Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1733: Gặp rắc rối cục đá
Bạch Hiền không ngốc. Cố Vân nói vậy, ban đêm người đàn bà kia chuẩn bị đến, hắn đều biết rõ. Không phải nhắm riêng vào Bạch Hiền, hẳn người đàn bà kia đã nói đến Cố Vân, thậm chí đã nói ra cái gì đó mà Cố Vân không thể chịu đựng. Nghĩ đến chiều nay người đàn ông mang cá đến… “Người phụ nữ đó đã nói gì?” Bạch Hiền hỏi thẳng. Lúc này Cố Vân không muốn quanh co lòng vòng nữa. Có lẽ do quá uất ức, muốn tìm người tâm sự. “… Cô ta đến nói, ngày mai muốn ta lấy con trai trưởng tộc. Ông có thể không biết, đây không phải là họ tộc của tôi, họ cũng là họ Tần, chỉ có tôi họ Cố. Mẹ tôi ngày trước đã gây thù hằn với họ tộc này, chị tôi là người Tần gia chính tông, cha dượng tôi cũng là người Tần gia. Trước kia mẹ tôi từng làm thiếp cho cha dượng, cũng đưa cho Tần gia một địa chủ làm thiếp, chuyện này mọi người đều biết.” Cố Vân nói. Cố Vân nói gì tiếp theo, Bạch Hiền cũng không nghe rõ nữa. Hắn chỉ nghe thấy “làm mối”, trong đầu như muốn nổ tung. Hắn siết chặt nắm đấm, thái dương đập mạnh, hắn muốn giết chết tên con trai trưởng tộc kia. “Tôi quyết không lấy hắn ta.” Cố Vân nói, “Nhưng ở lại này mãi thì khó tránh khỏi lời ra tiếng vào, chi bằng quay về thì hơn.” Nói đoạn, nàng thở dài. Nàng cứ tưởng về nhà là sẽ bình yên, nhưng… Đời này ở cương vị đàn bà thật quá khổ sở. So với Thượng Hải phồn hoa, thì cuộc sống của những người phụ nữ nông thôn thật bi thảm. Nhưng đã mấy nghìn năm trôi qua, những người phụ nữ kia đều phải trải qua cuộc sống như thế, họ quen rồi. Còn Cố Vân thì không chịu được. Nàng đọc những cuốn sách của thời đại mới, đã từng làm việc của mình, nàng không thể giống như những người phụ nữ trong tộc, chỉ răm rắp nghe lời rồi giao phó cả cuộc đời của mình cho số phận. Tính cách của nàng tuy mềm yếu, nhưng một khi đã quyết định thì nàng lại vô cùng cứng đầu. Nếu không phải như thế, thì nàng đã thành đôi cùng La tổng biên tập từ lâu rồi. Trước kia La tổng biên tập theo đuổi nàng, đó là thật lòng thật dạ, đã giúp nàng không ít. Cố Vân nói chuyện xong với Bạch Hiền, dự định vài ngày nữa sẽ quay lại Thượng Hải. Khi nàng rửa mặt rửa chân trong phòng thì nghe thấy tiếng mở cửa sân, nhưng đang suy nghĩ miên man nên không để ý lắm. Sau đó, nàng rửa mặt xong, nằm lên giường định đọc vài trang sách thì thấy ánh nến quá yếu, mắt đang nhức nhối, thế là nằm vật ra ngẩn người. Trong đầu không kìm được mà trôi qua những cảnh Bạch Hiền hôn nàng ngày hôm đó. Cảnh tượng đó, nàng đã từng nghĩ đi nghĩ lại cả ngàn vạn lần, mỗi lần đều cảm thấy tim đập rộn ràng, ngất ngây. Nàng đang nghĩ ngợi thì bỗng nghe thấy giọng lo lắng của chú tư ngoài cửa: “A Vân, A Vân!” Cố Vân vội vã chạy ra. Chú tư dáng vẻ lo lắng vô cùng: “… Cái thằng… thằng họ Bạch kia, nó đã đến nhà trưởng tộc, đấm cho trưởng tộc bất tỉnh, lại lôi con trai thứ năm của trưởng tộc ra ngoài, giờ này không biết đi đâu…” Con trai thứ năm của trưởng tộc, chính là kẻ trêu ghẹo Cố Vân. Cố Vân vô cùng sợ hãi. “Hắn đi đâu?” Cố Vân vội hỏi. Chú tư còn lo lắng hơn cả nàng: “Không biết…” Trưởng tộc trong làng chính là “bô lão”, là người lập quy củ, đắc tội với hắn sợ rằng chỉ có nước bị đuổi khỏi làng. Nhà Cố Vân còn có ruộng đất ở đây, một khi bị đuổi khỏi làng thì những thửa ruộng kia sẽ bị sung công. Người trong tộc sẽ làm vậy. “Cái này…” Cố Vân vội vã chạy ra ngoài. Nàng không hiểu sao, nhưng lại cảm thấy Bạch Hiền sẽ đến cái bờ sông ngày hôm đó, vì hôm đó nàng bị con trai trưởng tộc trêu ghẹo chính là ở đó. May mắn thay hôm nay trăng sáng, Cố Vân vừa đi vừa gọi, cuối cùng cũng tìm được Bạch Hiền. Bạch Hiền đã ném con trai trưởng tộc xuống sông. Người kia không biết là giả ngất hay thế nào mà không nhúc nhíchCố Vân sợ tái mặt: “Anh Bạch, anh đừng giết người!”
“Hắn đáng chết!” Bạch Hiền nghiến răng. Cố Vân hoảng sợ tột độ: “Đừng, giết người là phải đền mạng, đây không phải Thượng Hải, cũng không phải Hồng Môn của các anh…”
Bạch Hiền ngẩn ra.
