(Đã dịch) Tam Quốc Hữu Quân Tử - Chương 3: Vô duyên yêu hận
Mi Trúc kính chào Đại công tử. Đại công tử ghé thăm hàn xá, tại hạ chưa kịp ra xa nghênh đón, vô cùng sợ hãi, mong Đại công tử lượng thứ.
Mặc dù trong lòng không quá coi trọng Đào Thương, nhưng Mi Trúc vẫn đích thân dẫn theo em trai Mi Phương, ra tận cửa phủ nghênh đón. Dù sao người ta đã có lòng tặng lễ, lại còn gửi bái thiếp, có thể nói là đã cho Mi gia đủ thể diện, bản thân y cũng không thể quá lấn lướt.
"Biệt giá thần thái sáng láng, quả là đáng mừng, chắc hẳn gần đây lại phát tài không ít đây?" Đào Thương cười khà khà đáp lễ Mi Trúc.
Mi Trúc đáp lại một cách đúng mực: "Đại công tử nói đùa, người làm ăn như tại hạ, chỉ làm được chút buôn bán nhỏ, chứ lời lãi có đáng là bao. Xin mời Đại công tử vào trong."
Đào Thương tặc lưỡi, trong lòng vô vàn hâm mộ. Quả là người có tiền thì khác biệt, còn "lời lãi có đáng là bao" ý là: Tiền đã nhiều, tiêu xài đủ đầy, kiếm thêm ít hay nhiều cũng chẳng còn quan trọng.
Thổ hào đúng là thổ hào, ngay cả nói chuyện cũng không thèm nói năng tử tế.
Tiến vào phòng, Đào Thương cùng Mi Trúc, Mi Phương mỗi người theo vị trí chủ khách mà ngồi xuống. Mi Trúc cười hiền hòa đánh giá Đào Thương rồi nói: "Đại công tử hôm nay phái người đưa tới quà tặng, tại hạ vô công hưởng lộc, đã cảm thấy vô cùng e ngại. Nay lại được công tử đích thân đến phủ thượng chỉ giáo, thực sự là khiến tại hạ vô cùng vinh hạnh, vô cùng vinh hạnh!"
Đào Thương cười rất hòa ái: "Mi biệt giá ngày ngày lo toan mọi sự vụ, hỗ trợ phụ thân ta cai quản Từ Châu, công lao khổ cực lớn lao. Tiểu tử chỉ có chút lễ mọn này, không có ý gì khác, thuần túy là tấm lòng cảm kích."
"Đại công tử thật sự là có phong thái quân tử, không hổ là sứ quân con trai trưởng."
Mi Trúc ngoài miệng khen, nhưng trong lòng bắt đầu lấy làm hiếu kỳ. Biểu hiện của tiểu tử này hoàn toàn khác với vẻ ngốc nghếch ngờ nghệch thường ngày. Với hành động tặng lễ, bái phủ, lại nói lời cảm kích mà không hề lộ ý đồ, hắn đang toan tính điều gì? Ta với hắn hình như đâu có quen biết gì?
"Đại công tử, hôm nay tới đây, khẳng định là có chuyện!" Mi Trúc cười khà khà thăm dò.
"Ta không sao a." Đào Thương lắc đầu.
Mi Trúc hiển nhiên không tin: "Không, nhất định là có chuyện."
"Thật không có việc gì."
Mi Trúc đôi mắt lấp lánh nhìn chằm chằm Đào Thương: "Đại công tử với ta đâu cần khách khí như thế? Nếu đang có chuyện, cứ thẳng thắn nói ra, nếu là tại hạ có thể làm được, tất sẽ dốc hết sức mình."
Mi Phương ngồi ở một bên cũng phụ họa theo: "Đúng vậy, Đại công tử, có việc gì ngài cứ nói. Huynh đệ chúng ta hai người đều là bộ hạ của Đào sứ quân, nói cách khác cũng là thuộc hạ của Đại công tử. Đại công tử có việc gì, cứ việc nói ra! Với huynh đệ chúng ta hai người, hoàn toàn không cần khách khí."
