Ta tu tiên, nhưng thiên đạo không muốn ta thành tiên - Chương 58: Vạn Cổ Hồi Ức: Nguồn Gốc Thao Túng và Ánh Sáng Tiên Giới
Ánh trăng đã lặn tự bao giờ, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm, nhưng trong Động Phủ Vô Danh, thời gian dường như ngưng đọng. Tống Vấn Thiên vẫn ngồi đó, khoanh chân trên bệ đá thô sơ, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh tú đang nhìn thẳng vào hư không, nhưng tâm trí hắn lại đang du hành qua những cấm địa của nhận thức. Lời cảnh báo của Thiên Cơ Lão Nhân, những mảnh ghép về “Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp” và “Thiên Đạo cổ xưa” cứ xoáy sâu vào linh hồn hắn, không ngừng khuấy động những tầng suy nghĩ vốn đã phức tạp.
Tiểu Hồ Ly, nãy giờ vẫn im lìm trong tay áo hắn, giờ đây đã nhảy lên đùi, cuộn tròn thành một cục bông trắng muốt. Nó không ngừng dụi dụi cái đầu nhỏ vào bàn tay hắn, đôi tai thỉnh thoảng lại giật nhẹ, không phải vì tiếng côn trùng đêm hay tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách hang đá ẩm ướt, mà là vì sự bất an mơ hồ tỏa ra từ chủ nhân. Mùi đất ẩm và rêu phong thanh mát trong hang không thể xoa dịu được sự căng thẳng trong không khí. Tống Vấn Thiên vuốt nhẹ bộ lông mềm mượt của nó, cảm nhận sự lo lắng không lời. Hắn biết, trực giác của Tiểu Hồ Ly là một chiếc la bàn nhạy bén hơn bất kỳ thần niệm nào trong giới này.
"Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếp... Nguồn gốc của Thiên Đạo... Liệu có phải là chìa khóa?" Hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn vang vọng yếu ớt trong không gian tĩnh mịch. Câu hỏi đó không phải để Tiểu Hồ Ly trả lời, mà là một lời tự vấn, một lời nhắc nhở về con đường hắn đang dấn bước. Từ khi nhận ra bản chất thao túng của Thiên Đạo, hắn đã không ngừng truy cầu chân lý, và giờ đây, những manh mối từ Thiên Cơ Lão Nhân đang mở ra một cánh cửa mới, một cánh cửa có thể dẫn đến tận cội nguồn của mọi sự lừa dối. Hắn chợt nghĩ đến hình ảnh U Minh Cổ Thụ mà Thiên Cơ Lão Nhân đã gợi ý, một biểu tượng của sự cổ xưa và bí ẩn, có thể chứa đựng những ký ức về một Thiên Đạo khác, một thế giới khác trước khi mọi thứ bị định hình lại bởi cái Thiên Đạo hiện tại.
Hắn đưa tay, chậm rãi rút ra Thiên Đạo Phù Văn đang được giấu kín. Ánh sáng mờ nhạt từ phù văn phản chiếu lên khuôn mặt thư sinh của hắn, khiến ngũ quan càng thêm sắc sảo và suy tư. Phù văn vẫn lạnh lẽo, mang theo một sự bí ẩn khó lường, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy nó không còn là một vật phẩm đơn thuần nữa. Nó là một tấm bản đồ, một chìa khóa, một dấu ấn của một ý chí tối cao, nhưng không phải là ý chí duy nhất. Hắn nhớ lại cảm giác rung động dữ dội của nó khi hắn hấp thụ luồng linh khí "lệch chuẩn" dưới sự dò xét của Thiên Đạo trong buổi khảo hạch. Phải chăng, nó là một mảnh ghép của cái Thiên Đạo cổ xưa đó, hay là một công cụ mà chính Thiên Đạo hiện tại dùng để thao túng? Sự phức tạp này càng thôi thúc hắn đào sâu hơn.
