Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 414: Hạt Giống Trong Bóng Tối: Củng Cố và Gieo Mầm
Trong hang động sâu thẳm của U Minh Cốc, màn đêm buông xuống còn u ám hơn thảy những nơi khác trên Thiên Nguyên Giới, nơi mà ánh sáng linh khí dường như cũng bị nuốt chửng bởi thứ âm khí nồng đặc, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng gió hú ma quái lượn lờ qua những vách đá lởm chởm, mang theo những tiếng rên rỉ yếu ớt như từ vô vàn linh hồn bị giam cầm. Từng giọt nước nhỏ đều đặn từ nhũ đá xuống vũng nước đen ngòm dưới đáy hang, tạo nên một âm thanh đơn điệu, gõ nhịp vào không gian tĩnh mịch, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và rợn người. Mùi tử khí, mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa lẫn với mùi đất ẩm mốc và chút máu khô còn vương lại từ những vết thương chưa lành, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, quấn lấy từng hơi thở.
Ma Tôn Huyết Hải, thân hình vẫn sừng sững như một pho tượng đá giữa bóng tối, nhưng khuôn mặt góc cạnh của hắn giờ đây hiện rõ vẻ mệt mỏi, dù ánh mắt vẫn rực lửa ý chí. Hắn khoanh chân tĩnh tọa trên một phiến đá lạnh lẽo, hắc bào đã rách nát ở vài chỗ, lộ ra những vết thương sâu hoắm đang âm ỉ phát ra linh quang yếu ớt của linh dược. Hắn đang vận chuyển công pháp, cố gắng phục hồi nguyên khí bị tổn thương nghiêm trọng sau cuộc tuyên cáo bi tráng trên Vọng Tiên Đài và những đợt phản công tinh vi của Thiên Đạo. Mỗi hơi thở của hắn đều nặng nề, như mang theo gánh nặng của cả một thế giới đang ngủ mê. Hắn cảm nhận được sự xâm nhập của những luồng năng lượng kỳ dị, không phải là sát khí hay linh lực, mà là một thứ sức mạnh vô hình, len lỏi vào tâm thức, cố gắng bóp méo ý chí, gieo rắc những hạt giống ngờ vực ngay cả trong cõi linh hồn hắn. "Thiên Đạo không chỉ muốn diệt thân ta, mà còn muốn bóp méo ý chí của chúng ta," hắn khàn khàn nói, giọng nói vang vọng trong hang động, mang theo sự trầm tư sâu sắc. Hắn biết rõ, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của niềm tin, của sự thật, một cuộc chiến mà kẻ thù không ngừng tấn công vào nền tảng của ý thức.
Cách đó không xa, Trận Pháp Lão Tổ đang cẩn trọng thao túng Thiên Địa Quy Tắc Kính. Chiếc gương cổ xưa phản chiếu những hình ảnh méo mó của linh mạch xung quanh, những luồng năng lượng dị thường vẫn còn âm ỉ sau những dị tượng mà Thiên Đạo đã giáng xuống. Gương mặt già nua của ông với những nếp nhăn hằn sâu càng thêm trầm trọng dưới ánh sáng mờ ảo màu xanh lục từ chiếc kính. Đôi mắt tinh anh của ông lấp lánh sự tính toán, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Ông liên tục mân mê một chiếc quạt được khắc đầy các phù văn cổ, tựa hồ đang cố gắng giải mã một mật mã tối cổ của vũ trụ. "Các dị tượng này không chỉ là ảo ảnh. Chúng tấn công vào tâm thức, gieo rắc sự sợ hãi và nghi ngờ. Chúng ta cần một cách để phá giải," ông trầm giọng nói, âm thanh khô khốc như tiếng lá khô chạm vào đá, nhưng lại chứa đựng sự uyên bác và kiên định. Ông đã dành cả đời để nghiên cứu các quy tắc vận hành của Thiên Nguyên Giới, và giờ đây, ông nhận ra rằng những quy tắc đó đang bị thao túng một cách tàn nhẫn, không phải bởi một thế lực ngoại lai, mà bởi chính ý chí tối cao của thế giới này.
