Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1762: Hiển hách bằng hữu
“Trần Tố Thương có người yêu mới”, nghe được tin này, Nhan Khải chẳng khổ sở chút nào. Hắn chưa từng coi Trần Tố Thương là người phụ nữ của mình, mặc dù đã tổ chức hôn lễ với cô. Hắn còn nhớ rõ cha mình nói, kiểu đám cưới của Tố Thương như thế sẽ khiến cô chậm tiến, không chịu trách nhiệm với cô. Mà cô cũng không phải là tiểu thư cành vàng lá ngọc do cha mẹ nuông chiều, nếu cô không hạnh phúc, Nhan Khải sẽ thấy áy náy trong lòng. Cô có tình cảm mới, như vậy cũng rất tốt. Nhan Khải cười nói: “Không ngờ Hồng Kông nhỏ đến thế”.
“Đúng vậy”. Trần Tố Thương cũng không ngờ, “Các bạn đến đây để chơi hay thăm người thân?”
“Thăm người thân, bác Hoắc đang ở đây”. Nhan Khải nói, “Sao cô cũng ở đây?”
Trần Tố Thương chỉ về một biệt thự không xa: “Tôi thuê nhà ở đó”.
Nhan Kỳ lên tiếng: “Căn này cũng ổn đấy, có thể mời chúng tôi vào uống nước được không? Trong nhà của cô có nước ngọt lạnh không?”
“Có”. Trần Tố Thương nói. Cả nhóm bèn vây quanh Trần Tố Thương. Trần Tố Thương không tiện từ chối, đành phải dẫn nhóm các cô gái nọ về nhà mình. Nhà cô rất vắng vẻ, trừ người hầu ra thì chỉ có mình cô. Đột nhiên có một đám người đến, căn phòng bỗng chốc đầy tiếng cười nói. Trần Tố Thương sai người hầu bê nước ngọt và bánh ra. Nhan Khải ngồi xuống, cũng cầm một lon nước ngọt uống. Anh dẫn một đám tiểu quỷ xuống núi chơi, mệt muốn chết. Công việc của anh vừa mới hoàn thành, dự định ngày mai đưa lũ trẻ này về Singapore, còn anh thì về Manila. Có những người, khi chia xa rồi chớp mắt đã thành vĩnh biệt, anh cũng không ngờ lại gặp lại Trần Tố Thương nhanh như vậy. “Cô không ở cùng sư phụ mình à?” Nhan Khải hỏi cô. Trần Tố Thương nói: “Trước thì ở cùng nhau. Ông ấy không chịu ở yên một chỗ, gần đây lại đi Myanmar, đoán chừng còn lâu mới về”.
Nhan Khải ừ một tiếng, không tiếp tục hỏi nữa. Nhóm các cô gái đã nghỉ ngơi đủ và ăn uống no nê. Nhan Kỳ hỏi Trần Tố Thương: “Trần tiểu thư, vừa nãy người đó là bạn trai của cô sao?”
Chuyện Nhan Khải và Trần Tố Thương ly hôn, cả nhà họ Nhan đều biết, chỉ có Nhan Đồng và Nhan Trác vẫn chưa đổi cách xưng hô. Bọn họ là con gái, gọi thế nào cũng được, còn Nhan Kỳ thì không gọi lung tung được, đành phải sửa cách xưng hô lại. “Không phải, anh ấy là hàng xóm nhà tôi, vừa mới chuyển từ đại lục sang. Bác của anh ấy muốn anh ấy học tiếng Anh, mà tôi vừa khéo rảnh rỗi chán chết, nên đã nhận dạy anh ấy”. Trần Tố Thương nói. Nhan Đồng hỏi: “Chị dâu, chị hết tiền rồi sao? Em bảo mẹ em gửi ít tiền cho chị”.
“Không, không phải”. Trần Tố Thương cười nói, “Tôi có tiền”.
Nhan Khải tức đến nỗi muốn đánh cho mấy cô em này mỗi đứa một trận. Bọn họ hỏi tới hỏi lui, có cũng được không cũng được, hỏi nhiều thế làm gì? Bên ngoài trời đã tối đen, Nhan Khải nói với mọi người: “Phải về rồi, nếu không cô ruột sẽ sốt ruột”.
Cả nhóm các cô gái đều đứng dậy. Linh Nhi đi cuối cùng, cô ấy nói với Trần Tố Thương: “Chị ơi, nhà em đi lên trên thêm mười mấy phút là tới, chị rảnh thì đến nhà em chơi”.
Trần Tố Thương nói sẽ đến. Mọi người đi rồi, cô nhẹ nhõm thở phào một hơi. Sau bữa tối, Nhan Khải lại gọi điện thoại đến. “Hôm mốt bọn anh về Singapore, ngày mai em rảnh không? Nếu em rảnh, đi chơi chung với bọn anh đi”. Nhan Khải nói, “Bọn họ bảo anh hẹn em”.
Cô không ngờ anh lại có thể gọi được đến số điện thoại này của cô. Còn chuyện đi chơi… Trần Tố Thương không muốn đến gần nhà họ Nhan quá, dù sao bọn họ cũng không phải là bạn của cô, mà chỉ có một cuộc hôn nhân vô danh vô thực. “Ngày mai tôi phải dạy Diệp tiên sinh, không tiện”. Trần Tố Thương từ chối. Nhan Khải nói thêm mấy câu khách khí rồi cúp máy. Gác xong điện thoại, anh nói với Nhan Kỳ và những người khác: “Cô ấy không rảnh”.
Cũng nằm trong dự đoán. Nhan Kỳ thở dài: “Chắc chị ấy muốn tránh điều tiếng.