Hắn đặt Thiên Đạo Phù Văn lên ngực, nơi đan điền đang vận chuyển Cổ Đại Phản Thiên Công. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ ý thức tập trung vào từng sợi linh lực, từng vi trận được kiến tạo từ luồng linh khí "lệch chuẩn" mà hắn đã khéo léo hấp thụ. Đó không chỉ là một công pháp tu luyện, mà là một triết lý sống, một con đường lách luật và tận dụng chính những quy tắc của kẻ thù. Hắn cảm nhận được sự kết nối tinh vi giữa phù văn, công pháp và dòng chảy thời gian hư vô. Hắn biết, việc này ẩn chứa rủi ro khôn lường. Đẩy ý thức ngược dòng thời gian, chạm vào những ký ức cổ xưa nhất của vũ trụ, có thể khiến tinh thần hắn tan nát, hoặc bị Thiên Đạo hiện tại phát hiện và trấn áp. Nhưng khao khát được biết sự thật, khao khát tìm ra con đường thoát khỏi vòng kiểm soát đã lớn hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào.
Cổ Đại Phản Thiên Công vận chuyển, không phải theo lối hấp thụ linh khí thông thường, mà là một sự giao thoa, một sự bẻ cong dòng chảy năng lượng. Linh khí "lệch chuẩn" trong đan điền hắn bắt đầu luân chuyển với tốc độ nhanh hơn, tạo ra những xoáy ốc nhỏ li ti, mỗi xoáy ốc lại như một cánh cổng dẫn đến những chiều không gian khác nhau. Thiên Đạo Phù Văn trên ngực hắn bắt đầu phát ra một ánh sáng yếu ớt, không phải là ánh sáng rực rỡ của linh khí, mà là một thứ ánh sáng u ám, cổ xưa, như thể nó đang dẫn lối, đang mở ra một con đường vô hình.
Ý thức của Tống Vấn Thiên dần chìm sâu vào bên trong, vượt qua lớp vỏ vật chất của cơ thể, xuyên qua bức tường của hiện thực, và bắt đầu một cuộc hành trình đầy mạo hiểm. Hắn cảm nhận được một lực hút vô hình, kéo hắn về phía sau, về một thời điểm mà khái niệm "thời gian" còn chưa được định hình rõ ràng. Tiếng nước nhỏ giọt dần tan biến, mùi đất ẩm nhạt nhòa, và cả sự ấm áp của Tiểu Hồ Ly cũng xa dần. Hắn thấy mình đang đứng trên một bờ vực của sự tồn tại, nơi quá khứ, hiện tại và tương lai hòa quyện vào nhau trong một dòng chảy hỗn độn. Hắn cần phải thật cẩn trọng, từng bước, từng bước một, để không bị cuốn vào dòng xoáy của lịch sử, và để có thể trở về với những gì mình đã khám phá.
***
Ý thức Tống Vấn Thiên như bị một lực lượng khổng lồ kéo ngược về quá khứ xa xăm, vượt qua hàng triệu năm lịch sử, xuyên qua vô vàn tinh vân và thiên hà. Hắn không còn cảm nhận được cơ thể vật chất, chỉ còn là một điểm ý niệm trôi nổi trong một không gian vô định, nơi khái niệm "thời gian" hay "không gian" dường như chỉ là những khái niệm mờ nhạt. Thứ mùi không khí loãng và kim loại gỉ sét, cùng với mùi đá cổ và một mùi hương khó tả của sự vĩnh cửu pha lẫn mục nát, tràn ngập khứu giác vô hình của hắn.
Xung quanh hắn là sự im lặng tuyệt đối, không một tiếng động. Rồi đột nhiên, những tiếng thì thầm vô hình bắt đầu xuất hiện, như những tiếng gió hú quái dị từ một chiều không gian khác, không phải âm thanh mà là một sự rung động trực tiếp trong linh hồn. Tiếp theo là những tiếng nứt vỡ của không gian, như thể một tấm gương vô hình đang vỡ vụn thành hàng tỷ mảnh nhỏ. Ánh sáng mờ ảo, thường có màu xám hoặc tím than, bao trùm khắp nơi, tạo nên một bầu không khí u ám, nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ, mang theo cảm giác áp lực của thời gian và không gian đè nặng lên mọi thứ. Đây là Thiên Đạo Chi Mộ, nơi những ký ức cổ xưa nhất về sự hình thành của vũ trụ và ý thức Thiên Đạo đang được chôn giấu.
