Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiện Ác Bất Phân - Chương 63: Chapter 63: Định hướng

Sau khi Lý Khởi Phong rời đi, Tử Kiều trằn trọc mãi không ngủ được vì lo lắng và cả những hoạch định tương lai khi đến Kinh Thành. Hắn quyết định dậy ra ngoài sân cho thoáng. Khi đi ngang qua cửa buồng của Lan Như Hương, hắn chợt nghe thấy tiếng thút thít khe khẽ vọng ra từ bên trong.

Tim hắn khựng lại. Nàng đang khóc? Có chuyện gì xảy ra sao? Sự tò mò và cả chút lo lắng khiến hắn không thể bỏ đi. Hắn nhẹ nhàng áp tai vào cánh cửa gỗ.

Tiếng khóc nức nở, bị kìm nén của Lan Như Hương vang lên rõ hơn, xen lẫn những lời tự trách khe khẽ: "Mình thật vô dụng... chẳng giúp gì được cho chàng... lại còn... lại còn suy nghĩ vẩn vơ..."

Tử Kiều hiểu ra. Nàng đang khóc vì cảm thấy cô đơn, lo lắng cho chồng, và có lẽ cả vì những cảm xúc tội lỗi với hắn. Sự yếu đuối và nỗi lòng của nàng trong đêm khuya tĩnh lặng này như một liều thuốc kích thích cực mạnh, đánh thẳng vào trái tim đang rối bời và dục vọng đang sôi sục của Tử Kiều. Hắn không còn suy nghĩ được gì nữa. Một sự thương cảm mãnh liệt xen lẫn ham muốn chiếm đoạt trỗi dậy, lấn át tất cả lý trí và sự kiềm chế. Hắn muốn ôm nàng vào lòng, muốn an ủi nàng, muốn nếm trải sự ngọt ngào mà hắn luôn khao khát.

Không một chút do dự, hắn nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Ánh trăng mờ ảo từ cửa sổ chiếu vào, rọi lên bóng dáng mảnh mai của Lan Như Hương đang ngồi trên giường, hai tay ôm mặt khóc nức nở.

Nghe tiếng cửa mở, nàng giật mình ngẩng lên, đôi mắt đẫm lệ mở lớn kinh ngạc khi thấy Tử Kiều. "Tử... Tử Kiều đệ? Sao... sao đệ lại vào đây?"

Tử Kiều không trả lời. Hắn bước nhanh tới bên giường, ánh mắt nóng rực nhìn nàng như muốn thiêu đốt. Hắn ngồi xuống bên cạnh, đưa tay định lau nước mắt cho nàng.

Lan Như Hương theo phản xạ lùi lại, lắc đầu nguầy nguậy: "Đừng... đệ ra ngoài đi... ta không sao..."

Nhưng sự yếu đuối và kháng cự của nàng lúc này chỉ càng làm tăng thêm ham muốn chiếm đoạt của Tử Kiều. Hắn đã không còn là hắn nữa. Lý trí đã hoàn toàn bị dục vọng che mờ.

"Tẩu tử..." Hắn gọi tên nàng, giọng khàn đặc vì ham muốn. Rồi hắn bất ngờ lao tới, dùng sức mạnh của mình đè nàng ngã ngửa ra giường.

"Á! Đệ làm gì vậy? Buông ta ra!" Lan Như Hương hoảng sợ tột độ, vùng vẫy chống cự. Nhưng sức lực của nàng làm sao bì được với hắn lúc này.

Tử Kiều giữ chặt hai tay nàng trên đỉnh đầu, cúi xuống nhìn sâu vào đôi mắt đang mở lớn vì sợ hãi và tuyệt vọng của nàng. "Tẩu đừng sợ... đệ chỉ muốn... muốn tẩu..." Hắn nói không thành lời, chỉ cúi đầu xuống, áp môi mình lên đôi môi mềm mại đang run rẩy của nàng.

