Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 143: Bước đầu khó khăn.

"Đây là tác phẩm của ngài ấy."

Trong khi cả đám đang rơi xuống, trong ba quả cầu lãnh địa, Ytus, Hovar cùng Fomor Spell King Skeleton đều tự động kích hoạt lãnh địa tách rời, phóng đại hiệu quả lên mức tối đa nhằm tránh bị ảnh hưởng bởi chính lãnh địa đó.

May mắn thay, khả năng xâm thực lẫn hiệu quả của những lãnh địa này đều tương đối yếu, kém xa không chỉ một hai bậc so với thế giới không biên giới của Kiến Mối, ngay cả cách vận dụng cũng không thể sánh bằng.

Mà cũng đúng thôi, làm sao mà ba con khỉ đột này có thể vận dụng lãnh địa, tính toán từng thuật toán tạo nên kết giới, hiệu quả, đặc tính cũng như các loại ràng buộc một cách tinh vi như một thực thể có khả năng tạo ra các thuật toán then chốt ảnh hưởng đến toàn cục diện được chứ?

Cơ bản là Kiến Mối, dù có mất nửa cái đầu, vẫn vận dụng lãnh địa hiệu quả gấp nhiều lần các Enlightenment Gorilla nhờ khả năng tính toán siêu việt của cô ta, chưa kể đến những đặc tính cực kỳ quái dị của cô ta nữa.

Về chủ đề ban đầu, mọi người đều đã nhận ra, vì vậy, họ tự động hiểu và đang muốn xem Kiến Mối sẽ bày ra cục diện này như thế nào cho họ? Thật đáng để mong chờ đấy.

"Nhưng trước tiên cứ tìm cách thoát ra khỏi cái lãnh địa này cái đã."

"Mà không phải chúng ta vẫn đang rơi sao? Không biết đám còn lại như thế nào nhưng đội hình của chúng ta khá tốt đấy chứ?"

Tuy không biết những nhóm còn lại như thế nào nhưng nhóm của Fomor Spell King hiện tại có Sylva Đại thụ, Mage Skeleton, King Goblin, Black Wolf cùng Miu, đây cơ bản đã là một đội hình hoàn thiện về mọi vị trí.

Hỗ trợ mạnh nhất trong Dungeon hang Kiến hiện tại rõ ràng là King Goblin với Goblin Dream - Reincarnation. Thậm chí Sylva Đại thụ cũng có thể làm rất tốt vai trò này, đồng thời đảm nhận tuyến đầu.

Black Wolf có thể cùng Miu và King Goblin quấy nhiễu đối phương, còn Mage Skeleton cùng Fomor Spell King Skeleton sẽ đảm nhiệm phần sát thương ở tuyến sau. Hơn nữa, bên ta cũng đông hơn bên địch nên chẳng có gì phải sợ.

Đối phương chỉ có kẻ triển khai lãnh địa – kẻ đó trông chẳng khác gì một cục bông màu trắng khổng lồ – một kẻ hỗ trợ đã lộ diện, một kẻ khác vẫn chưa rõ, nhưng mối lo ngại lớn nhất chắc hẳn là kẻ chuyển chức lần ba kia.

Chỉ là lúc nãy, đòn tấn công của kẻ này đã bị Fomor Spell King Skeleton tóm gọn. Là một pháp sư, dù có chút chênh lệch, ông ta vẫn thừa tự tin để giải quyết kẻ này.

Đương nhiên, một phần cũng nhờ chúc phúc của Labyrinth, nhưng chủ yếu là vì Fomor Spell King Skeleton thực sự tin rằng mình sẽ thắng trong một trận chiến pháp thuật, chỉ đơn giản là vậy.

Tuy nhiên, vấn đề vẫn còn đó: lãnh địa vẫn tồn tại, nên nếu giao chiến bên trong, dù có đông hơn nữa, họ cũng rất khó đánh. Hơn nữa, duy trì lãnh địa tách rời cũng ngốn không ít MP, vì vậy tìm cách đục một lỗ rồi thoát ra ngoài vẫn l�� lựa chọn tốt nhất.

