Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1845: Tìm yêu con đường

Tô Mạn Lạc giám khó tin. Nhan Khải này là thế nào? Hắn vô cùng kiên nhẫn. Bởi vì là con út đông anh chị em, từ nhỏ hắn hiểu rõ một đạo lý: Nói lời khó nghe với con gái thì không giải quyết được vấn đề, mà chỉ làm mọi việc khó khăn hơn. Dù rằng là họ đã chia tay, hắn kết hôn, nàng đính hôn, nàng đã tát Nhan Khải một cái, thì Nhan Khải cũng chỉ chế nhạo, chứ chưa từng có thái độ như hôm nay!

Tô Mạn Lạc nhớ lại từng lời của hắn, từng chữ như một cú đấm nặng nề đánh vào lòng nàng. Mặt nàng và môi tái mét, không kiềm chế được nước mắt. Còn Nhan Khải, quay người ra ngoài. Kiều Tứ vội đuổi theo hắn: “Cậu chủ!”

Nhan Khải nổi giận với hắn: “Ai cho phép anh dẫn cô ta đến đây?”

Kiều Tứ ở bên hắn nhiều năm, vừa là bạn chí cốt, vừa là thuộc hạ đắc lực nhất, càng giống như người anh cả của hắn. Mấy trăm triệu bảng Anh, hắn trực tiếp giao cho Kiều Tứ quản lý mà không nghi ngờ, chưa từng nặng lời với hắn. Ngoại trừ lần này. “Tôi thấy dạo này cậu chủ u uất, buồn chán lắm”. Kiều Tứ thở dài, “Cậu chủ, cậu đừng nổi giận như vậy. Không bỏ được phu nhân mà, đuổi theo cô ấy về đi?”

Nhan Khải khoát tay, bước đi nhanh. Tô Mạn Lạc sung sướng đến Manila, còn tưởng Nhan Khải thấy nàng sẽ vui mừng, hai người họ cuối cùng không còn vướng bận, có thể giải quyết tình xưa. Không ngờ kết quả lại tệ hại và làm cho người ta thất vọng. Tô Mạn Lạc không đi mà đến khách sạn do Kiều Tứ sắp xếp. Nhan Khải đã đi rồi. Vào ban đêm, Nhan Kỳ gọi điện cho hắn và nói: “Cô Trần đã rời Singapore, cô ấy nói muốn đến nội địa, có thể không trở lại trong một thời gian dài”.

Nhan Khải sau khi nghe được điều này thì không an lòng. Hắn không mong đợi sẽ gặp Trần Tố Thương ở nội địa mà là nơi này thực sự không có nàng ấy. Giống như trái tim của Nhan Khải vậy, đều là trống rỗng. Hắn tìm Kiều Tứ: “Tôi phải đến Nam Kinh, có thể đi trong một thời gian, công việc ở Manila giao cho anh”.

Kiều Tứ hỏi: “Đi tìm phu nhân ư?”

“Cô ấy không còn là phu nhân của tôi nữa”. Nhan Khải cảm thấy chán nản, “Tôi không đi tìm cô ấy mà là đi giải sầu một chút, tôi vẫn rất nhớ cô ấy”.

Kiều Tứ, như mọi khi, lo việc quản lý công việc kinh doanh cho Nhan Khải, trung thành tuyệt đối và dặn dò hắn cẩn thận trên đường. Nhan Khải cũng không nói với gia đình mà tự đi máy bay đến Hồng Kông, lại đi thuyền từ Hồng Kông đến Quảng Châu. Hắn không dừng lại, mua thẳng vé tàu và mục đích đến là Nam Kinh. Mảnh đất rộng lớn của Trung Quốc khắp nơi đều tan hoang, những người sống sót trong chiến tranh đang hưởng thời bình nhưng đồng thời cũng dọn dẹp quê hương bị tàn phá của mình. Trải qua hơn một tháng ngồi tàu lắc lư, cuối cùng Nhan Khải cũng đến Nam Kinh. Nam Kinh hoang tàn hơn nhiều so với hắn tưởng tượng, tường thành đang được xây dựng lại và khắp nơi đều tối tăm. Hắn hỏi thăm nhà cũ của họ Trần. Nhà cũ họ Trần đã được xây dựng lại, gần sông Tần Hoài với bức tường bên ngoài mới. Nhan Khải tuấn tú và nhã nhặn, gặp một người họ Trần ở cổng chính nhà họ Trần và trò chuyện vài câu thì được người này mời vào nhà. Nói về Trần Tố Thương, người đàn ông tự xưng là “anh em họ” này khen không ngớt miệng, nói nàng còn nhỏ tuổi nhưng rất chín chắn. Nhan Khải nói hắn là bạn của Trần Tố Thương ở Singapore, Trần Tố Thương đã nhiều lần giúp đỡ hắn, người kia tỏ ra mập mờ. “Trước đây cô ấy học trường nào?” Nhan Khải hỏi. “Trường học đó đã bị bom phá từ lâu rồi, bây giờ chỉ còn là phế tích”.

Mặc dù nói vậy, người này vẫn đưa ra địa chỉ cho Nhan Khải. Nhan Khải đứng trên đống đổ nát, tưởng tượng đến cảnh Trần Tố Thương đi học, tan trường, lòng trào lên sự nhẹ nhõm. Trước đây, hắn còn nói sẽ theo nàng về quê hương Nam Kinh để thăm thú. Nhan Khải rảnh rỗi đã đi dạo ở Nam Kinh hơn nửa tháng. Trước đây, hắn cũng từng nghĩ sẽ đầu tư xây vài nhà máy ở Nam Kinh nhưng sau khi tìm hiểu mới biết không được phép tư nhân xây dựng nhà máy.

