Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1773: Nàng đẹp mắt
Trần Tố Thương chẳng mấy quen thuộc chốn bếp núc. Phu nhân họ Trần vốn xuất thân danh gia Thục Viện, từ nhỏ đã được dạy dỗ là phụ nữ vốn phải nấu nướng, chỉ cần làm ra một hai món ăn ngon nhưng không thể ngày ngày lăn lộn trong bếp, biến cả căn nhà ngập tràn mùi mỡ. Trần Tố Thương cũng biết một vài món ăn. Với phụ nữ trong nhà hào môn, nấu nướng giống may vá nữ công, là việc phải làm, coi như một loại kỹ năng lao động chứ không phải để sinh tồn. Cô tham gia chọn vịt và ngỗng thực chất đều do bếp trưởng quyết định, cô chỉ đứng xem cho quen mắt. Bếp trưởng mới thật sự hiểu rõ dáng dấp của một chú vịt béo tốt. Đến bếp, đầu bếp nấu nước giết vịt, Trần Tố Thương đi theo bên cạnh, nói chuyện phiếm với bếp trưởng. Diệp Tuyết Nghiêu bước vào khiến Trần Tố Thương có phần ngạc nhiên. “Chốc nữa còn phải làm sạch lông vịt, mùi sẽ rất khó ngửi, chúng ta ra ngoài nói chuyện.” – Trần Tố Thương nói. Cả hai đứng ở mái hiên bếp. Trên sườn núi có gió thổi thoang thoảng, rất mát mẻ. Trần Tố Thương hỏi Diệp Tuyết Nghiêu: “Có chuyện gì sao?” Diệp Tuyết Nghiêu lắc đầu: “Không có gì.” “Anh có kiêng kị món gì không hay muốn ăn món gì?” – Trần Tố Thương tiếp tục hỏi. Đối với Diệp Tuyết Nghiêu, cô không muốn kiệm lời mà muốn thẳng thắn trao đổi như trong gia đình. Khi nói chuyện mà tốn sức, người ta thường không muốn nói nhiều. Diệp Tuyết Nghiêu lại lắc đầu. Trần Tố Thương đoán không ra anh đến bếp làm gì: “Thế anh đến đây làm gì?” “Xem em.” – Diệp Tuyết Nghiêu đáp. Trần Tố Thương: “…” Cô bỗng nhớ đến một câu mà thầy hướng dẫn từng nói. Cách đây một thời gian, thầy đã nói với cô rằng Diệp Tuyết Nghiêu rất coi trọng cô, thậm chí còn bảo cô tìm cách chơi với Diệp Tuyết Nghiêu, giết thời gian buồn chán. Nghĩ đến những lời đó, giờ lại nghe anh ta nói “xem em”, cô bỗng thấy mất tự nhiên vô cùng. “Bếp đang bận lắm, lát nữa sẽ toàn khói mỡ.” – Trần Tố Thương chỉnh đốn tinh thần, cố gắng hết sức đè nén cảm xúc, không để lộ ra bất kỳ điều bất thường nào – “Anh ra phòng khách ngồi đi.” Diệp Tuyết Nghiêu lại lắc đầu. Trần Tố Thương đang không biết làm cách nào thì lục thúc và em gái của Diệp Tuyết Nghiêu lại đến. Bếp núc thịt cá thơm ngon sao? Trần Tố Thương rất muốn đuổi hết họ đi nhưng vẫn cố nén. May là Diệp Duy đến gọi Diệp Tuyết Nghiêu. Ba người họ, chú cháu bác cháu, đi ra sân sau nhà họ Trần, lấy cớ ngắm cảnh xa xa rồi trò chuyện thì thầm. Ý của Diệp Duy rất rõ ràng. Chừng nào Trần Tố Thương chưa chính thức ly hôn, anh không thể xen vào cuộc hôn nhân giữa cô và Nhan Khải, bằng không Diệp Tuyết Nghiêu sẽ vô cùng xấu hổ. “… Đại ca, anh đi tìm người khác đi.” – Diệp Tuyết Trúc nói – “Tố Thương rất cố chấp, cũng rất cứng đầu. Còn nếu cô ấy không thích anh thì anh có chết trước mặt cô ấy cũng vô dụng.” Diệp Duy liền nói: “Tuyết Nghiêu, anh là con trai trưởng, sau này rất có thể là người thừa kế. Nhà họ Nhan cũng không phải hạng xoàng, chúng ta đừng nên đắc tội với những gia đình như vậy.” Diệp Tuyết Nghiêu nghe một lúc nhưng sắc mặt không đổi. Anh im lặng lắng nghe. Diệp Duy và Diệp Tuyết Trúc vẫn tiếp tục thuyết phục anh. Cuối cùng, Diệp Duy không thể nhịn được nữa: “Thế rốt cuộc anh định thế nào? Chúng ta nói nhiều thế rồi, anh không nghe vào à?” “Không nghe.” – Diệp Tuyết Nghiêu nói ít nhưng ý nhiềuDiệp Duy: “…”
Diệp Tuyết Trúc ít khi chứng kiến thúc Lục của mình thất bại thảm hại đến thế, đành lòng không muốn tận mắt nhìn, liền quay mặt đi. Diệp Tuyết Nghiêu khiến thúc Lục và em gái đều sốc nặng, vẫn không biết kiềm chế, tiếp lời: “Muốn nàng.”
Phải muốn nàng!
Đây là quyết tâm của hắn. Diệp Tuyết Trúc trong lòng chẳng biết là cảm giác ra sao. Nàng luôn thấy anh trai mình đối xử với người với vật đều rất hờ hững, chẳng có gì là phải mà không được, ngoại trừ Trần Tố Thương. “Anh cả, anh thích gì ở cô ấy?” Diệp Tuyết Trúc hỏi chua xót. Câu trả lời của Diệp Tuyết Nghiêu rất đơn giản: “Nàng xinh.