Suy cho cùng, lãnh địa chỉ là một tập hợp các kết giới được liên kết với nhau để tạo thành. Nhưng cũng chính vì lẽ đó, mật độ kết giới bên trong lãnh địa rất dày đặc, khiến việc phá hủy nó từ bên trong trở nên vô cùng khó khăn.

Tuy nhiên, nếu xét từ bên ngoài, để duy trì hiệu quả các hiệu ứng và đặc tính của lãnh địa, mật độ kết giới thường được phân tán khắp nơi thay vì tập trung dày đặc ở vùng rìa.

Cũng vì vậy, mật độ kết giới ở khu vực rìa là tương đối dễ vỡ. Chỉ là hiện tại, trong nhóm của họ lại không có ai ở bên ngoài, nên về cơ bản rất khó để phá hủy lãnh địa bằng cách thông thường.

Đương nhiên, đó chỉ là cách thông thường. Fomor Spell King Skeleton giơ quyền trượng trong tay về phía trước, một tiếng xẹt xẹt như tia điện vang vọng bắt đầu phát ra, và một quả cầu điện năng nhỏ cỡ móng tay của King Goblin hình thành.

Nhưng dựa trên khả năng của Fomor Spell King Skeleton, đương nhiên ông ta không dừng lại ở đó. Các phương trình, chuỗi phản ứng trong thế giới năng lượng, được thể hiện dưới dạng số học, nhanh chóng được tổng hợp.

Quả cầu điện năng nhỏ bé kia cũng dần lớn lên: 1m, 2m, 3m, 5m, 7m, và thậm chí vẫn còn tiếp tục tăng. Nhưng đến một ngưỡng nhất định, nó bỗng dưng dừng lại. Phần lõi của nó bắt đầu cô đặc lại, hấp thụ mớ năng lượng khổng lồ từ bên ngoài.

Khả năng hấp thụ của lõi quả cầu điện năng kinh khủng đến mức không chỉ hút vào lượng điện năng khổng lồ đã tích tụ trước đó, mà ngay cả các đầu ra của những thuật toán khác, như các dòng chảy năng lượng hay mật độ kết giới, cũng bị hút vào, cô đặc lại thành một đòn tấn công duy nhất.

Và khi cây quyền trượng của Fomor Spell King Skeleton gõ xuống bề mặt lãnh địa, một chùm tia trắng xóa phóng ra. Ánh sáng ngay lập tức bao phủ toàn bộ lãnh địa, những tia năng lượng thuộc tính sét phát ra từ nó đã đủ sức thiêu rụi các kết giới.

Chúc phúc của Labyrinth, suy cho cùng, vẫn là một thứ cực kỳ hữu dụng, nhất là với một kẻ như Fomor Spell King Skeleton, người đã khuếch đại nó thêm 120% so với hiệu ứng ban đầu. Kết quả là một đòn tấn công đủ mạnh để tạo ra một lỗ hổng cực kỳ lớn trên lãnh địa, khiến nó hoàn toàn sụp đổ.

Ngoài ra, Fomor Spell King Skeleton đã tăng khả năng gây sát thương bằng cách thiết lập một ràng buộc: không gây hại cho các sinh vật sống, nhằm tránh những thiệt hại không đáng có.

Chỉ là mọi thứ dường như đã vượt quá dự đoán của Fomor Spell King Skeleton. Ban đầu ông ta chỉ định đủ sức tạo một lỗ thủng trên lãnh địa, vậy mà giờ đây, chỉ riêng những tia năng lượng phát ra thôi cũng đã khiến lãnh địa này bị thiêu rụi hoàn toàn.

