(Đã dịch) Thần Sư - Chương 81: . Buổi nói chuyện nhỏ
Sau khi mở cửa đón cả nhóm vào nhà, bà Hằng lại tất bật chạy đi chuẩn bị nước nóng cho nhóm người đang ướt như chuột lột đi tắm kẻo bị cảm lạnh.
Tất nhiên, Trần Hoài Nam luôn giữ nguyên tắc "Lady First" nên nhường hai cô gái tắm trước, còn mình thì đành dùng khăn ấm lau người cho đỡ lạnh.
Ngồi bên bàn ăn, ông bố nhìn ngắm con trai một lượt rồi cười nói: "Coi bộ mày ăn uống đủ chất phết nhỉ? Mẹ mày đã lo lắm, sợ mày gầy đi đấy."
"Ha, do con may mắn được ôm chân phú bà nên cũng coi như có lộc ăn," Trần Hoài Nam bật cười đầy tự giễu.
"Phú bà? Hai cô gái mày dẫn về ấy hả? Chẳng hiểu sao nhưng cha lại thấy cô gái lớn kia không có vẻ tiểu thư lắm, còn cô gái nhỏ thì trông có phần mong manh, lương thiện đến mức lạ thường..."
"Thì họ chính là vậy mà," Trần Hoài Nam khẽ nhún vai rồi hỏi: "Phải rồi, ở nhà dạo này có túng thiếu gì không ông già? Tuy đang mang tiếng ôm chân phú bà nhưng con vẫn có không ít của riêng đâu."
"Không thiếu lắm, mày chỉ cần học hành cho tốt là được rồi," người cha cười ha hả. "Mới hôm trước em gái mày vừa mang về một giải điền kinh đấy, cứ thế này mãi thì làm sao mà nhà thiếu tiền được?"
Trần Hoài Nam bật cười.
Kỳ thực, cậu biết rõ ông già mình chỉ đang cố tỏ ra cứng rắn. Chỉ cần nhìn qua tình trạng xập xệ, dột nước của căn nhà này là cậu đã biết ngay kinh tế gia đình chẳng hề ổn định như lời ông ấy nói rồi.
Thôi, nghĩ cách đút tiền sau vậy. Ông già này có tật sĩ diện chứ mẹ cậu thì không đâu.
Không lâu sau đó, nhóm Himiko đã quay trở ra, trên người là bộ quần áo được chuẩn bị sẵn từ trước. Himiko ăn mặc khá cá tính, rất giống với phong cách của em gái Trần Hoài Nam... Còn Lily thì vẫn vậy, vẫn là chiếc váy liền thân màu trắng quen thuộc.
Tóm lại, cứ dễ thương là được.
"Anh mau vào tắm đi, anh chỉ vừa mới khỏi bệnh thôi đó," Lily lên tiếng nhắc nhở.
"Rồi rồi, hai người cứ tự nhiên đi nhé."
Vừa dứt lời, Trần Hoài Nam đã bước vào phòng tắm, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng cùng nghi hoặc khi để ý đến biểu cảm kỳ lạ của mẹ mình.
Hi vọng là bà ấy sẽ không làm gì kì lạ.
***
"Rồi, thằng Nam đã đi rồi... Giờ thì chúng ta có thể nói chuyện riêng được rồi," bà Hằng cười khằng khặc. Đó là một điệu cười không nên xuất hiện ở một người phụ nữ trung niên chững chạc, đứng đắn.
Người đàn ông duy nhất có mặt ở đó – ông Lâm – chỉ cần nghe đến đấy đã không khỏi vỗ trán, quay mặt đi chỗ khác với một tiếng thở dài ngao ngán.
Đúng là cái bà già này không đợi được mà.
"Sao ạ?" Lily lễ phép hỏi: "Cô có chuyện gì mu��n nói với tụi con sao?"
Cô?
Con bé này gọi mình là "cô" đấy! Đáng yêu quá đi mất! Hoàn toàn khác với cái lũ trẻ con suốt ngày cứ "dì ơi" này nọ! Thật chẳng tinh tế chút nào cả!
"Khụ. Con cứ việc gọi là bác hay dì gì đó đi. Dì chỉ muốn hỏi... Ai trong số các con sẽ trở thành con dâu của dì?"
Ông Lâm: "..."
Thất lễ, thật quá thất lễ.
Đừng nói ông Lâm, ngay cả cô em gái bé nhỏ đang nấp một góc theo dõi cũng không chịu nổi mẹ mình nữa rồi.
"Con không biết, anh ấy không chọn ai cả," Lily thành thật trả lời với một nụ cười trong sáng, đơn thuần. "Nói sao nhỉ? Anh ấy căn bản không hề có tình cảm kiểu đó với cả con và chị Himiko. Từ đầu đến cuối, anh ấy chỉ xem con như em gái... Và đối với chị Himiko, cao lắm cũng chỉ được tính là bạn cùng phòng thôi ạ."
