nhỏ, nơi âm dương ngũ hành dường như đạt được sự cân bằng tuyệt đối. Mùi hương thanh khiết, ngọt ngào từ chúng lan tỏa khắp mật thất, xua tan phần nào sự căng thẳng, mang lại một cảm giác nhẹ nhõm, nhưng chỉ trong chốc lát.
Trình Vãn Sinh hít thở sâu, điều hòa linh lực đang cuộn chảy trong đan điền. Mỗi hơi thở ra vào đều mang theo một nhịp điệu riêng, điều khiển dòng linh khí tuần hoàn khắp cơ thể, chuẩn bị cho một cuộc chiến không tiếng súng nhưng lại vô cùng khốc liệt. Tâm trí y trống rỗng, không còn vương vấn những gánh nặng lương tâm hay nỗi sợ hãi mơ hồ. Giờ phút này, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối, một ý chí sắt đá không thể lay chuyển.
“Một sai sót nhỏ, mọi thứ sẽ tan thành tro bụi. Không được phép lơ là,” Trình Vãn Sinh tự nhủ, giọng y trầm khàn, chỉ đủ cho bản thân y nghe thấy. Đó không chỉ là lời nhắc nhở, mà còn là một lời thề được khắc sâu vào linh hồn. Y biết rõ, Tiên Thiên Ấm Dương Đan không phải là một đan dược thông thường, mà là một chìa khóa, một hy vọng cho Đại lục Huyền Hoang đang dần khô kiệt linh khí. Trách nhiệm nặng nề ấy không cho phép y được phép thất bại.
Ngón tay Trình Vãn Sinh khẽ động, một luồng linh lực tinh thuần như tơ lụa từ đầu ngón tay y tuôn ra, nhẹ nhàng nâng khối Huyết Tâm Chi đỏ thẫm lên. Khối hồng ngọc này không chỉ mang theo sức mạnh của sinh mạng và sự sống, mà còn ẩn chứa một chút tà tính từ huyết mạch cổ xưa, cần phải được dung hòa một cách khéo léo. Y cẩn trọng đưa Huyết Tâm Chi vào miệng lò, nơi linh hỏa đang nhảy múa cuồng nhiệt.
Vừa chạm vào linh hỏa, Huyết Tâm Chi lập tức phát ra một vầng sáng chói lọi, màu đỏ tươi rực cháy, như một trái tim đang đập mạnh mẽ. Mùi hương tanh nồng đặc trưng của máu, nhưng lại thanh khiết một cách kỳ lạ, lan tỏa khắp mật thất. Trình Vãn Sinh không hề nao núng, y vận dụng ‘Thiên Cương Luyện Hồn Quyết’, một công pháp luyện đan cổ xưa được ghi chép trong Ngọc Giản truyền thừa, điều khiển linh hỏa cuộn lấy Huyết Tâm Chi, từ từ nung chảy nó.
Tiếng “xèo xèo” khe khẽ vang lên khi tinh hoa của Huyết Tâm Chi dần tan chảy, hóa thành một dòng chất lỏng đỏ tươi như dung nham, cuộn xoáy trong linh hỏa. Trình Vãn Sinh quan sát tỉ mỉ, đôi mắt không bỏ sót dù chỉ là một biến đổi nhỏ nhất của dòng chất lỏng. Y cảm nhận được sự hoạt bát của linh tính bên trong, một sức sống mãnh liệt đang cố gắng thoát ly khỏi sự kiềm tỏa của linh hỏa.
Tiếp theo là Cổ Linh Căn Khô Kiệt. Đây là nguyên liệu khó khăn nhất. Mặc dù đã được tinh luyện đến mức thuần khiết, nhưng bản chất của nó vẫn là sự khô kiệt, sự cằn cỗi đã tồn tại hàng vạn năm. Nó đại diện cho sự suy yếu, sự tàn phai của linh khí trên đại lục. Trình Vãn Sinh dùng linh lực bao bọc lấy khối phỉ thúy xanh lục, cảm nhận sự già cỗi, nặng nề của nó. Y biết, đây là một thách thức lớn, phải dung hợp được sự khô kiệt này với sự sống mãnh liệt của Huyết Tâm Chi, và sự thanh khiết của Thiên Thanh Chi Hồn.
