Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1596: Bị giội cho một đầu cẩu huyết

A Thiệu chọn chỗ gần cửa sổ rồi ngồi xuống. Từ Kỳ Trinh đi vào bếp, rồi nhanh chóng quay ra. Cô mang tương đã chia vào lọ nhỏ phân loại rồi đưa cho A Thiệu: “Nếu thấy ngon, lần sau tôi sẽ nhờ mẹ mang cho anh một chút, bà thích nhất là tôi làm hoa quế tương”.

A Thiệu đứng dậy muốn nói lời cảm ơn. Từ Kỳ Trinh nói: “Vẫn còn khách chờ lấy thức ăn, tôi phải nấu trước”.

Không cho A Thiệu cơ hội nói chuyện, cô đã quay trở lại bếp sau. Rất nhanh, trên bàn ăn của những khách hàng đã có các món gà quay nếp, bánh trôi rượu hoa quế, thịt cuốn hoa lan… xong xuôi, Từ Kỳ Trinh đi ra từ bếp sau, thấy A Thiệu vẫn ngồi đó. Vẻ mặt cô không chút thay đổi, như thể tất cả đều nằm trong dự đoán của cô. Cô ngồi xuống đối diện. “Mọi chuyện dạo này ổn chứ?”, A Thiệu hỏi cô, mắt không tự chủ được liếc xuống cổ tay cô, nơi đó có một vết sẹo khá sâu và rõ ràng, là do chính cô tự cắt vào cổ tay. Đau khổ đến thế nào mới khiến một Từ Kỳ Trinh luôn tươi tắn, hào sảng bị dồn vào bước đường tử tuyệt? “Ổn. Trước kia tôi ngủ không ngon, sau đó tôi chuyển qua gian phòng nhỏ phía tây, một mình yên tĩnh hơn nên ngủ được dễ hơn”, Từ Kỳ Trinh nói. Đây là lời giải thích, cô và Nhan Tử Thanh đã chia phòng ngủ. Thấy cô gầy đi nhiều, A Thiệu lại nói: “Có muốn dùng chút thuốc không?”.

“Bác sĩ bảo không nên dùng thuốc, phải tự từ từ chữa, việc này không thể vội”, Từ Kỳ Trinh nói. A Thiệu gật đầu. Anh lại nói: “Cô với Lan Chỉ khá thân thiết, để cô ấy đi khắp nơi cùng cô đi?”.

“Giờ thì không được, hàng ăn thường có khách đến bất chợt. Tôi mở một phòng nhỏ ở bên cạnh bếp, chủ yếu để vẽ tranh, lúc không nấu ăn thì tôi sẽ vẽ, rất bận”, Từ Kỳ Trinh nói. A Thiệu liền hỏi với vẻ tươi cười: “Bức tranh đó bán được không?”.

“Có chứ, tôi treo trong cửa hàng. Nếu thấy đẹp mắt, khách có thể mua”, Từ Kỳ Trinh nói. A Thiệu thấy cô treo hai bức tranh trong cửa hàng, màu sắc đẹp nhưng cách phối màu, phối độ có phần cứng nhắc, ngoài chợ chắc chắn bán không được, nhưng treo trong cửa hàng thì lại khác. “Tiến bộ rõ rệt nhỉ”, A Thiệu nói, “ít ra cũng có hình có dáng rồi”.

Từ Kỳ Trinh mỉm cười mỉa mai. A Thiệu thấy chủ đề đến đây là vừa đúng, không nói thêm nữa, dứt khoát đứng dậy chào tạm biệt, đồng thời dặn cô khi rảnh rỗi thì đến trường anh chơi. Sau khi anh đi, Từ Kỳ Trinh đứng ngây ra ở cửa một lúc lâu. Cô không nhúc nhích trong một thời gian dài, mãi đến khi người phục vụ gọi “bà chủ”, cô mới hoàn hồn. Những khách hàng kia đã ăn xong. Vị khách đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng, đôi guốc gỗ gõ xuống đất kêu lóc cóc. Cô đến trước mặt Từ Kỳ Trinh, nở nụ cười với cô: “Món ăn rất ngon, cảm ơn chị. Khi đến đây vài lần, tôi tự giới thiệu với chị, tôi tên là Shizu Yamamoto”.

“Chào cô Yamamoto, tôi theo đằng ngoại họ Nhan”, Từ Kỳ Trinh nói. Có vẻ như Shizu Yamamoto không ngạc nhiên, cô gật đầu nói: “Chào bà Nhan, cảm ơn chị đã nấu những món ăn ngon”.

Sau khi cô ấy đi, những người phục vụ nhận xét, vị tiểu thư Nhật Bản này trông cực kỳ tinh tế, xinh đẹp, lại toát lên một khí chất cao quý, trông có vẻ rất tự tin. Cô vừa nhẹ nhàng vừa kiên định, xinh đẹp đoan trang, dễ dàng chiếm được thiện cảm của người khác. “Cô ấy đến Singapore làm gì nhỉ?”, những người phục vụ bàn tán. Họ không biết được, vì mỗi lần Shizu Yamamoto đến ăn đều chỉ một mình, không trò chuyện với bất kỳ người ngồi cùng bàn nào, nên họ không thể nghe trộm được. “Có lẽ là đi chơi?”, họ đoán vậy. Từ Kỳ Trinh không hứng thú gì với vấn đề này. Shizu Yamamoto có đẹp đến đâu thì cũng chẳng liên quan gì đến côTrước đó, cô nghĩ như vậy. Nhưng vài ngày sau, suy nghĩ của cô đã thay đổi hoàn toàn. Đó là vào lúc hoàng hôn, Từ Kỳ Trinh nhận được điện thoại của chị gái gọi đến từ phòng ăn.

