Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiếu Soái! Vợ Ngài Lại Bỏ Trốn! (Dịch) - Chương 960: Khang Dục thổ lộ

Cô Khinh Chu là thầy giáo của Diệp Vũ.

Mối quan hệ của họ đã phát triển từ thầy giáo đến “ân sư”.

Tướng quân Diệp đã cho cô thân phận địa vị, để cô dựa vào thế lực nhà họ Diệp, chính là hy vọng cô có thể dạy dỗ con gái của ông.

Với trách nhiệm này, Cô Khinh Chu không thể thoái thác.

Cô mở miệng nói: “A Vũ, chúng ta phải vén áo cho hang thương, rồi mới nói đến chuyện hiện tại”

Lưng Diệp Vũ cứng lại.

Cô Khinh Chu nói: “Đầu tiên, con phải hiểu rõ: Bề ngoài yêu thương nhưng sau lưng lại đâm chém, và bề ngoài đối nghịch với con nhưng sau lưng lại lo lắng cho con, là hai chuyện khác nhau.

Con có nhớ, lúc trước con bị ngã xuống vực, Khang Dục đã tìm con khắp núi non, đưa con ra khỏi đó. Lúc đó, con vẫn chưa có ơn gì với cậu ấy.

Con đội mưa đi viện mồ côi, Khang Dục lo con xảy ra chuyện, giữa đêm đi tìm con, trùng hợp gặp xe con hỏng, đó cũng là tình cảm của cậu ấy dành cho con.

Nam nhi trẻ tuổi, chưa có kinh nghiệm tiếp xúc với nữ hài, cũng không ai dạy dỗ, lời nói có phần khó nghe, điều này không được, nhưng cũng không phải khuyết điểm lớn gì.

Ai cũng có khuyết điểm, cậu ấy có thể sửa đổi lời nói, chúng ta có thể tha thứ cho cậu ấy.

A Vũ, tình cảm không phải đơn giản là mặt phải, mặt trái. Một đồng xu, lật đi lật lại đều giống nhau, nhưng tình cảm lại hoàn toàn khác biệt.

Con không đồng ý với cách làm của Khang Dục, con cảm thấy cậu ấy làm nhục con nên bị đánh chết, nhưng có thể tấm lòng của cậu ấy là chân thành, hoàn toàn khác với mẹ con, con cần phải hiểu rõ điều này”

Diệp Vũ không biểu cảm, khóe miệng mấp máy.

[ truyen cua tui đốt net ]

Cô khẽ ừ một tiếng, mang theo cả tiếng khóc nức nở.

Cô nhớ đến mẹ của mình.

“Thầy, có thể hận cha mẹ mình sao?” Diệp Vũ hỏi, “Có phải là không có tư cách đó?”

Câu hỏi này, Cô Khinh Chu không thể trả lời cô.

Cô Khinh Chu không phải người tốt, cô có thể hận những kẻ bỏ rơi mình, nhưng Diệp Vũ thì khác.

Người mang lòng thù hận, sống cũng không vui vẻ gì.

“Ta không phải thánh nhân, có tư cách hay không ta không nói được. Nhưng mà, chuyện đã qua, ta cảm thấy không cần thiết phải nhớ lại” Cô Khinh Chu nói.

Diệp Vũ gật đầu thật mạnh.

Cô Khinh Chu lại nói: “Con giữ thù hận trong lòng, một ngày trôi qua; Con bỏ qua thù hận, một ngày cũng trôi qua như thế, chẳng có gì thay đổi”

Diệp Vũ nghe rõ câu này.

Cô nói: “Con biết, con cũng không muốn mang theo thù hận, con đã sớm tha thứ cho mẹ con”

Cô Khinh Chu gật đầu.

Cô lại kéo câu chuyện về phía Khang Dục.

Khang Dục và mẹ Diệp Vũ, đối với Diệp Vũ không phải cùng một loại tình cảm, cũng không phải cùng một cách thức.

Khang Dục xấu xa, là có thể sửa đổi, là cái ác có thể tha thứ, là lớp vỏ ngoài đáng ghét của quả ngon, bóc đi lớp vỏ đó, bên trong là phần thịt quả ngọt ngào mọng nước.

