Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 401: Dị Biến Đan Khí: Thần Mộ Triệu Hồi
Trình Vãn Sinh, thân thể rã rời, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo trong mật thất bế quan, nhưng đôi mắt màu nâu sẫm của y lại mở to, hoàn toàn không có dấu hiệu của sự mệt mỏi. Trong lòng bàn tay y, viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan vẫn nằm đó, trắng đen đan xen, một vòng xoáy hoàn mỹ nhưng lại ẩn chứa một chút cổ xưa, hoang phế mà y đã cảm nhận được khi vừa luyện thành. Ánh sáng âm dương mờ ảo từ viên đan dược không ngừng tỏa ra, không rực rỡ chói mắt, mà như một luồng hơi thở yếu ớt từ một sinh thể cổ xưa, vừa huyền bí lại vừa quen thuộc đến lạ lùng.
Nhưng điều khiến Trình Vãn Sinh không thể rời mắt, không phải là vẻ ngoài của nó, mà là sự rung động kỳ lạ, không ngừng nghỉ. Viên đan dược không chỉ đơn thuần là một vật chết, nó đang "đập", như một trái tim đang thổn thức, phát ra những luồng khí tức hỗn loạn và khó hiểu. Những luồng khí đó, khi thì mang theo sự thuần khiết của linh khí nguyên thủy, khi lại thấm đẫm vẻ khô kiệt, mục nát của thời gian. Chúng không hòa hợp, không thống nhất, mà cứ quấn quýt, giằng xé lẫn nhau, tạo nên một trường năng lượng vô cùng bất ổn xung quanh viên đan dược.
Cùng lúc đó, thị kiến về Cấm Địa Thần Mộ từ chương trước không tan biến, mà càng trở nên rõ ràng, mạnh mẽ hơn trong tâm trí Trình Vãn Sinh. Y không còn chỉ nhìn thấy những hình ảnh mơ hồ, mà là cảm nhận được một luồng lực kéo mãnh liệt, một sự "triệu hồi" không lời từ sâu thẳm nơi đó. Những tàn tích kiến trúc khổng lồ, những pho tượng thần linh bị phong hóa, những khe nứt không gian tối tăm nuốt chửng ánh sáng... tất cả hiện rõ như thể y đang đứng ngay giữa chốn thần mộ ấy. Mùi hư vô, mùi nguyên tố nguyên thủy, mùi đá cổ, thậm chí cả âm thanh của sự im lặng tuyệt đối, tiếng vọng của vũ trụ, dường như cũng đang len lỏi vào khứu giác và thính giác của y, dù y vẫn đang ngồi trong mật thất kín đáo.
Minh Trí Hồ Điệp trên trán Trình Vãn Sinh, vốn luôn giữ vẻ thanh tịnh, lúc này cũng không còn ổn định. Nó liên tục phát ra những ánh sáng xanh nhạt, lúc đậm lúc nhạt, như thể đang cố gắng chống lại một thứ gì đó vô hình, hoặc đang cố gắng truyền đạt một thông điệp khẩn cấp. Từng luồng sáng xanh nhạt đó dường như đang quét qua tâm trí y, cố gắng ổn định tinh thần y trước sự xâm thực của thị kiến và luồng khí tức hỗn loạn từ đan dược, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một sự cảnh báo sâu sắc.
"Dị biến... Không phải thất bại, mà là một sự liên kết?" Trình Vãn Sinh thì thầm, giọng y khàn đặc, đôi mắt vẫn không rời viên đan dược. "Nó muốn dẫn ta đi đâu?" Y cảm thấy một sự thôi thúc không thể cưỡng lại, như thể viên đan dược này không phải là sản phẩm của y, mà là một thực thể sống, đang cố gắng giao tiếp, cố gắng chỉ lối.
