Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 403: Thiên Đan Hồi Ứng: Ám Lưu Thiên Ngoại
Trình Vãn Sinh đặt chân xuống một vùng đất hoàn toàn khác. Cảm giác đầu tiên là sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, một sự lạnh lẽo không đến từ nhiệt độ mà từ sự vắng lặng của sự sống, từ sự cổ kính đến mức mục nát của không gian. Tiếng gầm rú của không gian đã biến mất, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, đến mức y có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh sáng âm dương từ Tiên Thiên Ấm Dương Đan vẫn còn phát ra, nhưng có vẻ yếu ớt hơn, như một ngọn nến nhỏ trong một hang động khổng lồ.
Y ngẩng đầu nhìn quanh. Trước mắt y là một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy bi thương. Những tàn tích của một nền kiến trúc khổng lồ, vượt xa mọi công trình mà y từng thấy, sừng sững trong một không gian vô định. Các cột đá cao vút, các mái vòm khổng lồ, những bức tường thành đổ nát, tất cả đều được làm từ một loại đá màu xám tro không rõ nguồn gốc, mang theo dấu vết của thời gian và những trận chiến kinh hoàng. Không có mặt trời, không có mặt trăng, chỉ có một thứ ánh sáng mờ ảo, yếu ớt phát ra từ chính những khối kiến trúc cổ xưa, từ những vết nứt trên các bức tường, từ những tinh thể lạ lẫm gắn sâu vào đá.
Không khí đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi của sự mục nát, của bụi bặm vĩnh cửu, và một chút gì đó sắc lạnh, như mùi kim loại rỉ sét. Linh khí ở đây không hề hỗn loạn như ở Trung Tâm Lăng Mộ Thần, mà là một dòng chảy trầm mặc, mang theo một năng lượng cổ xưa, u tối, như đã ngủ yên hàng triệu năm. Trình Vãn Sinh cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo y từ trong bóng tối, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Y biết, y đã bước vào một nơi mà thời gian đã ngừng trôi, một không gian bị lãng quên của vũ trụ.
Tiên Thiên Ấm Dương Đan trong tay y giờ đây không còn rung động dữ dội, mà chỉ phát ra một luồng sáng ổn định, như một chiếc la bàn đang chỉ hướng. Minh Trí Hồ Điệp vẫn lấp lánh trên trán y, không ngừng dò xét và phân tích năng lượng xung quanh. Trình Vãn Sinh hiểu rằng, hành trình thực sự mới chỉ bắt đầu. Nơi này ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn về Thượng Cổ Đại Chiến và Phong Ấn Thiên Ngoại. Tiên Thiên Ấm Dương Đan đã dẫn y đến đây, và Minh Trí Hồ Điệp sẽ giúp y giải mã những điều sắp tới. Y hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, sẵn sàng đối mặt với những thực thể hoặc di sản từ thời Thượng Cổ mà y sắp sửa gặp phải trong vùng đất hoang tàn này.
Trình Vãn Sinh cẩn trọng bước đi, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như sợ làm xáo động sự yên tĩnh chết chóc nơi đây. Dưới chân y là lớp đất đá mục nát, lẫn lộn với những mảnh vỡ của gạch ngói và xương cốt hóa thạch không rõ niên đại. Cảnh vật xung quanh không hề tuân theo bất kỳ quy luật kiến trúc nào mà y từng biết. Những khối đá khổng lồ, có cái cao tới hàng trăm trượng, vươn lên giữa không gian mờ ảo một cách tùy tiện, tạo thành những hình thù kỳ dị, méo mó. Một số khối đá dường như bị cắt xẻ bởi một lưỡi dao vô hình, để lại những mặt phẳng nhẵn bóng nhưng đầy những vết nứt chằng chịt, như thể chúng đã phải chịu đựng một sức ép không tưởng.
“Đây là đâu? Không phải Cấm Địa Thần Mộ đơn thuần…” Trình Vãn Sinh thầm nhủ, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. “Đây là một mảnh vỡ của Thượng Cổ, bị phong ấn hoặc bị tách rời khỏi dòng thời gian?” Ý nghĩ đó khiến y rùng mình. Nếu đây là một không gian bị ngưng đọng, bị cắt lìa khỏi thế giới bên ngoài, vậy thì những gì y nhìn thấy chính là hình ảnh chân thực nhất của thời đại Thượng Cổ, của những trận chiến đã định hình nên Đại lục Huyền Hoang. Linh lực trong cơ thể y dao động bất thường, như thể đang cố gắng thích nghi với một áp lực vô hình nào đó. Nó không phải là áp lực từ sức mạnh, mà là áp lực từ sự hỗn loạn của các nguyên tố, từ sự đan xen của các quy tắc vũ trụ mà lẽ ra không nên tồn tại cùng nhau.