Nụ hôn của hắn đầy cuồng nhiệt và chiếm đoạt. Hắn mặc kệ sự kháng cự yếu ớt của nàng, dùng lưỡi cạy mở hàm răng nàng, luồn vào khoang miệng ấm nóng, khuấy đảo, hút lấy vị ngọt quen thuộc. Đồng thời, hắn dùng đầu gối tách hai chân nàng đang cố khép chặt ra. Bàn tay hắn luồn vào trong chiếc váy ngủ mỏng manh, tìm đến đôi gò bồng đảo căng tròn. Hắn kéo mạnh chiếc yếm lót xuống, để lộ ra hai bầu vú trắng nõn, mềm mại dưới ánh trăng.

Không một chút do dự, hắn rời khỏi môi nàng, cúi đầu xuống, áp mặt vào bộ ngực ấm áp. Hắn ngậm lấy một bên đầu vú hồng hào đã cương cứng vì sợ hãi và kích thích, bắt đầu bú mút một cách say sưa, nhiệt tình như một đứa trẻ khát sữa, nhưng cũng đầy chiếm hữu như một con thú hoang.

"Ư... ưm... đừng... làm ơn... Tử Kiều..." Lan Như Hương khóc nấc lên, cơ thể run rẩy vì sợ hãi, nhục nhã và cả một cảm giác tê dại kỳ lạ đang lan tỏa từ nơi đầu vú bị hắn bú mút. Nàng cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích.

Tử Kiều hoàn toàn chìm đắm trong cơn say dục vọng. Hắn bú mút hết bên này đến bên kia, thỉnh thoảng lại dùng răng cắn nhẹ lên đầu vú khiến nàng giật nảy mình. Hắn cảm nhận được vị ngọt thanh quen thuộc, cảm nhận được sự mềm mại, đàn hồi tuyệt vời dưới miệng lưỡi mình.

Sau khi đã thỏa thuê với đôi gò bồng đảo, hắn di chuyển xuống thấp hơn. Hắn kéo cao chiếc váy ngủ của nàng lên tận bụng, để lộ hoàn toàn vùng kín thiêng liêng. Hình ảnh âm hộ căng mọng, hồng hào, ẩn mình dưới lớp lông tơ đen nhánh dưới ánh trăng lại hiện ra trước mắt hắn, càng làm dục vọng của hắn thêm điên cuồng.

Hắn không ngần ngại, cúi đầu xuống, áp mặt vào nơi ấm áp, ẩm ướt đó. Hắn bắt đầu dùng miệng lưỡi của mình để liếm láp, mơn trớn. Lưỡi hắn nhẹ nhàng lướt dọc khe thịt, rồi tìm đến hạt châu nhỏ bé đang run rẩy, ra sức bú mút, trêu đùa.

"A...! Không...! Đừng... chỗ đó... bẩn..." Lan Như Hương hét lên trong tuyệt vọng và xấu hổ tột cùng. Cảm giác bị hắn xâm phạm nơi riêng tư nhất bằng miệng lưỡi khiến nàng cảm thấy nhục nhã không từ nào tả xiết. Nàng cố gắng giãy giụa mạnh hơn, nước mắt chảy dài trên má.

Nhưng Tử Kiều như kẻ điếc không nghe thấy. Hắn vẫn say sưa với công việc của mình. Lưỡi hắn luồn lách vào sâu hơn bên trong, khuấy đảo, hút lấy mật ngọt đang tuôn chảy vì sợ hãi và cả sự kích thích không mong muốn. Hắn muốn chiếm hữu hoàn toàn vẻ đẹp này, muốn khắc ghi hương vị này mãi mãi. Tiếng rên rỉ của hắn hòa cùng tiếng khóc nấc và những lời van xin yếu ớt của Lan Như Hương tạo thành một âm thanh đầy ám ảnh trong đêm khuya.

