Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 402: Thiên Đan Hợp Nhất: Mở Cánh Cửa Cổ Xưa
Trình Vãn Sinh đứng sững sờ giữa một không gian hỗn mang không thể định hình, cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể mình đang gồng lên chống chọi. Lời thì thầm cổ xưa "Phong Ấn... suy yếu... Thiên Ngoại... trở lại..." vẫn còn văng vẳng trong tâm trí y, hòa cùng với tiếng gầm gừ của những khe nứt không gian đang mở ra và khép lại một cách vô định. Y như một con thuyền nhỏ bé bị cuốn vào giữa tâm bão, xung quanh là vô số những mảnh vỡ của những nền văn minh đã lụi tàn, trôi nổi trong hư không u tối. Chúng xoay tròn, va đập, tạo nên những tiếng ma sát rợn người, như tiếng xương cốt của một gã khổng lồ đang nghiền nát.
Ánh sáng mờ ảo, huyền hoặc từ chính những tàn tích đó, từ những luồng năng lượng nguyên thủy cuộn xoáy, giờ đây trở nên điên cuồng, nhảy múa như những lưỡi dao vô hình, cố gắng cắt xé lớp phòng ngự mỏng manh của Trình Vãn Sinh. Mỗi hơi thở của y đều mang theo mùi của nguyên tố nguyên thủy, mùi hư vô, mùi đá cổ đã vĩnh viễn hóa thạch, tạo thành một thứ hương vị cay xè, hăng nồng, như đang hút cạn sự sống. Linh khí xung quanh không còn là dòng chảy êm đềm mà là những cơn sóng thần dữ dội, cuồng bạo hơn gấp bội so với rìa cấm địa, không ngừng va đập, xé nát cơ thể y, cố gắng xâm nhập vào từng tế bào, từng kinh mạch. Y cảm thấy da thịt mình như đang bị hàng ngàn con dao cạo cứa vào, nội phủ như bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa vô hình, linh lực trong cơ thể cũng trở nên hỗn loạn, chực trào ra khỏi đan điền.
Phía trước y, khe nứt không gian khổng lồ hiện ra rõ nét hơn bao giờ hết, không còn là một bóng mờ mà là một vực xoáy sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Một lực hút kinh hoàng, không thể cưỡng lại được, ập đến, kéo Trình Vãn Sinh về phía nó. Y cố gắng giữ vững lập trường, cắm chặt bàn chân xuống những tàn tích chông chênh, linh lực toàn thân vận chuyển đến cực hạn để chống lại lực kéo vô hình nhưng mạnh mẽ như núi đổ. Từng thớ cơ bắp căng cứng, gân xanh nổi lên trên cánh tay, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm y phục. Y cảm thấy mình đang bị kéo dãn, bị bóp méo, như thể sắp bị nghiền nát thành một hạt bụi.
Viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan trong tay Trình Vãn Sinh, lúc này đã tách thành hai nửa âm dương rõ rệt, phát sáng mạnh mẽ đến chói lòa. Ánh sáng âm dương cuộn xoáy nhanh hơn, như một trái tim đang đập loạn xạ, không ngừng rung động, không ngừng chỉ dẫn, như thể đang cố gắng hòa nhập vào không gian này, hoặc đang cố gắng hấp thụ thứ gì đó từ nó. Hai nửa đan dược không ngừng xoay quanh nhau, tạo ra một luồng năng lượng hỗn loạn nhưng lại mang theo một sự dẫn dắt kỳ lạ, hướng thẳng vào trung tâm khe nứt. Chúng không chỉ phát sáng, mà còn phát ra một loại tiếng vọng trầm đục, như tiếng trống chiêng cổ xưa đang thúc giục, như muốn triệu hồi một điều gì đó từ sâu thẳm hư vô.
Trên trán y, Minh Trí Hồ Điệp cũng rung động liên hồi, ánh sáng xanh lam của nó bùng lên một cách dữ dội, không còn chỉ là bảo hộ đơn thuần, mà như đang cố gắng giải mã một loại năng lượng nào đó đang xâm thực tâm trí y. Nó tỏa ra một luồng khí tức thanh khiết, làm dịu đi phần nào sự hỗn loạn của linh khí xung quanh, nhưng đồng thời lại khuếch đại những lời thì thầm cổ xưa, khiến chúng trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn.