“Cháu cưng của bác sinh nhật, cô thật không về ư? Cô ghét chúng tôi, ngay cả đứa trẻ cũng ghét luôn sao?” Giọng nói của chị cả qua điện thoại có vẻ cứng đờ. Nửa năm trở lại đây, Từ Kỳ Trinh chưa từng về nhà đẻ, cũng không giao tiếp với người nhà đẻ. Trước đây, cô rất thân thiết với người anh thứ hai, nếu anh ấy còn sống, có lẽ cô sẽ nghe lời anh vài câu. Vì thế, mọi chuyện trong nhà họ Từ đều do con gái của chị cả là Nhí Ngủ gọi điện thoại báo cho cô. Cô bé mới bảy tuổi, miệng lưỡi lanh lợi. Người lớn làm điều gì khiến cô chú tức giận nhưng lại không liên quan đến cô, Từ Kỳ Trinh vẫn rất thương cháu gái, từ nhỏ đã thương hết mực, coi như con ruột của mình. Cháu gái sinh nhật, dù là dì nhỏ thì cũng không nên vắng mặt, Từ Kỳ Trinh đóng cửa phòng ăn rồi vội vã đi ra phố, định mua một món quà. Nhưng khi cô đi ngang qua quán cà phê thì nhìn thấy chồng mình đang ngồi cùng Shizu Yamamoto ở chỗ gần cửa sổ, còn Shizu Yamamoto đang khóc thút thít. Hôm nay, Nhan Tử Thanh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây sẫm màu, tóc chải gọn gàng, trông vừa nghiêm túc vừa điển trai. Trông anh ấy như một quý ông thực sự, chỉ có điều bình thường anh ấy đầu tóc bù xù, quần áo loè loẹt, có phần không đứng đắn, làm mất đi vẻ đẹp trai của anh ấy. Lúc đầu, Từ Kỳ Trinh không nhận ra vì hồi kết hôn, Nhan Tử Thanh không mặc trang phục nghiêm túc như vậy. Cô nhìn thấy Shizu Yamamoto, tò mò không biết tại sao cô ấy vừa lệ rơi đầy mặt lại có biểu cảm như vậy, khiến người ta động lòng, là người đàn ông nào đã làm cô ấy đau lòng. Cô mang theo sự tò mò đó, lại nhìn kỹ người đối diện cô ấy, lúc này mới nhận ra người đàn ông trông như chó như vậy chính là Nhan Tử Thanh – chồng cô. Phát hiện đó đối với Từ Kỳ Trinh giống như một con chuồn chuồn lướt qua mặt hồ, nhấc lên một gợn sóng nhè nhẹ rồi nhanh chóng trở lại bình lặng. Không ngờ, Nhan Tử Thanh đột nhiên quay đầu, nhìn thấy cô. Từ Kỳ Trinh vô tình trở thành kẻ phá đám, bản thân cô cũng thấy bất lực về điều đó, nên vội bước đi. Thế nhưng, Nhan Tử Thanh vẫn đuổi kịp cô. Nhan Tử Thanh hỏi: “Em sao lại ở đây?”

Giọng nói của anh ấy mang theo sự nghi ngờ, không có trách cứ, giống như cũng không trách cô làm hỏng chuyện tốt của anh ấy. “Em đi ngang qua.” Từ Kỳ Trinh nói lời ít ý nhiều. Nhan Tử Thanh mất tập trung. Anh không biết đang nghĩ gì, ánh mắt có chút mơ hồ: “Vừa hay, anh giới thiệu một người cho em biết.”

Từ Kỳ Trinh không ngờ là, anh ấy đi hẹn hò cũng muốn giới thiệu người yêu cho cô quen, định đòi nhận người phụ nữ Nhật Bản kia làm vợ lẽ sao? Nhưng mà người phụ nữ Nhật Bản kia nhìn qua có vẻ rất được giáo dục, giống như xuất thân từ gia đình giàu có, người ta có dễ dàng theo Nhan Tử Thanh không? “Ai thế?” Từ Kỳ Trinh hỏi. Nhan Tử Thanh nói: “Em theo anh vào trong.”

Từ Kỳ Trinh lại hỏi: “Có liên quan đến em sao?”

“Chúng ta là vợ chồng, chuyện liên quan đến anh cũng đồng thời liên quan đến em.” Nhan Tử Thanh nói. Từ Kỳ Trinh: “”

Điều này đúng là nghĩ quá nhiều rồi. Nhưng mà, cô vẫn theo Nhan Tử Thanh vào trong. Bây giờ, cô đã biết, Shizu Yamamoto hàng ngày đến phòng ăn của cô không phải vì thấy đồ ăn của cô ngon, mà là đến để quan sát con người cô. Đã như vậy, Từ Kỳ Trinh cũng không phải là người nhút nhát. Cô theo Nhan Tử Thanh vào trong quán cà phê. Shizu Yamamoto đã lau khô nước mắt, hai mắt hơi sưng lên, đôi mắt mơ màng càng trông đáng thương hơn. Cô ấy mỉm cười nhìn về phía Từ Kỳ Trinh, nhưng không mở lời trước. Nhan Tử Thanh hắng giọng một cái, dường như đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, mới nói với Từ Kỳ Trinh: “Kỳ Trinh, đây là tiểu thư Nhật Bản, cô ấy là…là mẹ của Khải Khải.”

Khải Khải, chính là con riêng của Từ Kỳ Trinh – Nhan Khải, cũng là học trò của cô, cô rất thương con trẻ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free