Minh Trí Hồ Điệp trên trán Trình Vãn Sinh đột nhiên tỏa sáng rực rỡ hơn, một vầng sáng xanh lam nhạt bao phủ lấy toàn thân y, như một chiếc kén bảo vệ. Y cảm nhận được một luồng năng lượng trấn an, thanh lọc mọi tạp niệm và sự nhiễu loạn đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí. “Minh Trí Hồ Điệp, hãy giúp ta,” y khẽ thì thầm, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy quyết đoán. “Nơi này quá hỗn loạn, ta cần sự tỉnh táo tuyệt đối.” Dưới ánh sáng của Hồ Điệp, những đường nét trên các khối kiến trúc dường như hiện rõ hơn, những ký tự cổ xưa ẩn hiện trên bề mặt đá xám tro. Chúng không phải là những ký tự đơn thuần, mà là những phù văn, những trận pháp đã phai mờ theo thời gian, nhưng vẫn còn lưu giữ một phần sức mạnh nguyên thủy.
Trình Vãn Sinh chậm rãi rút Tiên Thiên Ấm Dương Đan ra khỏi túi trữ vật. Ngay lập tức, viên đan dược trong lòng bàn tay y bắt đầu rung động nhè nhẹ, không còn là sự hỗn loạn như trước khi xuyên qua khe nứt, mà là một nhịp điệu đều đặn, như một trái tim đang đập. Ánh sáng âm dương từ viên đan dược trở nên rõ ràng hơn, hai luồng sáng đen trắng xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một thái cực đồ nhỏ xíu đang không ngừng xoay chuyển. Y cảm thấy một lực hút nhẹ nhàng từ phía trước, như thể viên đan dược đang muốn dẫn dắt y đến một nơi nào đó.
Cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó, nhưng không còn đáng sợ như ban đầu, mà chuyển thành một sự tò mò, một sự chờ đợi từ những thực thể vô hình. Y không vội vã, vẫn giữ nhịp độ chậm rãi, tinh tế quan sát từng thay đổi nhỏ nhất của môi trường. Y biết, trong những nơi như thế này, một bước sai lầm có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Linh khí ở đây tuy cổ xưa và trầm mặc, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả, như thể mỗi hạt linh khí đều chứa đựng hàng triệu năm lịch sử và những bi kịch đã xảy ra. Trình Vãn Sinh không phải là kẻ tìm kiếm danh vọng hay quyền lực, y chỉ muốn sống sót, và để làm được điều đó, y phải hiểu rõ kẻ địch, hiểu rõ môi trường, và quan trọng nhất là hiểu rõ chính bản thân mình.
Y tiếp tục bước đi, những tàn tích xung quanh dần dần thay đổi, từ những khối đá ngổn ngang thành những cấu trúc có tổ chức hơn, dù vẫn là những đổ nát. Những cây cầu đá khổng lồ, tưởng chừng như đã sụp đổ từ lâu, lại đột ngột xuất hiện, nối liền những hòn đảo đá lơ lửng giữa không gian. Không có trọng lực theo quy luật thông thường, những khối kiến trúc này trôi nổi một cách kỳ lạ, như những mảnh vỡ của một thế giới đã tan rã. Mùi kim loại rỉ sét trở nên nồng hơn, hòa lẫn với mùi của đá ẩm và một mùi hương đất cổ xưa mà y chưa từng ngửi thấy. Ánh sáng lập lòe giữa sáng và tối, như nhịp thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Trình Vãn Sinh không khỏi tự hỏi, liệu sinh vật đó có phải là chính không gian này, hay là thứ gì khác, một thứ mà y không thể hình dung? Y cảm thấy mình đang tiến sâu vào trái tim của một bí mật cổ xưa, một bí mật đã bị chôn vùi hàng triệu năm.