Khi Tử Kiều cảm thấy khoái cảm từ việc liếm láp đã lên đến đỉnh điểm, và hắn cũng cảm nhận được cơ thể Lan Như Hương bắt đầu có những phản ứng co giật nhẹ của sự kích thích, hắn biết đã đến lúc. Hắn rời khỏi nơi đó, nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt, đôi mắt nhắm nghiền vì đau khổ của nàng. Một thoáng tỉnh táo và tội lỗi lóe lên trong đầu hắn, nhưng nó nhanh chóng bị dục vọng lấn át.

Hắn kéo mạnh quần mình xuống, để lộ dương vật đã cương cứng cực đại, sừng sững trong bóng tối. Hắn tách rộng hai chân nàng đang run rẩy ra, nhắm thẳng vào lối vào ẩm ướt kia.

Ngay lúc này, hắn không còn là vị Quân sư tính toán mưu lược, không còn là người em trai kết nghĩa biết giữ chừng mực. Hắn chỉ là một gã đàn ông đang bị dục vọng thiêu đốt, muốn chiếm đoạt người phụ nữ mà hắn đã khao khát từ lâu.

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt vẫn còn ngấn lệ của Lan Như Hương, giọng khàn đặc: "Tẩu tử... hãy 'chăm sóc' cho nó... như cách tẩu vẫn luôn chăm sóc đệ được không?"

Lan Như Hương mặt đỏ bừng vì xấu hổ trước lời yêu cầu thẳng thắn và đầy ám chỉ này.

Nàng nhớ lại những lần trước đây, nhớ lại sự vụng về của mình. Nhưng giờ đây, trong hoàn cảnh này, dưới ánh mắt chiếm hữu của hắn, nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài sự phục tùng. Nàng cắn môi, rồi từ từ, run rẩy cúi người xuống, đôi môi mềm mại tìm đến dương cụ đang cương cứng của hắn.

Nàng hé môi, ngập ngừng ngậm lấy đầu khấc nóng hổi. Nàng bắt đầu dùng lưỡi liếm nhẹ xung quanh, rồi thử mút mát một cách vụng về. Dù còn non nớt, nhưng sự chân thành và e lệ của nàng lại mang đến cho Tử Kiều một cảm giác kích thích khác lạ.

"A... đúng rồi... giỏi lắm..." Tử Kiều khẽ rên lên, tay đưa xuống vuốt ve mái tóc nàng, động viên. Khoái cảm thể xác hòa quyện với cảm giác chinh phục khiến hắn vô cùng sung sướng.

Sau một hồi được nàng phục vụ dương cụ, Tử Kiều cảm thấy mình sắp không thể kìm nén được nữa. Hắn nhẹ nhàng nâng đầu nàng lên, hôn lên đôi môi còn vương vị mặn của mình. "Đến lượt đệ," hắn thì thầm.

Hắn đẩy nhẹ nàng nằm ngửa ra giường. Hắn tách hai chân nàng ra, đưa dương vật cương cứng của mình đặt vào cửa mình ấm nóng, ẩm ướt. Hắn từ từ đẩy sâu vào.

"A...!" Lan Như Hương kêu lên khe khẽ, người cong lên vì cảm giác căng đầy và có chút đau đớn của sự xâm nhập thực sự.

Tử Kiều bắt đầu giao hoan. Hắn di chuyển một cách chậm rãi lúc đầu, để nàng quen dần với kích thước của hắn, rồi dần dần tăng tốc. Hắn thúc mạnh mẽ, dứt khoát, mỗi cú thúc sâu đều như muốn đóng dấu chủ quyền lên thân thể nàng.

Lan Như Hương ôm chặt lấy hắn, nước mắt lại lăn dài trên má, nhưng lần này không phải vì sợ hãi hay đau đớn, mà là sự hòa quyện của khoái cảm, tội lỗi và sự phó mặc hoàn toàn. Nàng rên rỉ theo từng nhịp thúc của hắn, cơ thể đáp lại một cách bản năng. Tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc, tiếng rên la ái ân vang vọng khắp căn phòng nhỏ, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích bên ngoài.

