Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Tích - Chương 6: Tam tiểu thư

Thực lòng mà nói, việc trở thành tiểu trưởng lão cung phụng của Tôn gia không hề tệ chút nào. Tôn gia đối xử với hắn rất tốt. Mặc cho tu vi còn thấp kém, Tôn gia vẫn đều đặn cung cấp tài nguyên tu luyện cho hắn theo tiêu chuẩn của một thiếu gia dòng thứ, dưới danh nghĩa tiểu cung phụng.

Điều này, Lý Nguyên Thiên ghi nhớ trong lòng. Dù cho là Tôn gia thương xót hắn hay cảm thấy mang nợ cha mẹ hắn, tất cả đều không thay đổi sự thật rằng họ đối xử với hắn rất tốt. Đây là ân tình không thể xóa bỏ.

Vừa suy nghĩ chuyện cũ, Lý Nguyên Thiên vừa băng qua những dãy hành lang hoa lệ, dài dằng dặc, vượt qua khoảng sân rộng lớn, trống trải lát những phiến đá bạch ngọc trắng ôn nhuận, phẳng lì, rộng đến cả mét. Hắn lại đi qua một khu vườn hoa nhỏ xinh, đến một chiếc cầu nhỏ uốn mình cong vút trên dòng suối nhân tạo, cuối cùng đến một gian nhà nhỏ nằm ở phía đông của Tôn phủ.

Gian nhà này không lớn, nhưng nổi bật ở sự tinh tế và trang nhã. Bất kể là họa tiết hoa văn trên kiến trúc hay đồ vật bài trí bên trong, tất cả đều là những thứ không tầm thường, giá trị đắt đỏ mà ngay cả tu sĩ thông thường cũng khó lòng mua nổi. Gian nhà này tuyệt đối không phải là nơi ở của hạ nhân trong Tôn phủ.

Đây là chỗ của Lý Nguyên Thiên, và cũng chính là đãi ngộ mà Tôn gia dành cho hắn.

Lý Nguyên Thiên lấy ra trận bàn, mở ra trận pháp rồi mệt mỏi đi vào trong nhà. Hai năm nay, hắn vẫn luôn ở một mình, đã quen với lối sống độc lai độc vãng. Gian nhà nhỏ của hắn chẳng có mấy đồ vật, càng đừng nói đến những thú vui trang nhã như tranh chữ, câu đối, bài thơ... Nói gì thì nói, đời trước hắn bỏ học làm côn đồ, lấy đâu ra những sở thích cao quý như vậy?

Thậm chí, hơn một nửa đồ vật trong nhà này là do Tam tiểu thư sai người chuyển tới. Nàng từng nói: Gian nhà này quá trống vắng. Không được, trông thật không đẹp mắt chút nào.

Chỉ hai giờ sau đó, người hầu kẻ hạ nườm nượp mang vác tủ trà, bàn gỗ, tấm bình phong và rất nhiều món đồ khác vào lấp kín căn phòng.

Lý Nguyên Thiên không ngăn cản. Hắn mặc kệ nàng. Đối với hắn, có hay không có những món đồ nội thất này đều không ảnh hưởng gì.

Nếu phải nói, trong kiếp này Lý Nguyên Thiên học được thú vui tao nhã nào có thể dùng để gây ấn tượng, thì chỉ có hai thứ: một là trà nghệ, thứ còn lại là cầm nghệ.

Thật bất ngờ? Một tên côn đồ lại học pha trà và đánh đàn? Hai thứ đó dường như chẳng ăn nhập gì với nhau.

Ấy vậy, đó lại là sự thật.

Nguyên nhân của chuyện này phải kể đến thói quen từ kiếp trước của hắn. Mỗi khi buồn rầu, Lý Nguyên Thiên lại leo lên nóc nhà, một mình uống cà phê đặc, cẩn thận cảm nhận vị đắng như chính cuộc đời mình vậy. Thế giới này không có cà phê, hắn lại không thích uống rượu. Sau một thời gian trăn trở mãi, hắn mới tìm đến trà. Uống dần thành quen, quen dần thành thích, thích dần thành mê. Từ đó, hắn bắt đầu tìm hiểu trà đạo.