"Phong Ấn... suy yếu... Thiên Ngoại... trở lại..."
Lời thì thầm đó không ngừng lặp lại, như một tiếng chuông báo tử vang vọng từ quá khứ xa xăm, giờ đây như đang vang lên ngay bên tai Trình Vãn Sinh. Y cảm thấy tâm trí mình chấn động dữ dội, như bị hàng ngàn mũi kim châm vào. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy y, không phải sợ cái chết của bản thân, mà là nỗi sợ hãi về một sự diệt vong lớn hơn, một sự kiện kinh hoàng mà y không thể tưởng tượng nổi. Y bàng hoàng nhận ra mình đang đứng trước một bí mật kinh thiên động địa liên quan đến sự tồn vong của Đại lục Huyền Hoang. Những gì Thượng Quan Lăng nói, những gì y nhìn thấy trong thị kiến, tất cả đều đang dần hiện thực hóa.
Trình Vãn Sinh cố gắng sử dụng toàn bộ ý chí và năng lực của Minh Trí Hồ Điệp để chống lại sự xâm thực của năng lượng hỗn loạn và ảo ảnh tinh thần. Ánh sáng xanh lam của Hồ Điệp trở nên chói lòa, chống lại những luồng khí tức đen tối và những hình ảnh ma quái cố gắng tấn công tâm trí y. Y bám víu lấy sự tỉnh táo cuối cùng, cố gắng giải mã lời thì thầm cổ xưa, cố gắng hiểu được ý nghĩa sâu xa của những gì đang diễn ra.
"Đây không phải là sự thất bại của đan dược..." Trình Vãn Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ lấy sự mạch lạc, "mà là một sự triệu hồi? Nó đang phản ứng với Phong Ấn Thiên Ngoại... như lời Lăng nhi đã nói." Ý nghĩ này lóe lên như một tia sét trong màn đêm hỗn loạn, mang theo một sự kinh ngạc sâu sắc nhưng cũng đầy quyết đoán. Y nhớ lại lời giải thích của Thượng Quan Lăng về bản chất của Tiên Thiên Ấm Dương Đan, rằng nó không chỉ là một viên thuốc mà còn là một chìa khóa, một vật dẫn đường. Sự "dị biến" của nó không phải là do luyện chế thất bại, mà là do nó đang điều chỉnh để phù hợp với quy tắc của nơi này, để hoàn thành sứ mệnh của mình.
Lực hút từ khe nứt không gian ngày càng mạnh, như muốn xé toạc y ra làm trăm mảnh. Cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương bắt đầu len lỏi vào tâm trí, như có vô vàn ánh mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của y từ bên trong vực thẳm. Trình Vãn Sinh biết, y không thể chống cự mãi được. Điều quan trọng không phải là chống lại, mà là kiểm soát. Sống sót đã là một bản năng, nhưng giờ đây, bản năng đó đã được gắn liền với một trách nhiệm lớn lao. Y phải hiểu, phải đối mặt, phải tìm ra cách để giữ lấy sự sống, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả thế giới này. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng y đã sẵn sàng, với viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan rực cháy trong tay, và Minh Trí Hồ Điệp soi sáng tâm trí. Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mà y biết, sẽ thay đổi tất cả.
***
Dưới sự bảo hộ của Minh Trí Hồ Điệp, tâm trí Trình Vãn Sinh dần trở nên thanh tịnh hơn, tách biệt khỏi sự hỗn loạn bên ngoài. Ánh sáng xanh lam dịu nhẹ từ chiếc trâm cài tóc hình bướm tỏa ra, không chỉ xua tan những ảo ảnh và tiếng thì thầm ám ảnh, mà còn tạo ra một vùng tĩnh lặng tương đối quanh y, như một ốc đảo giữa cơn bão vũ trụ. Trong khoảnh khắc bình yên hiếm hoi đó, những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu kết nối lại, những lời giải thích của Thượng Quan Lăng, những hình ảnh chớp nhoáng từ thị kiến, và cả những kiến thức cổ xưa từ Ngọc Giản Vô Danh mà y đã khổ công nghiên cứu, tất cả ùa về, xếp đặt thành một bức tranh hoàn chỉnh trong tâm trí y.