Khi Cổ Linh Căn Khô Kiệt được đưa vào lò, nó không bùng cháy rực rỡ như Huyết Tâm Chi, mà thay vào đó, nó phát ra một vầng sáng xanh lục ảm đạm, rồi từ từ chuyển sang màu xám tro, như thể đang hấp thụ ngược lại linh khí xung quanh, khiến không gian trong lò luyện đan trở nên nặng nề, u ám. Một mùi hương đất ẩm, mục nát, nhưng lại mang theo một chút tinh túy cổ xưa phảng phất. Linh hỏa dường như cũng bị ảnh hưởng, có phần yếu đi, như bị rút cạn năng lượng.
Trình Vãn Sinh cau mày. Đúng như dự đoán, Cổ Linh Căn Khô Kiệt là một nguyên liệu cực kỳ phản nghịch. Y không ngừng gia tăng linh lực, điều khiển linh hỏa bao phủ lấy nó, cố gắng cưỡng ép nó dung hợp. Nhưng Cổ Linh Căn Khô Kiệt lại cứng đầu, nó không muốn hòa tan, mà muốn giữ lại bản chất khô kiệt của mình, như một lời nhắc nhở về sự tàn phá của thời gian và sự suy yếu của thế giới. Linh hỏa và Cổ Linh Căn Khô Kiệt giằng co, tạo nên những tiếng "xẹt xẹt" nhỏ, như thể không khí đang bị xé rách.
Cuối cùng, là Thiên Thanh Chi Hồn. Khối pha lê trong suốt này mang theo linh quang của trời đất, là sự thanh khiết, sự cân bằng. Nó là yếu tố dung hòa, là chất xúc tác để kết nối hai cực âm dương và sự khô kiệt kia lại với nhau. Trình Vãn Sinh biết, sự thành bại của Tiên Thiên Ấm Dương Đan phụ thuộc rất nhiều vào việc y có thể dung hợp được ba linh tính đối lập này hay không.
Y dùng linh lực nhẹ nhàng nâng Thiên Thanh Chi Hồn lên, khối pha lê lấp lánh như có vô số vì sao nhỏ đang nhảy múa bên trong. Nó không có mùi hương rõ rệt, chỉ là một sự thanh khiết vô hình, một cảm giác mát lành lan tỏa. Khi nó được đưa vào lò, một vầng sáng xanh lam dịu nhẹ tỏa ra, lập tức xua tan đi sự u ám do Cổ Linh Căn Khô Kiệt gây ra, và trấn an sự hoạt bát của Huyết Tâm Chi. Ba dòng linh khí, ba màu sắc – đỏ, xanh lục, xanh lam – bắt đầu cuộn xoáy trong lò đan, va chạm và dung hợp, tạo nên một cảnh tượng kỳ ảo.
Trình Vãn Sinh không chớp mắt, mọi giác quan của y đều tập trung vào lò đan. Y điều khiển linh hỏa với độ chính xác tuyệt đối, từng chút một tăng giảm nhiệt độ, điều chỉnh cường độ linh lực, như một nhạc trưởng đang chỉ huy một bản giao hưởng phức tạp. Mồ hôi đã lấm tấm trên trán y, nhưng y vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, như một nghệ sĩ đang hoàn thiện tác phẩm cuối cùng của mình.
Quá trình dung hợp ban đầu diễn ra khá suôn sẻ dưới sự kiểm soát của Trình Vãn Sinh, nhưng y biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự tĩnh lặng này chỉ là tạm thời, cơn bão thực sự sẽ ập đến khi các linh tính bắt đầu phản kháng dữ dội hơn, khi chúng cố gắng khẳng định bản chất riêng của mình. Y đã sẵn sàng cho điều đó. Bởi vì sống sót là một nghệ thuật, và y là một nghệ sĩ, luôn biết cách đối phó với những biến cố bất ngờ nhất.