Cho nên, quả này không phải quả xấu.

“Cậu ấy yêu con, A Vũ.” Cô Khinh Chu tổng kết, “Các con thanh mai trúc mã, cậu ấy vẫn luôn yêu con. Con tặng quà sinh nhật cho cậu ấy, giống như những người khác, đó là lúc cậu ấy bắt đầu khó chịu.

Điều cậu ấy cầu, là con giống như cậu ấy, dành cho nhau là duy nhất, không giống người thường. Cậu ấy không chịu đựng được sự khác biệt này, cho nên mới cuống cuồng tìm kiếm.

Cậu ấy dùng sai phương pháp, cậu ấy là một tên tiểu tử vô sỉ, nhưng tấm lòng yêu con của cậu ấy là thật. Muốn hay không viên chân tình này, con có quyền lựa chọn.”

Diệp Vũ biểu cảm đã dịu đi phần nào.

Cô hỏi Cô Khinh Chu: “Con còn có thể lựa chọn sao? Cậu ấy là con trai độc nhất của nhị phòng nhà họ Khang, cha cậu ấy chỉ có mình cậu ấy, thầy trông cậy cậu ấy ở rể nhà chúng ta sao?”

Cô Khinh Chu nói: “Đây là vấn đề giữa hai đứa. A Vũ, trước khi con xác định có tiếp nhận viên chân tình này hay không, những vấn đề này đều là giả thuyết.

Con không tiếp nhận cậu ấy, không cần phải cân nhắc những điều này; Con tiếp nhận cậu ấy, đây chính là vấn đề của hai đứa, con không cần phải tự mình buồn rầu suy nghĩ một mình để giải quyết, con hiểu ý ta chứ?”

Diệp Vũ là một đứa trẻ thông minh, ý tứ của Cô Khinh Chu cô đương nhiên hiểu.

Nói đi nói lại, Cô Khinh Chu đang nói với cô: Cô đang tự tìm phiền phức.

Diệp Vũ nhịn không được bật cười.

Cô thở dài nhẹ nhõm, có chút bất đắc dĩ.

“Con có tính toán gì?” Cô Khinh Chu hỏi.

Diệp Vũ nói: “Thầy, con muốn nói chuyện với cậu ấy, và con hy vọng thầy ở đó”

“Được, nhưng đừng hy vọng ta mở miệng” Cô Khinh Chu cười nói, “ta thích làm người xem”

Diệp Vũ gật đầu.

Thế là, Diệp Vũ gọi điện thoại cho Khang Dục.

Khang Dục nghe người hầu nói Diệp tam tiểu thư, khó tin vội vàng chạy tới, lập tức bị vấp chân bàn, cả người đau nhức lảo đảo.

Cơn đau này, rất nhanh bị che giấu đi, cậu ta bắt máy.

“Thất ca” Diệp Vũ gọi cậu ta như vậy.

Trái tim Khang Dục, muốn nắm chặt, nhưng lại từ từ buông ra, trả lời cô: “Là anh đây”

“Sáng sớm mai trước khi đi học, có thể gặp anh một lát được không? Sau phố nhà chúng ta có một quán trà, là bạn em kinh doanh, buổi sáng có thể cho chúng ta ngồi một lát” Diệp Vũ nói.

Khang Dục vội vàng nói: “Được, đương nhiên được”

“Vậy sáng mai sáu giờ gặp” Diệp Vũ nói.

Cúp điện thoại, Diệp Vũ phát hiện lòng bàn tay mình đã ướt đẫm mồ hôi.

Cô Khinh Chu còn tưởng, chuyện này chờ Diệp Vũ tự mình giải quyết với Khang Dục, không ngờ cuối cùng vẫn phải ra mặt, cô vừa nhớ tới vừa dở khóc dở cười.

Sự tình cuối cùng vẫn rơi vào tay cô.

Đêm nay, Cô Khinh Chu ở lại bên Diệp Vũ, Tư Hành Bái cũng trở về.

Diệp Vũ trằn trọc, không ngủ được.

Cô Khinh Chu ngủ trên giường cạnh cửa sổ, trong không gian ấm áp hài hòa, cô ngủ rất say.