Y nhớ lại lời của Thượng Quan Lăng, rằng Tiên Thiên Ấm Dương Đan vốn dĩ được tạo ra để cân bằng âm dương, nhưng trong một môi trường đặc biệt như Cấm Địa Thần Mộ, nơi các quy tắc vũ trụ cổ xưa vẫn còn nguyên vẹn và đang dần suy yếu, nó có thể phản ứng theo một cách hoàn toàn khác. "Nó không phải là thất bại, mà là một sự biến hóa, để thích nghi, để trở thành một phần của quy tắc cổ xưa đó," lời của nàng vọng lại rõ ràng. Trình Vãn Sinh chợt hiểu ra. Viên đan dược này không hề hỏng hóc, ngược lại, nó đang tìm kiếm sự hòa hợp với chính năng lượng hỗn loạn của Cấm Địa Thần Mộ, với sự suy yếu của Phong Ấn Thiên Ngoại. Nó đang điều chỉnh bản chất của mình để trở thành một công cụ, một "chìa khóa" mở ra những bí mật bị phong bế.
"Đúng vậy," Trình Vãn Sinh thì thầm trong nội tâm, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi y, "Đan dược này... vốn dĩ là để cân bằng, nhưng trong Cấm Địa Thần Mộ này, nó đang tìm kiếm sự hòa hợp với quy tắc cổ xưa. Nó chính là chìa khóa." Sự thấu hiểu này không chỉ mang lại cho y sự nhẹ nhõm mà còn là một nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. Nỗi sợ hãi ban đầu tan biến, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một ý chí kiên định. Y không còn chống cự lại lực hút từ khe nứt nữa, mà ngược lại, y chủ động thả lỏng cơ thể, cho phép mình bị kéo về phía nó, nhưng với một sự kiểm soát hoàn toàn.
Trình Vãn Sinh điều động linh lực trong cơ thể, không phải để chống đỡ, mà để dẫn dắt. Y dùng ý niệm của mình để giao tiếp với hai nửa Tiên Thiên Ấm Dương Đan, như thể chúng là một phần mở rộng của chính linh hồn y. Hai nửa đan dược, một bên trắng tinh khiết như ngọc, một bên đen tuyền như mực, không còn xoay tròn một cách hỗn loạn nữa. Chúng bắt đầu bay vòng quanh nhau một cách nhịp nhàng, uyển chuyển, tạo thành một vòng xoáy âm dương hoàn hảo. Vòng xoáy này không ngừng mở rộng, phát ra một luồng ánh sáng chói lòa nhưng không gây chói mắt, mà lại có vẻ dịu dàng, như ánh trăng. Tiếng năng lượng lưu chuyển từ đan dược không còn gầm gừ mà trở nên êm ái, du dương, như một khúc ca cổ xưa đang được đánh thức.
Luồng sáng xoắn ốc âm dương này, vừa hùng vĩ vừa tinh tế, không chỉ bao bọc lấy Trình Vãn Sinh mà còn vươn dài, kết nối thẳng vào trung tâm của khe nứt không gian khổng lồ. Nó không ép buộc khe nứt phải đóng lại hay mở ra, mà như đang hòa nhập, tương tác với các quy tắc không gian hỗn loạn bên trong, tạo ra một con đường, một lối đi tạm thời và an toàn. Mùi của năng lượng nguyên thủy, của hư vô, vẫn còn đó, nhưng không còn nồng nặc và ngột ngạt như trước. Thay vào đó, Trình Vãn Sinh cảm nhận được một sự thanh khiết, một cảm giác về một không gian nguyên thủy, chưa từng bị ô uế.
Minh Trí Hồ Điệp trên trán y, giờ đây không cần phải bùng lên dữ dội nữa, chỉ còn phát ra một luồng sáng xanh lam ổn định, như một ngọn hải đăng dẫn lối. Nó liên tục truyền những dòng thông tin và cảm nhận về sự ổn định của không gian cho Trình Vãn Sinh, giúp y hoàn toàn tin tưởng vào quyết định của mình. Y cảm nhận được sự cộng hưởng giữa đan dược, Minh Trí Hồ Điệp và chính bản thân y, như một tam giác hoàn hảo đang cùng nhau dẫn dắt y vào một hành trình mới.