***
Thời gian trôi qua, từ đêm khuya dần chuyển sang rạng sáng. Ánh sáng mờ ảo của bình minh vẫn chưa thể xuyên vào được mật thất sâu dưới lòng đất, nhưng bên trong, một cuộc chiến không ngừng nghỉ đang diễn ra, dữ dội hơn bất kỳ trận chiến nào mà Trình Vãn Sinh từng trải qua.
Lò đan cổ kính giờ đây rung lắc dữ dội, không còn vẻ trầm ổn như ban đầu. Những pháp trận bảo hộ trên thân lò phát sáng liên tục, cố gắng kiềm chế sự hỗn loạn đang bùng phát bên trong. Từ miệng lò, ánh sáng âm dương hỗn loạn bùng phát, khi thì đỏ rực như dung nham, khi thì xanh lục u ám như đầm lầy chết chóc, khi lại trắng xanh chói lóa như tia sét, rồi lại hòa trộn vào nhau thành một thứ ánh sáng xám xịt đầy bất ổn, như thể một tiểu thế giới đang trong quá trình khai thiên lập địa, nhưng lại có nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào.
Trình Vãn Sinh đổ mồ hôi như tắm, từng mạch máu trên trán y nổi lên xanh tím, căng phồng, phản ánh sự gắng sức tột độ. Linh lực trong cơ thể y tuôn trào không ngừng, như một con sông lớn đang chảy xiết, dồn hết vào lò đan, cố gắng trấn áp sự phản kháng của các linh tính. Y cắn chặt răng, hàm dưới bạnh ra, khuôn mặt vốn bình thường giờ đây trở nên góc cạnh và kiên nghị một cách lạ thường.
“Không được… Linh tính của Cổ Linh Căn quá mạnh… Nó đang cố gắng nuốt chửng Huyết Tâm Chi và Thiên Thanh Chi Hồn… Phải kiềm chế nó, dùng Huyết Tâm Chi làm cầu nối, Thiên Thanh Chi Hồn để dung hòa… Minh Trí, giúp ta!” Trình Vãn Sinh thì thầm, giọng y khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như phải vắt kiệt linh lực và ý chí. Đây không còn là cuộc chiến về kỹ thuật, mà là cuộc chiến của ý chí, của sự kiên định.
Đúng lúc này, Minh Trí Hồ Điệp trên trán Trình Vãn Sinh đột nhiên phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ. Vầng sáng này không chỉ bao bọc lấy tâm trí y, mà còn lan tỏa ra khắp mật thất, xua tan đi một phần sự hỗn loạn của linh khí. Ánh sáng của Minh Trí Hồ Điệp không mang theo sức mạnh tấn công, mà là một sự trấn an, một sự thanh lọc tinh thần. Nó như một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn đang khô cạn của Trình Vãn Sinh, gột rửa đi mọi tạp niệm, mọi nỗi sợ hãi, mọi sự dao động.
Dưới sự trợ giúp của Minh Trí Hồ Điệp, Trình Vãn Sinh cảm thấy tâm trí mình trở nên trong suốt, minh mẫn lạ thường. Y có thể cảm nhận rõ ràng hơn từng sợi linh tính đang giằng co trong lò đan, từng luồng năng lượng đang xung đột. Y nhận ra rằng, Cổ Linh Căn Khô Kiệt không phải đang cố gắng nuốt chửng, mà là đang cố gắng tái tạo lại bản chất khô kiệt của mình, như một loài cây đã chết đang cố gắng hút lấy sự sống từ những thứ xung quanh để tự hồi sinh.
