Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1595: Từ Kỳ Trinh phòng ăn

Trong quán ăn Kỳ Trinh, gần đây mỗi ngày đều có đón tiếp một vị khách đặc biệt. Vị khách là một cô gái trẻ tuổi đôi mươi, ăn mặc cũng đơn giản xuề xòa, luôn mặc những chiếc váy liền áo các kiểu, vải vóc rất sang trọng nhưng cô không mấy để ý. Đặc biệt ở chỗ, cho dù mặc chiếc váy đắt giá đến đâu, dưới chân của cô đều chỉ đi một đôi guốc gỗ. Quán ăn không có gì bận rộn, đám bồi bàn luôn bàn tán riêng về vị khách độc nhất này. Kỳ Trinh vô tình nghe được, liền nói với họ: “Cô ấy là người Nhật Bản”.

Quán ăn lấy khẩu hiệu “Món ngon Tô Châu”, bày trí trang nhã, bên ngoài trông không rộng lắm nhưng lại nằm ở chỗ góc khuất, là một chốn yên tĩnh, mới khai trương chưa đầy hai tháng, cơ bản vẫn chưa tạo dựng được danh tiếng. “Nhìn không ra chút nào cô ấy là người Nhật Bản, cô ấy nói một giọng Nam Kinh chuẩn đấy”. Một người bồi bàn nói, “Tiếng phổ thông cô ấy cũng nói sõi, còn nói hay hơn cả tôi”.

Kỳ Trinh cũng nghe hiểu giọng Nam Kinh. Cô không nói gì, có khách khác tới quán. Kỳ Trinh vào trong bếp. Lần này tới, là một đoàn khách, nam nữ cả tre trẻ con, trong đó có hai bé trai trông giống như cặp song sinh. “Đặt gọi món ăn ngon Tô Châu”. Tư Hàng Bái nhớ tới khẩu hiệu của quán, quay đầu hỏi Cố Khanh Chu, “Cô chắc chắn đây là chỗ mà ba mặt đề cử chứ”?

Cố Khanh Chu nhìn vào địa chỉ: “Là chỗ này”.

Họ vừa đi dự đám cưới của Hứa Việt ở Singapore về, vừa xuống máy bay những đứa trẻ đã kêu đói. Máy bay họ đỗ ở một góc có vẻ vắng vẻ, Cố Khanh Chu nhớ đến lần trước Nhậm Tử Thanh cố ý nói với cô, có một quán cơm Tô Châu bí ẩn, rủ cô đi ăn thử. Vậy nên họ không về nhà ngay, mà tới quán ăn này. Quán ăn nằm sau sân đánh tennis, quả thật rất khó tìm, nhưng bên ngoài trang trí rất khéo léo, cánh cửa nhiều màu sắc bằng thủy tinh cứ như khảm nạm những viên ngọc quý đang long lanh chiếu sáng. Họ nhóm sáu người lớn cùng ba đứa trẻ, quán ăn không còn chỗ, bèn gộp chung hai chiếc bàn ngoài cùng ở phía sau. “Món ngon Tô Châu hiện nay đặc biệt nổi tiếng ở Nam Kinh, vậy đây là ẩm thực Kim Lăng à”? Bùi Thành hỏi người bồi bàn. Anh chính là người Nam Kinh, xem xét thực đơn phát hiện không đúng. Rất nhiều món ăn đều thuộc dòng ẩm thực Giang Tô, chứ không phải là ẩm thực Kim Lăng đặc sắc. “Không phải, là ẩm thực toàn diện”. Người bồi bàn quả nhiên nói, “Nếu chỉ làm riêng món Kim Lăng, sợ rằng khách hàng khác thấy món ăn đơn điệu”.

Anh ta nói tiếng phổ thông cực kỳ ngọng nghịu, Bùi Thành nghe mãi mới hiểu được. Tư Hàng Bái nói: “Tôi phải ăn món sườn kho tiêu cùng cá rán, các món khác gọi tùy ý, mặc kệ nó có đúng gốc hay không”.

Cố Khanh Chu cười nói: “Người thô lỗ như anh mới không để ý dở hay hay chứ. Món ngon Tô Châu nổi tiếng là ăn thanh đạm, tôi phải gọi một đĩa rau xanh xào hoa mã điểu”.