Lúc này, hắn nhận được một bức điện tín do Kiều Tứ gửi. Kiều Tứ là người gốc Quảng Tây, đến đây do quân phiệt hỗn chiến, nghe nói không còn gia đình, chỉ có một cô em gái và sau đó họ đã bỏ nhau rất xa. Trong bức điện tín, hắn thông báo cho Nhan Khải rằng em gái hắn đã mất, năm nay chưa đến ba mươi tuổi. Vụ việc có phần kỳ lạ, hắn định đến Tĩnh Lương. Tĩnh Lương là một huyện nằm ở cực Nam của Quảng Tây, sau những ngọn núi trùng điệp là Việt Nam, địa hình cực kỳ phức tạp và ít người sinh sốngNhan Khải đọc điện tín và tự hỏi rằng Kiều Tứ chắc sẽ không đi một mình. Anh ta gửi một điện tín ngược lại. Hỏi một chút, quả nhiên, Kiều Tứ không nhờ người của Nhan Khải để làm việc riêng mà thực sự đi một mình. “Anh ta về thì hãy báo cho tôi” Nhan Khải lại gửi điện về Manila. Khoảng một tháng sau, Nhan Khải lại đi Nhạc Thành, Tô Châu và Thượng Hải. Việc ra đi hết sức bất tiện, cần nhiều loại giấy tờ để chứng minh vì đây là biện pháp phòng ngừa đối với những người hoạt động tình báo. Nhan Khải có tiền, tốt hay xấu Nhan Khải đều nhờ những mối quan hệ này mà giải quyết được. Anh ta vui chơi chán chê, khi trở về khách sạn Nam Kinh một lần nữa, chủ quán báo cho anh ta biết là anh ta có ba lá điện tín trong tháng này. Các điện tín đều từ Manila gửi đến để thông báo cho anh ta về những chuyện riêng tư. Người của anh ta vẫn cho anh ta biết: Tô Mạn Lạc đã ở Manila một tháng mà vẫn không đợi được Nhan Khải mới rời đi. Nhan Khải ngay lập tức gửi điện trả lời, hỏi họ rằng Kiều Tứ có trở về không, nhưng không có trả lời. Câu trả lời là không. Kiều Tứ đi hơn một tháng mà không có một chút tin tức. Nhan Khải cảm thấy không ổn vì theo tính cách của Kiều Tứ, anh ta chắc chắn sẽ gửi điện tín khi về. Do không giải quyết được nhà máy ở Nam Kinh, Nhan Khải lại không muốn trở về Nam Dương, sau khi cân nhắc, anh ta quyết định đi một chuyến đến Quảng Tây, cũng có thể giúp đỡ Kiều Tứ một tay. Anh ta đi về phía nam và duy trì liên lạc với Manila qua điện tín. Cho đến khi anh ta đến Quảng Tây vào tháng sáu, Manila vẫn không có tin tức về Kiều Tứ. Điều này có nghĩa là Kiều Tứ đã biến mất trong ba tháng liên tục. Nhan Khải cảm thấy có điều gì đó không ổn. Kiều Tứ tuyệt đối không phải là người như vậy, trừ khi anh ta gặp phải tai nạn. Đến Nam Ninh, Nhan Khải đi nghe ngóng tuyến đường Tĩnh Lương, người bản địa nói với anh ta: “Đừng đi, bên đó trộm cướp chưa quét sạch, lại đang đánh nhau, rất nguy hiểm.”

Nhan Khải nghĩ đến điều này, càng cảm thấy Kiều Tứ gặp phải mối nguy hiểm gì đó. Anh ta càng phải đi hơn. Tuy nhiên, tuyến đường Tĩnh Lương không có đường sắt, nhiều đường núi, xe ô tô cơ bản không thể chạy được, phương tiện giao thông duy nhất là xe bò. Đến bước này, Nhan Khải không thể nào về nhà nữa, đành phải kiên trì tiếp tục tiến về phía trước. Anh ta thuê xe bò. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời anh ta trải qua nỗi buồn khổ vì đi trên con đường xóc nảy này. Lúc xe bò không đi được, người ta bảo anh ta xuống giúp đẩy cùng người lái xe. Rất nhiều đường núi, cong và dốc. Chính vào giữa mùa hè, muỗi trên đường rất nhiều, Nhan Khải bị chúng cắn thành từng mảng. May mắn thay, sức khỏe của anh ta rất tốt, nếu không hẳn đã chết trên đường mất. Sau quãng đường nửa tháng trên xe bò, cuối cùng anh ta cũng đến Tĩnh Lương. Anh ta đột nhiên thấy mình nghĩ quá nhiều rồi, cũng hiểu ra tại sao Kiều Tứ lại không báo tin về Manila. Người ta gọi Tĩnh Lương là thành phố cấp huyện nhưng chỉ như thị trấn phồn hoa, thưa thớt dân cư. Thành quách đổ nát, đường xá xuống cấp, thưa thớt lác đác, chỉ có một con đường, bảy tám hộ nhà buôn. Cả huyện chỉ có một khách sạn duy nhất. Cửa khách sạn bị bong sơn, không biết là của thời đại nào, mùi mốc trong cửa tiệm ăn xộc thẳng vào mũi. Vừa vào cửa, anh ta đã bị va phải. Nhan Khải liếc mắt sang và thấy đó là một người phụ nữ. Hơi thở anh ta đột ngột dừng lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free