Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 1944: Dục tốc bất đạt
Học sinh Phùng Tinh Tinh đến đồn cảnh sát tự thú, thú nhận mình là người bỏ thuốc độc cho Nhan Kỳ. Cô tinh thần gần như sụp đổ: “Tôi sai rồi, tôi không nên phạm sai lầm lớn như vậy! Cầu xin các anh hãy cứu tôi, bắt giữ tôi đi!”
Cảnh sát đồn mắt chữ A mồm chữ O. Họ vừa báo tin cho gia đình Nhan và nhà trường, vừa bắt đầu điều tra lời khai của Phùng Tinh Tinh là thật hay giả. Phùng Tinh Tinh khai rằng cô đã mua hóa chất thử nghiệm từ chợ đen qua ba người trung gian, “… Cô Nhan rất xinh đẹp, trong lớp chỉ có con trai nhìn cô ấy, mỗi lần các bạn ấy bàn luận đều muốn để cô ấy trước tôi, tôi ghen tức muốn phát điên, Tôi thích thầy Nguyễn, thầy Nguyễn trước giờ không gần gũi với các giáo viên và học sinh khác, chỉ gần gũi với cô Nhan, tôi càng thêm ghét cô ấy”. Phùng Tinh Tinh khóc nức nở. Cô khai ra động cơ gây án của mình rồi thuật lại thủ đoạn và thời gian gây án. Cảnh sát dựa theo lời khai của cô đã tìm được những người buôn bán chợ đen đó, từ đó truy ra đường dây. Sau ba ngày sàng lọc, sự việc đã sáng tỏ, Phùng Tinh Tinh phải đối mặt với cáo trạng. Mặc dù cô gái trẻ có tinh thần bất ổn, nhìn như bị ép buộc, nhưng lời khai của cô là đúng sự thật. Cô chính là hung thủ đầu độc. Nhà trường ban hành thông báo đầu tiên, đuổi học Phùng Tinh Tinh, không bao giờ ghi lại học bạ để trấn an học sinh đang xáo động, bất an. Nhan Kỳ cũng có thể trở lại làm việc. Về việc này, Nhan Kỳ rất vui mừng. Nhưng những người khác đều vẫn còn những nghi vấn ít nhiều trong lòng, đặc biệt là gia đình Nhan. “… Cô nữ sinh kia sao lại đột ngột tự thú? Nhà trường cũng không tra được, cảnh sát cũng không tra được, cô ta làm rất sạch sẽ, cũng rất thông minh”. Từ Kỳ Trinh hỏi Nhan Tử Thanh, “Cậu có biết rõ chuyện này không?”
“Tôi thực sự không biết. Những người buôn chợ đen kia mới nổi gần đây, phía sau được người Malaysia chống lưng, tôi chưa từng tiếp xúc với họ”. Nhan Tử Thanh nói. Từ Kỳ Trinh lại hỏi: “Có phải là A Khải hay là Khải Xương không?”
Nhan Tử Thanh gọi điện cho Nhan Khải. Nhan Khải cũng có nghi ngờ như vậy nên đã gọi điện cho em họ của mình là Tư Khải Xương trước. Tư Khải Xương: “Anh Khải ơi, em không phải là người sai người làm, dạo này em khá bận rộn, thường xuyên họp bên phủ thống đốc”.
Nhan Khải trong lòng hiểu rõ. Cho nên khi đợi cha mình gọi điện đến, anh nói thẳng: “Các người có nghĩ tới Phạm Dũng Chi không? Trước kia, khi Chu Kình bắt nạt Kỳ Kỳ cũng là anh ta ra tay. Lần trước Kỳ Kỳ khai tiệc, Phạm Dũng Chi có nói với Khải Xương để mắt đến Phùng Tinh Tinh. Anh ta rõ nhất về điều này”.
Nhan Tử Thanh ngẩn người: “Là anh ta sao?”
“Anh ta có tiền, lại có đầu óc và bản lĩnh. Ở Singapore, ngoài những người của gia đình chúng ta thì còn ai cân xứng với Kỳ Kỳ như vậy chứ?”. Nhan Khải nói. Nhan Tử Thanh gật đầu. Ông suy nghĩ một chút rồi bảo Nhan Khải: “Ngày khác cậu hẹn anh ta, bảo anh ta đến nhà ăn cơm. Kỳ Kỳ cũng không còn nhỏ nữa, yêu đương gì cho nhiều? Trực tiếp kết hôn luôn được rồi. Tôi sẽ nói chuyện với anh ta”.
Nhan Khải: “…”
Bố anh ta cũng sốt ruột quá. Sau này Nhan Khải nghĩ lại, Nhan Kỳ thực sự không còn nhỏ nữa. Cô tuy xinh đẹp, được nhiều người theo đuổi, nhưng với tính cách như thế này của cô thì chuyện kết hôn cũng sẽ thành vấn đề. Nếu có người vừa bắt mắt, vừa xuất chúng về mọi mặt, còn gì đáng bàn cãi nữa?Kết hôn sớm một chút, bớt lo lắng sớm một chút!
“Cha ơi, bình tĩnh một chút!” Nhan Khải cười nói, “Đừng dọa anh ta! Phương Dũng Chi này, tính tình rất khó chịu, anh cố gắng chiều theo đi!”
Nhan Tư Thanh suy nghĩ một chút, cũng thấy Phương Dũng Chi tính tình kỳ quái. Nhớ là ngày nào, hắn thích Từ Kỳ Trinh lắm, liền nghĩ đủ mọi cách lên giường với cô. Tuy nhiên, nếu như Phương Dũng Chi dám làm như vậy với con gái của hắn, hắn nhất định phải ném thẳng thằng này xuống biển cho cá ăn.