Tống Vấn Thiên "thấy" một không gian hỗn độn, không có hình thù, không có quy luật, chỉ là một dòng chảy năng lượng nguyên thủy, vô tận. Trong dòng chảy đó, những sinh linh tự do, thuần khiết, không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc nào, đang sinh sôi nảy nở. Chúng là những tinh linh của gió, của lửa, của nước, của ánh sáng, của bóng tối, tất cả đều mang một vẻ đẹp hoang dã và tự tại. Chúng cười đùa, chúng chiến đấu, chúng hợp nhất, chúng tan rã, tất cả đều tuân theo bản năng nguyên thủy nhất của sự sống, không có trật tự, không có định nghĩa.
Rồi, từ trung tâm của sự hỗn độn đó, một thực thể uy nghiêm, vô cảm dần dần hiện hữu. Nó không có hình hài cụ thể, chỉ là một khối năng lượng khổng lồ, vô biên, nhưng lại toát ra một ý chí mạnh mẽ, một sự hiện diện áp đảo đến mức khiến những sinh linh tự do kia cũng phải chững lại. Đây chính là Thiên Đạo sơ khai, một ý chí bắt đầu hình thành từ sự hỗn mang, khao khát một "trật tự".
Sau đó, một luồng ánh sáng chói lọi xé toạc không gian xám xịt. Từ luồng ánh sáng đó, một hình dáng dần hiện ra. Đó là một Thiên Sứ, với dung mạo tuyệt mỹ nhưng đôi mắt lại vô cảm đến lạnh lùng. Y phục trắng tinh của hắn toát ra một thứ ánh sáng thần thánh, và phía sau lưng, một đôi cánh mờ ảo, dường như được dệt nên từ những sợi năng lượng thuần khiết, đang chầm chậm vỗ. Thiên Sứ không nói một lời, chỉ giơ tay lên, và một luồng sức mạnh vô hình bắt đầu lan tỏa.
"Đây là ý chí của Thiên Đạo. Kẻ nào chống đối, chịu chết!" Giọng nói của Thiên Sứ vang vọng khắp không gian, không mang chút cảm xúc nào, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu đến tận cùng linh hồn. Đó là một lời tuyên bố, một lời phán quyết, không phải một lời cảnh báo.
Tống Vấn Thiên kinh hoàng chứng kiến cảnh Thiên Sứ bắt đầu "thanh tẩy" những sinh linh tự do. Chúng không chống cự lại được, những khối năng lượng thuần khiết kia, những tinh linh vô tư kia, bị những sợi dây "quy tắc" vô hình từ Thiên Sứ trói buộc. Chúng bị ép buộc vào những khuôn khổ nhất định, bị định hình lại, bị tước đoạt đi sự tự do nguyên thủy của mình. Một số tan biến vào hư vô, một số bị biến đổi thành những dạng sống tuân thủ, số còn lại bị giam cầm trong những quy luật mới được thiết lập. Tống Vấn Thiên cảm nhận được sự đau đớn, sự tuyệt vọng của những sinh linh kia, một nỗi đau không lời, nhưng thấm đẫm vào từng tế bào tinh thần của hắn. Hắn thấy rõ, "thanh tẩy" chỉ là một cái tên hoa mỹ cho sự thao túng và kiểm soát tàn bạo.