Lâm Tinh Nguyệt, dáng người nhỏ nhắn, đáng yêu, với đôi mắt to tròn lấp lánh như tinh tú, đang ngồi nép mình vào một góc hang, mái tóc dài màu xanh lá cây nhạt điểm xuyết những bông hoa nhỏ tự nhiên, giờ đây cũng có vẻ héo úa dưới bầu không khí khắc nghiệt. Nàng nắm chặt một thanh kiếm ngắn, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách tối tăm của hang động. Dù còn trẻ, nhưng nàng đã sớm nhận ra sự giả dối của Thiên Đạo, và lòng tin của nàng vào 'Con đường Độc Lập' kiên định như những gốc cổ thụ bám rễ sâu vào lòng đất. "Chúng ta sẽ không lùi bước, Ma Tôn. Hạt giống đã gieo, giờ là lúc chúng ta phải bảo vệ nó," giọng nàng trong trẻo nhưng đầy quả cảm, như tiếng suối reo giữa rừng khuya, mang theo một tia hy vọng mỏng manh. Nàng tin rằng, dù cho Thiên Đạo có mạnh mẽ đến đâu, nó cũng không thể dập tắt được khát vọng tự do đã nảy mầm trong lòng người.
Bàng Hổ, thân hình cường tráng, vạm vỡ như một ngọn tháp nhỏ, đứng chắn trước lối vào hang động, đôi mắt trung thực và thiện lương của hắn giờ đây phủ một lớp sương mù của sự lo lắng. Hắn nắm chặt cây búa chiến trong tay, cơ bắp cuồn cuộn căng cứng dưới lớp y phục vải thô. Hắn im lặng lắng nghe, giọng nói ồm ồm, to rõ của hắn chỉ thốt ra khi cần thiết, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của sự trung thành tuyệt đối. Hắn không hiểu hết những lý lẽ sâu xa về Thiên Đạo hay 'Con đường Độc Lập', nhưng hắn tin tưởng Ma Tôn Huyết Hải, tin vào sự thật mà hắn đã chứng kiến. Cái cảm giác bị lừa dối, bị thao túng đã khắc sâu vào tâm trí hắn, biến sự phẫn nộ thành một ngọn lửa bảo vệ kiên cường. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng hắn thề sẽ dùng cả mạng sống để bảo vệ những gì Ma Tôn đã tuyên cáo, bảo vệ những người đã tin vào con đường này.
Không khí trong hang động căng như dây đàn. Nỗi sợ hãi vô hình từ các dị tượng của Thiên Đạo vẫn còn âm ỉ, cố gắng len lỏi vào tâm trí từng người. Mỗi tiếng gió hú, mỗi tiếng nước nhỏ giọt đều như một lời nhắc nhở về sự hiện diện không ngừng của kẻ thù. Nhưng trong sự u ám đó, một ngọn lửa kiên định vẫn cháy, ngọn lửa của ý chí tự do, của khát vọng tìm kiếm một chân lý không bị bóp méo. Ma Tôn Huyết Hải, Trận Pháp Lão Tổ, Lâm Tinh Nguyệt và Bàng Hổ, mỗi người một vai trò, một tâm trạng, nhưng đều chung một mục tiêu: sống sót, và gieo mầm hy vọng. Họ biết rằng, họ đang đứng trên lằn ranh mong manh giữa sự tồn vong và diệt vong, giữa ánh sáng của chân lý và bóng tối của sự dối trá.
***
Khi những tia sáng đầu tiên của buổi bình minh len lỏi qua sương mù dày đặc, chiếu rọi chút ánh sáng xanh lục, tím đen vào U Minh Cốc, Ma Tôn Huyết Hải đã thu công, vết thương dù chưa lành hẳn nhưng đã ổn định hơn rất nhiều. Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm như biển máu nhưng giờ đây lại tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Hắn nhìn Trận Pháp Lão Tổ, người đã thức trắng đêm để phân tích các luồng dị tượng.
