Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1740: Che chở

Nhà họ Nhan tổ chức tiệc chiêu đãi Cố Khinh Chu cùng Tư Hành Bái. Nhan Tử Thành và Tư Hành Bái vừa ăn vừa tranh luận. Tư Hành Bái cho rằng Nhan Tử Thành không có uy nghiêm của người cha vì con trai Nhan Tử Thành không nghe lời ông. “… Nhà tôi, kia là Thái Thượng Hoàng đấy.” Tư Hành Bái khoe mẽ với Nhan Tử Thành, “Tôi chỉ cần nói một câu, ba thằng con bất hiếu của tôi đều sùng bái như thánh chỉ. Ông nói có được con ông nghe không? Ông nói thao thao bất tuyệt, Kỳ Trinh có nhổ nước bọt một cái không?”

Nhan Khải từ nhỏ đã thân thiết với Từ Kỳ Trinh. Trong nhà này, người mà hắn tôn trọng nhất không phải Nhan Lão gia, càng không phải Nhan Tử Thành, mà là Từ Kỳ Trinh. Hắn nghe lời Từ Kỳ Trinh tuyệt đối. Đối với cha ruột Nhan Tử Thành của hắn, có lẽ do Yamamoto Shizuka vẫn còn, khiến Nhan Khải thấy cha hắn thời trẻ phong lưu không dứt, cho hắn một bà mẹ kế phiền phức như vậy, khiến hắn có ác cảm sâu sắc với cha. Sau kỳ nổi loạn, Nhan Khải và Nhan Tử Thành càng ngày càng xa cách. Nhan Tử Thành có ba cô con gái, chỉ có một mình hắn. Vì Nhan Khải không nghe lời, hắn thường bị Tư Hành Bái chọc tức đến phát cáu. Cố Khinh Chu vỗ vỗ mu bàn tay của Tư Hành Bái: “Người lớn tuổi rồi, đừng cãi nhau với tam ca hoài.”

“Đúng thế, người cao tuổi, tôi nhường ông.” Nhan Tử Thành liếc xéo hắn một cái. Nhan Khải hơi căng thẳng. Ăn cơm, cả ba cô em gái của hắn đều có mặt. Em gái trong nhà, đứa nào cũng xinh đẹp đáng yêu, đứa nào cũng không nỡ bỏ, Nhan Khải nói chuyện một hồi đã hứa hẹn rất nhiều yêu cầu. Mỗi lần vào lúc này, hắn rất hâm mộ những gia đình có nhiều anh chị em trai, bởi vì nhà hắn chỉ có mỗi hắn, mấy em gái muốn vòi vĩnh chọc phá, chỉ có một mình hắn phải chịu lực. Vất vả lắm mới đuổi lũ tiểu tổ tông trong nhà đi, tiệc cũng gần kết thúc. Sau khi dọn canh lên, Nhan Khải nói với Nhan Kỳ: “Các cháu về nhà ăn bánh gato đi, chú mua bánh gato cốt dừa đấy.”

Mặc dù Nhan Kỳ phản ứng chậm, cũng nhận ra được anh trai có chuyện quan trọng phải nói với người lớn tuổi, liền dẫn theo hai người em gái rời tiệc trước. Đám con gái vừa đi, Nhan Khải đứng dậy, nói ra những điều đã chuẩn bị. Hắn nói rất chậm, mạch lạc rõ ràng, có thể thấy là đã nhẩm đi nhẩm lại nhiều lần. Đến khi hắn nói xong, sắc mặt Nhan Tử Thành đã khó coi. “Bây giờ cả thế giới đang dần dần hòa bình, tương lai chắc chắn sẽ có pháp luật. “Thuê tuần bổ” như thế này, sợ là chính phủ không thông qua đâu.” Nhan Tử Thành kiềm chế tính tình, rất bình tĩnh nói, “Gia đình chúng ta làm việc, cũng phải từng bước chuyển sang chính đạo. Chúng ta mong con có thể đưa nhà họ Nhan lên chính đạo.”

Từ Kỳ Trinh lo lắng nhìn chồng, sau đó ngầm chớp mắt ra hiệu với Cố Khinh Chu. Cố Khinh Chu nhìn Nhan Lão gia. Nhan Lão gia cũng đang nhìn nàng. Những người khác trong nhà đều đã biết, chỉ giấu Nhan Tử Thành. Cố Khinh Chu liền nói: “Tam ca, điều này không xung đột lẫn nhau.”

