Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1543: Hà Vi công việc
Hà Vi lần này đi Singapore, mọi việc diễn ra suôn sẻ, được giám đốc chi nhánh ngân hàng họ Ghent tán thưởng. Ông Ghent là người Anh da trắng, năm nay khoảng năm mươi tuổi, dáng người cao lớn, hơi gầy. Ngoại hình của ông được ca ngợi là oai nghiêm, nhưng nhân cách thì đáng lo ngại. Ngân hàng nơi cô làm việc tên là “Ngân hàng Leyton”, trước đây là doanh nghiệp kim hoàn, sau này ông Leyton thông gia với phu nhân nên sáp nhập hai ngân hàng lại, thành lập nên ngân hàng lớn như hiện tại. Ngân hàng Leyton có chín mươi tám chi nhánh trên toàn cầu, Châu Á có bốn chi nhánh. Chi nhánh ngân hàng Hồng Kông có khoảng hơn ba trăm nhân viên, chỉ có mười một nhân viên nữ, trong đó nhân viên nữ châu Á chỉ có hai người. Một người tên là Trương Thù, hơn Hà Vi hai tuổi, là con gái của một thương gia giàu có ở Hồng Kông. Chị họ của cô ấy là bác sĩ nổi tiếng, tên là La Irene, từng biết Cố Khinh Chu ở buổi lễ tế của em gái Bùi Thành. Người còn lại chính là Hà Vi.
Giám đốc chi nhánh Ghent rất thích phụ nữ châu Á xinh đẹp, mỗi lần nhìn thấy Trương Thù và Hà Vi, mắt ông ta đều sáng lên. Trương Thù xuất thân danh giá, ông ta không dám lỗ mãng. Hà Vi là người bên tổng công ty cử đến, ông ta không rõ thân thế của Hà Vi, nên tạm thời không dám tùy tiện ra tay, chỉ thường dùng lời trêu chọc. Hà Vi chưa bao giờ dám tiết lộ thân phận của mình, sợ ông Ghent biết cô xuất thân nghèo hèn, sẽ càng quấy rối cô. Vì vậy, khi ngân hàng thảo luận về số vàng mang tên Cố Khinh Chu, Hà Vi cố tình nói: “Đây là phu nhân Tư, chị gái của tôi.”
Những người xung quanh liền hỏi liệu có phải là chị gái ruột không. Hà Vi ấp úng nói: “Mối quan hệ rất thân thiết.”
Có thể tích trữ được nhiều tiền như vậy, chắc chắn là người quyền quý. Để chứng minh lời mình nói là thật, Hà Vi đã chủ động xin đi làm việc này. Cô thực sự đã làm được, đồng thời còn nói rằng chính Cố Khinh Chu là người cử máy bay trả lại. Ông Ghent nhận được giấy tờ, trên mặt lộ vẻ thận trọng, đối với Hà Vi cũng khách sáo hơn nhiều, là loại khách sáo trong công việc. “Mong là có thể kéo dài lâu hơn một chút, đừng để bị người khác sớm vạch trần thân thế của tôi.” Hà Vi ra khỏi ngân hàng, chỉ tạm thời thở phào nhẹ nhõm. Cô nghe nói nhiệm kỳ của ông Ghent là năm năm, năm nay là năm thứ tư. Hà Vi vừa chờ ông Ghent điều chuyển, vừa chờ bạn trai tranh thủ thời gian tới Hồng Kông. Sau khi kết hôn, cô đoán rằng mọi thứ sẽ tốt hơn một chút. Bây giờ thế giới này, phụ nữ đi làm rất khó khăn, đặc biệt là những phụ nữ có nhan sắc. Những người lãnh đạo hoặc đồng nghiệp nam hoặc là cảm thấy bạn không ở nhà chăm chồng dạy con, hoặc là cố ý trêu chọc, không thốt ra mấy lời bông đùa khiếm nhã thì như thể có lỗi với bạn. Hà Vi nghĩ, đợi đến khi cô kết hôn, thời gian làm việc sẽ dài hơn, tình hình chắc chắn sẽ thay đổi một chút. Bạn trai cô cũng là con người rất bình thường, trong nhà có nhiều anh chị em. Anh ta có thể học ngành y đắt đỏ như vậy là nhờ chú anh ta giúp đỡ. Với một gia đình như vậy, bạn trai chắc chắn sẽ không phản đối cô đi làm. Nghĩ như vậy, tâm trạng Hà Vi trở nên tốt hơn rất nhiều. Cô đi xuống phố gần đó để lên tàu điện, tình cờ nhìn thấy một quầy bán thịt nhỏ ở góc đường, nghĩ đến việc trong nhà không còn gì ăn, cô liền mua hai cân sườn nhỏ. Nhà Hà Vi vách tường mỏng, không gian cũng không lớn, khoảng chừng ba mươi mét vuông, nhưng một mình cô ở vẫn rất thoải mái. Sau khi về nhà, cô đang om sườn trên bếp và chuẩn bị nhấc nồi xuống thì đột nhiên có tiếng gõ cửa. Hà Vi giật mình.
Cô thận trọng đi tới cửa, hỏi: “Ai vậy?” Người bên ngoài cửa nói bằng tiếng Anh: “Cô gái trẻ, cô đang nấu gì vậy, thơm quá?”