Thậm chí, bức xạ của đòn này vẫn tiếp tục lan rộng và ảnh hưởng đến hai lãnh địa gần đó, khiến chúng ngay lập tức vỡ vụn bởi tác động. Đây là lần đầu tiên Fomor Spell King Skeleton tái sử dụng cực kỹ năng của mình.

Đó cũng chính là đòn mạnh nhất mà Fomor Spell King đã từng triển khai khi đánh với kẻ cá người kia, nhưng đáng tiếc đã thất bại bởi một món vũ khí nằm ngoài phạm trù hiểu biết của ông ta. Giờ đây, dù được tung ra một lần nữa với uy lực yếu hơn rất nhiều, nhưng dưới sự gia tăng hiệu quả của hàng loạt hiệu ứng có lợi, đây vẫn là một đòn quá mạnh.

Một đòn tấn công thật lóa mắt, đến nỗi Kiến Mối, một kẻ cận mù, vẫn còn cảm nhận được không gian xung quanh đang dần bị bao phủ bởi một màu trắng tinh khôi và thứ ánh sáng kèm theo hàng loạt làn sóng năng lượng khủng khiếp này tiếp tục lan rộng khắp tầng một.

Khi thứ ánh sáng kia biến mất, những kẻ ở gần lõi năng lượng cũng đã mất dạng. Thật ra, đến tận bây giờ mọi thứ vẫn còn trong tầm khống chế của Kiến Mối, nên chắc cũng không xảy ra quá nhiều sai sót.

"Cực kỹ năng quả thật rất mạnh."

Tuy đã sớm có thể "nhìn thấy" rõ viễn cảnh này, Kiến Mối vẫn không khỏi kinh ngạc trước những gì cực kỹ năng của Fomor Spell King Skeleton có thể làm được, cơ bản chẳng khác gì một đầu đạn hạt nhân.

Điểm khác biệt có lẽ nằm ở chỗ, đầu đạn hạt nhân sẽ lan tỏa năng lượng vụ nổ theo mọi hướng từ tâm điểm, còn cực kỹ năng của Fomor Spell King Skeleton thì về cơ bản nén quá nhiều năng lượng vào bên trong, nên khi giải phóng, ngoài đòn tấn công gốc, còn kèm theo phản ứng nhiệt hạch.

Sau khi hấp thụ, nó lại tỏa ra một làn sóng năng lượng dưới dạng các hạt bắn ra với tốc độ ánh sáng. Cũng không khó hiểu khi chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến toàn bộ lãnh địa sụp đổ, chứ đừng nói gì đến đòn tấn công tổng lực với một phương truyền năng lượng duy nhất.

Tuy đồng ý rằng phần lớn là nhờ chúc phúc của Labyrinth, được gia tăng thêm 120% hiệu quả, nhưng đây vẫn là một đòn tấn công cực kỳ ấn tượng. Ít nhất là trong giai đoạn hiện tại, Kiến Mối vẫn cảm thấy đây là một đòn tấn công cực mạnh.

"Sao, ngươi ghen tị trong khi bản thân đã có cả một thứ vô hạn rồi à?"

VI lên tiếng trêu chọc Kiến Mối. Thật ra, trong tám tác nhân dẫn đến vô hạn, quả đúng là không có cái nào thuộc nhóm cực kỹ năng. Tác nhân thứ tám là lãnh địa, nhưng bảy tác nhân còn lại đều chỉ mang tính hỗ trợ.

Thậm chí, trong số đó chỉ có duy nhất một tác nhân theo thiên hướng tấn công, nhưng việc kích hoạt nó cũng là một vấn đề. Và dù nó có thật sự mạnh, nếu so với một cực kỹ năng, VI cũng không đánh giá nó quá cao.

"Ai cũng có tham niệm."

Nói rồi, Kiến Mối trực tiếp coi như chủ đề này đã hết giá trị để trò chuyện, rồi lại tiếp tục làm những việc mà cô ta cho là cần thiết. VI thấy vậy cũng không bất ngờ là mấy, chỉ có thể nói rằng VI đã quá quen rồi mà thôi.