Khi y bước qua một vòm đá khổng lồ, cảnh tượng trước mắt khiến Trình Vãn Sinh phải sững sờ. Trước y là một tàn tích hùng vĩ hơn tất thảy những gì y đã thấy, dường như là một Thánh Điện cổ xưa bị xé nát. Nó không còn là những khối đá ngổn ngang, mà là một công trình kiến trúc có quy mô đáng kinh ngạc, dù giờ đây chỉ còn là cái bóng của vinh quang xưa cũ. Những bức tường thành cao vút, được chạm khắc tinh xảo với hình ảnh các chiến binh, thần linh và quái vật trong những trận chiến kinh thiên động địa, giờ đây chỉ còn là những mảng tường đổ nát, phủ đầy rêu phong và bụi thời gian. Những bức tượng thần linh, cao hàng chục trượng, đã sụp đổ thành từng mảnh vụn, nằm rải rác trên nền đất, nhưng vẫn còn toát lên vẻ uy nghiêm, bi tráng. Từng đường nét chạm khắc, từng chi tiết nhỏ trên các phù điêu đều kể về một nền văn minh đã đạt đến đỉnh cao của tu luyện và chiến tranh, một nền văn minh đã biến mất khỏi dòng lịch sử.
Trình Vãn Sinh cảm nhận được một luồng linh khí âm dương mạnh mẽ đang hội tụ tại trung tâm của Thánh Điện. Y chậm rãi tiến lại gần, bước qua những mảnh vỡ của cột đá và tượng thần. Tại đó, có một bệ đá nứt vỡ, được làm từ loại đá xám tro quen thuộc, nhưng bề mặt của nó lại phát ra một ánh sáng mờ ảo, huyền bí. Linh khí âm dương xoáy tròn trên bệ đá, tạo thành một dòng chảy vô hình nhưng có thể cảm nhận được bằng linh giác. Đây là một nơi đặc biệt, một nơi mà ngay cả thời gian và không gian cũng phải cúi đầu.
Tiên Thiên Ấm Dương Đan trong tay Trình Vãn Sinh đột nhiên rung động dữ dội, ánh sáng âm dương từ nó bùng lên mạnh mẽ. Trước sự ngạc nhiên của y, viên đan dược tách ra làm hai nửa hoàn hảo, một nửa đen tuyền như bóng đêm sâu thẳm, một nửa trắng tinh như ngọc thạch nguyên sơ. Hai nửa đan dược không bay xa, mà bắt đầu xoay tròn quanh nhau, tạo thành một vũ điệu âm dương hài hòa, phát ra ánh sáng rực rỡ và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chiếu rọi khắp Thánh Điện. Đây chính là trạng thái 'thành công mỹ mãn' mà y không ngờ tới. Nó không còn là một viên đan dược thông thường, mà đã trở thành một cặp vật dẫn, một cặp mắt nhìn thấu quy luật, một công cụ để tương tác với chính bản chất âm dương của không gian này.
“Nó… nó đã hoàn thành?” Trình Vãn Sinh không khỏi kinh ngạc, giọng nói nội tâm vang vọng trong đầu. “Không phải theo cách ta nghĩ, nhưng lại hoàn mỹ hơn! Nó không còn là đan dược, nó là một phần của quy luật âm dương ở nơi đây… Chẳng trách Thượng Quan Lăng lại coi trọng nó đến vậy.” Y nhớ lại những lời Thượng Quan Lăng từng nói về Tiên Thiên Ấm Dương Đan, về tiềm năng to lớn của nó, nhưng ngay cả cô ấy cũng không thể ngờ rằng nó sẽ đạt đến một cảnh giới như thế này. Nó không chỉ là sự kết tinh của linh dược, mà còn là sự thấu hiểu, sự dung hòa của bản chất âm dương vũ trụ.
Y cẩn thận đặt hai nửa Tiên Thiên Ấm Dương Đan lên bệ đá nứt vỡ. Ngay lập tức, hai nửa đan dược như nhận được một sự kêu gọi vô hình, chúng nhanh chóng hòa vào nhau, không phải để hợp nhất thành một viên, mà để tạo thành một luồng sáng chói lòa, quét khắp Thánh Điện. Luồng sáng đó không chỉ là ánh sáng vật lý, mà còn là một dòng chảy thông tin, một sợi dây vô hình liên kết Trình Vãn Sinh với những gì đã xảy ra tại đây, với những ký ức bị chôn vùi của Thánh Điện cổ xưa.