Thấy giọng điệu của Cố Khinh Chu quá mềm mỏng, không đủ thẳng thắn, Tư Hành Bái liền xen vào giúp: “Lão tam, đừng giả vờ ngờ nghệch. Làm gì cũng vậy, kinh nghiệm của bản thân quan trọng nhất. Ưu thế của nhà họ Nhan các ông là gì? Không phải là mạng lưới giao tế ở Đông Dương địa giới hay sao. Các ông quen thuộc địa bàn, có thể chạm tới tất cả thế lực nhà họ Nhan các ông ở khắp Đông Dương, đây mới là ưu thế của các ông. Ông muốn chuyển hướng sang chính đạo, đơn giản là đổi hình mà thôi. Nếu chỉ chú trọng hình thức, tức là đẹp đẽ, dễ nghe, không thể nào trông cậy vào nó để kiếm tiền được. Như vậy, vẫn phải kinh doanh vũ khí, những công việc kinh doanh khác cũng phải làm. Duy trì thực lực, đây mới là nền tảng phát triển của gia tộc. Thứ như danh tiếng, không có thực lực chống đỡ, cũng chẳng thể tồn tại lâu dài được. Đứa con trai bây giờ lập binh đoàn, tương lai có thể trở thành lực lượng cường đại khác khiến người ta e sợ, giúp nhà họ Nhan bám rễ sâu hơn ở Đông Dương địa giới. Nếu việc này bị người khác làm trước, thì các ông không còn cơ hội nữa. Khải Khải tinh mắt, nhìn ra được cơ hội kinh doanh này, tôi rất phục, nó hơn hẳn ba thằng con của tôi. Ông đừng ham hư danh mà từ bỏ thực lực.”

Buổi nói chuyện này, nếu như do người khác nói, Nhan Tử Thành có lẽ sẽ không nghe lọt tai. Nhưng đối với Tư Hành Bái, hắn cực kỳ tin tưởng. Hắn cãi nhau với Tư Hành Bái chỉ là cãi nhau thôi, đến lúc có đại sự, hắn vẫn rất thích nghe đề xuất của Tư Hành Bái, vì Tư Hành Bái là con người bình thường tuy già mà không đứng đắn, nhưng ánh mắt cũng rất sắc bén cay độcHắn nói lời này có thể làm được, chính xác là có thể làm được.

Nhan Tử Thanh hết giận, im lặng một lát mới nói với Nhan Khải: “Ngươi cậu nói chuyện này, con cũng nghe được rồi. Đã con quyết định vậy thì ta không cản con”

Nhan Khải thở phào nhẹ nhõm. Đem cô ruột và cậu chuyển tới làm cứu binh thật sự rất đúng. Nhan lão vẫn mỉm cười im lặng, nhìn Nhan Khải. Nhan Khải bị tổ tiên ngó cũng căng thẳng trong lòng. Lúc này hắn mới sực nhớ, mình quên xin chỉ thị tổ phụ. “… Con từ nhỏ nghịch ngợm, đi học không chịu chăm chỉ, ta đã biết, tương lai con vẫn phải ăn cơm nhà chứ” Nhan lão chậm rãi nói, “Nhưng mà, con đã lớn, cũng nên lấy vợ”

Nhan Khải còn hơn Tư Ngọc Tảo một tuổi. Tư Ngọc Tảo con đã sắp sinh, Nhan Khải cùng Nhan Kỳ hai anh em vẫn như thế lông bông, Nhan lão trong lòng nôn nóng. Nhan Khải đi lập đội lính đánh thuê là việc nguy hiểm. Thế hệ này của Nhan gia, chỉ có Nhan Khải là con trai, nếu hắn mà gặp chuyện không may, vậy thì sẽ mất hương hỏa nhà Nhan. Ông thương cháu gái cũng đúng, thương cháu trai cũng đúng, nhưng quan niệm truyền thống về việc nối dõi tông đường là không bao giờ thay đổi. Nhan Khải thì suốt ngày chạy sang Philippines thì Từ Kỳ Trinh có bắt cũng không bắt được hắn; Nhan Kỳ bên kia, với Tư Ninh An lại thân thiết, nhưng vì họ hàng bên họ hàng gần Singapore thì không có chàng trai nào cùng tuổi Nhan Kỳ, nên cứ để vậy mà chưa định hôn nhân. Từ Kỳ Trinh cũng lo. “Con còn nhỏ” Nhan Khải cười lấy lòng tổ phụ không thôi, “Con còn bận sự nghiệp. Cha con lấy mẹ con nhanh tới ba mươi, con năm nay mới hai mươi bốn. Con có gì phải vội?”

