Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1771: Hảo ý

Đạo trưởng Trường Thanh nhận lấy miếng ngọc bội. Ông ta xem xét kỹ rồi trả lại cho Nhan Khải: “Tôi không biết đây là cái gì”.

Trần Tố Thương bên cạnh có vẻ muốn xen vào nói nhưng khi đó sư phụ nàng ở dưới gầm bàn đã giẫm vào chân nàng, thiếu chút nữa là làm gãy luôn ngón chân của nàng. Nàng đành ngậm đắng nuốt cay, đau đến mức không thốt nên lời. Nhan Khải liếc mắt nhìn cô, nghĩ rằng chuyện này có vẻ không dễ nói nên cất giọng thăm dò: “Cô cô nàng có thể đeo miếng ngọc bội này bên người không ạ?”.

“Có thể, ngọc bồi bổ cho sức khoẻ”. Đạo trưởng nói. “Cô cô tôi còn bảo muốn cho người anh họ của tôi đeo, anh ấy còn khá nhỏ, vậy anh ấy có thể đeo ngọc được không ạ?” Nhan Khải lại hỏi. Đạo trưởng Trường Thanh cười ha hả: “Ngọc chỉ là ngọc, ai đeo cũng được, đeo càng lâu thì càng tốt. Cất đi cũng uổng phí, nên đeo thì hơn”.

Nhan Khải đã hiểu rõ. Đạo trưởng Trường Thanh thích giao thiệp rộng rãi, ông không nói xấu cũng không hại ai. Vậy thì chắc miếng ngọc bội này có chút bí mật gì đấy song không ảnh hưởng gì đến bản thân. “Có lẽ đại khái cô cô muốn biết kết quả chứ ạ?” Nhan Khải nghĩ thầm. Anh đã đạt được kết quả như mong muốn nên chuẩn bị quay về Singapore. Trước khi về nhà, anh cần ra phố, mua sắm các món quà để tặng cho người trong nhà, nếu không thì mấy cô em gái đó sẽ làm ầm lên mãi không thôi. Nhan Khải hỏi Trần Tố Thương: “Chị có muốn đi dạo phố không?”.

Trần Tố Thương đáp: “Được”.

Cô tháp tùng Nhan Khải đến cửa hàng bán tổng hợp, họ đi khắp nơi, mua sắm đủ mọi thứ đồ mới. Hồng Kông sau chiến tranh khôi phục nhanh hơn Singapore, không còn thấy dấu vết của cuộc chiến, đường phố đông đúc và nhộn nhịp. Họ đi ngang qua bến tàu, thấy đúng lúc một hạm đội hải quân Anh cập bến, những người lính hải quân hối hả xuống tàu, chen chúc đầy bến. Trần Tố Thương nói: “Quân phục của họ đẹp quá”.

Nhan Khải cũng thấy vậy. “Đúng, đẹp thật”. Anh nói. Hai người đi dạo một vòng, đến tối mới về lại khách sạn. Nhan Khải có mấy lời muốn nói với Trần Tố Thương nhưng lại lo là không thích hợp nên cứ chần chừ không nói. Trần Tố Thương hỏi anh trước khi rời đi: “Anh muốn nói gì? Anh cứ nói thẳng với tôi, tôi không để bụng đâu”.

Nhan Khải hắng giọng: “Tố Thương, em là một cô gái rất tốt”.

“Anh đừng bày vẽ nữa, nói thẳng đi”. Trần Tố Thương cười ngắt lời anh. Nhan Khải hạ quyết tâm, quyết định nói thẳng: “Nếu có người đàn ông tốt theo đuổi em, em nên chấp nhận. Tình yêu rất đẹp, giống như ăn mật ong vậy. Yêu đương vài lần, chắc chắn sẽ tốt cho em. Đám cưới của chúng ta chỉ là một sự sắp đặt ngẫu nhiên, tôi hy vọng nó sẽ không trở thành gánh nặng của em”.