“Vùng đất này… những tàn tích này…” Trình Vãn Sinh cảm thấy một cảm giác nặng nề, một nỗi bi thương cổ xưa ập đến. “Chúng kể về một câu chuyện. Một câu chuyện mà Thượng Quan Lăng đã từng nhắc đến… Về những cường giả đã ngã xuống, về phong ấn, về Thiên Ngoại…” Y cảm thấy mình đang đứng trên ranh giới của một bí mật quá lớn, một bí mật có thể thay đổi hoàn toàn nhận thức của y về thế giới. Tiên Thiên Ấm Dương Đan không chỉ là chìa khóa mở cánh cửa đến nơi này, mà còn là công cụ để y giải mã những điều ẩn chứa bên trong. Linh Khí Khô Kiệt, sự suy yếu của Phong Ấn Thiên Ngoại, tất cả dường như đang dần hé lộ nguyên nhân sâu xa của chúng. Y biết, việc luyện thành công viên đan dược này không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một hành trình còn gian nan hơn rất nhiều. Minh Trí Hồ Điệp trên trán y vẫn phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, như một ngọn hải đăng giữa biển thông tin hỗn loạn.
Ngay khi Tiên Thiên Ấm Dương Đan đạt đến trạng thái hoàn mỹ, biến thành một luồng sáng âm dương rực rỡ trên bệ đá, một luồng thông tin khổng lồ và đau đớn đột ngột ập vào tâm trí Trình Vãn Sinh. Nó không phải là một thị kiến mờ ảo, cũng không phải là một lời thì thầm xa xăm. Đó là một sự xâm nhập trực tiếp, mạnh mẽ, như thể có một dòng thác lũ dữ dội đang cố gắng xé toạc mọi phòng bị tinh thần của y. Y cảm thấy não bộ mình như bị vò nát, rồi lại bị kéo căng ra, những hình ảnh, âm thanh, và cảm xúc đau khổ từ quá khứ xa xôi tràn ngập mọi giác quan.
Trong khoảnh khắc kéo dài vô tận đó, Trình Vãn Sinh thấy những hình ảnh rời rạc của một trận chiến kinh thiên động địa. Đó là một chiến trường không gian, nơi những vì sao vỡ nát, những hành tinh nổ tung. Hàng trăm, hàng ngàn cường giả siêu phàm, thân hình vĩ đại như núi cao, đấu tranh với những thực thể quái dị, bóng tối và ánh sáng giao tranh không ngừng. Y thấy những tuyệt kỹ hủy thiên diệt địa, những pháp bảo cổ xưa va chạm, tạo ra những cơn sóng xung kích đủ sức san phẳng cả một tinh hệ. Những cường giả, những người mà chỉ cần một cái tên cũng đủ để chấn động cả Đại lục Huyền Hoang, đã ngã xuống như những chiếc lá mùa thu, máu nhuộm đỏ không gian, linh hồn tan biến vào hư vô.
Và rồi, y thấy Phong Ấn. Một phong ấn khổng lồ, được tạo ra từ sự hy sinh của vô số sinh linh, từ ý chí kiên cường của những người còn sống sót sau thảm họa. Nó không phải là một kết cấu vật chất, mà là một bức tường năng lượng, một hàng rào ý chí, ngăn cách hai thế giới, hai chiều không gian. Phong ấn đó rực sáng với những phù văn cổ xưa, nhưng cũng đã mang đầy những vết nứt, những vết thương chí mạng.
Nhưng đáng sợ hơn cả những hình ảnh bi tráng đó, Trình Vãn Sinh cảm nhận được một luồng năng lượng đen tối, cổ xưa, to lớn đến mức khó tin. Nó không phải là linh khí, mà là một thứ gì đó hoàn toàn khác, một loại năng lượng chứa đầy sự hủy diệt và thù hận, một ý chí tuyệt đối muốn xé nát mọi thứ. Luồng năng lượng đó, như một con quái vật vô hình, đang không ngừng va đập vào phong ấn, mỗi cú va chạm đều tạo ra một tiếng gầm thét dữ dội trong tâm trí y, một âm thanh hỗn loạn như hàng vạn linh hồn đang gào khóc. Nó tìm cách phá vỡ phong ấn, tìm cách xâm nhập vào thế giới của y.
