Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 406: Hắc Diện Giáng Lâm: Đòn Kép Đánh Úp, Vãn Sinh Rút Lui
Khi Trình Vãn Sinh đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt bức tường đá lạnh lẽo, một luồng năng lượng thần thánh mạnh mẽ, tinh khiết nhưng cũng vô cùng cổ xưa, lập tức ập thẳng vào cơ thể y. Đó không phải là một đòn tấn công, mà là một dòng chảy thông tin khổng lồ, dữ dội đến mức gần như xé toạc tâm trí y. Y cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một cơn bão ký ức, một xoáy nước thời gian cuồn cuộn không ngừng. Từng mảnh vỡ hình ảnh, âm thanh và cảm xúc từ một quá khứ xa xăm chưa từng biết đến liên tục xẹt qua, va đập vào nhau trong ý thức y, tạo nên một sự hỗn loạn đến khó tin.
Minh Trí Hồ Điệp trên trán y, vốn đã phát sáng yếu ớt, giờ đây bỗng nhiên bùng lên một thứ ánh sáng xanh lam rực rỡ đến chói mắt, tỏa ra một vầng hào quang dịu nhẹ bao phủ lấy đầu y. Ánh sáng ấy không chỉ mang lại cảm giác thanh khiết, mà còn như một tấm lưới vô hình, thu gom, sắp xếp và lọc bỏ những tạp âm trong dòng thông tin cuồn cuộn. Nhờ có nó, Trình Vãn Sinh không bị tâm ma phản phệ, cũng không bị dòng chảy quá khứ nhấn chìm hoàn toàn. Y vẫn giữ được một phần lý trí, đủ để tiếp nhận và phân tích, dù toàn thân vẫn run rẩy bần bật như một kẻ trúng phong.
Trước mắt y, những cảnh tượng kinh hoàng của Thượng Cổ Đại Chiến hiện lên sống động như thật. Y thấy một thế giới rực rỡ, tràn đầy sinh khí, nơi các nền văn minh tu tiên đạt đến đỉnh cao huy hoàng. Nhưng rồi, từ những vết nứt không gian đen kịt như mực, những sinh vật gớm ghiếc, dị hợm, với thân thể xương xẩu và đôi mắt đỏ ngầu, bắt đầu tràn vào. Chúng mang theo thứ tà khí kinh tởm, gặm nhấm sự sống, biến mọi thứ thành tro tàn. Tiếng gầm thét ghê rợn của chúng hòa lẫn với tiếng kêu bi thương của những sinh linh vô tội, tiếng vỡ vụn của pháp bảo và tiếng nổ rung trời lở đất của các công pháp. Y cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của những người dân, sự tuyệt vọng của các vị anh hùng khi đối mặt với một kẻ thù không thể đánh bại, một mối hiểm họa đến từ Thiên Ngoại.
Y thấy những cường giả tuyệt thế, những vị Tiên Đế, Thần Tôn, bất chấp sinh tử, hợp sức chống lại lũ ác ma. Họ là những người đã từng đứng trên đỉnh cao của Đại Đạo, nay lại phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, máu nhuộm đỏ cả một vùng tinh không. Y nghe thấy tiếng rên rỉ, tiếng thét tuyệt vọng của họ khi nhận ra sự hy sinh của mình có lẽ chỉ là vô vọng. Rồi sau đó, một ý chí vĩ đại, một sức mạnh tổng hợp từ vô số linh hồn đã cùng nhau dựng nên một Phong Ấn khổng lồ, một bức tường vô hình ngăn cách thế giới này với sự hủy diệt từ bên ngoài. Đó là một công trình vĩ đại, được xây dựng bằng xương máu, linh hồn và cả vận mệnh của vô số sinh linh, một lời thề nguyền vĩnh cửu để bảo vệ sự sống. Thánh Điện Hư Không này, y chợt hiểu ra, chính là một phần của hệ thống Phong Ấn đó, một "trái tim" đập trong lồng ngực của cả một thế giới, nơi lưu giữ những bí mật và sức mạnh để duy trì sự cân bằng mong manh.