Mặt khác, hắn học cầm nghệ lại là bởi vì ước muốn còn dang dở từ kiếp trước. Lúc đó, hắn vẫn luôn có ước muốn trở thành một nghệ sĩ chơi đàn. Chỉ là, cuộc đời đưa đẩy khiến hắn chưa từng có cơ hội theo đuổi ước mơ ấy. Trong kiếp này, nếu đã được sống lại, hắn quyết tâm theo đuổi ước mơ từ kiếp trước.

Đáng tiếc, trời phụ lòng người.

Lý Nguyên Thiên phát hiện ra, thiên phú của hắn trong Cầm đạo không thực sự tốt. Hắn tự nhủ, ông trời thật bất công, không để hắn mang theo thiên phú cầm nghệ từ kiếp trước sang.

Tuy nhiên, Lý Nguyên Thiên không vì thế mà đầu hàng. Hắn vẫn luôn tin rằng, có công mài sắt có ngày nên kim. Chỉ cần hắn đủ cố gắng, một ngày nào đó, hắn sẽ tìm lại được năng lực vốn có của mình.

Bày ra một chiếc đàn cổ, một lư hương trầm và một bộ ấm trà trên bàn đá ngoài sân nhỏ, Lý Nguyên Thiên muốn xua tan đi những buồn bực hắn gặp phải trong ngày hôm nay.

Mặt trời xuống núi không lâu, những ánh sao thưa thớt bắt đầu len lói xuất hiện, những cơn gió hiu hiu nhẹ mang theo hơi ấm còn vương vấn từ ban ngày. Khung cảnh thanh tĩnh mà yên bình khiến tâm tình Lý Nguyên Thiên thoáng buông lỏng.

"Là thời điểm tốt để tấu một khúc." Lý Nguyên Thiên khẽ nói.

Bàn tay hắn vui thích chạm lên từng sợi dây đàn căng cứng, mát lạnh.

Coong...

Âm thanh cao vút, réo rắt vang vọng khắp khu nhà nhỏ, phản hồi trên trận pháp cách âm, khiến chúng càng thêm sâu lắng, thâm trầm.

Lý Nguyên Thiên kích hoạt trận pháp cách âm cũng đành bất đắc dĩ. Những người trong Tôn phủ, sau một lần nghe hắn trình diễn đàn, liền kịch liệt yêu cầu hắn dựng trận pháp cách âm mỗi khi có ý định tập luyện.

"Một đám người thô bỉ không hiểu nghệ thuật." Lý Nguyên Thiên thầm mắng.

Nói đoạn, hắn nở nụ cười, điều chỉnh tâm tình, hòa mình vào dòng cảm xúc thăng hoa.

Khoảng mười lăm phút trôi qua, mười ngón tay dừng nhảy múa, âm thanh huyền diệu vẫn còn văng vẳng bên tai, vọng lại từ những vách tường và trận pháp cách âm. Lý Nguyên Thiên vẫn nhắm hờ mắt, chậm rãi hưởng thụ dư âm. Trước mặt hắn, lư hương trầm bốc lên làn khói nhè nhẹ, tỏa vào không khí mùi hương thơm ngát, thư giãn thần trí.

Rốt cuộc, sau một ngày dài, cuối cùng hắn cũng cảm thấy vui vẻ được một chút.

Khi dư âm tan đi, Lý Nguyên Thiên hơi nhíu mày. Hắn cảm nhận được có hai ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm. Làm sao có thể? Hắn không phải đã kích hoạt trận pháp cách âm, che chắn khỏi ánh mắt dòm ngó quanh gian nhà rồi sao?

Là có kẻ đột nhập?

Đây là ý nghĩ đầu tiên của Lý Nguyên Thiên. Nếu là trước đây, hắn sẽ không nghĩ có kẻ nào to gan đến vậy, dám đột nhập vào Tôn phủ. Thế nhưng, kể từ lần bị nam tử tuấn mỹ bắt đi rồi hạ độc kia, tinh thần hắn liền trở nên nhạy cảm hơn rất nhiều.

Với hắn bây giờ, điều gì cũng có thể xảy ra.

