Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1569: Kinh thế hãi tục
Ông Ghent và Trương Thù thực sự bị tư thế của Hà Vi hăm dọa, hai người nhìn nhau, trong lòng căm ghét đối phương không kiểm soát được tình hình. Trương Thù vốn thân thiết với chị họ La Irene nhưng La Irene lăn vào đường ăn chơi cũng không đưa cô theo. Chẳng ai muốn để cô em họ nhìn thấy dáng vẻ phóng túng của mình. Lần trước La Irene bị đánh, cô tự nhận mình bị người nhà bệnh nhân hành hung, ở bệnh viện cô cũng nói như vậy. Từ đó, cô trở thành đối tượng kính trọng và thông cảm. Cho đến nay Trương Thù vẫn không biết chị họ cướp bạn trai của Hà Vi, nếu không cô chắc chắn sẽ về chất vấn Hà Vi như George. “Ông định tính thế à?” Trương Thù nóng nảy. Vừa nhìn thấy cô, ông Ghent đã thấy phiền: “Tôi tự có cân nhắc, không cần cô phải nói nhiều, cút ra ngoài.” Ông dùng lời lẽ thô lỗ, có thể thấy ông thực sự tức giận. Trương Thù đi ra khỏi phòng làm việc. Hôm nay, Trương Thù tan làm về sau rất tức giận, trực tiếp đi đến nhà chị họ, lại lần đầu gặp George ở nhà chị họ. Cô ngạc nhiên nhìn người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai này, hỏi chị họ: “Chị mới quen bạn trai à?” La Irene gật đầu. George mấy ngày nay rất khó chịu. Biết bạn trai hiện tại của Hà Vi là Hoắc Việt, cả người George muốn phát điên. Anh tùy tiện dò hỏi, rất nhiều người đều biết Hoắc Việt, anh ta là người nổi tiếng. Dù không hiểu tiếng Trung, George cũng biết vài đặc điểm của Hoắc Việt: Gia thế sâu, giàu có, hơn nữa trông rất đẹp trai và chín chắn. George hoàn toàn không sánh được với những điều này. Anh không có địa vị xã hội như Hoắc Việt, cũng không có tiền như vậy. Lần trước Hoắc Việt nắm lấy cánh tay của anh, suýt bóp gãy xương anh, mặc dù anh trẻ hơn Hoắc Việt nhiều, nhưng không được khỏe mạnh bằng. Mỗi phương diện anh đều thua Hoắc Việt. Mặt khác, anh và Hà Vi mặc dù đã yêu nhau nhiều năm, nhưng vẫn không thể có được cô ấy, người phụ nữ này căn bản không phải của anh. Nghĩ đến những điều này, George phát điên! Nếu Hoắc Việt thực sự là một ông già nghèo kiết xác, anh tuyệt đối không đến mức tức giận và tuyệt vọng như vậy. Tính cách Hà Vi cố chấp, lòng tự trọng mạnh, giờ lại tìm được người đàn ông tốt hơn anh, mong muốn cô ấy nhượng bộ quay lại càng thêm không thể nào. Hôm nay, George mới thực sự có cảm giác mất đi Hà Vi. Cảm giác mất mát này giày vò anh đến thương tích đầy mình. “Anh ấy bị sao vậy, có phải em làm phiền hai người không?” Trương Thù hỏi. Chày gỗ mà Trương Thù cũng nhìn ra được, George không vui vẻ, Trương Thù còn tưởng mình đến làm George không hài lòng. Cô cũng hơi không vui, đây là nhà chị họ mình, George dựa vào đâu mà không chào đón cô? “Anh ấy không sao.” La Irene nói. Trước đây La Irene ngày nào cũng tiệc tùng, gần đây không ra ngoài nhiều, vì giới ăn chơi đang bàn tán về Kim Đỉnh hoàng cung, đó là nơi mới nhất ở Hồng Kông. Những người trẻ tuổi không có địa vị thì không vào được, cho nên mới bắt đầu bỏ tiền. Ai đi, chắc chắn sẽ có nhiều chuyện để nói. Mà có người nhìn thấy La Irene cùng đám người bị đuổi ra, việc này vì Kim Đỉnh hoàng cung hấp dẫn càng trở thành chủ đề, La Irene từ bác sĩ được nhiều người kính trọng trở thành trò cười. Chính cô cũng biết, rất muốn lấy lại mặt mũi. Nhưng cô không có cách nào, cô đã đắc tội với Hoắc Việt, đây chính là ông chủ thực sự của Kim Đỉnh hoàng cung, chuyện này không thể vãn hồi được nữa. La Irene thực sự tức chết, tại sao những người đàn ông tốt cô đều không có được?Giống như Hoắc Việt vậy. “Các cô tối nay không đi chơi sao?” Trương Thù lại hỏi. La Irene liếc cô một cái, rút một điếu thuốc lá ra châm lửa, đỏ tươi giữa đôi môi khẽ thở ra làn khói, khiến khuôn mặt cô thoắt ẩn thoắt hiện có phần mông lung. “Cô có chuyện gì?” La Irene sốt ruột hỏi. Trương Thù vô cùng ấm ức: “Tôi lớn lên ở ngân hàng lớn thành ra mất liêm sỉ, ông ta chú ý đến tôi.