“Thì ra đây là… nguồn gốc của Phong Ấn. Và giọng nói đó… của ai?” Trình Vãn Sinh thầm thì trong tâm trí, dù không hề phát ra âm thanh. Y nhớ lại cảm giác quen thuộc đến rợn người, cái cảm giác như y đã từng ở đây, hoặc có một mối liên hệ sâu sắc với nó. Tiên Thiên Ấm Dương Đan trong tay y vẫn không ngừng rung động, ánh sáng đen trắng xen kẽ luân chuyển, như một phần của chính Phong Ấn đang hồi đáp lại lời kêu gọi của quá khứ. Nó không chỉ là một đan dược, mà còn là một chìa khóa, một cầu nối.
Thông tin tiếp tục đổ về, không chỉ là quá khứ, mà còn là hiện tại. Y thấy Phong Ấn đang suy yếu, những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên bức tường vô hình vĩ đại. Năng lượng thần thánh trong Thánh Điện cũng đang dần cạn kiệt, các trận pháp cổ xưa đã từng mạnh mẽ như núi lửa, nay chỉ còn âm ỉ như tàn tro. Mối đe dọa từ Thiên Ngoại chưa bao giờ biến mất, chúng chỉ đang chờ đợi thời cơ, chờ đợi Phong Ấn tan vỡ. Và một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng y khi y nhận ra, Âm Dương Tôn Giả và những kẻ như hắn, đang cố gắng đẩy nhanh quá trình đó, phá hủy Phong Ấn từ bên trong.
Minh Trí Hồ Điệp vẫn kiên trì lọc bỏ, giúp y tổng hợp. Trình Vãn Sinh, một kẻ luôn đặt sự sống sót lên hàng đầu, giờ đây lại bị đẩy vào một vị trí mà y chưa từng nghĩ tới. Y không phải là thiên tài, không phải là anh hùng, y chỉ là Trình Vãn Sinh, một tạp dịch ngoại môn may mắn sống sót. Nhưng cái giá của sự sống sót, đôi khi, lại là gánh vác cả một gánh nặng của thiên hạ. Y cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, nặng hơn bất kỳ ngọn núi nào y từng thấy, nặng hơn bất kỳ trách nhiệm nào y từng đối mặt. "Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai," y tự nhủ, nhưng giờ đây, y lại thấy mình đang đứng trước một sứ mệnh vĩ đại, một sứ mệnh mà y không hề mong muốn. Sự hiểu biết này có ý nghĩa gì đối với sự sống còn của y? Hay nó chỉ là một lời nguyền, đẩy y vào con đường chết?
Y vẫn đang chìm đắm trong dòng chảy ký ức và thông tin, tâm trí vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái bán hôn mê. Minh Trí Hồ Điệp vẫn tỏa sáng rực rỡ, bảo vệ và thanh lọc, nhưng ngay cả nó cũng không thể hoàn toàn che chắn cho y khỏi một sự thay đổi đột ngột trong không gian.
Bỗng nhiên, một âm thanh chói tai, như tiếng một tấm lụa khổng lồ bị xé toạc, vang vọng khắp Thánh Điện Hư Không. Đó là một âm thanh không thuộc về thế giới này, một âm thanh của sự hủy diệt và hỗn loạn. Trình Vãn Sinh, dù vẫn còn đang choáng váng, nhưng bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào cốt tủy y lập tức khiến y tỉnh táo trở lại. Đôi mắt y chợt mở to, ánh nhìn sắc bén ngay lập tức quét qua không gian.
Trên trần Thánh Điện, nơi vốn được bao phủ bởi những họa tiết thần bí và pháp trận cổ xưa, một vết nứt đen kịt, khổng lồ bất ngờ xuất hiện. Nó không phải là một khe hở bình thường, mà là một vết thương hở toác trên tấm màn không gian, từ đó cuồn cuộn trào ra một thứ hắc khí nồng đặc, mang theo mùi tanh tưởi của tử vong và sự mục nát, hoàn toàn đối lập với năng lượng thanh khiết của Thánh Điện.