Giọng nói già nua, mang theo chút lười biếng và trầm thấpHà Vi biết, đây là phòng bên cạnh phòng của cô gái, nhiều lần buổi sáng đi làm cô đều gặp ông già người Anh này mua rượu trở về. Ông ta trải qua hết sức nghèo túng chán chường, trên người quần áo vừa bẩn vừa nhăn nheo, râu tóc rối bù không chải, gần như chẳng thấy mặt. Ông ta gặp hàng xóm, cũng không chào hỏi, tỏ ra như không nhìn thấy người khác đi ngang. So với hai hộ gia đình bên cạnh, thì ông già người Anh này rất yên tĩnh, chưa từng làm phiền đến người khác. Hà Vi liền mở cửa ra. Quả nhiên nhìn thấy ông ta đang đứng trước cửa nhà. Trên người ông ta thoang thoảng mùi rượu, cũng có vẻ vừa mới tỉnh ngủ còn ngơ ngác, có thể là đã uống một ngày rượu, giờ tỉnh rượu lại thấy đói bụng. “Là sườn kho.” Hà Vi nói, “tôi thả rất nhiều gừng cùng tỏi, ông ăn được không?” Cô biết người Anh thường không thích ăn gừng, tỏi cũng chỉ miễn cưỡng ăn mà thôi. Nhưng sườn kho mà không có những thứ này thì không được. “Tôi thích gừng tỏi, cô cho tôi một bát đi.” Ông lão nói. Hà Vi nói: “Được thôi, ông vào đây ăn đi, vừa vặn tôi cũng chưa ăn cơm.” Ông lão lại không vào trong, đứng ở cửa nói: “Quý ông không vào phòng riêng của phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ trẻ.” Hà Vi liền cười: “Vậy tôi sẽ múc một bát cho ông, ông đợi một lát.” Ông lão lại nói: “Mời cô đóng cửa thật kỹ, đàn bà con gái trẻ phải biết bảo vệ mình.” Hà Vi hơi ngạc nhiên, ngược lại cảm thấy ông ta nói có lý, quả nhiên đóng cửa trước rồi mới múc cho ông ta một bát sườn kho, lại thêm một bát cơm đầy, cùng lúc đưa cho ông ta: “Còn lại nước canh trộn cơm, ăn rất ngon.” Ông lão nhận lấy. Sáng hôm sau, Hà Vi đi làm sớm, nhìn thấy trước cửa nhà có hai cái bát, một trong hai bát có một cục sô cô la đường. Cô lấy đường ra ăn, vô cùng vui vẻ đi làm. Chiều tối hôm đó, cô tan tầm trở về, lại gặp ông già kia trên đường. Ông ta vẫn ăn mặc rách rưới như cũ, trong tay ôm hai chai rượu. Ông ta khen ngợi sườn kho của Hà Vi, nói rằng đó là món ngon nhất mà ông ta từng ăn. “Cuối tuần tôi làm sườn kho, đến lúc đó cũng cho ông một phần.” Hà Vi hào phóng nói. Cô hỏi ông lão là người Anh ở đâu, tại sao lại đến Hồng Kông, gia đình có những ai? Ông lão nói ông đến từ London. “Bận rộn nửa đời người, đột nhiên rất muốn viết sách, thế là nghĩ đi nghĩ lại muốn đi lang thang khắp nơi, vừa vặn đến Hồng Kông, rượu ở đây uống rất ngon. Tôi và vợ đã kết hôn bốn mươi năm, sáng nào cô ấy cũng cạo râu cho tôi, cô ấy cũng mất vào buổi sáng. Buổi sáng hôm đó, con chó mà chúng tôi nuôi mười hai năm cũng đi theo cô ấy. Tôi đã mất tất cả trong một ngày, cũng không muốn ở lại London nữa, mới quyết định đi đây đi đó một chút, giống như hồi còn trẻ, vừa uống rượu vừa làm thơ.” Ông lão nói. Nói đến đây, trên mặt ông ta có vẻ rất thương cảm. Hà Vi nghe ông ta nói về vợ, về con chó của mình, lại không nhắc đến con cái, có thể là ông ta không có con, vì vậy cô không tiếp tục hỏi nhiều, chỉ nói: “Lý tưởng của ông thật lãng mạn.” Ông già đột nhiên hỏi: “Cô gái trẻ này, cô có lý tưởng gì?” Hà Vi cười nói: “Làm việc tốt.” “Công việc không phải lý tưởng, đó là sinh tồn. Cô có phải làm việc ở ngân hàng Leyton không?” Ông già hỏi. “Ông cũng biết?” “Có lần buổi sáng cô đi làm, trên cặp tài liệu cô cầm có đóng dấu của Leyton.” Ông già nói. Hà Vi rất kinh ngạc. Đó là con dấu nội bộ, người ngoài không thể biết. “Ông cũng từng làm việc ở Leyton?” Hà Vi có chút bất ngờ. Ông già lại thở dài: “Đúng thế. Một đồ chơi vô dụng, lãng phí biết bao thời gian của tôi, không đáng, ngoài việc kiếm tiền thì không có ý nghĩa gì. Nếu như tôi làm thơ sớm hơn mấy năm thì giờ này tôi đã trở thành một nhà thơ rồi.” Hà Vi không biết nên khóc hay nên cười.