Thế nhưng, Lý Nguyên Thiên lúc này đích thực là đã suy nghĩ quá nhiều. Chỉ chốc lát, hai hàng lông mày của hắn đã giãn ra. Bởi vì, hắn phát hiện, chủ nhân của hai ánh mắt nhìn mình chằm chằm chỉ là hai vị thiếu nữ, cực kỳ xinh đẹp, dáng người yêu kiều yểu điệu.

Ánh mắt của một vị trong đó thì tràn đầy hiền hòa, gần gũi và thân thiết, trong khi một vị khác trẻ hơn thì không hề che giấu sự u oán, phiền muộn, hờn dỗi.

Lý Nguyên Thiên vội vàng đứng dậy, đi đến trước mặt hai vị thiếu nữ, chắp tay, nói: "Nguyên Thiên ra mắt Tam tiểu thư, Ngọc Lan tỷ."

Đúng vậy, vẫn luôn nhìn hắn chằm chằm là Tam tiểu thư của Tôn gia, chủ nhân của Tôn phủ này, và thị nữ thân cận của nàng, Ngọc Lan, người vẫn luôn bên cạnh nàng như hình với bóng.

Tam tiểu thư cười nói: "Nguyên Thiên, ta với đệ cùng nhau lớn lên, quen biết nhau từ bé, sao còn khách sáo như vậy?"

Nói rồi, nàng không chút khách khí, tự nhiên kéo Ngọc Lan đi đến bên bàn trà, ngồi xuống ghế đối diện với Lý Nguyên Thiên, tự tay rót cho mình một chén trà. Vừa uống, nàng vừa xuýt xoa, chẳng chút nào ra dáng tiểu thư khuê các: "Nguyên Thiên nha, ta nói sao đây, Trà nghệ của đệ quả thật rất tốt, ngay cả người khó tính như cha cũng phải khen đệ không ngớt. Thế nhưng, đệ sao cứ phải pha trà vị đắng như vậy, chẳng dễ uống chút nào."

Lý Nguyên Thiên cũng không trả lời trực tiếp. Hắn biết phải trả lời thế nào đây? Chẳng lẽ lại nói rằng hắn nhớ nhung vị đắng của cà phê ư? Mặc dù, vị đắng của cà phê và trà là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt.

Lý Nguyên Thiên khoan thai ngồi xuống chỗ cũ, rót một chén trà đầy khác, đưa tới trước Ngọc Lan, nói: "Ngọc Lan tỷ, tỷ cũng muốn một chén không?"

Ngọc Lan không nhìn đến hắn, ngạo nghễ hất cằm lên cao, với dáng vẻ kiêu ngạo.

Lý Nguyên Thiên không để ý, cũng chẳng lấy làm tức giận. Tức giận sao được? Chỉ có hắn là một trong số ít ỏi người có thể khiến hai thiếu nữ này bộc lộ những tư thái vốn có của một thiếu nữ.

Đừng thấy Tam tiểu thư giờ đây đã đàng hoàng chững chạc chấp chưởng Tôn phủ mà nghĩ nàng đã trưởng thành lắm. Kỳ thực, nàng vẫn còn rất nhỏ, mới hơn mười lăm, chưa đến mười sáu tuổi mà thôi.

Có lẽ bởi đặc điểm của thiên địa linh khí tẩm bổ, cũng có thể là do từ nhỏ tiếp xúc với tu hành, Tam tiểu thư dù còn chưa đầy mười sáu tuổi nhưng đã trổ mã đến duyên dáng, yêu kiều. Vóc người nàng cao, hơi thon nhưng không kém phần quyến rũ, tinh tế một cách nổi bật trong bộ váy màu xanh lục trang nhã.

Nàng sở hữu một gương mặt có thể nói là khuynh quốc khuynh thành. Làn da trắng nõn như trứng gà bóc, không một tì vết. Bờ môi đỏ mọng tự nhiên và đôi mắt to, trong veo, ngập nước như mặt hồ mùa thu.

Nàng cực đẹp, mang theo nét quyến rũ của một mỹ nhân tiềm năng nhưng vẫn chưa mất đi vài nét ngây thơ, thanh thuần ở độ tuổi của mình; tất cả những điều đó khiến Tam tiểu thư trong mắt người ta còn cuốn hút hơn nhiều so với một vị tiên tử trên chín tầng trời.