Áp lực từ môi trường xung quanh tuy vẫn còn đó, nhưng đã được luồng sáng âm dương làm suy yếu đáng kể. Trình Vãn Sinh không còn cảm thấy cơ thể mình bị xé toạc, mà là được bao bọc trong một luồng năng lượng ấm áp, dễ chịu. Y hít thở sâu, cảm nhận sự thay đổi trong từng tế bào, từng thớ thịt. Từ một kẻ chống cự, y đã trở thành một phần của dòng chảy, một kẻ dẫn dắt, một người thấu hiểu. Đây chính là nghệ thuật sống sót của y – không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng trí tuệ, sự nhạy bén và khả năng thích nghi.
Y biết rằng, đây không chỉ là một hành trình khám phá, mà còn là một cuộc thử thách lớn. Tiên Thiên Ấm Dương Đan ��ã biến hóa, Minh Trí Hồ Điệp đã chỉ lối, và giờ đây, y phải tự mình bước qua ngưỡng cửa của bí mật cổ xưa. Trình Vãn Sinh nhìn về phía khe nứt, nơi luồng sáng âm dương của đan dược đang tạo nên một cây cầu vững chắc. Ánh mắt y không còn vẻ sợ hãi hay kinh ngạc, mà thay vào đó là sự tò mò sâu sắc, sự quyết tâm và một chút gì đó của sự chấp nhận định mệnh. Y đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi y ở phía bên kia, bởi vì y biết rằng, chìa khóa đã nằm trong tay, và cánh cửa đã được mở ra.
***
Luồng sáng âm dương từ Tiên Thiên Ấm Dương Đan đã hoàn toàn biến khe nứt không gian khổng lồ thành một cổng không gian hùng vĩ. Không còn là một vực xoáy hỗn loạn nuốt chửng mọi thứ, mà là một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, được bao bọc bởi luồng sáng trắng và đen đan xen, tạo thành một con đường hầm ảo diệu, lấp lánh như dải ngân hà thu nhỏ. Tiếng không gian bị xé rách giờ đây đã dịu đi, thay vào đó là một âm thanh trầm hùng, như tiếng chuông ngân vang từ một ngôi đền cổ xưa, như tiếng thở dài của vũ trụ.
Trình Vãn Sinh đứng trước ngưỡng cửa của vòng xoáy đó, cảm nhận một luồng gió mạnh mẽ thổi qua, mang theo mùi của năng lượng nguyên thủy thuần khiết, mùi hư vô của vĩnh cửu, và một mùi hương lạ lẫm của đá cũ và bụi bặm từ một thế giới đã ngủ quên hàng triệu năm. Y bước đi vững vàng trên con đường ánh sáng âm dương, mỗi bước chân đều nhẹ bẫng, như không hề chạm đất. Minh Trí Hồ Điệp lấp lánh trên trán y, ánh sáng xanh lam của nó giờ đây không chỉ là một tấm khiên bảo vệ, mà còn là một ngọn đèn pha, soi rọi con đường mờ ảo phía trước, xua tan những bóng tối sâu thẳm ẩn chứa bên trong vòng xoáy.
Y không vội vàng, mà chậm rãi tiến bước, đôi mắt nâu sẫm của y sắc bén và linh hoạt, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Những mảnh vỡ của tượng thần, những cây cầu đá khổng lồ đứt gãy, giờ đây dường như đang xếp đặt lại theo một trật tự mới, tạo thành những hình ảnh hư ảo về một kiến trúc cổ xưa vĩ đại. Y nhìn thấy những dấu ấn của một nền văn minh đã lụi tàn, những đường nét chạm khắc trên những phiến đá khổng lồ, dù đã bị phong hóa nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm, cổ kính.
"Phong Ấn Thiên Ngoại... Linh Khí Khô Kiệt... bí mật của Thượng Cổ Đại Chiến..." Trình Vãn Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm ổn, đầy quyết đoán. "Mọi thứ bắt đầu từ đây." Y cảm nhận được trọng trách nặng nề đang đè lên vai mình, không chỉ là sự sống còn của bản thân, mà còn là số phận của cả Đại lục Huyền Hoang. Những lời thì thầm ám ảnh từ phía bên kia, những lời cảnh báo về sự suy yếu của phong ấn, giờ đây trở thành động lực thúc đẩy y tiến lên. Y không phải là một anh hùng ôm mộng bá chủ, nhưng y là một kẻ sống sót, và để sống sót, đôi khi phải đối mặt với những mối hiểm nguy lớn nhất.