“Sai rồi… Không phải là trấn áp hoàn toàn, mà là dẫn dắt… Dẫn dắt sự khô kiệt của nó để nó có thể chấp nhận sự sống, sự thanh khiết…”
Với nhận thức mới này, Trình Vãn Sinh thay đổi chiến thuật. Y không còn dùng linh lực cực đại để cưỡng ép, mà thay vào đó, y dùng một dòng linh lực mềm mại, khéo léo hơn, như một dòng nước chảy quanh những hòn đá. Y điều khiển Huyết Tâm Chi, dòng chất lỏng đỏ tươi, từ từ bao bọc lấy Cổ Linh Căn Khô Kiệt, không phải để áp chế, mà để truyền hơi ấm của sự sống vào nó. Đồng thời, Thiên Thanh Chi Hồn, với linh khí thanh khiết của trời đất, được y dẫn dắt để nhẹ nhàng thâm nhập, gột rửa đi sự u ám, sự cứng nhắc của Cổ Linh Căn.
Đây là một kỹ thuật luyện đan cực kỳ tinh vi, đòi hỏi sự kiểm soát linh lực đến mức siêu phàm. Chỉ một chút sơ sẩy, ba linh vật sẽ lập tức bùng nổ, hủy hoại cả lò đan và chính Trình Vãn Sinh. Tiếng rít gào của linh lực trong lò vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó đã bớt đi phần nào sự hung hãn, thay vào đó là một âm thanh trầm đục hơn, như tiếng nước sôi, tiếng đất đá chuyển động.
Minh Trí Hồ Điệp không ngừng tỏa sáng, giữ cho tâm trí Trình Vãn Sinh vững như bàn thạch. Y cảm nhận được từng thớ thịt, từng thớ gân trong cơ thể mình đang gào thét vì cạn kiệt linh lực, nhưng ý chí của y vẫn không hề lung lay. Y biết, đây là thời khắc quan trọng nhất, không thể lùi bước. “Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy,” câu nói ấy vang vọng trong tâm trí y, tiếp thêm sức mạnh.
Dần dần, sự hỗn loạn trong lò đan bắt đầu lắng xuống. Ba màu sắc đỏ, xanh lục, xanh lam không còn xung đột dữ dội, mà bắt đầu hòa trộn vào nhau một cách nhịp nhàng hơn, như ba dòng sông lớn đang dần nhập vào một dòng chảy duy nhất. Linh hỏa dưới sự điều khiển của Trình Vãn Sinh cũng trở nên ổn định, bao bọc lấy khối linh vật đang dần hình thành bên trong. Mùi hương trong mật thất giờ đây là sự pha trộn phức tạp giữa thảo dược, đất đai, và sự thanh khiết của không khí, tạo nên một mùi hương độc đáo, đầy sức sống nhưng lại ẩn chứa một chút gì đó cổ xưa, xa vắng.
Trình Vãn Sinh thở dốc, từng hơi thở đều nặng nhọc, nhưng đôi mắt y vẫn sáng quắc, dõi theo từng biến đổi nhỏ nhất. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, nhưng y đã vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất. Giờ đây, chỉ còn là việc giữ vững sự cân bằng, chờ đợi đan dược thành hình. Y đã dốc hết tâm trí, linh lực, và cả sinh mạng của mình vào quá trình này.
***
Giữa lúc linh lực và tinh thần của Trình Vãn Sinh đạt đến cực hạn, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Minh Trí Hồ Điệp trên trán y đột nhiên bùng lên ánh sáng xanh lam chói lòa, không chỉ giữ vững tâm trí mà còn mở ra một cánh cổng nhận thức chưa từng có. Trình Vãn Sinh cảm thấy đầu óc mình như bị xé toạc, cơ thể y vẫn ngồi yên trước lò đan, nhưng tâm trí y đã bị kéo vào một không gian vô định, nơi mọi khái niệm về thời gian và không gian dường như đều tan biến.
Trước mắt Trình Vãn Sinh hiện ra một cấm địa cổ xưa, hoang tàn đến mức khó tin. Đó là một vùng đất rộng lớn, không có giới hạn, nơi bầu trời luôn mang một màu xám xịt u ám, bị che phủ bởi những đám mây đen kịt không ngừng cuồn cuộn. Mặt đất nứt nẻ, khô cằn, không một chút dấu hiệu của sự sống. Những ngọn núi đá vôi nhọn hoắt đâm thẳng lên trời, bề mặt sần sùi, mang theo những vết tích của hàng vạn năm phong hóa.