Đào Thương nhướng mày: "Hai vị sao lại hy vọng ta có việc đến thế? Được thôi, vậy ta mượn ít tiền."
Mi Trúc cùng Mi Phương hai huynh đệ biểu cảm bỗng chốc cứng đờ.
"Đại công tử đừng đùa nữa."
Đào Thương thản nhiên nói: "Tiểu tử tới đây, vốn thật không có việc gì, nhưng thịnh tình của biệt giá khó lòng chối từ. Ta mà không tìm việc gì, e rằng sẽ làm biệt giá phật lòng. Nếu không, biệt giá, cho ta mượn một vạn quan tiêu xài một chút?"
Mi Trúc trên trán lấm tấm mồ hôi, có vẻ như đã bị tiểu tử này dẫn vào tròng.
"Đại công tử nói đùa, công tử chính là thứ sử trưởng công tử đường đường, gia thất hiển hách, sao lại có thể thiếu tiền tiêu vặt được chứ?"
Quả nhiên người càng có ti��n thì lại càng ky bo, keo kiệt. Mới vừa rồi còn nói có việc gì cũng không cần khách khí, vậy mà giờ đây đã thoái thác rồi.
"Mi biệt giá, bây giờ Đổng Trác chiếm giữ kinh đô, ức hiếp Thánh thượng, chư hầu Quan Đông ban bố hịch văn, hẹn nhau cùng tây tiến thảo phạt Đổng Trác, không biết biệt giá có cao kiến gì về chuyện này?"
Mi Trúc nghe vậy càng thêm giật mình. Y vừa mới nghĩ Đào Thương tới đây thật sự là để mượn tiền, không ngờ chuyện lại thay đổi, lại là cùng y thảo luận chuyện này.
Không ngờ tiểu tử này thường ngày ngơ ngác đờ đẫn, đến thời khắc mấu chốt, vẫn có thể phân rõ phải trái rành mạch. Chẳng lẽ trước đây mình đã nhìn lầm rồi ư?
Kỳ thực, chư hầu Quan Đông liên minh thảo Đổng, việc này chấn động thiên hạ. Mi Trúc đối với chuyện này cũng ngày đêm suy nghĩ, cân nhắc lợi hại được mất của việc này đối với đất Từ Châu, chỉ là vẫn chưa từng có ai cùng y bàn bạc, cân nhắc. Không ngờ hôm nay người đầu tiên dùng việc này để hỏi y, lại không phải Đào Khiêm, mà là con trai y, Đào Thương.
"Ý của Đại công tử như thế nào?"
Đào Thương cũng không vội vàng để lộ ý đồ: "Ý của Biệt giá thì sao?"
Mi Trúc mỉm cười nói: "Tham gia liên minh, sống chết mặc bay."
Đào Thương nhẹ gật đầu, nói: "Phụ thân cũng có ý như vậy."
"Ồ? Đại công tử cũng đã cùng Đào sứ quân thảo luận việc này rồi ư?"
"Thương lượng qua vài câu, bất quá chỉ là chưa đi đến thống nhất." Đào Thương thẳng thắn thừa nhận.
Mi Trúc cười nói: "Như thế nói đến, Đại công tử đối với ý kiến của Đào sứ quân và của tại hạ, là có góc nhìn khác biệt rồi?"
"Xác thực có một ít kiến giải khác biệt, còn xin biệt giá giúp đỡ suy xét." Đào Thương chắp tay trả lời.
"Vậy Đại công tử có ý gì?"
Đào Thương từng chữ một nói: "Tham gia liên minh, để thêm vây cánh."
Mi Phương ở một bên nghe vậy không kìm được, bật cười "phốc phốc" một tiếng. Mi Trúc nhíu mày, bất mãn gõ gõ bàn, ra hiệu Mi Phương không được vô lễ. Đào Thương thì liếc Mi Phương một cái, làm bộ như không thấy gì.