Hắn vô thức buông tay. Con trai của tộc trưởng liền ngạt nước. Có lẽ cũng tỉnh táo lại, hắn nhanh chóng bật dậy, mắng lớn bằng tiếng địa phương, rồi tự mình tè ra quần và chạy mất. Cố Vân đổ đầy mồ hôi, đúng giọng Bạch Hiền: “Anh Bạch, anh lên đây.”
Trên đường về, cô đi rất nhanh. Bạch Hiền đi theo sau, không dám nói gì, trong lòng lo lắng, nghĩ rằng Cố Vân lúc này chắc chắn đang rất tức giận. Khi về đến nơi, tư thúc và tư thẩm lo lắng chờ cô. Tư thúc nói với Cố Vân: “Con bé, con thậm chí còn đưa ông này đi vào ban đêm, ngày mai những người trong tộc chắc chắn sẽ ngăn ông ta lại. Họ sẽ không cho phép người ngoài đến làm loạn. Con cũng đi luôn đi, coi như chưa từng trở về. Trong tộc ta còn có những người lớn, khi con không còn ở đây, ta có thể nói chuyện thay con, dù sao thì con cũng chỉ là một đứa trẻ.”
Cố Vân gật đầu. Tư thẩm nói: “Các con đi đến thị trấn trước, ta sẽ bảo người báo tin cho năm cậu, để ông ấy đón các con.”
Cố Vân đồng ý. Cô và tư thúc tư thẩm trao đổi, Bạch Hiền vẫn rất căng thẳng. Anh không hiểu tiếng địa phương nhưng biết họ đang muốn tiễn mình đi. Lần này anh không biết phải ở lại như thế nào. Sau đó, anh nghe Cố Vân nói: “Anh Bạch, chúng ta cùng đi, anh mau thu dọn đồ đạc đi.”
Nói xong, chính cô đi vào phòng trước. Chỉ một câu đó, Bạch Hiền thấy như pháo hoa trước mắt, chói lọi như vậy. Ở đâu anh cũng không sợ, chỉ là không thể rời xa Cố Vân. Anh đóng lại cái rương vừa thu dọn rồi cầm theo đi. Cố Vân đã sửa soạn ít nhất mười phút. Mười phút sau, hai người bọn họ khóa chặt cửa sân, lặng lẽ ra khỏi làng, hướng về thị trấn. Ánh trăng soi rõ con đường, Bạch Hiền luôn đi theo bên cạnh Cố Vân. Đi được một lúc, anh nói với Cố Vân: “Anh cõng em, như vậy chúng ta có thể đi nhanh hơn.”
Cố Vân do dự một chút rồi gật đầu. Cái rương của Bạch Hiền vừa có sợi dây thừng, anh dùng dây thừng buộc chặt cái rương của mình và Cố Vân lại, treo vào thắt lưng, rồi cõng Cố Vân lên. Cái rương của Cố Vân không nặng. Trên người anh những bộ quần áo mặc mùa này không dày, lại vừa ướt đẫm, lúc này Cố Vân tựa vào lưng anh, anh gần như có thể cảm nhận được hơi ấm cơ thể cô. Trong lòng anh ngọt ngào lạ thường. Lúc đầu nhịp tim Cố Vân đập rất nhanh, sau đó có thể vì bị dọa quá mức, cô đã từ từ ngủ thiếp đi trên người anh. Bước chân của Bạch Hiền đều hơn cả xe bò, anh đi ba giờ thì đến thị trấn vào nửa đêm. Thị trấn không có nhiều khách sạn, Bạch Hiền dừng lại để lại lời nhắn, phòng trường hợp năm cậu đến tìm sẽ biết được họ ở đâu. Trời gần sáng, năm cậu đến thị trấn, cũng tìm thấy bọn họ. Năm cậu rít thuốc lá, lạch cạch vài hơi, rồi nói với Cố Vân: “Cô bé, bên ngoài lại đang có chiến tranh, em chắc chắn không thể trở về Thượng Hải được.”
Bạch Hiền không nói gì. Anh cũng không muốn về Thượng Hải. Năm cậu nói tiếp: “Đi về hướng nam từ thị trấn, cách khoảng bốn năm dặm đường có một ngọn núi. Trước đây tôi làm thợ săn, trong núi còn có một vài túp lều cỏ. Nếu như em muốn tránh xa khỏi những rắc rối trong tộc, thì có thể đến tận núi tạm trú. Lên núi chỉ đi hơn một giờ đồng hồ là đến nơi, gần hơn để đi đến thị trấn so với từ làng của các em, chỉ là lên núi sẽ hơi vất vả, mà cảnh vật thì buồn.”
Cố Vân dịch những lời này sang tiếng phổ thông cho Bạch Hiền nghe. Bạch Hiền chỉ cần có thể ở bên cô, thì có thể là chết cũng được, anh thẳng thắn nói: “Em quyết định.”
Cố Vân rời khỏi Thượng Hải là để tránh binh tai. Bây giờ trở về Thượng Hải, căn bản cô không sống nổi, nhu yếu phẩm hàng ngày ở Thượng Hải giờ đã trở nên đắt đỏ. Ở nông thôn cũng có nạn đói, nhưng người cô còn có chút tiền, ngoài ra tư thúc sẽ lấy trộm lương thực cho năm cậu, rồi chuyển cho cô. “Nếu không, chúng ta lên núi đi.” Cô nói với Bạch Hiền. Cô biết rằng Bạch Hiền mang theo toàn bộ gia sản, nên tuyệt đối không thể trở về Thượng Hải.