Nhưng điều đáng sợ nhất là những tàn tích rải rác khắp nơi. Những cột đá khổng lồ, cao đến hàng ngàn trượng, sừng sững giữa không gian, nhưng tất cả đều đã bị ăn mòn bởi thời gian và một loại linh khí hỗn loạn, đen tối. Chúng không còn nguyên vẹn, mà bị vỡ vụn từng mảng lớn, tạo thành những hình thù kỳ dị, như những ngón tay khổng lồ của một vị thần đang hấp hối, vươn lên từ lòng đất. Trên những cột đá ấy, Trình Vãn Sinh có thể nhận ra những phù điêu mờ nhạt, khắc họa những hình ảnh cổ xưa, những sinh vật khổng lồ với đôi cánh chim, thân rồng, hay những vị thần linh với ánh mắt uy nghiêm, nhưng tất cả đều đã bị hoen ố, bị thời gian tàn phá, chỉ còn là những cái bóng mờ nhạt của quá khứ huy hoàng.
Mỗi bước chân trong không gian này đều mang theo cảm giác nặng nề, như thể có một áp lực vô hình đang đè nén lên tâm hồn. Không có âm thanh, chỉ có sự im lặng tuyệt đối, một sự im lặng khiến người ta rợn người, như thể mọi sự sống đã bị rút cạn từ nơi đây. Mùi hương của đất đá mục nát, của kim loại hoen gỉ, và một thứ mùi hương hư vô, nguyên thủy, nhưng lại ẩn chứa một sự tàn phá khủng khiếp.
Trình Vãn Sinh cảm nhận được một nguồn năng lượng khổng lồ, nhưng đã suy yếu đến mức tận cùng, đang tồn tại ở trung tâm cấm địa. Đó là một “phong ấn” cổ xưa, một kết giới vĩ đại được tạo ra từ hàng vạn năm trước, nhưng giờ đây nó đang dần tan rã, như một bức tường thành đã bị bào mòn bởi những trận cuồng phong không ngừng nghỉ. Những vết nứt lớn xuất hiện trên bề mặt phong ấn, từ đó, những luồng khí tức hỗn loạn, đen tối không ngừng rò rỉ ra ngoài, hòa lẫn vào không gian cằn cỗi của cấm địa.
“Phong ấn… suy yếu… Linh khí khô kiệt… Thiên Ngoại…”
Những từ ngữ này hiện lên trong tâm trí Trình Vãn Sinh không phải là suy nghĩ, mà là những cảm nhận trực tiếp, những thông tin được truyền tải thẳng vào linh hồn y. Y hiểu rằng, sự suy yếu của phong ấn này chính là nguyên nhân sâu xa của tình trạng ‘Linh Khí Khô Kiệt’ đang bao trùm Đại lục Huyền Hoang. Những luồng khí tức hỗn loạn thoát ra từ phong ấn đã làm ô nhiễm và rút cạn linh khí của thế giới bên ngoài. Và ‘Thiên Ngoại’… đó là nơi mà phong ấn này đang cố gắng ngăn chặn, một mối đe dọa lớn hơn, một thế giới khác đang chực chờ nuốt chửng Đại lục Huyền Hoang.
Trình Vãn Sinh nhận ra, những tàn tích đổ nát này không phải là của một nền văn minh đã biến mất, mà là di hài của những vị thần linh, của những cường giả cổ xưa đã hy sinh để tạo ra phong ấn này. Đây là nơi họ yên nghỉ, là “Cấm Địa Thần Mộ”, cái tên này hiện lên trong tâm trí y như một tiếng vang vọng từ quá khứ xa xăm.