Nhan Khải cúp điện thoại, bảo Trần Tố Thương: “Lần trước Phương Dũng Chi chụp ảnh cho Thiên Thừa, vẫn chưa rửa ra cho chúng ta. Hay là chúng ta đến bên đó ngồi một chút, giục anh ta một chút? Có lẽ dạo này anh ta bận quá, quên mất.”
Trần Tố Thương không hiểu: “Anh muốn ảnh chụp gấp thế làm gì?”
“Cớ thôi mà. Tôi muốn hỏi anh ta xem có phải là anh ta giúp Kỳ Kỳ không.” Nhan Khải bảo. Trần Tố Thương cười: “Còn phải hỏi sao? Chắc chắn là anh ta rồi.”
“Dù là anh ta, cũng phải nói rõ chứ! Đây là năm tháng gì nữa mà còn giấu giếm bí mật, tự chịu thiệt thòi! Cha thúc giục anh ta cưới Kỳ Kỳ.” Nhan Khải bảo. Trần Tố Thương: “…”
Cặp đôi này quả nhiên hẹn Phương Dũng Chi. Phương Dũng Chi bảo rằng sẽ tới. “Không không, chúng tôi đến chỗ anh.” Nhan Khải bảo. Vừa đến, Phương Dũng Chi sai người hầu mang trà ra, chuẩn bị sẵn đồ ăn nhẹ, còn cố tình chuẩn bị bánh kẹo cho Nhan Thiên Thừa. Tiếc là Nhan Thiên Thừa không thích ăn bánh kẹo, chỉ thích chạy khắp nhà Phương Dũng Chi, tò mò về mọi thứ, cái gì cũng muốn nhìn cho đến cùng. Đứa trẻ chạy khắp nơi, Phương Dũng Chi không phiền. “… Xin lỗi lắm, tôi thật sự quên mất.” Phương Dũng Chi hơi xấu hổ về chuyện này, “Tôi sẽ rửa ảnh tối nay, sáng mai sẽ giao cho hai người.”
Nhan Khải cười cười đồng ý. Dừng một chút, anh ta lại bảo, “Con nghe nói Kỳ Kỳ đã giải quyết xong chuyện học hành rồi à?”
“Nghe nói rồi, con bé gọi điện thoại thông báo cho tôi, báo chí cũng đưa tin rồi. Phiên tòa xử án sắp bắt đầu, ngày nào cũng lên trang nhất.” Phương Dũng Chi bảo. Nhan Khải thấy chủ đề thuận lợi như vậy, liền nói thẳng: “Người phụ nữ kia đột nhiên đầu thú nhận tội, có phải là anh làm không?”
Phương Dũng Chi không hề chuẩn bị, bị đặt câu hỏi như thế, khuôn mặt thoáng chốc hiện lên phần nào hoảng sợ. Nhưng anh ta nhanh chóng bình tĩnh lại. Anh ta ổn định lại tâm trạng: “Đúng thế, tôi đoán là cô ta, nên đã dùng chút thủ đoạn. Là một loại thuốc gây ảo giác, khiến người ta liên tưởng đến điều kinh khủng nhất, một thứ mới từ Anh Quốc, tôi cũng không có những thủ đoạn đặc biệt tinh vi nào khác.”
Trần Tố Thương: “Nhưng nếu không phải cô ta thì sao?”
Phương Dũng Chi: “…”
Phải hay không thì có quan hệ gì? Lời này thật là vô liêm sỉ, anh ta khẽ ho: “Tôi chắc chắn là cô ta, Kỳ Kỳ từng bảo cô ta luôn làm phiền nó, tôi đoán đúng.”
Trần Tố Thương cười nhạt, nụ cười có ẩn ý sâu xa. Nhan Khải tiếp tục hỏi: “Có lần Chu Kình bị đánh, bị ném đến trước cửa nhà chúng tôi, có phải anh đánh không?”
“Đúng.” Phương Dũng Chi bảo, “Tôi… Tôi bình thường không phá vỡ pháp luật, tôi cũng không làm anh ta bị thương, chỉ là trừng phạt nhẹ thôi.”
“Không không, tôi không trách anh.” Nhan Khải bật cười, “Anh vì Kỳ Kỳ làm nhiều như vậy, tôi nói thẳng luôn, anh định đến nhà tôi cầu hôn khi nào?”
Phương Dũng Chi ngẩng mắt nhìn Nhan Khải. Lúc này, trên mặt anh ta không phải là ngạc nhiên, cũng không phải là xấu hổ, mà là một loại tuyệt vọng đau buồn. Thần sắc này của anh ta khiến Nhan Khải và Trần Tố Thương đều rất khó hiểu. Cả phòng nhất thời chìm trong im lặng. Rất lâu sau, Phương Dũng Chi mới hỏi: “Tôi làm phiền à? Nếu như khiến Kỳ Kỳ bối rối, tôi… tôi có thể trở về London…”
Giọng nói anh ta ở những chữ cuối cùng run run. Nhan Khải và Trần Tố Thương đều rất khó hiểu. “Anh không muốn cưới Kỳ Kỳ sao?” Nhan Khải ngạc nhiên, “Tại sao?”
Phương Dũng Chi đứng ngồi không yên. Môi anh ta hơi tái nhợt: “Tôi đối với Kỳ Kỳ, chỉ là lòng tốt.”
Nhưng lúc này, Nhan Thiên Thừa từ giường ngủ của Phương Dũng Chi bò ra, ném một xấp ảnh dày xuống sàn, vui mừng gọi lớn với bố mẹ: “Cô, cô…”
Những bức ảnh rơi rải rác khắp sàn nhà, toàn bộ đều là ảnh của Nhan Kỳ. Nhiều biểu cảm, nhiều bối cảnh khác nhau, chỉ có nhân vật không đổi.