Ngọc Lan cũng xinh đẹp không kém. Nàng năm nay mới mười bốn tuổi, so với Tam tiểu thư ít hơn một tuổi, so với Lý Nguyên Thiên lại nhiều hơn một tuổi. Gương mặt của nàng hơi tròn, hai má phúng phính, cực kỳ đáng yêu khiến người ta chỉ muốn nhéo nó thật nhiều. Khi nhỏ, Lý Nguyên Thiên đã không ít lần bị Ngọc Lan đuổi cho gà bay chó chạy chỉ vì dám chọc ghẹo nàng. So với tiểu thư của mình, Ngọc Lan có vẻ non nớt hơn nhiều lắm, bất kể là về tuổi tác, tính cách, tâm lý cho đến dáng vẻ bề ngoài.

Ngọc Lan rất đẹp, nhưng cả ánh mắt lẫn gương mặt đều không che giấu được sự ngây thơ, đơn thuần của một thiếu nữ chưa lớn. Đôi mắt to, ngập nước của nàng lúc nào cũng chớp chớp, tràn ngập tò mò, hiếu kỳ về thế giới xung quanh như một đứa trẻ. Mái tóc dài của nàng cho đến bây giờ vẫn còn thắt bím, buộc nơ mà chưa gỡ xuống.

Tuy nhiên, dù nói thế nào thì cũng không thể phủ nhận, Ngọc Lan cũng là một mỹ nhân. Có lẽ, nàng không thể sánh được Tam tiểu thư, đạt tới cấp độ khuynh quốc khuynh thành nhưng cũng đủ để được xem là chim sa cá lặn. Không chỉ có thế, kỳ lạ là, dù tuổi còn nhỏ, nhưng dáng người của Ngọc Lan lại nảy nở hơn nhiều so với Tam tiểu thư, đến mức khoa trương. Thân hình của nàng lúc nào cũng khiến người ta phải nghi ngờ rằng liệu tiệm may vải có ăn bớt vật liệu hay không?

Ngọc Lan nhận thấy Lý Nguyên Thiên dường như không còn muốn chú ý đến nàng nữa. Nàng có chút sốt ruột. Thế là, nàng hừ hừ một tiếng, nói: "Ta nói, Nguyên Thiên đệ đệ, ngươi mỗi lần gảy đàn, có thể chú ý một chút đến xung quanh không. Không nên phóng túng như vậy... À, không phải, là phóng khoáng tự tại... không kiêng nể gì cả."

Lý Nguyên Thiên lườm Ngọc Lan một cái, nói: "Ta rõ ràng đã dựng lên trận pháp cách âm, rất cẩn thận che chắn lại, là Ngọc Lan tỷ mạnh dạn xông vào đấy chứ." Dừng lại một lát, hắn lầu bầu: "Lại nói, đàn của ta hay như vậy. Ngọc Lan tỷ, là tỷ không có gu nghệ thuật."

"Gu... nghệ thuật?" Ngọc Lan nghiêng đầu, khó hiểu, với vẻ mặt cực kỳ đáng yêu: "Đó là cái gì? Ăn được sao?"

"Ăn. Ăn. Ăn. Ngọc Lan tỷ, tỷ chỉ biết đến ăn thôi sao?" Lý Nguyên Thiên giả bộ tức giận: "Gu nghệ thuật, đó là... đúng, là biết cách thưởng thức nghệ thuật một cách chính xác. Đàn của ta hay như vậy, tỷ lại không nhìn ra tinh túy trong đó, cho nên, ta nói, Ngọc Lan tỷ không biết thưởng nhạc."

"Phụt... ha ha ha..." Ngọc Lan không chút kiêng nể nào cười to: "Nguyên Thiên đệ, đệ xem, ngay cả tiểu thư cũng nghĩ như thế. Ta thấy, đệ vẫn nên chấp nhận hiện thực đi thôi."

"Thô bỉ... Thô bỉ hết sức." Lý Nguyên Thiên sạm mặt lại. Hắn thở dài, ánh mắt nhìn lên trời cao.

Khung cảnh gian nhà nhỏ lúc này sao mà ấm áp, an bình.

Bản văn chương này được biên tập và bảo hộ bởi truyen.free, mong bạn đọc trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free