Cảm giác bàng hoàng, kinh hãi dâng lên trong lòng Trình Vãn Sinh. Y chưa từng nghĩ rằng, bí mật đằng sau sự khô kiệt linh khí lại ẩn chứa một sự thật kinh hoàng đến vậy. Viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan mà y đang luyện chế, không chỉ là để khôi phục linh khí, mà còn có thể liên quan mật thiết đến phong ấn này, đến cuộc chiến chống lại “Thiên Ngoại”.
Thị kiến kéo dài không lâu, nhưng nó đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn Trình Vãn Sinh. Y cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé giữa sự vĩ đại và tàn khốc của vũ trụ. Nỗi sợ hãi về cái chết, nỗi sợ hãi về sự tồn tại của bản thân, tất cả đều trở nên nhỏ bé trước bức tranh toàn cảnh về sự diệt vong của cả một thế giới. Minh Trí Hồ Điệp vẫn tỏa sáng, không phải để phong tỏa những hình ảnh này, mà để y có thể tiếp nhận và hiểu được chúng, để mở rộng nhận thức của y về thế giới và những hiểm họa tiềm ẩn.
Trình Vãn Sinh biết, đây không chỉ là một giấc mơ hay ảo ảnh. Đây là sự thật. Và sự thật này còn tàn khốc hơn bất kỳ tâm ma nào y từng đối mặt. Y đã sống sót, nhưng cái giá của sự sống sót đó giờ đây dường như không chỉ là sự cô lập hay hiểu lầm, mà là một trách nhiệm nặng nề, một sứ mệnh mà y không thể chối từ. Y phải sống, không chỉ cho bản thân y, mà còn cho cả thế giới này.
***
Thị kiến về Cấm Địa Thần Mộ đột ngột tan biến, như một giấc mơ bị xé vụn bởi ánh sáng ban ngày. Trình Vãn Sinh thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm y phục. Y cảm thấy toàn thân rã rời, mệt mỏi cùng cực, như thể vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử kéo dài hàng vạn năm. Đầu óc y quay cuồng, những hình ảnh hoang tàn của Thần Mộ, những cột đá đổ nát, những phù điêu phai mờ, và cảm giác nặng nề của phong ấn đang suy yếu vẫn còn ám ảnh trong tâm trí.
Nhưng trong đôi mắt y, giờ đây không chỉ có sự mệt mỏi và bàng hoàng, mà còn ánh lên một sự hiểu biết sâu sắc hơn, một quyết tâm kiên định không thể lay chuyển. Thị kiến đó không làm y gục ngã, mà ngược lại, nó đã biến nỗi sợ hãi thành động lực, biến sự mơ hồ thành mục đích. Y đã thấy được bức tranh lớn hơn, và dù cho nó có đáng sợ đến đâu, y cũng không còn là kẻ sống sót chỉ biết trốn tránh.
Dù tâm trí vừa trải qua một chấn động lớn, nhưng bản năng luyện đan sư của Trình Vãn Sinh vẫn không hề suy giảm. Y dùng chút linh lực cuối cùng còn sót lại, điều chỉnh hỏa hậu trong lò đan. Ngọn linh hỏa, sau bao nhiêu biến động, giờ đây đã trở nên ổn định, không còn hung dữ mà thay vào đó là một vẻ dịu dàng, bao bọc lấy khối linh chất đang dần co lại ở trung tâm lò.
Tiếng "eng" nhẹ nhàng vang lên, như tiếng chuông ngân vang trong không gian tĩnh lặng của mật thất. Đó là âm thanh báo hiệu đan dược đã thành hình. Trình Vãn Sinh cẩn thận mở nắp lò, một luồng khí tức thuần khiết nhưng lại ẩn chứa một chút cổ xưa, hoang phế, tỏa ra, khiến toàn bộ mật thất ngập tràn hương thơm thanh khiết của đan dược.