Trong một góc khuất của "Thiên Đạo Chi Mộ", nơi ánh sáng xám tím dường như đặc quánh hơn, một hình bóng khác hiện ra. Đó là một Bạch Vân Tiên Nữ, dung mạo tuyệt đẹp, khí chất thanh tao, đôi mắt trong veo nhưng lại ẩn chứa một nỗi u sầu sâu thẳm. Nàng mặc bạch y thuần khiết, và toàn thân nàng cũng tỏa ra một ánh sáng thần thánh, nhưng ánh sáng đó lại có vẻ dịu dàng và đầy từ bi, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lẽo của Thiên Sứ. Nàng đứng đó, lặng lẽ chứng kiến cảnh tượng bi thương, không can thiệp, nhưng ánh mắt nàng như muốn nói lên vạn lời.
"Tiên giới, cũng có những quy tắc của riêng mình... nhưng không phải là sự áp đặt này," tiếng thì thầm của Bạch Vân Tiên Nữ vang lên, không phải bằng âm thanh, mà là một tiếng vọng cổ xưa trực tiếp truyền vào ý thức Tống Vấn Thiên. Tiếng thì thầm đó yếu ớt, đầy bất lực, nhưng lại mang theo một sự thật kinh hoàng: ngay cả ở Tiên giới, cũng có những quy tắc, nhưng không phải là sự kiểm soát tuyệt đối và vô nhân đạo mà Thiên Đạo này đang thiết lập. Điều đó có nghĩa là, có một trật tự khác, một chân lý khác tồn tại, độc lập với cái Thiên Đạo này.
Đột nhiên, một khối ánh sáng rực rỡ xuất hiện, như một ngôi sao nhỏ lướt qua không gian hỗn độn. Đó là một Quang Linh Đồng Tử, một cậu bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt sáng ngời như chứa đựng cả ngàn vì sao. Y phục của cậu bé màu vàng rực rỡ, và toàn thân tỏa ra khí tức quang hệ thuần khiết, đầy sức sống. Cậu bé cười khúc khích, vô tư lự, chạy nhảy giữa những sợi dây quy tắc vô hình mà Thiên Sứ đang giăng ra. "Quang của ta, có thể chiếu sáng mọi thứ!" Quang Linh Đồng Tử reo lên, giọng nói trong trẻo và hồn nhiên, không chút vướng bận. Ánh sáng của cậu bé quả thật rực rỡ, chiếu rọi cả một vùng không gian xám xịt, đẩy lùi những bóng tối và sự nặng nề.
Nhưng rồi, Tống Vấn Thiên kinh hoàng chứng kiến những sợi dây quy tắc vô hình kia bắt đầu vươn tới Quang Linh Đồng Tử. Chúng không trói buộc cậu bé một cách thô bạo, mà từ từ, nhẹ nhàng bao bọc lấy ánh sáng thuần khiết. Ánh sáng của Quang Linh Đồng Tử không biến mất, nhưng nó dần bị định hình thành một quỹ đạo nhất định, không còn sự tự do bay nhảy vô tư lự như trước. Nụ cười trên môi cậu bé dần tắt ngấm, đôi mắt sáng ngời giờ đây mang một vẻ ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ánh sáng của cậu vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây nó chỉ có thể chiếu sáng trong phạm vi cho phép, bị giới hạn bởi một kết giới vô hình, một "quy tắc" mới. Cậu bé vẫn nói "Quang của ta, có thể chiếu sáng mọi thứ!", nhưng giọng điệu đã không còn sự vui tươi vô tận, mà thay vào đó là một sự chấp nhận ngây thơ trước số phận đã được định sẵn.
Tống Vấn Thiên cảm thấy tinh thần mình chấn động dữ dội. Những hình ảnh này không chỉ là ký ức, mà là bản chất của sự thao túng. Hắn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, từng quy tắc vận hành, từng sợi dây thao túng mà Thiên Đạo sơ khai đã giăng ra. Hắn nhận ra, Thiên Đạo không hủy diệt sự sống, mà nó kiểm soát, định hình, bẻ cong. Nó cho phép sự sống tồn tại, nhưng phải theo "trật tự" của nó. Sự tự do, sự thuần khiết, sự "lệch chuẩn" là những thứ mà nó không thể dung thứ.