Thằng mập đáng chết, dám cười nhạo ta! Chẳng có chút thâm tr���m nào, vậy mà cũng đòi làm quan ư? Tìm cơ hội ta sẽ giết chết ngươi.
Sắc mặt vốn điềm tĩnh của Mi Trúc nổi lên vài phần quái dị: "Để thêm vây cánh? Đại công tử, xin thứ lỗi tại hạ nói thẳng, binh đao vốn là hung khí. Cái đạo lý làm hại địch mà lại tự tổn hại bản thân, nếu cứ lấy cứng đối cứng, không tổn hại nguyên khí đã là thượng sách rồi, làm sao còn có thể thêm vây cánh được nữa?"
Đào Thương không nói thẳng, lại hỏi ngược lại: "Biệt giá, Mi gia là cự phú Từ Châu, các loại buôn bán cũng đều từng xem qua, xin hỏi biệt giá, buôn bán nào là kiếm tiền nhất?"
Nói chuyện đến làm ăn, Mi Trúc lồng ngực hơi ưỡn ra, gương mặt tràn đầy vẻ kiêu ngạo.
"Mi gia đời đời kinh doanh cẩn trọng, tích lũy tài sản qua nhiều thế hệ. Nhưng mối làm ăn kiếm lợi nhiều nhất, vẫn phải kể đến thương mại nam bắc: phía bắc chở hàng hóa về nam, phía nam chở lương thực ra bắc, nam đi bắc lại. Tuy có hiểm nguy, nhưng một khoản lợi nhuận lại phi phàm, không gì sánh bằng. Lại càng có thể khiến danh tiếng Mi thị vang xa khắp nam bắc. Danh ti���ng càng lớn, thì thương nhân các châu quận nghe tiếng đều nguyện hợp tác giao thương với Mi thị. Trong đó lợi nhuận, tựa suối nguồn chảy mãi không dứt..."
Lúc đầu Mi Trúc nói thao thao bất tuyệt, không gian tĩnh lặng như tờ. Nhưng càng về sau, giọng y càng nhỏ dần, ánh mắt y lại càng thêm sáng rực, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Nhìn biểu cảm của Mi Trúc, Đào Thương liền biết lão tiểu tử này đã nghĩ thông suốt phần nào.
"Những lời biệt giá vừa nói, có phải là muốn nói rằng, mối làm ăn kiếm tiền nhất cũng không phải là khai khẩn canh tác? Mà là thương mại nam bắc. Loại hình này tuy có hiểm nguy, nhưng một là lợi nhuận to lớn, hai là quan trọng nhất, có thể dương danh! Danh tiếng cự phú Mi thị một khi lan truyền, thương nhân thiên hạ ngưỡng mộ danh tiếng mà hợp tác, lợi ích không ngừng. Đây mới là đạo kinh doanh lâu dài."
Những lời Đào Thương nói đi nói lại, kỳ thực chỉ là muốn biểu đạt công dụng của hiệu ứng thương hiệu mà thôi.
Con người là một loại sinh vật cảm tính, dù làm chuyện gì, mua thứ gì, đều có quán tính đi tìm những thương hiệu lớn nổi tiếng. Ở đời sau, nó được đổi thành một cách nói khác, chính là hiệu ứng đám đông: các công ty lớn sáp nhập, thôn tính các công ty nhỏ, xí nghiệp lớn thâu tóm những tài nguyên quan trọng hơn, kẻ mạnh càng mạnh. Nhưng vạn biến không rời bản chất, danh tiếng thương hiệu vang dội nhất định phải có. Hiệu ứng thương hiệu càng mạnh càng lớn, xí nghiệp càng có thể đạt được nhiều tài nguyên hơn.