Y đưa tay ra, dùng linh lực bao bọc lấy viên đan dược, cảm nhận rõ ràng hơn sự giằng xé của hai luồng năng lượng trong đó. Một mặt là sự sống, sự thuần khiết của linh khí đã được y cô đọng. Mặt khác lại là sự khô kiệt, sự suy yếu đến từ chính nguyên liệu cổ xưa và phản ứng của nó với bối cảnh linh khí cạn kiệt của Đại lục Huyền Hoang. Đây không phải là một viên đan dược hoàn mỹ theo nghĩa thông thường, nó là một phản ánh của thời đại, một vết sẹo của lịch sử.
Trình Vãn Sinh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định tâm thần. Y vận dụng Minh Trí Hồ Điệp, không phải để chống lại, mà để "lắng nghe" luồng khí tức hỗn loạn đó. Ánh sáng xanh nhạt của Hồ Điệp dường như tăng cường khả năng cảm nhận của y, giúp y phân tích từng dao động nhỏ nhất. Y cảm thấy như mình đang giải mã một mật mã cổ xưa, một ngôn ngữ của linh khí và thời gian.
Dần dần, y nhận ra một điều kinh ngạc. Sự "hỗn loạn" này không phải là dấu hiệu của sự thất bại hay tạp chất. Ngược lại, nó là một dạng "phản ứng" tự nhiên của viên đan dược trước tình trạng suy yếu của Phong Ấn Thiên Ngoại, một phản ứng được khuếch đại bởi chính những nguyên liệu cổ xưa mà y đã dùng. Viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan này, được luyện từ Huyết Tâm Chi, Cổ Linh Căn Khô Kiệt và Thiên Thanh Chi Hồn, ba vật phẩm đều mang theo dấu ấn của thời đại linh khí suy yếu và sự cổ xưa, đã hấp thụ và phản chiếu lại chính bối cảnh mà nó được sinh ra.
Nó không phải là một viên đan dược phục hồi linh khí đơn thuần. Nó đã trở thành một vật dẫn, một "la bàn" sống. Luồng khí tức hỗn loạn ấy, mặc dù khó hiểu, nhưng lại có một xu hướng rõ ràng, một hướng đi cụ thể. Nó đang hướng về phía Cấm Địa Thần Mộ, giống như thị kiến đã chỉ dẫn.
"Linh khí khô kiệt, Phong Ấn Thiên Ngoại... Tất cả đều liên quan đến Cấm Địa Thần Mộ. Viên đan dược này... có lẽ là chìa khóa." Trình Vãn Sinh lẩm bẩm, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của y. Y đã từng sợ hãi trước những ảo ảnh và thị kiến, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi đó đã được thay thế bằng một sự tò mò mạnh mẽ và một ý chí kiên định. Y biết rằng, sự sống sót của y không chỉ là trốn tránh, mà là đối mặt, là giải mã.
Y cẩn thận đặt viên đan dược trở lại hộp ngọc, phong tỏa nó. Nhưng lần này, y không chỉ đơn thuần là cất giữ. Y cảm thấy một sự liên kết vô hình giữa y, viên đan dược, và Cấm Địa Thần Mộ. Minh Trí Hồ Điệp trên trán y dịu đi, nhưng ánh sáng xanh nhạt vẫn còn đó, như một dấu hiệu cho thấy cuộc hành trình này mới chỉ bắt đầu. Trình Vãn Sinh biết, y không thể tự mình giải mã tất cả. Y cần một người có kiến thức sâu rộng, một người có thể nhìn thấu những bí mật cổ xưa mà y chỉ mới chạm vào. Trong tâm trí y, hình bóng Thượng Quan Lăng hiện lên. Cô là người duy nhất mà y có thể tin tưởng để giải đáp những bí ẩn kinh thiên động địa này. Y đứng dậy, bước ra khỏi mật thất, ánh mắt kiên định hướng về phía Thái Huyền Đại Điện.