"Trận Pháp Lão Tổ, kế hoạch của chúng ta là gì?" Ma Tôn Huyết Hải hỏi, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, chiến đấu trực diện là tự sát. Thiên Đạo không chỉ có sức mạnh vô biên, mà còn có khả năng thao túng cả nhận thức và niềm tin của vạn vật.
Trận Pháp Lão Tổ đặt Thiên Địa Quy Tắc Kính xuống, những nếp nhăn trên trán ông dường như càng sâu hơn. Ông trải một tấm bản đồ Thiên Nguyên Giới cũ kỹ lên phiến đá phẳng, ngón tay gầy gò chỉ vào những điểm sáng lờ mờ trên bản đồ, tượng trưng cho những thành trì lớn, những linh mạch trọng yếu. "Thiên Đạo đang lợi dụng nỗi sợ hãi và niềm tin mù quáng. Nó không tấn công chúng ta bằng lôi kiếp hủy diệt, mà bằng sự biến dạng của thực tại, bằng những tiếng thì thầm trong tâm trí, bằng sự hoang mang trong lòng người. Chúng ta không thể chiến đấu bằng vũ lực lúc này. Chúng ta phải chiến đấu bằng ý chí và sự thật." Giọng ông trầm lắng, mỗi từ đều mang sức nặng của trí tuệ và kinh nghiệm. "Mục tiêu của chúng ta không phải là hủy diệt Thiên Đạo, mà là để chứng minh rằng 'Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất'. Điều này, như Ma Tôn đã nói, không thể dựa vào sức mạnh đơn thuần. Chúng ta phải gieo những hạt giống tự do vào những tâm hồn chưa bị nó hoàn toàn kiểm soát."
Ông giải thích tiếp, "Thiên Đạo đang cố gắng biến chúng ta thành 'ma quỷ' trong mắt thế gian, để chúng ta tự diệt lẫn nhau. Chúng ta phải lật ngược thế cờ này. Thay vì công khai đối đầu, chúng ta sẽ ẩn mình, củng cố lực lượng và từng bước gieo mầm 'Dao Độc Lập' một cách bí mật. Chúng ta cần tìm những người đã cảm nhận được sự bất thường, những người có ý chí độc lập nhưng còn đang lạc lối. Những người đó, trong sâu thẳm, đã có sẵn hạt giống hoài nghi, chỉ cần một làn gió nhẹ, một giọt sương mai của chân lý là có thể nảy mầm." Ông đưa tay chạm vào Linh Hồn Phán Thư, cuộn da cổ xưa đã được bảo vệ cẩn thận. "Linh Hồn Phán Thư có thể giúp chúng ta truyền tải thông điệp một cách rõ ràng hơn, xuyên qua những lớp nhiễu loạn của nó, nhưng nó vẫn cần một sức mạnh ý chí phi thường để kích hoạt và một sự tinh tế để không bị nhận ra."
Ma Tôn Huyết Hải gật đầu, ánh mắt hắn sắc bén nhìn vào bản đồ. "Vậy là chúng ta sẽ gieo những hạt giống nhỏ, chờ ngày chúng nảy mầm?" Lâm Tinh Nguyệt hỏi, giọng nói trong trẻo của nàng mang theo một sự háo hức và quyết tâm. Nàng hiểu rằng, đây là một cuộc chiến lâu dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng dũng cảm.