Những lời này của Đào Thương gián tiếp nhắc nhở Mi Trúc: Làm ăn coi trọng hiệu ứng thương hiệu, nhằm thâu tóm càng nhiều tiền tài cùng tài nguyên mậu dịch. Mà Từ Châu tham gia liên minh thảo Đổng, cũng có thể mượn cơ hội này mà dương danh, tạo dựng thương hiệu chính trị cho mình! Nhằm thâu tóm càng nhiều tài nguyên nhân tài cùng tài nguyên chính trị.
Kinh doanh cùng chính trị, dù biến hóa thế nào cũng không rời bản chất, chỉ có vậy thôi.
Mi Trúc không nói, không ngừng đánh giá Đào Thương, ánh mắt nhìn thẳng thắn, khiến Đào Thương trong lòng có chút sợ hãi.
Lão tiểu tử này ánh mắt biến thái như thế, lẽ nào lại đ��� ý đến tiểu tử ta? Nghe nói kẻ có tiền tâm lý đều vặn vẹo, sở thích cũng đều rất biến thái. Hắn mà dám vô lễ với ta, lão tử liền đánh nổ đầu chó của hắn!
"Ý của công tử, là không muốn sống chết mặc bay, mà là mượn việc thảo Đổng, giương danh Từ Châu ta, để cầu sự phát triển về sau?" Mi Trúc nheo m��t lại, chậm rãi nói.
Đào Thương nhẹ gật đầu, nói: "Không tệ. Tiểu tử ngu dốt, kém xa phụ thân và biệt giá trong việc cân nhắc chu toàn. Đặc biệt xin biệt giá chỉ ra chỗ sai."
Mi Trúc chậm rãi vuốt râu, chậm rãi nói: "Ý của công tử, tại hạ đã sáng tỏ. Chỉ là Đổng Trác thế lớn, nhưng tại hạ thấy chư hầu Quan Đông mặc dù đều có ý thảo Đổng, nhưng những người xung khắc như nước với lửa với Đổng Trác, chỉ có Viên Thiệu, Tào Tháo, Bảo Tín và vài người rải rác khác mà thôi. Lần này liên minh, nếu Từ Châu chúng ta cố tình ra mặt, chỉ sợ sẽ rước họa vào thân."
Đào Thương lắc đầu nói: "Có lợi ắt có hại, chỉ là xem lợi và hại bên nào lớn hơn mà thôi. Viên Thiệu, Tào Tháo những người này bề ngoài dường như đối chọi gay gắt với Đổng Trác, đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió, nhưng về lâu dài tất sẽ danh vang thiên hạ, thế lực đại tăng! Đổng Trác tuy cường thịnh, nhưng ở xa Lạc Dương, cách Từ Châu ta rất xa. Ngược lại, xung quanh chúng ta đều là thành trì quận huyện của các lộ chư hầu. Hiện nay, đắc tội với những chư hầu ở gần chúng ta, chẳng bằng đắc tội với Đổng Trác thì có lợi hơn."
"Ừ." Mi Trúc nhắm mắt trầm tư thật lâu, mới mở miệng nói: "Lời nói của Đại công tử ngược lại là có chút đạo lý."
Lời này vừa nói ra, tảng đá trong lòng Đào Thương rốt cục rơi xuống. Bất kể nói thế nào, Mi Trúc kiến thức quả thật không tồi. Trong lịch sử, gã này với thân phận cự phú Từ Châu, không tiếc táng gia bại sản, trôi nổi đây đó, cũng muốn đặt cược vào Lưu Bị. Không thể không nói người này có tầm nhìn sắc bén, lại dám đánh cược, không phải kẻ bảo thủ không chịu thay đổi.
Người có can đảm đánh cược, tất nhiên sẽ không quá mức trung thực. Kẻ không quá thành thật, tất nhiên sẽ không cố chấp đi theo một lối mòn.
"Vậy Đại công tử muốn tại hạ làm những gì?" Mi Trúc nụ cười đột nhiên trở nên có chút thâm thúy, dường như có điều suy tư.