Từ vết nứt đó, một thân ảnh cao lớn, vạm vỡ, như một ngọn núi đen sừng sững, chậm rãi bước ra. Đó chính là Hắc Diện Thần Tướng, kẻ mang theo tà khí ngút trời mà Trình Vãn Sinh đã từng cảm nhận. Hắn mặc một bộ giáp đen nặng nề, cũ kỹ, nhưng mỗi bước chân đều tạo ra một cảm giác áp lực nặng nề, như thể hắn đang giẫm đạp lên cả không gian và thời gian. Khuôn mặt hắn đen sạm, dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái, lập tức khóa chặt Trình Vãn Sinh bằng một ánh nhìn đầy sát khí. Toàn thân hắn bao phủ bởi thứ hắc khí cuồn cuộn, u ám, khiến không gian xung quanh như bị vặn vẹo, méo mó. Không khí trong Thánh Điện, vốn thanh khiết và linh thiêng, giờ đây bị ô nhiễm bởi sự hiện diện của hắn, trở nên nặng nề và khó thở.
Hắc Diện Thần Tướng không nói một lời. Hắn không cần. Sự hiện diện của hắn đã là một lời tuyên chiến. Hắn chỉ giơ bàn tay to lớn, đen sạm lên. Ngay lập tức, từ lòng bàn tay hắn, hàng loạt tà ấn đen kịt, mỗi ấn ký đều mang theo một luồng sức mạnh hủy diệt khủng khiếp, như những mũi tên độc, lao thẳng tới Trình Vãn Sinh với tốc độ kinh hồn. Chúng không chỉ là những đòn tấn công vật lý, mà còn mang theo một thứ năng lượng ăn mòn linh hồn, khiến cả không gian như bị đông cứng lại.
Cùng lúc đó, Trình Vãn Sinh cảm thấy một áp lực vô hình khác, mạnh mẽ không kém, bất ngờ ập đến từ phía xa, từ nơi mà y không thể nhìn thấy, nhưng cảm nhận được sự tồn tại của nó. Đó là một thứ khí tức quen thuộc đến rợn người, mang theo sự tà ác và mưu mô mà y đã từng đối mặt. “Âm Dương Tôn Giả!” Cái tên đó chợt lóe lên trong đầu y.
Trình Vãn Sinh lập tức hiểu ra. Đây không phải là một cuộc chạm trán ngẫu nhiên. Đây là một đòn tấn công kép, có sự phối hợp hoặc lợi dụng lẫn nhau giữa Hắc Diện Thần Tướng và Âm Dương Tôn Giả. Một kẻ tấn công trực diện bằng sức mạnh hủy diệt, kẻ còn lại tạo áp lực từ xa, có thể là để khóa chặt đường lui của y, hoặc để lợi dụng sự hỗn loạn mà Hắc Diện Thần Tướng gây ra để tấn công một điểm yếu nào đó của Phong Ấn mà y vừa mới tiếp cận. Mục tiêu của chúng không chỉ là y, mà còn là thứ Phong Ấn mà y đang cố gắng tìm hiểu, một sự trùng hợp đến rợn người.
Các tà ấn đen kịt đã đến gần. Trình Vãn Sinh không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Bản năng mách bảo y rằng đây là một đòn chí mạng, và y không thể đối đầu trực diện. Minh Trí Hồ Điệp trên trán y bỗng chốc tỏa ra ánh sáng xanh lam mạnh hơn nữa, tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố bao quanh đầu y, chống lại sự ăn mòn của tà khí. Viên Tiên Thiên Ấm Dương Đan trong tay y cũng phát ra một luồng khí đen trắng cuồn cuộn, tự động tạo thành một tấm chắn mỏng trước ngực, cố gắng hấp thụ và hóa giải một phần sức mạnh của tà ấn.
“Đòn tấn công này… không chỉ của hắn! Âm Dương Tôn Giả đang lợi dụng hắn sao? Ta không thể đối đầu trực diện!” Trình Vãn Sinh thầm gầm lên trong tâm trí. Y cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua lớp phòng ngự của Tiên Thiên Ấm Dương Đan, các tà ấn mang theo sức mạnh hủy diệt đã va chạm vào y, dù không trực tiếp xuyên thủng, nhưng đã gây ra một cú sốc lớn, khiến y lùi lại mấy bước, suýt nữa ngã khuỵu. Cảm giác lạnh lẽo và ăn mòn của tà khí bắt đầu xâm nhập vào cơ thể y. Minh Trí Hồ Điệp rung động mạnh mẽ, ánh sáng xanh lam nhấp nháy liên hồi, cho thấy nó cũng đang chịu đựng một áp lực cực lớn.