"Chính xác." Ma Tôn Huyết Hải đáp, "Chúng ta không thể vội vàng. Mỗi hạt giống phải được gieo đúng nơi, đúng lúc. Chúng ta cần những người có tư chất, có trí tuệ, và quan trọng nhất, có một linh hồn khao khát tự do thực sự. Những người đã từng trải qua sự thất bại một cách vô lý, những người đã từng hỏi 'tại sao' về những quy tắc bất di bất dịch của tu tiên. Họ sẽ là những mảnh đất màu mỡ nhất." Hắn nhìn Bàng Hổ, "Bàng Hổ, ngươi sẽ là người bảo vệ những hạt giống đó. Ngươi sẽ theo Lâm Tinh Nguyệt, trở thành bức tường vững chắc che chở cho nàng trong mọi nhiệm vụ. Sự dũng mãnh và trung thành của ngươi là vô giá."
Bàng Hổ vỗ ngực, giọng nói ồm ồm đầy kiên định, "Ta sẽ bảo vệ những hạt giống đó bằng cả mạng sống! Kẻ nào dám động đến 'Con đường Độc Lập', ta sẽ cho chúng biết tay!" Dù hắn không hiểu hết mọi triết lý sâu xa, nhưng tinh thần bảo vệ và sự trung thành của hắn là không gì sánh bằng.
Trận Pháp Lão Tổ tiếp lời, "Chúng ta cần chia ra. Một nhóm sẽ ở lại U Minh Cốc, tiếp tục củng cố phòng ngự và nghiên cứu sâu hơn về bản chất của 'tâm ma kiếp' Thiên Đạo. Nhóm còn lại, do Lâm Tinh Nguyệt và Bàng Hổ dẫn đầu, sẽ đi đến các thành trì xa xôi, những nơi mà sự ảnh hưởng trực tiếp của Zǐ Wēi Xiān Jūn còn yếu hơn, để gieo mầm. Chúng ta không công khai truyền bá, mà là gợi mở, khơi gợi, để họ tự mình nhận ra sự thật." Ông chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, "Cổ Nguyệt Thành, là một trong những nơi đầu tiên. Nơi đó linh khí dồi dào, tu sĩ đông đúc, nhưng cũng ẩn chứa nhiều bất mãn ngầm. Thiên Đạo không thể kiểm soát tuyệt đối từng suy nghĩ của vạn vật, luôn có những kẻ dám nghi ngờ."
Ma Tôn Huyết Hải nhìn chăm chú vào tấm bản đồ, ánh mắt hắn lướt qua những dòng chảy linh khí, những con đường mòn của tu sĩ. Hắn biết, đây là một chiến lược đầy rủi ro, nhưng cũng là con đường duy nhất để chống lại một kẻ thù xảo quyệt như Thiên Đạo. "Con đường này, ta tự mình mở ra, và ta sẽ đi đến cùng," hắn nhắc lại, như một lời thề son sắt. Ngọn lửa tự do trong lòng hắn không thể dập tắt, và hắn sẽ không để nó lụi tàn trong bóng tối của U Minh Cốc. Hắn tin rằng, dù phải trả giá bằng máu và nước mắt, thì sự thật về 'Thiên Đạo không phải chân lý duy nhất' cuối cùng sẽ được phơi bày.
***
Vài ngày sau đó, dưới ánh nắng vàng ấm áp của buổi chiều tà, Cổ Nguyệt Thành hiện ra với vẻ nhộn nhịp, sôi động, hoàn toàn đối lập với sự u ám, chết chóc của U Minh Cốc. Tiếng rao hàng của tiểu thương vang lên ồn ào khắp các con phố lát đá cổ kính. Từ những quán rượu tấp nập, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng chén đũa va vào nhau vọng ra. Đâu đó trong các võ đài, tiếng kiếm va chạm chan chát cùng tiếng reo hò cổ vũ của đám đông. Tiếng bước chân hối hả của tu sĩ và dân chúng qua lại không ngớt, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Hỗn hợp mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi linh dược thoang thoảng, mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi rượu nồng và mùi ẩm ướt của đá cổ dưới chân, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt và đầy năng lượng.
