Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1755: Thiên hạ không tri kỷ

Ngày thứ ba yến tiệc kết thúc, Nhan Khải và Trần Tố Thương quay lại nhà họ Trần. Trần Tố Thương định ở lại một đêm. “Cha tôi đến, tôi có nhiều điều muốn nói với ông ấy; mẹ tôi thì rất lo lắng cho hai chúng ta. Qua ba ngày thì không kiêng kỵ nữa, anh ở lại được không?” Trần Tố Thương hỏi anh. Dù là hỏi thăm nhưng cũng mang theo giọng ra lệnh. Theo Trần Tố Thương, anh chỉ cần gật đầu hoặc lắc đầu là đủ. Còn Nhan Khải, với chuyện nhỏ nhặt này cũng không so đo, thuận theo Trần Tố Thương để bù lại sai lầm của anh trong ngày đại hôn. “Được, tôi bảo tài xế về thu dọn đồ đạc.” Nhan Khải nói. Bà Trần rất lo lắng: “A Khải, ở lại có làm chậm trễ công việc của con không?”

Nhan Khải làm ăn ở Manila, Philippines, còn ở Singapore thì anh là thiếu gia của gia tộc họ Nhan, không có việc gì. “Mẹ, việc bồi tiếp thiếu phu nhân là ưu tiên hàng đầu của con.” Nhan Khải cười nói. Câu nói này của anh khiến bà Trần rất vui. Trần Định bảo người dọn phòng khách nhưng Trần Tố Thương nhất quyết đòi cùng Nhan Khải ra vườn sau. Vườn sau chỉ có ba căn phòng, rất chật hẹp. “Đừng bướng bỉnh.” Trần Định nói nhỏ với con gái, “Các con ở đây ồn ào sẽ làm mẹ con không nghỉ ngơi được.”

“Không sao, cũng giúp con rể chăm sóc mẹ tôi.” Trần Tố Thương nói. Hai cha con nói chuyện khẽ để Nhan Khải không nghe thấy nhưng cuối cùng anh vẫn nghe được. Anh nghe vậy liền nghĩ: “Trần Tố Thương rất có chủ kiến. Giống như chuyện kết hôn, cô ấy quyết định kết rồi thì dù tôi có quay lại hay không cô ấy cũng muốn.”

Đã quyết định làm gì thì sẽ không tùy tiện thay đổi, điểm này ngược lại rất tốt. Nhan Khải giả vờ như không nghe thấy, mặc cho Trần Tố Thương xử lý. Khi Trần Tố Thương còn chỉ là Trần Tố Thương thì Trần Định đã không làm gì được cô; bây giờ cô là thiếu phu nhân của họ Nhan, Trần Định càng phải kiêng dè, đành để cô dẫn Nhan Khải ra ngoài sân nhỏ. Bữa tối, chỉ có những người nhà họ Trần cùng nhau ăn cơm. Trần Định cũng gọi con trai mình là Trần Long đến. Trong tiệc cưới náo nhiệt buổi sáng, có quá nhiều khách nên Trần Định chưa giới thiệu riêng về Trần Long. Lúc này, ông mở miệng gọi một tiếng “anh cả con”, giới thiệu Trần Long với Nhan Khải. Trần Tố Thương rất vô tư, giả vờ thì thầm với Nhan Khải nhưng thực ra lại dùng giọng nói nhẹ mà mọi người đều nghe được để nói với anh: “Anh cả tôi mất khi năm tuổi; anh hai tôi là liệt sĩ được chính phủ truy phong. Ngoài hai người đó ra, tôi không có anh trai nào khác.”

Trần Long xấu hổ. Trần Định suýt thì tức tới nỗi thổ huyết. Trước đây, ông và Trần Tố Thương không thân thiết nhưng dù sao nhà họ Trần cũng đã nuôi cô. Hơn nữa, khi cô xuất giá, bà Trần đã cho cô một món của hồi môn rất hậu hĩnh. Theo tục lệ xưa, của hồi môn của phụ nữ có thể do chính họ giữ, không nhất thiết phải đưa cho nhà chồng để phụ giúp, về sau có thể làm của hồi môn cho con gái họ. Trần Định vẫn có tiền, cũng không cần đến của hồi môn của bà Trần. Nhưng nếu không có Trần Tố Thương, sau khi bà Trần mất, số tiền đó sẽ thuộc về ông. Trần Tố Thương lấy đi món của hồi môn hậu hĩnh kia thì chẳng khác gì cầm đi tiền của Trần Định. Dù theo luật pháp Singapore hay Nam Kinh thì Trần Tố Thương cũng không có tư cách thừa kế tài sản của Trần Định. Cô đã được hưởng một tiện nghi lớn như vậy rồi mà vẫn không biết điều. Trần Định định nổi giận thì đạo trưởng Trường Thanh lên tiếng, nói với Trần Định: “Trần quân trưởng, xem tướng ông thì thấy ông sắp được một món tiền lớn. Nếu có cơ hội kiếm tiền, ông có thể mạnh dạn đầu tư.”

Ông luôn rất chuẩn. Gần đây Trần Định định đầu tư vào một công ty điện ảnh, ông vẫn đang đắn đoTrường Thanh đạo trưởng nói trúng tâm sự của y, y chuyển hướng chú ý, nói chuyện phiếm với Trường Thanh đạo trưởng.