“Đây là… đây là luồng năng lượng tà ác mà Thượng Quan Lăng đã cảnh báo!” Trình Vãn Sinh ôm đầu quằn quại, cơn đau đớn lan truyền khắp toàn thân, không chỉ là thể xác mà còn là linh hồn. “Nó… nó đang tấn công phong ấn!” Cảm giác này không phải là một thị kiến mơ hồ, mà là một cảm nhận trực tiếp, rõ ràng, như thể anh đang ở ngay đó, chứng kiến sự việc xảy ra, cảm nhận được từng rung động của luồng năng lượng tà ác đó.
Minh Trí Hồ Điệp trên trán y đột nhiên phát sáng cực độ, vầng sáng xanh lam bao phủ lấy y càng lúc càng đậm đặc, như một tấm lá chắn vững chắc. Những phù văn cổ xưa trên Hồ Điệp bừng sáng, tạo thành một ma trận tinh thần, cố gắng đẩy lùi sự xâm nhập của luồng thông tin hỗn loạn. Trình Vãn Sinh cảm thấy như có hàng ngàn con dao đang rạch vào tâm trí mình, nhưng nhờ có Minh Trí Hồ Điệp, y vẫn giữ được một phần lý trí, cố gắng ghi nhớ mọi thông tin, mọi cảm giác về luồng năng lượng tà ác đó. Nó quen thuộc một cách đáng sợ, như thể y đã từng cảm nhận nó ở đâu đó, nhưng không phải là một ký ức rõ ràng, mà là một cảm giác tiềm thức.
“Cái Phong Ấn Thiên Ngoại mà mọi người nói… nó đang bị phá vỡ…” Giọng nói nội tâm của Trình Vãn Sinh đầy hoảng sợ, nhưng y vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, phân tích. “Và luồng năng lượng này… nó quen thuộc một cách đáng sợ… Nó có liên quan đến Âm Dương Tôn Giả, Hắc Diện Thần Tướng, hay là khởi nguồn của tất cả?” Y nhận ra rằng, sự suy yếu của Phong Ấn Thiên Ngoại không phải là một nguy cơ xa vời mà là một sự kiện đang diễn ra, ngay lúc này, và y đang ở ngay trung tâm của nó. Luồng năng lượng tà ác này có lẽ chính là nguồn gốc sức mạnh của Âm Dương Tôn Giả và Hắc Diện Thần Tướng, hoặc một thế lực lớn hơn đứng đằng sau chúng, một thế lực từ Thiên Ngoại.
Nỗi sợ hãi cái chết tột độ gào thét trong y. Bản năng sinh tồn mách bảo y hãy chạy trốn, hãy rời khỏi nơi nguy hiểm này ngay lập tức. Nhưng cùng lúc đó, gánh nặng của kiến thức và trách nhiệm mới đè nặng lên vai y. Y không phải là một anh hùng ôm mộng bá chủ, y chỉ là một kẻ muốn sống sót. Nhưng để sống sót, liệu y có thể nhắm mắt làm ngơ trước mối đe dọa đang hủy diệt cả thế giới? Tiên Thiên Ấm Dương Đan, giờ đây không chỉ là dược liệu mà là chìa khóa để hiểu và có thể tương tác với Phong Ấn Thiên Ngoại, đã biến y thành một nhân vật không thể trốn tránh trong cuộc chiến này. Bản chất thực sự của sự kiện 'Linh Khí Khô Kiệt' có lẽ liên quan trực tiếp đến sự tổn thương của Phong Ấn Thiên Ngoại hoặc việc duy trì nó. Y hiểu, mình không thể chạy trốn.
Cơn đau dần lắng xuống, những hình ảnh hỗn loạn tan biến, nhưng cảm giác nặng nề, sự ghê tởm của luồng năng lượng tà ác vẫn còn đọng lại trong tâm trí Trình Vãn Sinh. Y buông tay, đứng thẳng dậy, đôi mắt nâu sẫm giờ đây không còn sự hoảng loạn, mà thay vào đó là một sự kiên định đến đáng sợ. Y đã nhìn thấy, đã cảm nhận được mối hiểm nguy thực sự. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Trình Vãn Sinh biết, để sống sót, đôi khi phải đối mặt với những cơn ác mộng lớn nhất. Y hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua Thánh Điện đổ nát. Y không biết mình sẽ tìm thấy gì tiếp theo, nhưng y biết, y sẽ không dừng lại.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.