”
Diệp Tuyết Trúc: “…”
Đúng là không có gì để phản bác. Trần Tố Thương nhìn thấy họ đi ra ngoài, không biết họ đang nói gì. Từ Kỳ Trinh đưa nàng một loại hương liệu, nàng đặt trong phòng mình, rồi xoay người lấy. Sư phụ nàng trong phòng khách, lại còn thò cổ ra ngoài, có vẻ như muốn nhìn vào sân sau nhà họ Diệp thấy biểu cảm của mọi người. Trần Tố Thương thấy biểu cảm của sư phụ rất quen thuộc – hoàn toàn vì hứng khởi trước cảnh náo nhiệt. Sư phụ thích hóng chuyện, nếu không, ông ta cũng sẽ chẳng buồn chán khi lăn lộn vài chục năm như thế. “Sư phụ, ông đang xem gì?” Trần Tố Thương hỏi. Sư phụ Trường Thanh bèn kể cho Trần Tố Thương tất cả những thứ mà mình vừa thấy. Trần Tố Thương không muốn thừa nhận nhà mình vẫn chưa thực sự ly hôn, bèn chau mày nói: “Ông nói với họ những điều này để làm gì?”
“Để thử tình cảm của con, tiện thể xem nhà họ Diệp có thể làm được gì.” Sư phụ Trường Thanh nói. Trần Tố Thương càng thêm im lặng. Nếu ông ta không phải là sư phụ của nàng, nàng đã muốn đánh người rồi. Có sư phụ nào hại đồ đệ của mình thế này không? Ông ta còn không bằng ra ngoài lăn lộn, còn hơn ở nhà tự tìm niềm vui. “Sư phụ, con với đứa bé nhà họ Diệp đó, không có kết quả đâu, con không thích cậu ấy.” Trần Tố Thương giải thích chi tiết, “Dù con có ly hôn, con cũng sẽ không đến với cậu ấy.”
Sư phụ Trường Thanh cầm tách cà phê trước mặt nhấp một ngụm, cười nói thờ ơ: “Có thích hay không, vội gì chứ? Sư phụ này của con có nhiều bạn như vậy, nếu ai cũng thích, thì ta thích được hết à? Chơi thôi, vui là trên hết.”
Trần Tố Thương thở dài: “Sư phụ, người không biết chuyện kết hôn, cũng không muốn ổn định ở đâu đó, còn con thì muốn. Con muốn kết hôn, có chồng con và đứa con, sống hết cuộc đời bên nhau. Nếu giờ con mải mê tình trường, đốt cháy số đào hoa, thì sau này tìm không được người tình đầu ý hợp, thì làm sao? Con muốn sống cho tử tế, sống hết mình.”
Lời nàng nói rất chân thành xúc động, nhưng đáng tiếc là đối với sư phụ nàng, đó chỉ như tiếng đàn gảy tai trâu. Khi sư phụ nghe thấy lời nói vẩn vơ này, ông ta chỉ khinh thường nhếch môi nói: “Ngu ngốc!”
Trần Tố Thương: “…”
Hồi còn bé, nàng luôn ở bên cạnh sư phụ, không có ý kiến riêng, cũng không thấy sư phụ có gì không đúng. Cho đến bây giờ, nàng mới chợt nhận ra, quan niệm sống của nàng và sư phụ không hợp nhau, có lẽ họ nên chia tay từ lâu. Nếu cứ tiếp tục thế này, nàng sẽ sớm muộn bị đồng hóa hoặc trở nên căm hận ông ta. Ông ta là người thân duy nhất của Tố Thương bây giờ, Trần Tố Thương không muốn giống ông ta, cũng không muốn ghét ông ta. Ngày trước, đạo quán gặp phải tai nạn bất ngờ, hơn trăm người trong đạo quán đều chết hết, cuộc đời sư phụ đã có một bước ngoặt lớn, có lẽ đây là lý do khiến ông ta chỉ muốn tận hưởng niềm vui trước mắt. Năm ấy, Trần Tố Thương còn nhỏ, nàng chỉ nhớ lờ mờ ấn tượng về sư tổ và các sư thúc chú bác khác, nhưng nàng nhớ rõ là mọi người đều vô cùng cưng chiều sư phụ. Sư phụ đã mất hết tất cả chỉ sau một đêm. Nghĩ đến đây, Trần Tố Thương lại thấy sự điên rồ của ông ta cũng dễ hiểu, dù sao thì cảnh nhà tan cửa nát là nỗi đau mà không phải ai cũng có thể chịu đựng được. Mỗi người chọn cách giải quyết khác nhau. Nàng còn muốn nói gì đó, nhưng sư phụ nàng đã vô cùng phấn khởi cắt lời nàng: “Chúng nó về rồi.”
Ông ta nhìn qua cửa sổ thấy biểu cảm của Diệp Duy và Diệp Tuyết Trúc, thấy hai người họ buồn rười rượi, nhưng biểu cảm của Diệp Tuyết Nghiêu lại không hề thay đổi, bèn nói với Trần Tố Thương: “Chúng nó thương lượng không xong, cậu nhà họ Diệp đó quyết tâm theo đuổi con.”
Trần Tố Thương nói: “Con không thích. Nếu con không thích, đó là dây dưa, rất đáng ghét.”
Sư phụ Trường Thanh vẫn đang quan sát ba chú cháu nhà họ Diệp, tập trung trả lời: “Thế chết!”
Trần Tố Thương: “…” Lại muốn tìm cách bỏ trốn để xuất sư.