"Đối với cuộc chiến chư hầu thảo Đổng lần này, phụ thân nghĩ sống chết mặc bay. Ta muốn biệt giá khuyên ông ấy cải biến tâm ý." Đào Thương nói ra mục đích chuyến đi này của mình.
Mi Trúc cẩn thận suy nghĩ một hồi, dường như đang so sánh cân nhắc trong lòng, sau một lúc lâu mới mở miệng nói: "Về chuyện này, Đại công tử à, không phải là tại hạ không muốn khuyên chúa công, chỉ là chúa công tâm ý đã định, chỉ sợ khó mà khuyên nổi..."
Lão cáo già!
Đào Thương trong lòng thầm than, người làm ăn chính là người làm ăn, dù cho đồng ý quan điểm của mình, cũng muốn đòi hỏi điều kiện trao đổi. Việc không có lợi lộc gì, hắn tuyệt sẽ không làm.
Cần cù, dũng cảm, thiện lương, những phẩm chất ưu tú này trong mắt những người làm ăn lớn, đều là đồ bỏ đi.
Bất quá, đối với cách hành xử của Mi Trúc, Đào Thương khi đến đã phần nào đoán được, đó cũng là tâm lý chung của con người.
Dù sao trên thế giới này không có tình yêu hay oán hận nào là vô duyên vô cớ. Đào Thương cùng Mi Trúc cùng lắm cũng chỉ là sơ giao, mạo muội đến tìm người ta giúp đỡ, dù sao cũng phải có một lý do hợp lý để biện giải. Mi Trúc cũng đâu phải đồ đần, trái lại, hắn so phần lớn người đều tinh khôn, mối làm ăn lỗ vốn thì sẽ không làm.
"Biệt giá có hứng thú cùng ta làm mối làm ăn lâu dài sao?"
Mi Trúc nghe vậy sững sờ: "Mối làm ăn gì?"
"Mối làm ăn đặt cược." Đào Thương cười nói.
"Đặt cược?" Mi Trúc dường như có chút hứng thú: "Cược vào bảo vật nào?"
Đào Thương đưa tay chỉ vào mũi mình, cười nói: "Cược vào ta đây."
Mi Trúc dường như trở nên hào hứng: "Ví dụ này của Đại công tử, ngược lại là có chút ý tứ. Chỉ là không biết, cái bảo vật này của ngài, phải tính toán thế nào?"
"Nói ra thật xấu hổ, ta Đào Thương văn không ra văn, võ chẳng ra võ, thường ngày nhút nhát, không cầu tiến thủ. Chính sự thì chẳng làm được việc gì, việc vô dụng thì xử lý một đống. Thực sự là một trưởng công tử bất tài, bất hảo..."
Mi Trúc nghe vậy, không nói gì. Hắn thế mà lại ngầm thừa nhận sao!?
Đào Thương trong lòng có chút không quá dễ chịu. Lão tiểu tử này rốt cuộc là thông minh hay ngu ngốc? Lời vừa nãy nói còn đâu vào đấy, lúc này sao ngay cả một tiếng cũng không đáp lại? Ta tự mình gièm pha mình như thế, ngươi còn tưởng là thật à? Không thể nào phản bác ta một câu sao?
Lòng tự tôn bị tổn thương.
"Mặc dù như thế, nhưng tại hạ dù sao cũng là Từ Châu thứ sử trưởng công tử. Bây giờ thế sự phân loạn, Từ Châu rất nhiều sự tình, tương lai nói không chừng sẽ cần ta đứng ra làm chủ. Ngươi đặt cược vào ta, chẳng khác nào đặt cược vào tiền đồ của Mi thị nhất tộc tại Từ Châu trong mười năm, hai mươi năm, thậm chí ba mươi năm..."