Giữa dòng người đông đúc ấy, Lâm Tinh Nguyệt, trong bộ y phục vải thô giản dị, mái tóc xanh lá cây buộc gọn gàng, trông không khác gì một cô gái tu sĩ bình thường đến từ một sơn thôn nhỏ. Đôi mắt to tròn của nàng giờ đây lấp lánh sự tinh nghịch và khéo léo, nàng đi lại giữa các gian hàng, đôi khi dừng lại ở một quầy bán pháp bảo cũ kỹ, đôi khi lại ghé vào một quán trà nhỏ. Bàng Hổ, cải trang thành một tán tu vạm vỡ, áo giáp nhẹ khoác ngoài, cây búa chiến được thu nhỏ thành một chiếc bùa hộ mệnh đeo bên hông, đi theo sau nàng, ánh mắt sắc bén quét qua mọi hướng, đề phòng bất trắc. Hắn vẫn giữ vẻ cục mịch, ít nói, nhưng mỗi khi có kẻ nào đó có ý định làm khó Lâm Tinh Nguyệt, ánh mắt hắn lại lóe lên một tia cảnh cáo lạnh lẽo, khiến đối phương phải rụt rè.
Lâm Tinh Nguyệt dừng chân trước một sạp bán ngọc bội và bùa chú. Nàng khéo léo chọn một miếng ngọc bội hình đám mây, trông có vẻ bình thường nhưng ẩn chứa một chút linh khí hỗn loạn. Nàng mỉm cười với tiểu thương, một ông lão râu bạc trắng. "Ông lão này, thế gian này, có bao nhiêu thứ mà chúng ta tin là thật, nhưng lại chỉ là vỏ bọc? Miếng ngọc bội này trông đẹp, nhưng linh khí của nó lại có vẻ... không ổn định lắm." Giọng nàng trong trẻo, hồn nhiên, nhưng lại mang theo một câu hỏi sâu xa, khơi gợi sự suy tư.
Ông lão tiểu thương ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục nhìn nàng, hơi ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ. "Cô nương nói gì lạ vậy? Ngọc bội này là do chính tay lão nhân gia ta chế tác, linh khí ổn định vô cùng." Ông ta vừa nói vừa vuốt râu, có vẻ hơi khó chịu.
Lâm Tinh Nguyệt không tranh cãi, chỉ mỉm cười dịu dàng. "Phải chăng mọi sự 'ổn định' đều là do chúng ta tin vào nó? Giống như những quy tắc của Thiên Đạo vậy. Chúng ta tin nó là bất biến, là chân lý, nhưng liệu có bao giờ tự hỏi, ai đã đặt ra những quy tắc đó? Và vì sao chúng ta phải tuân theo?" Nàng không đợi ông lão trả lời, chỉ khẽ lắc đầu, để lại miếng ngọc bội, rồi bước đi nhẹ nhàng, như một làn gió thoảng qua. Những lời nói của nàng, dù chỉ là vu vơ, nhưng lại gieo vào lòng ông lão một hạt giống hoài nghi nhỏ bé, khiến ông ta đứng ngẩn người giữa chợ.
Bàng Hổ đi theo nàng, hắn thấy một tu sĩ trẻ đang ngồi uống trà bên đường, vẻ mặt đầy vẻ lo lắng. Hắn ậm ừ một tiếng rồi ngồi xuống cái ghế đối diện. "Huynh đài, trông huynh đài có vẻ ưu tư?" Giọng hắn ồm ồm, trực tiếp.
Tu sĩ trẻ ngẩng đầu lên, hơi giật mình. "À... không có gì. Chỉ là sắp tới lôi kiếp đột phá Kim Đan, trong lòng có chút bất an."
Bàng Hổ gật gù, "Lôi kiếp... ta cũng từng trải qua. Nhưng ngươi có bao giờ cảm thấy, lôi kiếp của ngươi, dường như không phải do trời định, mà là do... ai đó muốn ngươi thất bại không?" Hắn nói một cách đơn giản, không chút màu mè, nhưng câu hỏi lại sắc như dao, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi thầm kín của nhiều tu sĩ.