Quán trà là của Cô Khinh Chu, là nơi ngụy trang của đám mật thám mà cô mang tới.

Sáng sớm cô phải đi, tiểu nhị mở cửa, còn mua cả bữa sáng thịnh soạn.

Cô Khinh Chu uống một bát cháo trắng thơm ngon, ánh mắt nhìn Diệp Vũ, lại nhìn Khang Dục, hai người quầng thâm mắt đều rất nặng, xem ra là không ngủ được.

Cô Khinh Chu mím môi cười.

Có Cô Khinh Chu ở đây, giống như có phụ huynh ở đó, Khang Dục không biết mở lời thế nào, cả người đứng ngồi không yên.

Vẫn là Diệp Vũ lên tiếng trước.

“Anh hôn em” Diệp Vũ nói, “anh là người đầu tiên hôn em. Lần trước cấp cứu không tính, đó là cứu người”

“Anh không có leo tòa nhà, anh cũng chưa từng hôn ai khác” Khang Dục lập tức nói, chứng minh mình giống như cô, không làm nhục sự trong trắng của cô.

Cô Khinh Chu mặt không đổi sắc.

Lúc này, cần phải rèn luyện định lực, nhất định không được cười hay mở miệng.

Cô chậm rãi nhấp cháo.

“Anh… anh muốn nói gì?” Diệp Vũ hỏi.

Khang Dục phúc chí tâm linh, nói: “Anh yêu em, A Vũ. Chúng ta cùng nhau lớn lên, em hiểu rõ tính anh, anh không phải loại công tử phong lưu đùa giỡn tình cảm, lời này là thật lòng”

Dừng một chút, có lẽ cậu ta cũng nhớ tới hành động trước nay của mình, giống như không dính dáng gì đến việc thích Diệp Vũ, bèn nói tiếp, “Anh chỉ là hay tức giận, tức em không hiểu lòng anh”

Trong lòng Diệp Vũ bồi hồi, đồng thời có chút xót xa.

Cô không phải không động lòng với Khang Dục, luôn cảm thấy cậu ta hành động trước tình cảm mà cô ngây thơ, khiến cậu ta phải chịu nhiều uất ức.

Diệp Vũ không thể an tâm để người khác vì mình mà chịu khổ.

“Anh nên nói với em sớm hơn” Diệp Vũ nói, “Lúc đó, em cũng không hiểu lòng người khác”

“Anh biết. Lúc đó mẹ em vừa mới trở về, anh không thể nói gì được” Khang Dục nói.

Diệp Vũ nhớ lại, quả thật là như vậy.

Mẹ cô qua đời, tâm trạng của chính cô cũng phát triển theo hướng kỳ quái, mà Khang Dục lại cho rằng cô đang đau lòng.

Nếu không phải Cô Khinh Chu kéo cô trở về chính đạo, Diệp Vũ không biết bây giờ mình sẽ ra sao.

“Em xin lỗi” Diệp Vũ nói.

Khang Dục như bị điểm trúng tim đen. Cậu ta mặc kệ Cô Khinh Chu ở đây, nắm lấy tay Diệp Vũ: “Không, đều là lỗi của anh. A Vũ, là anh không tốt”

Nhìn thấy Diệp Vũ bỗng nhiên rơi lệ, hốc mắt cậu ta cũng ươn ướt, càng nắm chặt tay cô hơn.

Cô Khinh Chu lúc này liền lộ ra đặc biệt dư thừa, thế là bưng bát cháo, lặng lẽ rút lui.

Sự tình vô cùng thuận lợi, tiếp theo Diệp Vũ có thể tự mình làm được, không cần Cô Khinh Chu giúp đỡ nữa.

Diệp Vũ lựa chọn tiếp nhận phần chân tình này.

Vấn đề tiếp theo cô phải đối mặt, chính là vấn đề của cô và Khang Dục.

Họ là một thể thống nhất, nan đề nên cùng nhau vượt qua, Cô Khinh Chu có thể làm, là báo chuyện này cho tướng quân Diệp, thuận tiện bày tỏ thái độ của mình.

Cô Khinh Chu để người ở lại, tự mình trở về phủ tướng quân.

Cô kêu người hầu chuẩn bị lại bữa sáng cho mình.