***
Khi Trình Vãn Sinh bước chân vào Thái Huyền Đại Điện, ánh chiều tà đã ngả vàng, hắt qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, tạo nên một không gian vừa tráng lệ vừa tĩnh mịch. Cung điện nguy nga, được xây dựng từ những vật liệu quý hiếm, với mái ngói lưu ly vàng lấp lánh và sảnh đường rộng lớn, luôn toát lên một vẻ trang nghiêm, quyền quý. Mùi hương trầm cổ xưa thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với linh khí tinh khiết được điều hòa bởi pháp trận, tạo nên một bầu không khí linh thiêng nhưng cũng đầy áp lực. Tiếng chuông đại hồng chung vừa ngân vang từ xa, vọng đến như một lời nhắc nhở về sự vĩ đại và trường tồn của Thánh Địa.
Thượng Quan Lăng đang đứng giữa đại điện, thân hình thanh tao, khí chất thoát tục, như một tiên nữ giáng trần bị lưu đày xuống trần thế. Nàng mặc y phục lụa trắng tinh khôi, thêu hoa văn cổ xưa, từng đường kim mũi chỉ đều toát lên vẻ thần bí và cao quý. Mái tóc bạch kim dài óng ả buông xõa trên vai, phản chiếu ánh sáng chiều tà như một dải ngân hà thu nhỏ. Khuôn mặt nàng đẹp đến mức siêu thực, không tì vết, nhưng đôi mắt xanh thẳm sâu như biển cả hoặc ánh sao, lại chứa đựng một sự cổ xưa và trí tuệ vượt xa tuổi tác. Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, như xuyên thấu không gian, không biết đang dõi theo điều gì.
Trình Vãn Sinh bước đến gần, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cố gắng không phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm. Y dừng lại cách nàng vài trượng, khẽ cúi đầu hành lễ. "Thượng Quan cô nương."
Thượng Quan Lăng khẽ quay đầu lại, đôi mắt xanh thẳm lướt qua Trình Vãn Sinh. Nàng không có vẻ ngạc nhiên khi thấy y xuất hiện, như thể đã đoán trước được. "Ngươi đã đến, Trình Vãn Sinh." Giọng nàng trong trẻo, êm ái, nhưng mang theo sự uy nghiêm và trí tuệ cổ xưa. "Đan dược đã thành?"
Trình Vãn Sinh gật đầu, y không vòng vo, trực tiếp đi vào vấn đề chính. "Đã thành. Nhưng không chỉ là một viên đan dược thông thường, Thượng Quan cô nương. Nó... có dị biến." Y cẩn thận lấy hộp ngọc ra, mở nắp, để lộ viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan đang rung động nhẹ, tỏa ra ánh sáng âm dương mờ ảo và luồng khí tức hỗn loạn. "Và cùng với nó, ta đã có một thị kiến về Cấm Địa Thần Mộ. Ta cảm thấy chúng có liên quan mật thiết đến Phong Ấn Thiên Ngoại. Ta cần lời khuyên của cô."
Thượng Quan Lăng tiến lại gần, ánh mắt tập trung vào viên đan dược trong tay Trình Vãn Sinh. Nàng không chạm vào, chỉ quan sát, và đôi mắt xanh thẳm của nàng bỗng ánh lên một tia sáng nghiêm trọng, khác hẳn với vẻ bình tĩnh thường ngày. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng vô vàn suy tư.
"Ngươi không sai, Trình Vãn Sinh," nàng nói, giọng điệu trở nên sâu lắng hơn. "Tiên Thiên Ấm Dương Đan, được luyện chế trong bối cảnh linh khí suy yếu và Phong Ấn chấn động, đã trở thành một 'lời kêu gọi'. Nó không chỉ là một phương thuốc, mà là một 'vật dẫn'. Những nguyên liệu mà ngươi dùng, đặc biệt là Cổ Linh Căn Khô Kiệt và Thiên Thanh Chi Hồn, đều mang theo dấu ấn của thời đại cổ xưa, khi Phong Ấn Thiên Ngoại mới được thiết lập, và cả khi nó bắt đầu suy yếu."
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Trình Vãn Sinh, như thể đang đánh giá nội tâm y. "Sự 'dị biến' của đan dược mà ngươi cảm nhận, chính là phản ứng của nó với sự suy yếu của Phong Ấn. Nó không còn chỉ là một viên đan dược, mà đã trở thành một 'la bàn' sống, một 'mảnh ghép' của hệ thống Phong Ấn cổ xưa. Nó đang chỉ lối cho ngươi, dẫn ngươi đến nơi cần đến."