“Ẩm thực Kim Lăng nổi tiếng là món vịt, tôi gọi thịt vịt nướng”. Tư Quỳnh Chi nói. Những người khác cũng bàn nhau gọi món. Đem đồ ăn ra không quá nhanh, nhưng món ăn rất tinh xảo, chỉ cần nhìn bày biện trên bàn là thấy ngay sự tận tâm của người đầu bếp. Món ăn đầu tiên bày ra là thịt vịt nướng. Lớp vỏ giòn xốp của thịt vịt nướng, Cố Khanh Chu cảm thấy rất ngon, lại chẳng mấy khác biệt so với những món ở nơi khác, không ngờ Cố Thiệu đột nhiên ngẩn người. Ông ta nếm thử nước sốt đỏ kho thịt vịt. Mọi người không hiểu. Cố Thiệu cũng lấy lại tinh thần, cười cười một cách gượng gạo: “Không sao đâu, tôi hơi nhạy cảm”.

Sau đó, từng món từng món lần lượt được đem ra, Tư Hàng Bái và Cố Khanh Chu đều khen là ngon, Bùi Thành cũng bảo rất đúng điệu, đúng phong vị ẩm thực Kim Lăng. Chỉ có mỗi Cố Thiệu là trầm ngâm. “Anh trai, anh sao thế”? Cố Khanh Chu hỏi ông, “Hình như anh rất ngạc nhiên”.

Cố Thiệu nói: “Tôi muốn gặp đầu bếp”.

Mọi người đều cười. Ở các quán ăn, việc làm quen đầu bếp thường không phổ biến, trừ khi xảy ra vấn đề gì. “Có thể xin gặp đầu bếp của các cô một lát không”? Cố Khanh Chu gọi người bồi bàn, “Món ăn rất ngon, chúng tôi muốn gặp mặt để gửi lời cảm ơn, nhân tiện hỏi anh ấy xem nếu nhà chúng tôi có làm tiệc thì có thể mời anh ấy tới nấu ăn hay không”.

Người bồi bàn vui vẻ đi vào bếp. Rất nhanh, có một dáng người mảnh khảnh bước ra. Mọi người đều kinh ngạc nhìn thấy Từ Kỳ Trinh đi đến trước mặt họ. Biểu cảm của Từ Kỳ Trinh bình thản: “Tôi không hạ độc các người đâu, yên tâm đi, đây là quán của tôi, tôi còn phải sống chứ”.

Trong nhà ăn đột bỗng trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Ngay cả Cố Khanh Chu, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì. Cố Thiệu hắng giọng một cái, mở lời trước: “Tôi nếm nước tương chấm thịt vịt nướng, thấy rất giống như là cô làm.

Cô thực sự mở nhà hàng”?

Hồi họ còn đi du học ở nước ngoài, Kỳ Trinh rất được mọi người yêu mến, ngoài việc cô là người rất chu đáo ra thì còn vì cô biết nấu ăn. Lúc cô còn bé, gia đình cô từng mở một tửu lâu, vị đầu bếp từng làm trong ngự thiện phòng rất quý mến cô, luôn chỉ dạy cho cô cách thái thịt, khắc hoa và những thứ tương tự. Cô đã từng nói đùa với Cố Thiệu: “Tôi muốn đến Dương Châu mở một quán ăn, mở ở một nơi yên tĩnh, ngày thường tôi có thể vẽ tranh, khi có khách tới thì tôi nấu ăn”.

Cố Thiệu chỉ coi cô nói đùa. Ai ngờ, bây giờ cô lại thực sự mở thật.”Ừm, đây chính là lý tưởng ban đầu của tôi”, Từ Kỳ Trinh nói. Không khí lúc này trở nên rất kỳ lạ. Mọi người không biết nên nói gì. Ngay lúc đó, có một khách hàng đến, là một cô gái trẻ đẹp, tao nhã, trang nhã. Tuy nhiên, cô gái đó đi một đôi guốc gỗ. Từ Kỳ Trinh đích thân ra tiếp đón, gọi món ăn và rời khỏi bàn của mọi người. “Nhan lão tam cho biết địa chỉ chứ không nói đây là nhà hàng của bà ấy?” Tư Hành Bái cau mày, “Cặp đôi này đang làm gì vậy?”

Cố Khinh Chu cũng lắc đầu. Cô ngó nghiêng nhìn Từ Kỳ Trinh và phát hiện tình trạng của cô ta đã tốt hơn nhiều so với trước đây. Từ Kỳ Trinh từng quan hệ mơ hồ với Nhan Tử Thanh một đêm trước đó và sau đó mang thai. Cô chủ động yêu cầu đi Anh để sinh con, tiện thể học tập. Cô không ngờ chuyện này vẫn bị bại lộ. Có một người họ hàng của cô tình cờ gặp cô ở bệnh viện phụ sản ở Anh. Người họ hàng sau đó đã báo tin cho gia đình Từ và còn hỏi tại sao Từ Kỳ Trinh kết hôn mà không thông báo cho họ, thậm chí còn nói với những người bạn khác ở Nam Kinh. Cặp vợ chồng Từ thiếu an gần như tức phát điên. Họ đến Anh và tìm thấy Từ Kỳ Trinh. Khi Từ Kỳ Trinh nhìn thấy cha mẹ, cô vội chạy nhưng bị trượt chân trên cầu thang và ngã xuống. Đứa bé trong bụng cô mới hơn ba tháng, vẫn chưa ổn định nên khi ngã như vậy đã bị sảy thai. Cô cũng được đưa trở về Singapore.