Nếu như trước kia nó không có quá nhiều cảm xúc, thì hiện tại cô ta có rất nhiều nhưng lại rất biết cách che đậy chúng. Hơn nữa, khi nói chuyện cũng rất biết cách lợi dụng chúng để khiến kẻ khác lầm tưởng rằng đây không phải là điểm yếu của cô ta.

Giống như một người béo tự ti vì vóc dáng của mình, và một người béo nhưng lại cảm thấy bình thường vậy. Rõ ràng, với người đầu tiên, việc mình béo là điểm yếu, còn với người sau thì ngược lại. Triết lý "nếu bản thân không ngại thì người khác sẽ ngại" có vẻ đúng trong trường hợp này.

Điều này cũng khiến cô ta đáng sợ hơn nó rất nhiều. Bởi lẽ, nó tuy rất nguy hiểm và khó đoán, nhưng lại là do nó không nghĩ gì nhiều. Còn cô ta cũng rất nguy hiểm và khó đoán, nhưng đó là vì cô ta đa cảm, cũng như rất biết cách che đậy và lợi dụng những cảm xúc đó.

Giữa nó và cô ta, tuy cô ta có vẻ mềm mỏng hơn, nhưng cũng chính vì vậy mà khó lòng hiểu được ấn tượng của cô ta đối với những kẻ khác là như thế nào. Trong khi với nó, cách nó đối xử với những kẻ khác về cơ bản là thể hiện rõ thái độ của nó đối với kẻ đó.

Trong khi mọi chuyện vẫn đang tiếp diễn theo chiều hướng của riêng nó, Kiến Mối đã gần như hoàn toàn buông tay, chuẩn bị một lần nữa tiến vào hộp chứa phía bên kia vách ngăn.

Đương nhiên, Kiến Mối vẫn còn một chút lực khống chế, nhưng hiện tại ý thức của cô ta đã gần như tiến sâu vào vách ngăn. Nên để có thể kịp thời khống chế cục diện này, cô ta đã thông qua tịnh tiến vô hạn để tạo ra một loại phản xạ có điều kiện cho cơ thể mình.

Chỉ cần bất cứ chuyện gì xảy ra vượt khỏi tầm dự đoán ban đầu của Kiến Mối, phản xạ có điều kiện đó sẽ ngay lập tức kích hoạt, và cơ thể của cô ta sẽ làm những việc cần thiết trong hoàn cảnh đó.

Vấn đề là bởi vì phản xạ có điều kiện cũng có những hạn chế riêng, nên Kiến Mối không thể thông qua đó để thiết lập một chuỗi hành động phức tạp. Thay vì cố gắng nhồi nhét những thứ quá phức tạp vào bên trong phản xạ có điều kiện, cô ta chỉ tối giản hành động được thực hiện xuống quy mô một cú nhấn nút.

Phải, chỉ đơn giản là hành động nâng chân lên rồi nhấn xuống một nút cụ thể nào đó. Điều đó cũng có nghĩa là hầu hết những thứ cô ta đã thiết lập đều nằm trong nút kia, chỉ là bản thân cô ta cũng không hy vọng mình sẽ phải đi xa đến mức độ như vậy.

Về cơ bản, Kiến Mối muốn các cư dân có thể tự xử lý những vấn đề này, hay nói đúng hơn là đối phó với những đối thủ phù hợp nhất do đích thân cô ta chọn ra. Nhưng đồng thời, cô ta cũng muốn họ không xảy ra bất trắc gì quá lớn, nên mới cần phải đi xa đến như vậy.

Giống như một bậc phụ huynh vậy, đặt ra vấn đề cho con mình và muốn con tự mình xử lý vấn đề đó, nhưng vẫn luôn lo lắng cũng như sẵn sàng can thiệp vào những lúc thực sự cần thiết. Ai cũng có nỗi khổ tâm của riêng mình.