Trình Vãn Sinh lắng nghe từng lời của Thượng Quan Lăng, cảm thấy như một bức màn dày đặc đang dần được vén lên trước mắt. "Vậy Cấm Địa Thần Mộ... nó thực sự là gì? Và vai trò của nó trong Phong Ấn Thiên Ngoại?" y hỏi, giọng có chút run rẩy, bởi những gì nàng nói quá mức kinh thiên động địa.
Thượng Quan Lăng nhắm mắt lại, dường như đang hồi tưởng về những kiến thức cổ xưa. "Cấm Địa Thần Mộ không chỉ là nơi an nghỉ của thần linh hay các cường giả cổ xưa, Trình Vãn Sinh," nàng mở mắt ra, ánh nhìn kiên định. "Nó là một trong những mắt xích quan trọng nhất của toàn bộ Phong Ấn Thiên Ngoại. Nó là một 'cái neo' giữ vững kết cấu của Phong Ấn, đồng thời cũng là một 'cổng' bí mật, một điểm yếu tiềm tàng mà các cường giả cổ xưa đã cố gắng phong bế. Khi Phong Ấn suy yếu, Cấm Địa Thần Mộ cũng bị ảnh hưởng, và những năng lượng hỗn loạn từ Thiên Ngoại bắt đầu rò rỉ vào đó."
"Viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan của ngươi, với linh tính âm dương cân bằng nhưng lại mang theo dấu ấn khô kiệt, có thể là chìa khóa để 'ổn định' một phần nào đó của Cấm Địa Thần Mộ, hoặc ít nhất là giúp ngươi hiểu rõ hơn về tình trạng của Phong Ấn," nàng tiếp tục. "Nhưng ngươi phải hiểu, đây là một hành trình vô cùng nguy hiểm. Cấm Địa Thần Mộ không ph��i là nơi phàm nhân có thể đặt chân đến. Những năng lượng hỗn loạn, những lời nguyền cổ xưa, những tàn dư của các cường giả đã ngã xuống... tất cả đều là mối hiểm họa chết người."
Trình Vãn Sinh cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai. Y vẫn là kẻ sống sót, khao khát bảo toàn tính mạng. Nhưng giờ đây, những bí mật mà y vô tình chạm vào lại đẩy y vào một con đường không thể quay đầu. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, ẩn sâu trong tâm trí y, nhưng lời nói của Thượng Quan Lăng đã khẳng định rằng đây không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà là một trách nhiệm.
"Vậy... ta phải làm gì?" Trình Vãn Sinh hỏi, giọng y không còn run rẩy, mà thay vào đó là sự kiên quyết. "Nếu nó là chìa khóa, nếu nó là la bàn, thì ta phải đi theo nó?"
Thượng Quan Lăng gật đầu nhẹ. "Đúng vậy. Đây là cơ hội duy nhất để ngươi hiểu rõ hơn về mối đe dọa từ Thiên Ngoại, và cũng là cơ hội để tìm ra cách đối phó với 'Linh Khí Khô Kiệt' đang lan tràn khắp Đại lục Huyền Hoang. Nguy hiểm là điều không thể tránh khỏi, nhưng đôi khi, nguy hiểm lại là con đường duy nhất dẫn đến sự sống còn. Ngươi là người duy nhất đã luyện thành viên đan dược này, và cũng là người duy nhất đã có thị kiến đó. Có lẽ, đây là vận mệnh của ngươi."
Trình Vãn Sinh hít một hơi thật sâu, đôi mắt y dần trở nên kiên định. Y đã từng muốn sống sót bằng mọi giá, bằng cách trốn tránh, bằng cách lùi bước. Nhưng giờ đây, y nhận ra rằng, có những điều không thể trốn tránh. Viên đan dược trong tay y, thị kiến trong tâm trí y, và lời nói của Thượng Quan Lăng, tất cả đều chỉ về một hướng. "Ta sẽ đi," y nói, giọng dứt khoát. "Dù cho cái giá phải trả là gì, ta cũng sẽ đi."