Khi y bước qua ngưỡng cửa của vòng xoáy, một cảm giác dịch chuyển dữ dội ập đến. Không gian dường như bị kéo dãn, bóp méo, rồi xoắn vặn xung quanh y. Tất cả các giác quan của Trình Vãn Sinh bị xáo trộn hoàn toàn – thị giác trở nên mờ ảo, thính giác bị ù đi bởi một tiếng gầm rú chói tai, khứu giác mất đi mọi cảm nhận, và xúc giác chỉ còn là cảm giác bị kéo căng đến tận cùng. Y cảm thấy như mình đang bị ném vào một cối xay khổng lồ, cơ thể y hóa thành vô số mảnh, rồi lại được lắp ghép lại trong chớp mắt. Đây là một trải nghiệm kinh hoàng, dù đã có Minh Trí Hồ Điệp bảo hộ, nhưng bản năng sinh tồn vẫn gào thét trong y.
Rồi, cũng đột ngột như khi nó bắt đầu, mọi thứ đột ngột yên tĩnh trở lại.
Trình Vãn Sinh đặt chân xuống một vùng đất hoàn toàn khác. Cảm giác đầu tiên là sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, một sự lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ mà từ sự vắng lặng của sự sống, từ sự cổ kính đến mức mục nát của không gian. Tiếng gầm rú của không gian đã biến mất, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, đến mức y có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh sáng âm dương từ Tiên Thiên Ấm Dương Đan vẫn còn phát ra, nhưng có vẻ yếu ớt hơn, như một ngọn nến nhỏ trong một hang động khổng lồ.
Y ngẩng đầu nhìn quanh. Trước mắt y là một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi thương. Những tàn tích của một nền kiến trúc khổng lồ, vượt xa mọi công trình mà y từng thấy, sừng sững trong một không gian vô định. Các cột đá cao vút, các mái vòm khổng lồ, những bức tường thành đổ nát, tất cả đều được làm từ một loại đá màu xám tro không rõ nguồn gốc, mang theo dấu vết của thời gian và những trận chiến kinh hoàng. Không có mặt trời, không có mặt trăng, chỉ có một thứ ánh sáng mờ ảo, yếu ớt phát ra từ chính những khối kiến trúc cổ xưa, từ những vết nứt trên các bức tường, từ những tinh thể lạ lẫm gắn sâu vào đá.
Không khí đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi của sự mục nát, của bụi bặm vĩnh cửu, và một chút gì đó sắc lạnh, như mùi kim loại rỉ sét. Linh khí ở đây không hề hỗn loạn như ở Trung Tâm Lăng Mộ Thần, mà là một dòng chảy trầm mặc, mang theo một năng lượng cổ xưa, u tối, như đã ngủ yên hàng triệu năm. Trình Vãn Sinh cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo y từ trong bóng tối, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Y biết, y đã bước vào một nơi mà thời gian đã ngừng trôi, một không gian bị lãng quên của vũ trụ.
Tiên Thiên Ấm Dương Đan trong tay y giờ đây không còn rung động dữ dội, mà chỉ phát ra một luồng sáng ổn định, như một chiếc la bàn đang chỉ hướng. Minh Trí Hồ Điệp vẫn lấp lánh trên trán y, không ngừng dò xét và phân tích năng lượng xung quanh. Trình Vãn Sinh hiểu rằng, hành trình thực sự mới chỉ bắt đầu. Nơi này ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn về Thượng Cổ Đại Chiến và Phong Ấn Thiên Ngoại. Tiên Thiên Ấm Dương Đan đã dẫn y đến đây, và Minh Trí Hồ Điệp sẽ giúp y giải mã những điều sắp tới. Y hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, sẵn sàng đối mặt với những thực thể hoặc di sản từ thời Thượng Cổ mà y sắp sửa gặp phải trong vùng đất hoang tàn này.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.