”
Ông giám đốc ngân hàng Ghent đối với Trương Thù là có ý mà không có gan, vẫn ở mức đùa giỡn đôi ba câu. Có lẽ Trương Thù làm việc không nương tay, thế nhưng chủ động hôn ông ta. Cô biết rõ có sói thèm nhỏ dãi, vẫn còn đưa mình vào miệng sói, ông Ghent cảm thấy cô là tự đưa đến, ăn không thì ngu sao mà không ăn. Bây giờ cô lại trách sói muốn ăn cô, gọi là chết. Cô biết điều đó nên vẫn phải hiểu, cô cũng không dám nói sự thật cho La Irene. Có thể cô nhắc đến Hà Vi, ông Ghent sau này bị Hà Vi uy hiếp, đối với cô cũng không còn hứng thú. Câu dạo đầu này của cô chỉ đơn giản là để nâng cao giá trị của bản thân và lấp lửng sự không cam lòng. “Những gã Anh quốc đó đều như vậy, chẳng nhẽ ông ta dám làm gì cô sao?” La Irene chẳng hề lo lắng, “Hơn nữa, ông ta lại chẳng già, cô chịu thiệt gì chứ?”
Trương Thù há hốc mồm trố mắt nhìn: “Nhưng tôi không thể mơ mơ hồ hồ để người khác chiếm đoạt mình chứ, cũng nên kết hôn chứ?”
“Kết hôn để làm gì? Cứ kết hôn là cả đời cô sẽ chấm dứt, mất hết giá trị. Sự nghiệp của cô phải kết thúc, dòng họ của cô phải đổi. Gặp được người đàn ông tốt thì cũng đành thôi, gặp kẻ không đáng tin, ông ta trăng hoa ong bướm, cô nằm gối đơn chiếc khó ngủ, còn phải nuôi con cái. Trẻ con ghét nhất, bẩn thỉu, cãi cọ không ngừng, cô vì sinh chúng mà bụng chửa bụng mang, thân thể suy sụp, chúng dùng máu tươi của cô để nuôi dưỡng, giống như quỷ hút máu vậy, cô còn muốn nuôi chúng sao.” La Irene nói. Trương Thù xấu hổ cười cười, cảm thấy cô em họ này có phần điên rồ. “Cô không định kết hôn sao?” Cô hỏi La Irene. La Irene nói: “Không kết.”
Nói đến đây, cô nhìn George, đột nhiên thấy người thanh niên này thật tuấn tú, đẹp hơn bất kỳ người đàn ông nào cô từng ngủ, nếu lấy anh ta, sinh đứa con lai cũng là rất đáng tự hào. La Irene bừng tỉnh, lại nói với Trương Thù: “Cô đã làm việc rồi, hẳn là muốn tiến thủ chứ, không phải hạng đàn bà trong nhà. Chiếm dụng Ghent mấy năm, cô đã hưởng thụ rồi, lại dùng nguồn tài nguyên của ông giám đốc ngân hàng, để tạo thuận lợi cho bản thân. Nếu cô có bản lĩnh, trước khi Ghent về hưu, hãy đưa cô lên làm giám đốc ngân hàng, cô thử nghĩ xem vị trí của cô trong giới tài chính Hồng Kông sẽ như thế nào? Đến lúc đó, đàn ông đẹp trai nhiều lắm, cho dù thật sự muốn kết hôn, cũng phải gả vào nhà quyền quý hơn. Đàn ông cưới cô vì địa vị và tiền tài, ai quan tâm cô trong trắng? Chỉ có những người đàn bà chẳng có gì mới dựa vào sự trong trắng để duy trì hôn nhân.”
Trương Thù nghe không nổi nữa. Những lời nói kinh thiên động địa của La Irene, cô không thể nào đồng tình. Cô ngắt lời La Irene: “Tôi không dám nói vậy, nhưng cô Hà có tâm cơ lắm, có lẽ cô ấy sẽ đi theo con đường này.”
La Irene có phần mất bình tĩnh, đột nhiên hỏi: “Cô Hà nào, Hà Vi sao?”
Cô biết Hà Vi làm việc tại ngân hàng, nhưng chưa bao giờ liên hệ cô với Trương Thù, đại khái là quá bận rộn chẳng buồn để ý. Trương Thù lại càng kinh ngạc: “Cô cũng biết cô ấy sao?”
“Cô ấy là bạn gái cũ của George.” La Irene nói, “Cô ấy thế nào?”
“Cô ấy cô ấy cực kỳ ác độc, lại luôn đối đầu với tôi, hóa ra là cô ấy muốn trả thù.” Trương Thù tức giận nói. La Irene nhíu mày: “Cô nói gì thế?”
Trương Thù có phần xấu hổ: “Ý em không phải vậy, em chỉ muốn biết Hà Vi dựa vào đâu mà vênh váo như vậy. George có biết cô ấy có lai lịch thế nào không?”
Nói về xuất thân của Hà Vi thì khó nói, nhưng cô hiện tại là người của Hoắc Việt, tầng thân phận này đã có thể mang lại cho cô rất nhiều thuận lợi. La Irene cũng kể chi tiết cho Trương Thù. Trương Thù lại vừa ghen tị vừa tức giận. “Ông Ghent thích cô ấy sao?” La Irene hỏi. Trương Thù không hiểu: “Thích chứ, sao thế?”
Trong mắt La Irene thoáng lóe lên một tia lạnh lẽo: “Thích thì tốt. Có lẽ, cô có thể giúp ông Ghent.”