Thượng Quan Lăng nhìn y, ánh mắt nàng pha chút lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa sự tin tưởng. "Ta không thể đi cùng ngươi. Cấm Địa Thần Mộ là một không gian đặc biệt, chỉ những người có 'dấu ấn' đặc biệt mới có thể tiến vào mà không bị nuốt chửng bởi năng lượng hỗn loạn. Viên đan dược của ngươi chính là 'dấu ấn' đó. Hãy cẩn trọng, Trình Vãn Sinh. Mọi thứ trong đó đều có thể là ảo ảnh, đều có thể là cạm bẫy. Hãy tin vào trực giác của ngươi, và hãy để Minh Trí Hồ Điệp dẫn lối." Nàng nói xong, quay lưng lại, tiếp tục nhìn ra xa xăm, như thể đã nhìn thấy trước một tương lai đầy biến động. Trình Vãn Sinh biết, y lại phải đơn độc đối mặt với một thử thách mới, một thử thách có thể quyết định vận mệnh của cả Đại lục Huyền Hoang.
***
Đêm buông xuống, không có trăng. Hoặc có lẽ, nơi Trình Vãn Sinh đứng, ánh trăng đã bị nuốt chửng bởi sự hỗn loạn của không gian. Y đứng trên một ngọn đồi trọc, cách xa mọi dấu vết của sự sống, trước một vùng đất mà mắt thường không thể nhìn thấy bất cứ điều gì khác ngoài những bóng tối nhập nhoạng. Nhưng y biết, đó là rìa của Cấm Địa Thần Mộ.
Không gian xung quanh y như bị bóp méo, những luồng năng lượng nguyên thủy cuộn trào một cách vô định. Khí tức lạnh lẽo, mang theo mùi kim loại han gỉ và mùi đất ẩm, len lỏi vào từng lỗ chân lông. Thỉnh thoảng, y cảm nhận được những dao động kỳ lạ trong không khí, như thể thời gian và không gian ở đây không còn tuân theo quy tắc thông thường. Đó là cảm giác của một thế giới đang dần mục nát, một nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mờ nhạt.
Minh Trí Hồ Điệp trên trán Trình Vãn Sinh, vốn đã sáng dịu nhẹ, giờ đây phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Ánh sáng xanh lam của nó không chỉ soi rọi bóng đêm, mà còn như một tấm khiên vô hình, bảo vệ tâm trí y khỏi những ảnh hưởng tiêu cực của năng lượng hỗn loạn xung quanh. Y cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Hồ Điệp, như thể nó đang cố gắng liên kết với một thứ gì đó vô hình, đang cố gắng mở ra một con đường.
Trong lòng bàn tay y, viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan không ngừng nóng lên, rung động dữ dội. Nó không còn chỉ là một viên đan dược, mà đã hoàn toàn biến thành một "la bàn" sống, một điểm hội tụ của năng lượng, chỉ thẳng vào trung tâm của vùng đất cấm. Những luồng khí tức âm dương từ viên đan dược cuộn xoáy, tạo thành một vòng xoáy nhỏ trong không khí, dường như đang dẫn dắt y.
Trình Vãn Sinh hít một hơi thật sâu, mùi hư vô và mùi năng lượng hỗn loạn sộc vào khoang mũi. Y gạt bỏ nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng. "Một khi đã bước vào, không còn đường lùi. Sống sót đã rồi hẵng nói chuyện khác." Y tự nhủ, giọng nói khàn khàn nhưng kiên quyết, thể hiện ý chí sắt đá của một kẻ sống sót đã trải qua vô vàn gian nan.