Gia đình Từ yêu cầu gia đình Nhan phải giải thích về sự cố của Từ Kỳ Trinh. Gia chủ của gia đình Nhan đã nói rằng Nhan Tử Thanh sẽ cưới Từ Kỳ Trinh. Gia đình Từ không mấy muốn vì họ thấy rằng nghề nghiệp của gia đình Nhan là không đứng đắn và làm mất mặt họ. Tuy nhiên, họ đành bất lực. Những người họ hàng đều biết Từ Kỳ Trinh đã mang thai. Nếu chuyện này bị đồn ra, thanh danh của cô sẽ bị hủy hoại. Cô có thể lấy chồng nào đây? Người không muốn nhất chính là Từ Kỳ Trinh. Cô khản giọng tranh cãi với cha mẹ nhưng kết quả cô bị sảy thai nên hoàn toàn suy sụp. Cha mẹ cô tuyên bố rằng cô phải kết hôn với Nhan Tử Thanh bằng mọi giá, gia đình Từ không thể chịu nỗi điều xấu hổ này. Đây giống như giọt nước tràn ly, cô đã tự sát bằng cách cắt cổ tay. May mắn thay, cô được người nhà phát hiện và đưa đến bệnh viện, cứu sống cô. Tư Quỳnh Chi và Bùi Thành đã biết về chuyện này và kể lại cho Cố Khinh Chu và Tư Hành Bái.

Khi Từ Kỳ Trinh nằm viện, Nhan Tử Thanh vẫn ở bên cô. Anh đã nói điều gì đó mà sau này Từ Kỳ Trinh đã đồng ý kết hôn với anh mà không tổ chức lễ cưới, chỉ mời những người bạn thân và họ hàng ở Singapore ăn uống, để cha mẹ cô được đền bù. Vợ chồng Cố Khinh Chu cũng là một trong những người thân thích nên đã tới dự. Bữa ăn đó thật ngột ngạt, cả hai gia đình đều cảm thấy ấm ức, đôi tân lang, tân nương im lặng suốt buổi. Từ Kỳ Trinh vẫn mặc quần áo cũ, ngồi đó ngây ra, trong mắt không có chút sức sống nào, như một con rối vô hồn.

Giờ đây, sau vài tháng, tinh thần của cô đã tốt hơn trước, cũng đã khôi phục lại dáng vẻ trước đây của mình, ít nhất là về ngoại hình. “Cô ấy mở nhà hàng này để khuây khỏa tinh thần”, Cố Khinh Chu nói. Từ Kỳ Trinh yếu ớt như vậy, Nhan Tử Thanh muốn tìm cho cô ấy một việc nào đó để làm. Làm việc còn hơn là suốt ngày buông thả. Khi bận rộn, cuộc sống của con người sẽ phong phú hơn, tâm trạng cũng sẽ tốt hơn vì cảm giác trống rỗng sẽ khiến người ta nảy sinh những suy nghĩ lung tung, thậm chí phát điên.

“Không trách được Nhan lão tam giới thiệu nhiều lần”, Tư Hành Bái nói. Cố Thiệu nhìn theo bóng lưng của Từ Kỳ Trinh mà không nói gì. Khi mọi người đứng dậy cáo từ, Từ Kỳ Trinh đột nhiên gọi Cố Thiệu lại. “Tôi làm một ít tương – tương hoa quế, tương hoa hồng, mứt hoa quả và tương đậu phộng. Anh cũng mang về một ít đi, mọi người trong gia đình chắc đều thích vì đều là hương vị Nam Kinh”. Từ Kỳ Trinh nói. Cô không đợi Cố Thiệu trả lời mà tự đi vào bếp. Cố Thiệu nhận ra cách cư xử này của cô, cô muốn nói chuyện riêng với anh một câu. Tuy nhiên, cô ấy đã kết hôn và anh ấy cũng đã buông bỏ rất nhiều, nên nói với Cố Khinh Chu: “Em cứ đi trước đi, anh tự về sau”.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free