Nói đến đây, Đào Thương ngừng lại một chút, chờ Mi Trúc kịp ngẫm nghĩ, lại nói: "Đương nhiên, cái bảo vật này cũng không nhất định sẽ mang lại lợi nhuận lớn. Vạn nhất Đào gia ta tương lai suy tàn, hoặc là Từ Châu đổi chủ, thì cái đặt cược này của biệt giá khả năng sẽ đổ bể."
Mi Trúc ánh mắt lấp lánh: "Cách đối nhân xử thế của Đại công tử, thật sự có phong thái quân tử, thẳng thắn như thế, thực khiến Mi Trúc cảm khái mà kính nể, ha ha. Nhưng kỳ thực công tử nói đúng, chí ít trước mắt, ngoại trừ công tử ra, Mi Trúc hình như cũng chẳng tìm được người nào khác để đặt cược."
Đào Thương trong lòng chợt nghĩ:
Nói cũng đúng, qua mấy năm biết đâu hắn liền đổi ý đặt cược vào Lưu Bị.
"Vậy ý Mi tiên sinh muốn nói là, ngài đã đồng ý rồi sao?"
Mi Trúc thu lại nụ cười, đột nhiên nói: "Đại công tử, ta có thể tin tưởng lời hứa của ngươi sao?"
Mi Trúc vấn đề khiến Đào Thương làm khó.
Tin tưởng? Nói thế nào đây, nói thực ra chính ta cũng không tin chính ta, ta làm sao có thể mở miệng bảo ngươi tin tưởng ta chứ?
Đào Thương đứng dậy chắp tay vái chào, đường hoàng và dứt khoát nói: "Biệt giá đương nhiên có thể tin tưởng ta! Tiểu tử thuở nhỏ tuân theo huấn thị của gia phụ, tôn trọng trung hiếu nhân lễ nghĩa, lấy chính nhân quân tử thời xưa làm tấm gương, cẩn trọng không bao giờ làm những việc lừa gạt! Biệt giá cho dù không tin được tiểu tử, há chẳng phải cũng không tin được gia phụ sao?"
Mi Trúc cười lớn. Hành vi cử chỉ khiêm nhường cùng cách đáp trả không vội không chậm của Đào Thương khiến y rất hài lòng. Quả nhiên không tệ, Đào Khiêm chính nhân quân tử, dạy dỗ con trai cũng chắc chắn sẽ không sai, ít nhất về phẩm chất tuyệt đối sẽ không có vấn đề!
Lần này, hắn cười không còn gượng gạo, nhìn biểu cảm, đúng là một nụ cười phát ra từ nội tâm.
"Đào sứ quân phong thái nhân nhân, khí độ quân tử, tại hạ nào dám có suy nghĩ gì khác về Đại công tử? Việc thảo Đổng, ngày sau khi nghị bàn, tại hạ tất nhiên sẽ hết sức chu toàn. Đại công tử cứ yên tâm là được!"
Đào Thương cuối cùng yên tâm. Xem ra cái ông bố rẻ tiền này tiếng tăm vẫn rất tốt. Bốn chữ "Chính nhân quân tử" phảng phất là một chiêu bài vàng. Đào Thương giơ nó, phảng phất giơ cao một mặt cờ khởi nghĩa, đi đến đâu cũng đều thông suốt. Bất kỳ hiệp ước hay khế ước nào cũng không cần ký, chỉ cần dựa vào mặt mũi là đủ rồi. Điều này so với việc ở đời sau làm gì cũng phải ký hợp đồng thì thực sự thuận tiện hơn rất nhiều, mà lại sau khi trái ước dường như cũng chẳng cần gánh vác trách nhiệm gì.
Cổ hủ thì cổ hủ, nhưng ở thời đại này, còn phải có danh tiếng "Chính nhân quân tử" mới dễ xoay sở.
"Đã như vậy, tiểu tử xin tạm cáo từ, chờ đợi tin tức tốt của Mi tiên sinh vào ngày mai." Những điều cần nói đều đã nói, Đào Thương cũng không nán lại lâu. Dù sao Mi Trúc thân là biệt giá, lại là gia chủ kinh doanh, chắc chắn có cả đống việc phải bận tâm.