Y bước một bước về phía trước, tiến vào cái mà y cảm nhận là cánh cổng vô hình dẫn vào Cấm Địa Thần Mộ. Ngay lập tức, một áp lực khủng khiếp ập đến, như thể toàn bộ không gian đang cố gắng nghiền nát y. Linh khí hỗn loạn, cuồng bạo, như những lưỡi dao vô hình, cố gắng xé nát cơ thể y, xâm nhập vào từng kinh mạch, từng tấc thịt. Y cảm thấy như mình đang bơi trong một dòng sông xiết của năng lượng, mỗi khoảnh khắc đều là sự đấu tranh sinh tồn.
Cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy bao trùm lấy y, không phải cái lạnh của băng tuyết, mà là cái lạnh của sự hư vô, của cái chết. Thị giác của y bị bóp méo, những hình ảnh chập chờn, những bóng ma vật vờ lướt qua tầm mắt. Tiếng vọng của vũ trụ dường như trở nên rõ ràng hơn, những âm thanh không thể định hình, không thể lý giải, vang vọng trong tâm trí y.
Trình Vãn Sinh vận dụng toàn bộ linh lực trong cơ thể, hình thành một lớp phòng hộ vững chắc. Đồng thời, y tập trung ý niệm vào Minh Trí Hồ Điệp. Ánh sáng xanh lam của Hồ Điệp bùng lên mạnh mẽ hơn, tạo thành một vòng bảo hộ tinh thần, chống lại sự xâm thực của những ảo ảnh và năng lượng tiêu cực. Y cảm thấy một luồng sức mạnh tinh thần thuần khiết từ Hồ Điệp tràn vào, giúp y giữ vững tâm trí, duy trì sự tỉnh táo và cân bằng giữa sự hỗn loạn.
Y tiếp tục bước đi, chậm rãi nhưng kiên định. Mỗi bước đi đều là một sự đấu tranh, một sự vượt qua. Con đường dẫn vào Cấm Địa Thần Mộ không phải là một con đường hữu hình, mà là một hành trình xuyên qua những lớp không gian bị bóp méo, xuyên qua những dòng chảy năng lượng hỗn loạn. Viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan trong tay y vẫn nóng rực, vẫn rung động, vẫn chỉ lối, như một sợi chỉ mỏng manh xuyên qua mê cung tối tăm. Trình Vãn Sinh biết, y đang tiến sâu hơn vào một bí mật cổ xưa, một nơi mà thời gian và không gian không còn ý nghĩa.
***
Trình Vãn Sinh cảm thấy như mình đã đi qua vô số tầng không gian, vượt qua những dòng chảy thời gian bị bóp méo. Cuối cùng, y bước vào một không gian rộng lớn, vô tận, một nơi mà y không thể gọi là 'lăng mộ' theo nghĩa thông thường. Đây là Trung Tâm Lăng Mộ Thần.
Nơi đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không có nền đất, không có bầu trời. Chỉ có những khối đá khổng lồ, những tàn tích của các công trình kiến trúc cổ xưa, lơ lửng giữa hư không. Những khối đá đó không có hình thù cố định, chúng xoay tròn chậm rãi, đôi khi lại đột ngột tăng tốc, tạo ra những khe nứt không gian tối tăm nuốt chửng ánh sáng. Những mảnh vỡ của tượng thần, với những đường nét uy nghiêm nhưng đã bị phong hóa đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu, trôi lơ lửng, như những linh hồn lạc lối. Có những cây cầu đá khổng lồ, nhưng chúng không dẫn tới đâu, chỉ đứt gãy giữa hư không, như những giấc mơ dang dở của một nền văn minh đã lụi tàn.
Ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc bao trùm không gian. Đó không phải là ánh sáng từ mặt trời hay mặt trăng, mà là một thứ ánh sáng nội tại, phát ra từ chính những tàn tích cổ xưa, từ những luồng năng lượng nguyên thủy cuộn xoáy. Mùi nguyên tố nguyên thủy, mùi hư vô, mùi đá cổ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của sự mục nát và vĩnh cửu.