Ông Lâm: "..."
Bà Hằng: "..."
Em gái: "..."
Cái thằng này vẫn chứng nào tật nấy, làm cả nhà bắt đầu cảm thấy hoài nghi về khuynh hướng giới tính thực sự của nó rồi.
Himiko khẽ thở dài, không bình luận gì thêm. Cô ấy chỉ một tay nâng mái tóc dài đến tận gót chân của Lily lên rồi dùng máy sấy để hong khô tóc cho cô bé.
"Chị làm trước đi."
"Thôi, cậu ta cưng chiều em như vậy, kiểu gì cũng cằn nhằn chị cho xem."
Bà Hằng sau một hồi thất thần đã dần quay trở lại với thực tại. Thấy mâm cơm trên bàn đã sắp nguội, bà liền hỏi: "Mấy đứa đã cơm nước gì hay chưa? Dì biết nó sắp về nên đã chuẩn bị sẵn một bữa thật thịnh soạn đây... Ừm, không biết có hợp khẩu vị các con không, nhưng dì hi vọng các con sẽ thích."
"Cảm ơn dì ạ," Lily cười hì hì.
Ôi, con bé này mới dễ thương và hiểu chuyện làm sao! Phải chi nó lớn thêm vài tuổi nữa nhỉ... Như thế thì bà ấy có lẽ đã nghĩ đến chuyện "đẩy thuyền" thằng con trai mình với cô bé đáng yêu này rồi!
Mỗi tội... Bé nó có vẻ còn nhỏ quá.
"Mà kể cũng lạ... Sao hai đứa lại chấp nhận lặn lội đường xa theo chân nó để trở về cái nơi hoang vu hẻo lánh này vậy?" Bà Hằng lại hiếu kỳ hỏi.
"À... Tại con không muốn ở nhà một mình, dễ sinh hư lắm," Lily tinh nghịch lè lưỡi một cái. "Còn chị Himiko thì... Chắc là cũng giống con thôi. Con với chị ấy đều không có nhà để về nên chỉ đành theo anh ấy đi chơi cho đỡ buồn thôi ạ."
Bà Hằng vừa nghe đến đấy, vẻ mặt đã ngay lập tức tối sầm lại.
Bà biết rõ mình vừa động chạm đến chủ đề lẽ ra không nên nhắc đến... Thành ra, nhất thời bà cũng không biết phải trả lời thế nào cho đỡ lúng túng nữa.
"Con biết dì đang thắc mắc chuyện gì... Nên con sẽ nhờ chị Himiko kể lại mọi chuyện thay con. Nãy giờ chị ấy ít nói quá," Lily cười tinh quái một tiếng rồi nhìn về phía Himiko.
Ánh mắt đó tựa như đang nói: "Cố lên chị! Cơ hội nói chuyện riêng với mẹ chồng tương lai đó, cố lên!"
Himiko: "..."
"Thôi... Thôi được rồi."
Con bé này sao tự nhiên sắc sảo thế, biết cô ấy đang rụt rè luôn cơ mà...
***
Một lúc sau, Trần Hoài Nam từ trong phòng tắm quay trở ra.
Với cái bụng đói cồn cào, cậu vốn định hỏi đồ ăn trên bàn còn nóng không thì đã nhìn thấy cả nhà đang ngồi sướt mướt trước mặt Himiko và Lily vì một lý do nào đó.
Phải ngẩn ngơ mất một lúc, cậu mới lờ mờ đoán ra đầu đuôi câu chuyện.
Chắc hẳn đều tại mẹ rồi...
"Thời gian qua mấy đứa đã rất vất vả nhỉ... Đ��a nào cũng có một quá khứ đau buồn không nói nên lời," bà Hằng lau nước mắt. "Dì không biết phải nói thế nào nữa... Thật may mắn vì mấy đứa vẫn còn đứng vững được đến bây giờ."
"Chuyện này... Ừm, nó phụ thuộc rất nhiều vào thầy chủ nhiệm của con và cả sự dịu dàng của riêng cậu ấy nữa," Himiko như hồi tưởng lại mà nói. "Con không dám tưởng tượng mình sẽ trở thành loại người gì nếu như không có cậu ấy kịp thời cưu mang, từ từ gọt giũa sát tính tiềm ẩn trong bản năng con..."
"Tôi không vĩ đại đến thế đâu."
Đang lúc Himiko say sưa kể chuyện thì bỗng bị Trần Hoài Nam lên tiếng cắt ngang. Mặc dù trong lòng có hơi bực tức, nhưng cảm xúc lúc này chiếm trọn cô ấy lại là sự xấu hổ... Phải nói là xấu hổ đến cùng cực!