Mi Trúc khiêm tốn khách khí nài nỉ giữ lại, nhưng thấy Đào Thương kiên quyết không chịu, cũng liền không miễn cưỡng.
Sau đó Đào Thương đứng dậy cáo từ, Mi Trúc huynh đệ thì cùng nhau tiễn đưa.
Bái biệt xong, nhìn Đào Thương ngồi lên xe ngựa chậm rãi rời đi, Mi Phương mới hỏi Mi Trúc: "Đại ca, Đào đại công tử dường như có chút khác lạ so với thường ngày, quả là một người kỳ lạ."
Mi Trúc thở dài một tiếng: "Thật sự là hậu sinh khả úy. Không ngờ trong hai năm qua, vi huynh cứ thế nhìn lầm rồi, xem kẻ này như người tầm thường. Nhưng mà cũng tốt, vi huynh vốn đang suy nghĩ, Đào sứ quân đã lớn tuổi, nếu thật là trăm năm sau, Từ Châu và Mi gia ta phải đi con đường nào. Bây giờ xem ra, kẻ này có thể trông cậy. Bất quá vi huynh còn phải khảo sát kỹ lưỡng thêm."
Mi Phương rất là tán đồng nói: "Cơ nghiệp mấy đời của Mi gia không dễ gì có được, đại ca còn phải quan sát nhiều phẩm tính của tiểu tử này, để tránh gửi gắm nhầm người."
Mi Trúc cười lắc đầu nói: "Tử Phương lo lắng thái quá rồi. Đào sứ quân chính nhân quân tử, con trai ông ấy, về phẩm tính chắc chắn sẽ không sai. Điểm này vi huynh vẫn có thể nhìn ra được..."
Hai người đang nói chuyện, đã thấy nơi xa bụi bay mù mịt, xe ngựa của Đào Thương bỗng nhiên quay đầu trở lại trước cửa Mi phủ.
Chỉ thấy màn xe vén lên, Đào Thương ló đầu ra: "Biệt giá, vừa rồi nói chuyện mượn tiền ở nhà biệt giá không phải là đùa đâu! Tiểu tử đây thật sự có việc gấp cần dùng tiền! Lát nữa tiểu tử sẽ phái người tới lấy một vạn quan tiền đó. Ngài yên tâm đi, tiểu tử không lấy không đâu, giấy vay nợ lát nữa sẽ gửi đến, tiền ngày sau nhất định sẽ trả đủ!"
Dứt lời, Đào Thương nhe hàm răng trắng, vui vẻ vẫy vẫy tay về phía Mi Trúc cùng Mi Phương, rồi buông rèm xe xuống. Liền thấy xe ngựa lại quay đầu, nhanh chóng rời đi, bỏ lại hai huynh đệ Mi gia trợn mắt há hốc mồm nhìn theo bóng xe, chẳng hiểu gì cả.
Nửa ngày về sau
"Đại ca, đã cho mượn rồi sao?" Biến cố xảy ra quá đỗi bất ngờ, Mi Phương trong nhất thời không kịp phản ứng.
Nhìn chằm chằm chiếc xe ngựa đang nhanh chóng rời đi, Mi Trúc dùng sức níu lấy chòm râu trên cằm, hung tợn nói: "Mượn! Sao lại không mượn chứ! Là đặt cược mà! Còn ngại gì mà không đặt cược vào số tiền này? Dù sao nhà ta cũng có tiền. Bất quá ta xin rút lại lời nói vừa rồi, kẻ này da mặt thật dày, tuyệt không phải người lương thiện. Vay tiền rồi chạy, ngay cả lời cảm ơn cũng không có một câu..."
Để biết thêm diễn biến câu chuyện, độc giả hãy tìm đọc tại truyen.free, nơi lưu giữ bản quyền của tác phẩm này.