Thiên Đạo Phù Văn trên ngực hắn rung động dữ dội, không ngừng phát ra những luồng năng lượng bí ẩn, như thể nó đang cố gắng ổn định ý thức hắn khỏi sự chấn động quá lớn, hoặc có thể, nó cũng đang phản ứng với những ký ức cổ xưa mà nó vốn là một phần. Cảm giác áp lực thời gian và không gian đè nặng lên ý thức hắn, như muốn nghiền nát linh hồn hắn thành tro bụi. Nhưng Tống Vấn Thiên không thể ngừng lại. Hắn phải hiểu rõ, phải thấy rõ. Đây là nguồn gốc của mọi kiếp nạn, mọi sự kìm kẹp mà hắn và vô số tu sĩ khác đang phải đối mặt. Hắn nhìn thấy sự tương đồng giữa những gì Thiên Sứ đã làm với các sinh linh tự do, và cách Thiên Đạo hiện tại đang "thanh tẩy" những kẻ vượt quá giới hạn. Trật tự không phải là mục đích, mà là phương tiện để kiểm soát.
***
Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo Tống Vấn Thiên thoát khỏi những mảnh ký ức cổ xưa. Hắn bật mở mắt, thở dốc. Mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán, ướt đẫm cả mái tóc đen nhánh. Hang đá vẫn yên tĩnh, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, mùi đất ẩm và rêu phong quen thuộc xộc vào khứu giác, nhưng mọi thứ dường như đã thay đổi. Ánh sáng ban mai yếu ớt từ cửa hang đã len lỏi vào, xua tan đi màn đêm, nhưng trong mắt hắn, thế giới vẫn còn chìm trong một thứ ánh sáng xám tím u ám của "Thiên Đạo Chi Mộ".
Tiểu Hồ Ly, nhận thấy chủ nhân tỉnh giấc, kêu lên một tiếng lo lắng nho nhỏ, rồi vội vàng cọ đầu vào tay hắn, cái mũi nhỏ xinh không ngừng đánh hơi, như muốn xua đi cái mùi hương khó tả của sự vĩnh cửu và mục nát còn vương vấn trên người hắn. Tống Vấn Thiên vuốt ve nó, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ bộ lông của nó, như một sợi dây níu giữ hắn trở lại với thực tại.
Hắn nhìn xuống Thiên Đạo Phù Văn trên ngực mình. Nó đang phát sáng yếu ớt, không còn sự rung động dữ dội như trong "vision", nhưng ánh sáng của nó lại mang một vẻ trầm mặc, như thể nó cũng vừa trải qua một cuộc hành trình dài. Những hình ảnh về Thiên Sứ lạnh lùng, Bạch Vân Tiên Nữ u sầu và Quang Linh Đồng Tử ngây thơ vẫn còn rõ ràng trong tâm trí hắn, cùng với sự hiểu biết sâu sắc về cách Thiên Đạo đã "viết lại" trật tự từ thuở sơ khai.
"Thì ra là vậy... Trật tự chỉ là cái cớ, kiểm soát mới là bản chất." Tống Vấn Thiên thở dài, giọng nói trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa một sự giác ngộ sâu sắc. "Từ ban đầu, nó đã là như vậy. Không phải là sự phát triển tự nhiên của vũ trụ, mà là một ý chí độc đoán áp đặt lên vạn vật." Hắn ngẩng đầu nhìn Tiểu Hồ Ly, ánh mắt kiên định. "Chúng ta phải chuẩn bị... cho một 'trật tự' mới."
Hắn đứng dậy, đôi chân hơi lảo đảo sau cuộc hành trình tinh thần đầy gian nan. Hắn bắt đầu đi đi lại lại trong động phủ, không ngừng suy tư. Từng bước chân dường như đều mang theo trọng lượng của những chân lý vừa được phơi bày. Hắn không còn chỉ ẩn nhẫn, không còn chỉ phòng thủ. Hắn đang tìm kiếm cách "phản chế", cách lật ngược những quy tắc mà hắn vừa chứng kiến.