Trình Vãn Sinh nhanh chóng quét mắt một vòng, đánh giá tình hình. Sức mạnh của Hắc Diện Thần Tướng là quá lớn, và còn có thêm sự can thiệp từ Âm Dương Tôn Giả. Nếu y cố chấp đối đầu, y chắc chắn sẽ chết. Y đã từng nói, “Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ.” Và nghệ sĩ thì không bao giờ lao đầu vào chỗ chết một cách vô ích. Y cần thời gian, cần thông tin, không phải một cuộc chiến không cân sức.
Ngay lập tức, một quyết định được hình thành trong đầu Trình Vãn Sinh. Y sẽ không chiến đấu. Y sẽ rút lui.
Trình Vãn Sinh không hề chần chừ một giây nào. Ngay khi luồng tà ấn đầu tiên va chạm vào lớp phòng ngự của mình, y đã lập tức đưa ra quyết định. Đối mặt với Hắc Diện Thần Tướng và một áp lực vô hình đến từ Âm Dương Tôn Giả, y biết mình không có cơ hội. Sự hèn nhát ư? Có lẽ. Nhưng đối với Trình Vãn Sinh, đó là sự khôn ngoan, là bản năng sinh tồn đã giúp y sống sót qua bao nhiêu hiểm nguy. “Không phải lúc để anh hùng. Sống sót mới là ưu tiên hàng đầu. Ta cần th��ng tin, không phải một cái chết vô ích.” Y tự nhủ, giọng nội tâm kiên định đến lạ.
Y không quay lưng bỏ chạy một cách hoảng loạn. Thay vào đó, Trình Vãn Sinh tận dụng những kiến thức vừa mới hấp thụ được về cấu trúc của Thánh Điện, cùng với khả năng quan sát nhạy bén đã trở thành bản năng thứ hai. Y lùi lại, nhưng không phải theo đường thẳng. Y lao mình vào một hành lang hẹp bên cạnh, nơi những bức tường đá cổ kính với các pháp trận đã mờ nhạt. Y di chuyển nhanh như một cái bóng, thân pháp linh hoạt đến khó tin, luồn lách qua những cột đá đổ nát, những tảng đá vụn chất chồng, và cả những luồng năng lượng hỗn loạn vẫn còn sót lại từ cuộc chiến cổ xưa. Mỗi bước chân của y đều có tính toán, không một động tác thừa.
Hắc Diện Thần Tướng không hề dừng lại. Hắn gầm gừ một tiếng trầm thấp, đầy uy hiếp, như tiếng sấm rền từ sâu thẳm địa ngục. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn dán chặt vào bóng lưng Trình Vãn Sinh, và hắn lập tức truy đuổi. Mỗi bước chân của hắn đều khiến mặt đất rung chuyển, những bức tường đá cổ xưa vốn đã yếu ớt càng thêm vỡ vụn. Hắn không quan tâm đến những chướng ngại vật. Một cú vung đại phủ đen kịt, một luồng hắc khí cuộn trào, và những cột đá, những tảng đá khổng lồ đều tan biến thành bụi mịn, mở ra một con đường thẳng tắp đầy hủy diệt. Tiếng đổ vỡ, tiếng gầm thét của Hắc Diện Thần Tướng vang vọng khắp Thánh Điện, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn.
Trình Vãn Sinh không hoảng sợ. Y đã quen với những tình huống ngàn cân treo sợi tóc. Y liên tục thay đổi hướng, sử dụng những lối đi khuất, những ngóc ngách mà Hắc Diện Thần Tướng với thân hình khổng lồ và sức mạnh hủy diệt lại khó lòng xuyên qua. Minh Trí Hồ Điệp trên trán y phát ra ánh sáng xanh lam nhấp nháy liên hồi, không ngừng chỉ dẫn y đến những con đường ít nguy hiểm hơn, hoặc những điểm yếu trong sự truy đuổi của Thần Tướng. Có lúc, nó còn hướng y đến những pháp trận phụ đã suy yếu trên tường. Trình Vãn Sinh không ngần ngại, y tung ra một luồng linh lực mỏng manh, cố tình kích hoạt những trận pháp đó. Dù chúng không còn đủ sức mạnh để gây hại cho Hắc Diện Thần Tướng, nhưng đủ để tạo ra những chướng ngại vật nhỏ, những luồng năng lượng hỗn loạn bất ngờ, làm chậm bước chân của hắn dù chỉ trong tích tắc.
“Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy,” Trình Vãn Sinh tự nhủ. Y không gục ngã, y chỉ đang lùi lại để tìm một vị trí tốt hơn. Y cảm nhận được áp lực của Hắc Diện Thần Tướng đang ngày càng gần, hơi thở của tà khí phả vào gáy y. Cú sốc từ các tà ấn ban đầu vẫn còn khiến cơ thể y đau nhức, linh lực trong đan điền cũng bị hao tổn không ít. Nhưng y không thể dừng lại.
Y lao qua một dãy hành lang tối tăm, nơi ánh sáng từ Minh Trí Hồ Điệp trở thành nguồn sáng duy nhất. Y nghe thấy tiếng đại phủ của Hắc Diện Thần Tướng phá hủy vách đá ngay sau lưng mình, tạo ra một cơn chấn động mạnh. Y cảm nhận được sự giận dữ tột độ của Hắc Diện Thần Tướng, một cơn thịnh nộ không thể kiềm chế. Hắn không hiểu tại sao một tên tu sĩ yếu ớt như y lại có thể thoát khỏi sự truy đuổi của hắn.
Trình Vãn Sinh nhìn về phía trước, Minh Trí Hồ Điệp vẫn kiên trì chỉ dẫn. Y thấy một khe hở nhỏ, không phải là một lối đi bình thường, mà giống như một vết nứt tự nhiên trên vách đá, bị che khuất bởi những mảnh vụn và tàn tích của Thánh Điện. Khe hở đó phát ra một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi của đất đá ẩm ướt và một thứ năng lượng xa lạ. “Đây là lối thoát sao?” Y nghĩ thầm.
Không chút do dự, Trình Vãn Sinh lao mình vào khe hở đó. Thân hình y không quá cao lớn, hơi gầy, nên y có thể luồn lách qua được. Y cảm nhận được sự chật chội, lạnh lẽo, và cảm giác như đang rơi tự do trong một khoảng khắc. Phía sau y, tiếng gầm thét của Hắc Diện Thần Tướng trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết, khi hắn nhận ra con mồi đã thoát khỏi tầm mắt. Hắn vung đại phủ liên tục, cố gắng mở rộng khe hở, nhưng khe hở đó dường như được tạo ra bởi một cơ chế tự nhiên hoặc một pháp trận ẩn giấu, rất khó để phá hủy hoàn toàn.
Trình Vãn Sinh tiếp tục trượt xuống trong bóng tối, cảm giác như mình đang bị nuốt chửng bởi một vực sâu không đáy. Minh Trí Hồ Điệp vẫn kiên định phát sáng, như một ngọn hải đăng trong màn đêm vô tận, giúp y giữ vững tâm trí và định hướng. Y không biết mình sẽ bị đưa đến đâu, nhưng y biết mình đã thoát khỏi Hắc Diện Thần Tướng. Tạm thời.
Cái giá của sự sống sót, đôi khi, là gánh vác cả một gánh nặng của thiên hạ. Và y, Trình Vãn Sinh, một nghệ sĩ của sự sống sót, không thể nào từ chối bản năng sinh tồn đã đưa y đến đây, đến nơi mà vận mệnh đã chờ đợi. Cuộc hành trình vào sâu hơn bí mật của Phong Ấn Thiên Ngoại, vào sâu hơn chính bản thân y, mới thực sự bắt đầu. Nhưng trước hết, y phải tìm cách thoát khỏi nơi tối tăm và xa lạ này, và tìm hiểu xem, sau cánh cửa của Thánh Điện Hư Không, điều gì đang chờ đợi một kẻ đã lỡ chân chạm vào bí mật của thế giới. Y không biết mình đang rơi về đâu, chỉ biết rằng hành trình của sự sống sót vẫn chưa kết thúc.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.