Dưới ánh sáng mờ ảo của lò đan, một viên đan dược tròn trịa, to bằng ngón tay cái, nằm yên vị trong lòng lò. Nó không phải là một màu sắc rực rỡ hay lấp lánh chói mắt. Thay vào đó, nó mang một màu trắng đen đan xen, một bên trắng như ngọc, một bên đen như mực, tạo thành một vòng xoáy âm dương hoàn mỹ. Khí tức từ viên đan dược phát ra là sự cân bằng tuyệt đối của âm dương, của sự sống và cái chết, của sự thanh khiết và sự khô kiệt.
Trình Vãn Sinh đưa tay ra, dùng linh lực bao bọc lấy viên đan dược. Nó nhẹ nhàng bay lên, nằm gọn trong lòng bàn tay y. Cảm giác mát lạnh và nặng nề lan tỏa từ viên đan dược, nhưng điều khiến Trình Vãn Sinh chú ý nhất không phải là vẻ ngoài hay cảm giác của nó, mà là một dấu ấn mờ nhạt ẩn sâu bên trong. Đó là một chút gì đó của sự ‘khô kiệt’ cổ xưa, một vết tích của Cấm Địa Thần Mộ, của phong ấn đang suy yếu mà y vừa nhìn thấy trong thị kiến.
Viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan này không hoàn hảo như y tưởng tượng. Nó mang theo dấu ấn của thời đại ‘Linh Khí Khô Kiệt’, không phải là một viên đan dược hoàn mỹ của một thế giới linh khí dồi dào. Nó là một sự phản ánh của hiện thực tàn khốc, một minh chứng cho sự suy yếu của Đại lục Huyền Hoang.
“Thành công… nhưng… không chỉ là một viên đan dược. Nó là chìa khóa… và lời nguyền…” Trình Vãn Sinh thì thầm, giọng y khàn đặc vì kiệt sức, nhưng lại chứa đầy sự kinh ngạc và một chút chua xót. Y biết, viên đan dược này không chỉ đơn thuần là một phương thuốc phục hồi linh khí. Nó là một phần của bí mật lớn hơn, một công cụ có thể mở ra những cánh cửa mới, nhưng cũng có thể dẫn đến những hiểm họa khôn lường. Nó là chìa khóa để đối phó với tình trạng ‘Linh Khí Khô Kiệt’, nhưng cũng là lời nguyền mang theo gánh nặng của một thế giới đang đứng trước bờ vực diệt vong.
Minh Trí Hồ Điệp trên trán Trình Vãn Sinh vẫn tỏa sáng dịu nhẹ, như một người bạn đồng hành thầm lặng, đã cùng y trải qua mọi thử thách, từ những ảo ảnh tâm ma đến những thị kiến kinh hoàng. Y cảm nhận được sự liên kết sâu sắc hơn với nó, như thể nó không chỉ là một công cụ bảo vệ tâm trí, mà còn là một phần của linh hồn y, một phần của số mệnh y.
Trình Vãn Sinh cẩn thận đặt viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan vào một hộp ngọc đặc biệt, phong tỏa linh khí của nó. Y nhìn chằm chằm vào hộp ngọc, ánh mắt phức tạp. Y đã sống sót, đã hoàn thành nhiệm vụ luyện đan. Nhưng sự sống sót đó giờ đây không còn chỉ là một khao khát đơn thuần, mà đã trở thành một trách nhiệm to lớn. Y không chỉ phải sống sót, mà còn phải tìm ra ý nghĩa của sự sống sót đó, phải đối mặt với những bí mật cổ xưa và những hiểm họa từ Thiên Ngoại.
Nỗi sợ thất bại vẫn còn đó, nhưng nó đã được thay thế bằng một ý chí kiên định hơn, một sự chấp nhận số phận. Trình Vãn Sinh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng y đã sẵn sàng. Y sẽ không bao giờ gục ngã, bởi vì y là kẻ sống sót, và y sẽ làm cho sự sống sót đó có ý nghĩa, dù cho cái giá phải trả là gì đi chăng nữa. Viên đan dược trong hộp ngọc, và những bí mật nó chứa đựng, sẽ là bước đầu tiên của y trên hành trình đối mặt với vận mệnh của Đại lục Huyền Hoang.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.