Anh cả, tại sao anh lại cứ phải ly hôn với chị ấy?”Vóc dáng cô ta không tệ.”
Nhan Khải nói: “Cô quản chuyện bao đồng!”
Nói xong, hắn đứng dậy về phòng ngủ. Hoắc Việt cùng Hà Vi dẫn lũ trẻ đến một biệt thự lưng chừng núi, trong nhà có nhiều phòng, cũng tiếp đón lũ trẻ nhà họ Nhan, nghe Nhan Kỳ kể về cuộc hôn nhân chóng vánh của Nhan Khải. Nhan lão không cho họ kể nhưng họ đã biết tường tận, bạn bè, họ hàng đều biết rõ, chỉ là ngầm hiểu không ai nhắc đến. Lúc này, Hà Vi bưng đồ ăn khuya vào, thấy Nhan Khải nổi giận, liền đưa đồ cho Nhan Kỳ. “Bác, bác chưa ngủ ạ?” Nhan Kỳ hỏi. Hà Vi cười cười: “Sắp ngủ rồi. Sao thế, cãi nhau với anh con à?”
Nhan Kỳ nói: “Không phải. Vừa nãy nói mấy câu thôi mà anh ý đã bảo con xen vào chuyện của người khác, thật khó chịu.”
Hôm sau, Nhan Kỳ dẫn em trai, em gái xuống núi chơi, đi qua nhà họ Trần thấy cửa đóng then cài. Cô nghĩ Trần Tố Thương không muốn tiếp xúc với họ nữa, cuộc hôn nhân đó cũng chẳng mấy tốt đẹp. Buổi chiều, Nhan Khải đơn thương độc mã lái xe xuống núi, đi qua nhà họ Trần, cũng vô tình đụng phải Trần Tố Thương. Lần này, cô vẫn đi cùng Diệp Tuyết Nghiêu, hai người thong dong đi về phía nhà họ Diệp. Xe Nhan Khải lướt qua rất nhanh, không chào hỏi cô. Một ngày nữa trôi qua, Nhan Khải đưa bốn đứa trẻ về Singapore, tự hắn ta không xuống máy bay, chỉ quay lại với người ta đến Philippines. Chuyện của Trần Tố Thương, hắn không muốn hỏi đến nữa. Mà Trần Tố Thương sau khi biết họ rời đi, cũng thở phào nhẹ nhõm. Ngược lại Diệp Duy, vì Diệp Tuyết Nghiêu về kể lại chuyện mấy đứa trẻ nhà họ Nhan, hắn cố tình hỏi Trần Tố Thương: “Chúng đến tìm cô à?”
“Đã ly hôn rồi thì tìm làm gì nữa?” Trần Tố Thương cười nói, “Chúng đến Hồng Kông chơi, vừa hay gặp nhau thôi. Họ đang ở nhà họ Hoắc, người thân của họ.”
Diệp Duy sững sờ một lúc: “Gia đình Hoắc? Hoắc Việt sao?”
Trần Tố Thương: “Anh biết ông ấy à?”
Diệp Duy: “…”
Ở Hồng Kông, ai mà không biết Hoắc Việt chứ? Đừng nói đến việc kinh doanh của ông ta vô cùng lớn, thì vợ ông ta cũng là một nhân vật lớn trong ngành tài chính. Hai vợ chồng họ đều nổi tiếng, ai mà không biết chứ? Có thể quan hệ rất tốt với gia đình Hoắc, vậy thì gia đình cũ của Trần Tố Thương, cũng rất hiển hách chứ? “Tố Thương, cô lấy chồng ở nhà nào vậy?” Diệp Duy hỏi. Trần Tố Thương thản nhiên nói: “Chuyện đã qua rồi, không có gì để nói. Tôi đã ly hôn, độc thân. Hơn nữa, tôi không muốn nói.”
Diệp Duy cũng biết mình quá đột ngột nên im lặng lúc này. Trong lúc Diệp Tuyết Nghiêu trò chuyện với bác ruột mình, cô ấy liếc nhìn Trần Tố Thương vài lần. Cô ấy im lặng lắng nghe, ghi nhớ từng lời của Trần Tố Thương. Trần Tố Thương chú ý đến ánh mắt của cô ấy, cũng nhìn sang, cô ấy lại vội vàng tránh đi. Anh ta không quen nhìn thẳng vào mắt người khác. Trần Tố Thương nhấp một ngụm trà, trong lòng thầm cầu nguyện, hy vọng Nhan Khải đừng quay trở lại Hồng Kông nữa. Nghe nói ông ta đang làm ăn ở Philippines, chỉ mong ông ta làm ăn phát đạt, không có thời gian để quan tâm đến cô. Lời cầu nguyện của cô rất linh nghiệm. Hơn nửa tháng sau, cuộc sống của cô vô cùng yên tĩnh, không có gì làm phiền cô. Tuy nhiên một số chuyện xảy ra khiến Trần Tố Thương rất bất an. Báo chí Hồng Kông đã đưa tin về một số vụ tai nạn xe cộ. Tai nạn xe cộ thì không có gì lạ, chỉ là lần nào cũng xảy ra cùng một địa điểm. Trần Tố Thương dùng trực giác của một nhà phong thủy để quan sát, cảm thấy không đơn giản, nên đến xem thử. Con đường ở đó bằng phẳng, không có gì phá hoại, chỉ có một khúc cua. Khúc cua không phải cua gấp, không thể gây ra những vụ tai nạn như vậy, thế là Trần Tố Thương mang theo la bàn của thầy mình đến. Kết quả, khi la bàn đó đến gần nơi xảy ra sự cố, kim la bàn quay loạn xạ, quay nhanh như muốn thành tua bin gió.