Cuộc mây mưa kéo dài rất lâu, cho đến khi cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm trong một tiếng hét đầy thỏa mãn. Tử Kiều bắn hết tinh dịch nóng bỏng vào sâu bên trong cơ thể nàng. Hắn nằm vật xuống bên cạnh, ôm lấy thân hình mềm mại, đẫm mồ hôi của nàng vào lòng, cảm nhận sự thỏa mãn tuyệt đối sau bao ngày khao khát và chờ đợi.

Lan Như Hương nằm yên trong vòng tay hắn, cơ thể vẫn còn run rẩy. Nàng nhắm mắt lại, không dám đối diện với thực tại, không dám nghĩ đến ngày mai. Giây phút này, nàng chỉ biết rằng mình đã hoàn toàn thuộc về người đàn ông này.

[Hệ thống vang lên: Hoàn thành một lần giao hợp tự nguyện với mục tiêu nữ giới mới: Lan Như Hương.]

[Nhiệm vụ chính tuyến (Giai đoạn 1): Hoàn thành giao hợp tự nguyện với 10 người phụ nữ khác nhau. Tiến độ: 6/10.]

[Phát hiện hành vi thông gian với vợ của ân nhân. Vi phạm nghiêm trọng đạo lý luân thường.]

[Điểm Ác +100. Điểm Ác hiện tại: 606.]

[Cảnh báo Tâm Ma: Điểm Ác tăng cao đột ngột! Nguy cơ Tâm Ma xâm nhập tăng lên đáng kể. Người chơi cần cân bằng Thiện-Ác hoặc tìm cách hóa giải!]

Tiến độ 6/10! Chính xác rồi. Nhưng điểm Ác tăng vọt lên 100 điểm và cảnh báo Tâm Ma! Tử Kiều nhíu mày. Hắn biết hành động này là sai trái, nhưng không ngờ hậu quả từ hệ thống lại nghiêm trọng đến vậy. Tâm Ma xâm nhập? Nghe có vẻ không ổn chút nào. Hắn cần phải tìm cách tăng điểm Thiện hoặc dùng Nghiệp Điểm (vẫn còn 400) để hóa giải bớt điểm Ác này.

Nhưng đó là chuyện của sau này. Giờ đây, hắn chỉ muốn tận hưởng cảm giác chiếm hữu được người phụ nữ mà hắn luôn khao khát. Hắn ôm chặt Lan Như Hương hơn, mặc kệ những suy tính về tương lai và hệ thống đang quay cuồng trong đầu.

Sáng hôm sau, sau một đêm dài đầy biến động về cả thể xác lẫn tinh thần, Tử Kiều tỉnh dậy với một quyết định rõ ràng. Hắn cần phải rời khỏi Phủ Thành, rời khỏi sự gần gũi đầy cám dỗ này. Lời đề nghị của Lý Khởi Phong về việc lên Kinh Thành làm cố vấn bí mật là một cơ hội không thể tốt hơn.

Hắn thông báo quyết định của mình với Mị Kiều và Đông Tuyết. Hắn nói rằng Lý tiền bối có việc quan trọng cần hắn lên Kinh Thành hỗ trợ gấp, có thể sẽ đi một thời gian khá dài. Còn với Lan Như Hương hắn nói rằng phải lên kinh để tiếp tục ôn luyện chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới.

Lan Như Hương nghe tin, lòng đầy hụt hẫng và lo lắng. Nàng vừa mới hoàn toàn dựa dẫm vào hắn, giờ hắn lại sắp đi xa. Nhưng nàng không dám giữ hắn lại, chỉ biết dặn dò hắn giữ gìn sức khỏe. Ánh mắt nàng nhìn hắn đầy lưu luyến và cả sự bất an.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free