Nhan Khải nhìn Trần Tố Thương, trong lòng thầm nghĩ: “Tố Thương quả thật tốt, hơi giống cô ta. Nếu nàng tính cách mà ôn hòa thì tốt biết bao, khi tôi đến Philippines, có thể đưa nàng theo”.

Nhưng sau đó y lại nghĩ, “Mẹ vợ vẫn còn, mà thân thể lại không tốt, Tố Thương hẳn là sẽ không rời khỏi Singapore”.

Y nghĩ lung tung, bỗng phát hiện có một ánh mắt lẩn tránh từ đối diện ngó về phía mình. Y ngẩng đầu, thấy lại là Trần Hạo Nguyệt. Đèn đêm chiếu trên người nàng, làn da trắng ngần như ngọc của nàng càng thêm tỏa sáng. Khác với Trần Tố Thương, Trần Hạo Nguyệt tóc dài, mắt to, mặt trái xoan, rất đỗi thanh tú, lại trắng trẻo vô cùng, trên mặt không chút tì vết, ánh mắt cũng sáng trong, càng toát lên vẻ như ngọc. Nói tóm lại, đẹp đến mức không có gì hấp dẫn. Người ngọc như có vẻ ngó liếc Nhan Khải nhiều lần. Nhan Khải tự nhủ: “Nàng có đang nhìn tôi không, hay tôi đa tâm?”.

Y nhìn lại. Muốn biết có phải mình bị ảo giác hay không, y liền nhìn chằm chằm Trần Hạo Nguyệt hồi lâu, ước chừng bốn mươi lăm mươi giây. Trần Tố Thương ở bên cạnh bỗng đạp y một cái. Nhan Khải quay đầu. Trần Tố Thương mặt mày khó coi, không nói gì. Nhan Khải chẳng hiểu đầu cua tai nheo, ngược lại còn bị Trần Tố Thương hiểu lầm, trong lòng càng khó chịu. Y im lặng không nói nữa. Ăn tối xong, y cùng Trần Định và mọi người ngồi trò chuyện trong phòng khách, Trần Định cố ý giữ con lại, mà Trần Hạo Nguyệt vậy mà cũng ngồi xuống, không đứng dậy đi. Trần Tố Thương không có ở đó. Nàng cùng sư phụ đi ra ngoài, hình như có chuyện gì muốn nói. “… Sư phụ, ngài có phát hiện ra không?” Trần Tố Thương hỏi, “Gương mặt Nhan Khải thật kỳ lạ, tôi không nhìn ra được. Đạo hạnh của ngài cao hơn tôi, tình trạng của y thế nào? Trước đây ngài nói với tôi, còn một tình huống, rốt cuộc là tình huống nào? “.

Thường thì có hai tình huống mà thuật sĩ không nhìn ra tướng mạo của một người: thứ nhất dễ hiểu, đó là thiên tuyển, sau này sẽ làm nên đại sự; còn thứ hai thì hay hơn. Ban đầu Trường Thanh đạo trưởng định nói cho Trần Tố Thương biết. Nhưng sau đó ông lại nghĩ lại và thay đổi ý định: “Ta cũng quên rồi, có lẽ là số mệnh của y rất cao”.

“… Đây là tình huống thứ nhất đúng không? Sư phụ, ngài đang lừa đồ ngốc này sao?”.

Trường Thanh đạo trưởng cười cười: “Tố Thương, con đột nhiên quyết định kết hôn khiến sư phụ rất bất ngờ. Con có thể nói cho ta biết lý do không?”.

“Vì mẹ tôi”. Trần Tố Thương nói rất thẳng thắn. Nhà họ Nhan biết, Nhan Khải biết, chính cô càng biết rõ ràng hơn. Mối hôn nhân này, Trần Tố Thương vì sự an lòng của bà Trần, Nhan Khải vì sự an lòng của Từ Kỳ Trinh. “Bà Trần muốn con lấy chồng phải không?” Trường Thanh đạo trưởng hỏi, “Vì sao vậy, sợ rằng sau khi bà ấy mất, Trần Định sẽ tước đoạt quyền thừa kế của con, đuổi con ra ngoài, sau đó con không được một xu nào?”

Bà Trần muốn để lại một khoản tài sản hợp pháp cho Trần Tố Thương, chỉ có thể mượn cớ là của hồi môn. Nếu bà ấy mất đi, dù để lại di chúc muốn để lại số tiền cho Trần Tố Thương, thì pháp luật Singapore cũng không công nhận. Pháp luật Singapore không thừa nhận cái gọi là “con nuôi của cha mẹ”, không có quan hệ huyết thống thì không có quyền thừa kế. Bà Trần lo rằng mình nhắm mắt xuôi tay, Trần Tố Thương sẽ trắng tay. Lúc đó, có lẽ cô sẽ bị đuổi ra ngoài, có lẽ sẽ bị Trần Định và những đứa con ngoài giá thú của ông ta ức hiếp. “Chủ yếu là vậy”. Trần Tố Thương nói, “Bà ấy lo cho tương lai sau này của tôi, lại một lần nữa theo ngài phiêu bạt đây đó”.

Trường Thanh đạo trưởng: “…”

Vị đạo trưởng vô cùng ấm ức, tự do tự tại lãng bạt giang hồ có chỗ nào không tốt? Ở một chỗ mãi, có chán ngắt đến phát hoảng không? Nếu để cho vị đạo trưởng nhàn rỗi, cùng một đám người sống cuộc sống tẻ nhạt quanh năm suốt tháng, nhất định ông sẽ phát điên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free