Hồi nhỏ hắn mở miệng là Ma Ma, về sau lớn lên không hiểu sao lại học được sự e thẹn, không gọi là “Ma Ma” nữa mà đổi thành gọi là mẹ. Với Nhan Tử Thanh, hắn có thể nói là khá hờ hững, xưng hô từ trước đến nay chưa bao giờ thay đổi. “Chẳng ra sao, chuyện này là chuyện gì đây?” Nhan Tử Thanh mắng con trai. Chủ đề từ đội lính đánh thuê đã chuyển sang chuyện gia đình. Tư Hành Bái nói mấy câu vô bổ rồi nghiêm mặt lại, cho Nhan Tử Thanh rất nhiều ý kiến hay, dạy ông cách giáo dục con cái. Cố Khinh Chu chịu hết nổi, kéo ông đi. Hai người về nhà thì Nhan Khải đến bên ngoài thư phòng của tổ phụ, hai ông cháu liền bàn bạc một số chuyện về kế hoạch cụ thể. Nhan Tử Thanh cùng Từ Kỳ Trinh cũng trở về phòng. “Nói chung là chuyện của mấy đứa nhỏ, chúng ta phải quyết định” Từ Kỳ Trinh nói, “Năm nay Khải Khải nhất định phải lấy vợ, ta không thể trì hoãn nữa”

Nhan Tử Thanh nói: “Con còn ép duyên à? Tư tưởng này giống mấy bà lão già rồi”

“Ông nói ai già?” Từ Kỳ Trinh lập tức hỏi. Nhan Tử Thanh: “…”

Đều do Tư Hành Bái cả. Trước đây Tư Hành Bái ở trước mặt hắn mở miệng là gọi Cố Khinh Chu nhà hắn là “bà lão già”, Cố Khinh Chu còn ở bên cạnh cười ha ha lắng nghe. Nghe vào tai hắn thấy thật sự khá ngọt ngào, nên tiện miệng nói ra. Tối đó ông chắc đã phải suy nghĩ rất nhiều mới có thể gạt chuyện đó qua một bên. Từ Kỳ Trinh ghi nhớ chồng mình trong lòng, nghĩ tới việc nàng phải nhanh chóng tìm đối tượng tìm dâu cho Nhan Khải. Bạn bè, họ hàng bên Singapore cũng chỉ có vài nhà như vậy. Mấy ngày nay, Từ Kỳ Trinh rất nhiệt tình, đến khắp nơi hỏi thăm, công khai thăm hỏi bà con họ hàng, ngầm tìm hiểu xem nhà ai có tiểu thư chưa chồng. Liên tiếp nhiều ngày trôi qua vẫn không tìm ra được người ưng ý, nhưng ngược lại nghe được một tin đồn. “… Nhà họ Tư có một viên sĩ quan họ Tô, con gái ông là Tô Mạn Lạc từng quen biết Khải Khải. Ta nhớ con gái nhà ấy cũng học cùng Kỳ Kỳ, sau đó lúc loạn lạc đã sang Anh” Từ Kỳ Trinh đã nghe được thì nói với Nhan Tử Thanh. Nhan Tử Thanh nói: “Ông có muốn tới nhà họ Tư hỏi thử không?”

“Không, ta hỏi thử Kỳ Kỳ trước xem, ngó xem lúc đó đã xảy ra chuyện gì” Từ Kỳ Trinh nói. Bên này nàng đang vội vàng sắp xếp hôn sự cho Nhan Khải nhưng lại bất ngờ nhận được một bức điện tín. Điện tín do một người bạn của nàng gửi tới. Khi nàng ở Nam Kinh, có một người bạn nhỏ tên là Kim Xu, từ nhỏ chơi thân với nhau, sau này thì nàng ra nước ngoài du học, còn người bạn kia thì đã lấy chồng. Nhà mẹ đẻ và chồng của Kim Xu đều có chức vụ cao, họ là quan chức cấp cao trong chính quyền quân sự Nam Kinh. Từ Kỳ Trinh vẫn giữ liên lạc với bà ta, trước đây cũng nhờ nhà họ Tư mà liên lạc được. Chồng của người bạn thân tên họ Trần. “… Ông à, Kim Xu nói rằng chồng bà ấy muốn tới Singapore, nương nhờ vào nhà mình, có ý gì đây?” Từ Kỳ Trinh cầm điện tín hỏi. Nhan Tử Thanh cầm lấy. Ông cũng không hiểu lắm, ông không có nhiều quan hệ với quân đội nước nhà.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free