Dùng xong bữa sáng ngon lành, Cô Khinh Chu liền đi đến chỗ tướng quân Diệp.

Vừa hay tướng quân Diệp cũng chuẩn bị họp quân sự, đang hút thuốc ở tiền sảnh.

Cô Khinh Chu liền đem chuyện này, nói cho ông nghe.

“Xác định rồi sao?” Tướng quân Diệp hỏi.

Cô Khinh Chu gật đầu.

Hai đứa nhỏ đã xác định rồi.

“Hai đứa nhỏ sẽ ở bên nhau. Trong lòng A Vũ cũng thích cậu ta, nếu không sẽ không tiếp nhận” Cô Khinh Chu nói.

Tướng quân Diệp nhíu mày.

Ông nhìn về phía Cô Khinh Chu.

Không đợi ông mở miệng, Cô Khinh Chu đã nói trước: “Tướng quân, ngài thương A Vũ nhất. Nhưng mà ngài phải biết, sau này người thân mật nhất với con bé, không phải ngài, mà là chồng của con bé.

Khang Dục cùng con bé thanh mai trúc mã, tình cảm đáng tin, nhân phẩm đáng tin, hạnh phúc cả đời của A Vũ là có thể đoán trước được. Còn những thứ khác, không phải là vấn đề con bé nên cân nhắc, mà là trách nhiệm của ngài với tư cách là cha”

Tướng quân Diệp trầm tư một lúc.

Cô Khinh Chu lại nói: “Tướng quân, A Vũ hôm qua hỏi ta, làm con cái, có hay không có tư cách hận cha mẹ mình, ta không biết trả lời thế nào. Nếu như tương lai con bé cũng hỏi ngài, ngài sẽ trả lời thế nào?”

Tướng quân Diệp chấn động.

Trong ba đứa con gái, ông có lỗi với A Vũ nhất.

A Vũ còn nhỏ tuổi, đã phải chịu nhiều đau khổ như vậy, tướng quân Diệp lại không hề hay biết, ông không bảo vệ tốt con bé.

Như vậy, tướng quân Diệp tuyệt đối không thể để A Vũ oán hận ông.

Giống như Cô Khinh Chu nói, gia nghiệp của ông ai tới kế thừa, là trách nhiệm của ông, không phải A Vũ, ông không có tư cách giao phó cho con cái.

Lời nói của Cô Khinh Chu, khiến tướng quân Diệp như được醍醐灌顶*, nhất thời giác ngộ.

*từ điển: “Ðề Hồ Quán Ðỉnh” là một thành ngữ, ví với sự khai ngộ, giác ngộ.

“Chuyện này e là đắc tội với nhà họ Khang, Khang Dục là con trai độc nhất của Khang Liền Tiết” Tướng quân Diệp nói.

Khang Liền Tiết là cha của Khang Dục.

Còn có tâm trạng nói đùa, chứng tỏ đã hoàn toàn tiếp nhận chuyện này.

Diệp Vũ yêu ai, tướng quân Diệp đều ủng hộ con bé.

Thấy vậy, Cô Khinh Chu liền nghĩ tới Tư đốc quân. Loại tình thương của cha này, Tư đốc quân cũng từng dành cho cô.

Cô rất muốn mau chóng trở về Nhạc Thành.

“Chuyện gì cũng có cách giải quyết” Cô Khinh Chu nói, “Huống chi là tướng quân Diệp ngài, lại càng có thừa địa vị”

Tướng quân Diệp chỉ xem như Cô Khinh Chu an ủi ông.

Ông cũng không để trong lòng.

Cô Khinh Chu lại nói: “Tướng quân Diệp, ngài muốn một người thừa kế, chẳng lẽ chưa từng nghĩ tới thần y này sao? Có một số việc, vì sao ngài nhất định phải vòng vo tam quốc mới giải quyết?”

Tướng quân Diệp kinh ngạc nhìn cô.

“Ta không giúp không công” Cô Khinh Chu lập tức nói tiếp, “Phật môn sự, ta hy vọng ngài có thể tạo điều kiện cho ta”

Cô Khinh Chu nhân cơ hội đưa ra yêu cầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free