Mỗi bước đi của Trình Vãn Sinh đều cảm thấy không gian bị nén chặt, như thể có một bàn tay vô hình đang cố gắng ép y thành một điểm. Linh khí hỗn loạn, cuồng bạo hơn gấp bội so với rìa cấm địa, cố gắng xé nát cơ thể y, xâm nhập vào từng tế bào. Y cảm thấy da thịt mình như đang bị hàng ngàn con dao cạo cứa vào, nội phủ như bị thiêu đốt.
Viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan trong tay Trình Vãn Sinh phát sáng mạnh mẽ, ánh sáng âm dương cuộn xoáy nhanh hơn, như một trái tim đang đập loạn xạ. Nó không ngừng rung động, không ngừng chỉ dẫn, như thể đang cố gắng hòa nhập vào không gian này, hoặc đang cố gắng hấp thụ thứ gì đó từ nó. Minh Trí Hồ Điệp trên trán y cũng rung động liên hồi, ánh sáng xanh lam của nó bùng lên một cách dữ dội, không còn chỉ là bảo hộ, mà như đang cố gắng giải mã một loại năng lượng nào đó đang xâm thực tâm trí y.
Bất chợt, phía chân trời xa xăm, một ảo ảnh cổ xưa, khổng lồ hiện lên. Đó là một bóng dáng uy nghiêm, cao lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, dường như đang sụp đổ. Y không thể nhìn rõ hình dạng, nhưng cảm nhận được sự vĩ đại và bi thương từ nó. Bóng dáng đó, như một vị thần, một vị vua, một đấng sáng tạo, đang quỳ gối, thân thể tan vỡ thành vô số mảnh, và mỗi mảnh vỡ đều hóa thành một phần của những tàn tích lơ lửng xung quanh y.
Cùng lúc đó, một lời thì thầm vang vọng trong tâm trí Trình Vãn Sinh. Đó không phải là ngôn ngữ, mà là một cảm xúc, một dòng ý niệm trực tiếp truyền đến. Một cảm giác đau đớn, tuyệt vọng tột cùng, một sự ai oán bi thương của một sinh linh vĩ đại đang lụi tàn.
"Phong Ấn... suy yếu... Thiên Ngoại... trở lại..."
Lời thì thầm đó không ngừng lặp lại, như một tiếng chuông báo tử vang vọng từ quá khứ xa xăm. Trình Vãn Sinh cảm thấy tâm trí mình chấn động dữ dội. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy y, không phải sợ cái chết của bản thân, mà là nỗi sợ hãi về một sự diệt vong lớn hơn, một sự kiện kinh hoàng mà y không thể tưởng tượng nổi. Y bàng hoàng nhận ra mình đang đứng trước một bí mật kinh thiên động địa liên quan đến sự tồn vong của Đại lục Huyền Hoang. Những gì Thượng Quan Lăng nói, những gì y nhìn thấy trong thị kiến, tất cả đều đang dần hiện thực hóa.
Y cố gắng sử dụng toàn bộ ý chí và năng lực của Minh Trí Hồ Điệp để chống lại sự xâm thực của năng lượng hỗn loạn và ảo ảnh tinh thần. Ánh sáng xanh lam của Hồ Điệp trở nên chói lòa, chống lại những luồng khí tức đen tối và những hình ảnh ma quái cố gắng tấn công tâm trí y. Y bám víu lấy sự tỉnh táo cuối cùng, cố gắng giải mã lời thì thầm cổ xưa, cố gắng hiểu được ý nghĩa sâu xa của những gì đang diễn ra.
Viên đan dược trong tay y càng lúc càng nóng, như muốn hòa nhập vào không gian này, như muốn tan chảy và trở thành một phần của bí mật. Trình Vãn Sinh biết, y không thể quay đầu. Sống sót đã là một bản năng, nhưng giờ đây, bản năng đó đã được gắn liền với một trách nhiệm lớn lao. Y phải hiểu, phải đối mặt, phải tìm ra cách để giữ lấy sự sống, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả thế giới này. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng y đã sẵn sàng, với viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan rực cháy trong tay, và Minh Trí Hồ Điệp soi sáng tâm trí. Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mà y biết, sẽ thay đổi tất cả.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.