Anh đã nhận ra rằng, tình trường của cô rất đơn giản. Những lời si mê vụng về của anh đều có thể làm cô vui vẻ, Nhan Khải cảm thấy rất áy náy. Trần Tố Thương không phải là mẫu người mà anh thích. Anh thừa nhận Trần Tố Thương không tệ, ngũ quan của cô sắp xếp lại với nhau rồi nhìn cũng dễ chịu. Thế nhưng mỗi người đều có những nét thẩm mỹ đặc biệt mà họ thích, điều này đã ăn sâu vào bản chất bên trong họ. Nhan Khải thích những cô gái tóc dài và mắt to, Trần Tố Thương không phải là mẫu người anh ưng ý. Dù cho anh có đau lòng đến mức nào thì cũng không thể nảy sinh tình cảm với cô. Lần trước trên xe ô tô, sư phụ của Trần Tố Thương đã nói rằng Diệp Tuyết Nghiêu muốn theo đuổi Trần Tố Thương, Nhan Khải thấy cũng khá ổn, nhưng lúc đó Trần Tố Thương có vẻ không mấy vui. Nhan Khải sợ cô yêu chính mình. Anh luôn thấy hơi thương cô, cũng rất sợ cô, hy vọng cô không cần dấn thân vào mối tình tuyệt vọng. “… Tôi hiểu rồi”. Trần Tố Thương im lặng vài giây rồi mới chậm rãi nói, “Tôi hiểu ý anh, cảm ơn anh đã tốt bụng”.

Nhan Khải thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười: “Thành thật mà nói, em có thể cảm nhận được sự chân thành của anh, mà không bóp méo ý định của anh rồi giận dỗi, tôi thật sự rất vui. Tôi cũng muốn cảm ơn em, cảm ơn sự thấu hiểu của em”.

Trần Tố Thương mỉm cười. Cô ngước mắt nhìn Nhan Khải. Trong lòng cô không biết là cảm giác gì. Như những gì Nhan Khải nói, cô đã lớn đến thế nhưng lại không có người bạn trai nào, cũng chưa từng được người khác yêu.

Đối với tình yêu, cô hết sức ngây thơ. Cô bất ngờ nhón chân lên, hôn má Nhan Khải: “Ngủ ngon”.

Môi cô mềm mại, chạm vào hai bên má anh. Lúc ra, hai người họ đã uống hết nước cam nên lúc cô tiến lại gần, anh ngửi được mùi cam thơm ngọt phả ra từ miệng cô. Mùi hương vừa ngọt ngào vừa ấm ápTrái tim Nhan Khải đột nhiên rung động, giống như tảng đá rơi xuống giữa hồ. Nỗi xúc động lan tỏa khắp nơi, không biết là vì nụ hôn kia hay hương cam tươi mát. Sau nụ hôn, Trần Tố Thương lùi lại hai bước, mỉm cười vẫy tay: “Không biết bao giờ chúng ta mới gặp lại, chính anh phải cẩn trọng”.

Nói xong, cô quay người đi. Mãi cho đến khi bóng cô khuất hẳn cuối hành lang, Nhan Khải mới chậm rãi đóng cửa phòng, trong lòng đập loạn nhịp. Hắn từng nói rằng Trần Tố Thương không có tình cảm, nhưng chính hắn, chẳng phải chỉ có Tô Mạn Lạc thôi sao? Khi hắn nói lời yêu thương với Tô Mạn Lạc, cả hai còn nhỏ, hắn thậm chí chưa từng hôn cô. Vì Tư Ngọc Tảo và Nhan Kỳ cũng không dễ chăm sóc, nên từ nhỏ Nhan Khải đã nhận ra điều này: Phải đối xử thận trọng với con gái, nếu không sẽ rất phiền phức. Không phải vì sợ hãi, mà chỉ vì thấy phiền. Do đó, vào thời điểm đó, hắn đã hỏi Tô Mạn Lạc: “Anh có thể hôn em không?”