A a a...
Mải mê nói quá thế là tuồn hết ra ngoài, lại còn bị cậu ấy nghe thấy nữa chứ...
Chết mất, sẽ chết mất!
"Em nghĩ chị ấy nói đúng... Hồi mới đến thế giới này, em cái gì cũng sợ, gần như không thể hòa nhập được... Nhưng cũng nhờ có anh, nếu không thì em còn lâu mới dám bước ra ánh sáng như thế này~"
"Thôi được rồi, Lily, bớt đọc otome lại đi em."
Lily tròn xoe mắt nhìn Trần Hoài Nam với bộ mặt lạnh tanh rồi nhẹ nhàng nở một nụ cười chân thành: "Đối với người khác, anh có lẽ là một kẻ giỏi che giấu cảm xúc... Tuy nhiên, anh hiểu rất rõ mà, khả năng che giấu của anh hoàn toàn vô ích với em."
Gian lận! Cheating!
"... Thằng ngốc ấy đang cảm thấy thế nào vậy cô bé?" Bà Hằng hiếu kỳ hỏi.
"Màu sắc của anh ấy đang rất lẫn lộn... Nhưng về cơ bản thì nó là sự pha trộn giữa vui vẻ, tự hào và xấu hổ ạ."
Trần Hoài Nam vỗ trán một cái: "Anh bị như vậy là do ai đây chứ?"
Lily cười khúc khích.
"Cứ coi như hai người nói đúng đi... Bản thân tôi trong thời gian qua cũng đã được hai người giúp đỡ rất nhiều. Thế nên là đừng có tâng bốc tôi quá, làm ơn đấy, ngại chết đi được," Trần Hoài Nam gãi gãi đầu.
Rõ ràng, cậu ta đã không thể che giấu sự bối rối của mình nữa rồi.
"Em cũng không ngờ là thằng anh trai cục mịch của mình lại giỏi đến mức này đấy," Hoa nhếch môi, nở một nụ cười trêu ngươi. "Hì, ôm chân phú bà nhỉ?"
"Mày không trêu được anh đâu. Khả năng ôm chân phú bà ngược lại là điểm khiến anh mày cảm thấy tự hào nhất đấy."
"Hứ, đồ mặt dày."
"Cảm ơn vì lời khen."
"Không phải khen đâu!"
Trần Hoài Nam bình thản ngồi vào ghế: "Ờ, giờ thì ăn cơm thôi."
"Đồ ăn nguội hết rồi, để mẹ đi hâm lại đã. Phiền mấy đứa đợi một lát."
Himiko thấy vậy liền chủ động đứng dậy với ý định giúp đỡ bà Hằng, cốt để lấy lòng một chút... Thế nhưng cô ấy đã bị Lily ngăn lại bằng một vẻ mặt rất đỗi nghiêm túc: "Em phải ngăn chặn chị tạo ra thảm họa bằng mọi giá!"
Trần Hoài Nam bên cạnh giơ ngón tay cái: "Làm tốt lắm Lily."
Bé Hoa, ông Lâm: "?"
Himiko: "... Tôi đâu có nấu đâu. Tôi chỉ muốn giúp dì ấy hâm đồ ăn thôi mà?"
"Cẩn tắc vô ưu. Đây là điều mà em học được từ anh Nam đó," Lily nói. "Với kỹ năng làm bếp "thiên phú" của chị thì chuyện khó tin gì cũng có thể xảy ra, tuyệt đối không thể làm ngơ chị đâu!"
"Em... Đang làm chị tổn thương đấy."
"Hì, cái đó anh Nam giải quyết được mà."
Trần Hoài Nam: "..."
Lily, em đang ám chỉ cái gì đấy?
Con bé này... Càng lớn thì tính tình càng trở nên tinh quái nhỉ?
Ông Lâm ngồi một bên thấy nhóm này cãi nhau vui quá nên cũng không định xen vào. Tuy nhiên, bé Hoa thì lại không tinh tế bằng cha mình: "Chị Himiko, chị không giỏi nấu ăn sao?"
Himiko trầm mặc.
Trần Hoài Nam cũng trầm mặc.
Trong cả nhóm ba người, duy chỉ có Lily là vẫn còn nhanh nhẹn hoạt bát: "Đơn giản mà nói, nếu còn muốn sống thì tốt nhất là đừng để chị ấy vào bếp. Bằng không, cả thế giới sẽ biết đến nỗi đau vào ngày hôm đó."
Bé Hoa: "..."
Kinh khủng đến vậy á?
Sáng tạo văn học này được bảo hộ bởi truyen.free, độc giả vui lòng theo dõi tại nguồn chính thức.