Tu sĩ trẻ giật mình, đặt chén trà xuống. "Ý ngươi là sao? Ai có thể can thiệp vào Thiên Đạo? Đó là lôi kiếp của trời, là thử thách mà mỗi tu sĩ phải vượt qua!" Hắn phản đối, nhưng trong ánh mắt đã hiện lên sự tò mò và một tia ngờ vực. Những dị tượng gần đây do Thiên Đạo giáng xuống đã khiến nhiều người bất an, và câu hỏi của Bàng Hổ đã chạm đúng vào nơi yếu mềm nhất trong tâm trí họ.
Bàng Hổ nhún vai, dáng vẻ cục mịch. "Ai mà biết được? Chỉ là ta thấy, có những kẻ rõ ràng tài năng hơn ta gấp vạn lần, chuẩn bị kỹ càng hơn ta gấp trăm lần, vậy mà lôi kiếp giáng xuống lại mạnh gấp ngàn lần, rồi đột nhiên tẩu hỏa nhập ma, hoặc bị thiên lôi đánh tan xác. Ngươi không thấy kỳ lạ sao? Được phép thắng, không có nghĩa là thắng thật sự." Hắn nói, rồi đứng dậy, bỏ lại tu sĩ trẻ với vẻ mặt ngơ ngác, suy tư.
Lâm Tinh Nguyệt và Bàng Hổ tiếp tục hành trình của mình, di chuyển qua các khu chợ, các quán trà, các nhà trọ, gieo rắc những câu hỏi, những câu chuyện ẩn dụ, những lời thì thầm về một sự thật khác, một con đường khác. Nàng không hô hào, không tuyên truyền, chỉ khơi gợi. Nàng biết, những hạt giống này cần thời gian để nảy mầm, cần được tưới bằng sự tò mò, bằng nỗi bất mãn, bằng khát vọng tự do đã bị chôn vùi quá lâu dưới sự áp đặt của Thiên Đạo.
Trong những cuộc nói chuyện ngẫu nhiên, Lâm Tinh Nguyệt thỉnh thoảng lại nhắc đến một "Huyết Thư Dao" và một "Con đường Độc Lập" một cách mơ hồ, như một truyền thuyết cổ xưa hay một lời tiên tri xa xôi, khiến những người nghe không khỏi tò mò. Nàng cũng không quên ca ngợi trí tuệ của Trận Pháp Lão Tổ và sự kiên cường của Ma Tôn Huyết Hải, nhưng dưới một góc nhìn khác, không phải là "tà ma" mà Zǐ Wēi Xiān Jūn đã tuyên bố, mà là những người tiên phong dám hỏi "tại sao".
Bóng tối của Cổ Nguyệt Thành bắt đầu buông xuống, những ánh đèn lồng thắp sáng các con phố, tạo nên một vẻ đẹp lung linh huyền ảo. Lâm Tinh Nguyệt và Bàng Hổ lặng lẽ rời đi, hòa vào màn đêm. Họ biết rằng, cuộc chiến này không phải là một trận chiến quyền năng mà là một cuộc chiến của ý chí, của trí tuệ và sự kiên định. Thiên Đạo, với sự tinh vi trong việc thao túng không chỉ sức mạnh mà cả tâm trí và niềm tin, sẽ là thách thức lớn nhất mà Liên Minh Tự Do phải đối mặt. Nhưng những hạt giống đã được gieo, những câu hỏi đã được đặt ra. Dù cho Zǐ Wēi Xiān Jūn có tiếp tục truy lùng, có tiếp tục bóp méo sự thật, thì ngọn lửa của 'Con đường Độc Lập' đã được thắp lên, dù chỉ là những tia lửa nhỏ bé trong bóng tối, nhưng nó sẽ cháy âm ỉ, chờ ngày bùng lên thành một ngọn lửa vĩ đại, soi sáng con đường cho những linh hồn khao khát tự do, chứng minh rằng Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất. Con đường này, tuy cô độc và bi tráng, nhưng nó là con đường của hy vọng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.