Bằng ngón tay, Tống Vấn Thiên bắt đầu phác thảo những phù văn, những trận pháp mới trên không khí. Đó không phải là những phù văn thông thường, mà là những sự kết hợp phức tạp của các ký hiệu cổ xưa mà hắn đã học được từ Cổ Đại Phản Thiên Công, pha trộn với những "quy tắc" mà hắn vừa giải mã từ "vision" của mình. Hắn cố gắng phân tích cấu trúc của những sợi dây trói buộc vô hình mà Thiên Sứ đã giăng ra, cố gắng tìm ra những lỗ hổng, những điểm yếu trong "trật tự" mà Thiên Đạo đã thiết lập.
"Nếu nó định hình, ta sẽ bẻ cong. Nếu nó kiểm soát, ta sẽ thoát ly." Hắn lẩm bẩm. Hắn hình dung ra cách mà Thiên Đạo đã biến đổi Quang Linh Đồng Tử, từ một khối ánh sáng tự do thành một nguồn sáng bị giới hạn. Hắn suy nghĩ, liệu có cách nào để "phục hồi" lại sự tự do đó, hay ít nhất là tạo ra một con đường tương tự cho chính mình?
Mỗi phù văn, mỗi đường nét hắn phác họa đều chứa đựng một phần của sự thách thức, một phần của sự phản kháng. Hắn không định đối đầu trực diện, đó là con đường tự sát. Hắn sẽ lách luật, sẽ bẻ cong quy tắc, sẽ tận dụng chính sức mạnh của Thiên Đạo để củng cố con đường của riêng mình. Hắn đã thấy được sự bất lực của Bạch Vân Tiên Nữ, nhưng cũng cảm nhận được sự tồn tại của một "Tiên giới" khác, một "trật tự" khác. Điều đó cho hắn hy vọng.
Sự kiện lớn sắp tới ở Thanh Huyền Tông, như lời cảnh báo của Thiên Cơ Lão Nhân, giờ đây không còn là một mối đe dọa đơn thuần, mà là một cơ hội để hắn thử nghiệm những lý thuyết mới của mình. Hắn phải biến mọi sự can thiệp của Thiên Đạo thành cơ hội, phải biến sự dò xét thành nguồn tài nguyên để củng cố Cổ Đại Phản Thiên Công. Hắn sẽ không chỉ che giấu, mà sẽ "phản chế" chính sự can thiệp đó.
Ánh sáng ban mai đã ngập tràn cửa hang, chiếu rọi lên khuôn mặt thư sinh của Tống Vấn Thiên. Đôi mắt hắn sâu thẳm nhưng lại bừng lên một ngọn lửa kiên định. Hắn không cô độc. Bên cạnh hắn có Tiểu Hồ Ly, và trong tâm trí hắn, có những lời chỉ dẫn của Thiên Cơ Lão Nhân, có những manh mối về một Thiên Đạo cổ xưa, và có cả hình ảnh của Liễu Thanh Y, Mộ Dung Tĩnh, những người có thể nhìn thấy những điều "kỳ lạ".
Con đường này, hắn tự mình mở ra, và hắn sẽ không bao giờ dừng lại. Hắn sẽ đối mặt với "kiếp nạn" sắp tới, hắn sẽ tìm đến U Minh Cổ Thụ, và hắn sẽ tiếp tục đặt câu hỏi "tại sao" cho đến khi mọi chân lý được phơi bày, cho đến khi hắn chứng minh được rằng, Thiên Đạo không phải là chân lý duy nhất. Hắn không đánh bại nó, nhưng đã mở ra một con đường tu luyện mới, một chân lý tồn tại độc lập, không cần sự chấp thuận của bất kỳ ai. Đó là một chiến thắng của ý chí tự do, của trí tuệ con người trước sự áp đặt của quyền năng tối thượng, một chiến thắng bi tráng nhưng đầy vinh quang.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.