Tô Mạn Lạc mặt đỏ tía tai chạy đi, mất cả tuần trời không để mắt đến hắn, hắn cứ ngỡ cô giận, da đầu tê tái nghĩ rằng đúng là khó phớt lờ con gái. Chỉ đến sau này, hắn mới hiểu rằng, đó là sự ngại ngùng của con gái. Nhan Khải vô thức đưa tay lên mặt mình. Sáng hôm sau, hắn lên máy bay về Singapore, đầu óc vẫn còn quanh quẩn hình ảnh Trần Tố Thương. Đến Singapore, cơn phân vân mới lắng xuống, hắn cầm mặt ngọc đi tìm người cô, kể rõ sự việc cho bà. “… Tôi nghi ngờ có một điều gì đó kiêng kỵ. Sư phụ của Tố Thương là một pháp sư rất lợi hại, vô cùng lợi hại, ngài ấy là người sắp đặt thế phong thủy ở đó”. Nhan Khải nói, “Cả chú Hoắc cũng khen ngợi tài năng của ngài ấy. Tố Thương có một chiếc la bàn, là sư phụ của cô ấy tặng. Khi đến gần mặt ngọc, chiếc la bàn đó bắt đầu rung lên, nhưng nó đã bị sư phụ cô ấy cầm đi. Sau khi suy nghĩ lại, tôi sợ đó là những thứ pháp khí không thuộc cùng hệ phái. Sư phụ của Tố Thương thích sống tự do, không muốn bày trò ầm ĩ nên không chịu phá vỡ quy tắc của người khác. Nhưng ngài ấy cũng nói rằng mặt ngọc này chỉ có lợi mà không có hại”.

Cố Khinh Chu cúi đầu nhìn mặt ngọc của mình. Năm xưa, phu nhân Bình Dã luôn mang theo nó bên mình, sau đó tặng lại cho bà. Đã gần hai mươi năm. Trong suốt hai mươi năm, bất cứ khi nào gặp chuyên gia đồ cổ, Cố Khinh Chu đều muốn đưa vật này cho họ xem. Nhưng không ai tìm ra được manh mối. Gần đây, Hồng Kông lại nổi lên một chuyên gia đồ cổ, là người chuyển từ Bắc Bình đến Hồng Kông sau trận đánh trong nước. Gia đình ông ta trước đây từng buôn bán đồ ngọc, đã từng chứng kiến vô số ngọc cổ. Không ngờ, khi đến tay người này, khối mặt ngọc này chỉ được cho là đồ vật thời Khang Hy, vừa có giá trị lại không quá quý giá. Cố Khinh Chu thậm chí nghĩ đó chỉ là vật lưu niệm, không có ý nghĩa gì. Cho đến khi Nhan Khải nói rằng chiếc la bàn pháp sư đã bị mặt ngọc làm ảnh hưởng… Bà lại cầm nó lên: “Có phải thứ này có điều kỳ lạ khác nữa không?”

Nhan Khải gật đầu: “Tôi nghĩ là vậy”.

Nói xong với Cố Khinh Chu, hắn quay sang tìm chú của mình, Tư Hành Bái. Hắn ấp úng nói, vẫn còn một điều muốn nói nhưng hơi ngại. Tư Hành Bái cười hỏi: “Muốn nói gì? Nếu không nói, anh sẽ không có cơ hội nữa”.

Nhan Khải ngại ngùng nói: “Chú, chú có thể cho cháu một bộ đồng phục hải quân không? Loại có phù hiệu đó…”

“Sao thế, cô gái nào đang mê hải quân vậy?” Tư Hành Bái hỏi. “… Chính cháu mê đấy”. Nhan Khải hơi ngượng ngùng. Hắn nhớ Trần Tố Thương từng nói quân phục kiểu đó đẹp lắm, hắn rất muốn thấy cô mặc vào trông như thế nào. Hắn rất tự tin về vóc dáng của mình. Nhan Khải cao to vạm vỡ, chân dài vai rộng. Hắn đã từng nhìn em họ và chú mình mặc quân phục, ai nấy đều oai phong lẫm liệt. Nhan Khải cảm thấy mình không thể nào thua kém họ quá nhiều. “Nói bậy, nói thật đi!” Tư Hành Bái nói.

Nhan Khải: “…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free