Còn về chuyện sau khi Kiến Mối tiến qua vách ngăn, thì cũng chẳng có gì xảy ra cả. Chủ yếu là vì sau lần gặp mặt cuối cùng với công chúa, cũng đã được một khoảng thời gian rồi, nên cô ta đã sớm quay lại đây vài lần trong khoảng thời gian đó.

Thánh tự do công chúa tạo ra cũng đã được kích hoạt, nhưng vấn đề là thánh tự đó sẽ tự hoạt động. Nếu muốn can thiệp vào sẽ rất khó khăn, bởi vì Kiến Mối không có một cơ thể vật lý ở đầu bên này.

Cách duy nhất Kiến Mối có thể làm hiện tại là thông qua những kẻ khác để phổ biến thánh tự này, nhằm thúc đẩy tính ô nhiễm của nó. Còn về tốc độ ô nhiễm hiện tại, cô ta không đánh giá cao lắm.

Ngay cả công chúa cũng nói thẳng từ đầu rằng vì giữa hai hộp chứa có sự chênh lệch rất lớn về quy tắc lẫn quy luật vận hành, nên về cơ bản, cô ta không thể tạo ra một thứ gì đó quá đặc thù về tính chất để Kiến Mối mang sang bên đó được.

Một phần là vì thánh tự được tạo ra chưa chắc đã đạt được hiệu quả lý tưởng. Lý do đương nhiên là vì hai hộp chứa khác nhau, khác nhau về bản chất lẫn quy luật vận hành, nên bên kia chưa chắc đã đồng bộ với những thứ ở bên này.

Hơn nữa, công chúa cũng chỉ có thể thông qua một góc nhìn cực kỳ thụ động của Kiến Mối – một kẻ có quá ít tri thức về hộp chứa bên kia và ngay cả một cơ thể vật lý cũng không có. Thậm chí trong điều kiện bình thường, cô ta cũng chỉ có thể đi lại quanh quẩn vùng rìa vách ngăn mà thôi.

Cũng vì vậy, lượng thông tin có thể khai thác là quá ít ỏi, nên việc công chúa có thể thông qua đó để tạo ra một thánh tự có độ trung hòa cực kỳ cao với hộp chứa bên kia, về cơ bản là điều không thể ngay từ đầu.

Phần còn lại là vì công chúa sợ rằng nếu thánh tự do cô ấy tạo ra chứa quá nhiều bản sắc, quy luật của thế giới bên này, thì khi Kiến Mối mang sang bên kia, sẽ bị đám chó canh cổng đánh hơi ra. Đến lúc đó, rõ ràng là họ sẽ mất cả chì lẫn chài trong vụ việc lần này.

Vậy nên Kiến Mối hiện tại mới thụ động đến như vậy. Tuy thánh tự vẫn có khả năng ô nhiễm, nhưng tốc độ tự động hóa của nó về cơ bản là quá chậm. Cần phải tiếp xúc với các nguyên tố sự sống thuộc nhóm trí tuệ thì may ra mới có thể thông qua sự lan truyền để đẩy nhanh quá trình ô nhiễm.

Cách tốt nhất đương nhiên là truyền giáo, và đó cũng là vấn đề tương đối đau đầu trong thời điểm hiện tại. Việc truyền giáo trong thời đại mà ai cũng thờ thần như thế này rất dễ bị hiểu thành dị giáo, rồi bị đối phương diệt trừ ngay lập tức.

Thậm chí, nếu thánh tự hay giáo phái được tạo ra không mang lại đầy đủ lợi ích cho những tín đồ ban đầu, thì ai mà tin vào nó cơ chứ? Vậy nên Kiến Mối mới phải thông qua Moveset System để khiến khả năng chiến đấu cùng hỗ trợ của thánh tự này trở nên đa dạng hơn, chỉ là những bước đầu này vẫn rất khó khăn.

Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free