(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 15: Đi ăn chực (2).
Thực tế, vài vị khách đã nhận ra dáng vẻ bất thường của bộ giáp kia. Ai nấy đều ngầm hiểu lý do bữa tiệc này được tổ chức gấp gáp: 7 Hầm Ngục bất ngờ xuất hiện chỉ trong vỏn vẹn hai giờ.
Từ khoảng sáu trăm nghìn năm trước, khi Mê Cung quyết định siết chặt quy trình phê duyệt Hầm Ngục, chưa từng có tiền lệ nào như vậy xảy ra. Về cơ bản, trước m��c thời gian đó, việc trở thành Chủ Hầm Ngục cực kỳ đơn giản.
Ngay cả Mê Cung cũng cực kỳ hiếm khi can thiệp, dẫn đến tình trạng Chủ Hầm Ngục quá tải và chiến tranh bùng nổ khắp nơi – một điều dễ hiểu, nhưng không phải thứ Mê Cung mong muốn.
Mặc dù Mê Cung thừa nhận chiến tranh có thể là động lực thúc đẩy sự phát triển và loại bỏ kẻ yếu, nhưng nếu chưa giải quyết xong một vấn đề mà đã vướng phải những vấn đề khác, thì cơ hội để tiến sâu hơn về cơ bản là bằng không. Đặc biệt là khi đám phế vật kia cũng chẳng làm nên trò trống gì.
Ngày trước, Mê Cung cũng thường đến than vãn với VI về đám phế vật ấy, rằng chẳng còn thế hệ nào sánh được với Lich King và những bậc tiền bối trước đó. Đây quả thực là một trong những câu chuyện đau đầu nhất khi phải điều hành cả một Mê Cung rộng lớn.
Sau đó, lệnh hạn chế đã được thiết lập. Dù vẫn có những khoảng trống nhất định, nhưng việc siết chặt xét duyệt đầu vào nhằm sàng lọc những kẻ tiềm năng nhất đã thực sự phát huy hiệu quả. Giờ đây, các Ranker được sinh ra nhiều hơn hẳn so với trước.
Chỉ tiếc là vẫn chẳng ai trong số đó đột phá được giới hạn để tiến đến bờ bên kia. Mê Cung, thay vì gọi họ là phế vật, giờ đây lại chửi rủa, gọi chúng là lũ "thận hư". Nó chỉ mong một ngày nào đó sẽ xuất hiện một Chủ Hầm Ngục đủ mạnh để hấp thụ hết cả lũ rồi vươn mình sang thế giới bên kia.
Giờ thì vô vọng thật rồi. Nói chung, Mê Cung siết chặt khâu xét duyệt cũng có cái lý của nó. Chỉ là điều đó vô hình trung khiến một vài kẻ nản chí việc cố gắng tiến sâu hơn, và quyết định tìm một tầng trên để "làm vua một cõi".
Kiến mối đương nhiên cũng nhận ra những ánh mắt không mấy thiện cảm hướng về phía mình, nhưng nó chẳng bận tâm lắm. Thứ nhất, nó vốn dĩ không hiểu những chuyện này mang ý nghĩa gì.
Thứ hai, Kiến mối đã ghim chặt mục tiêu của mình: chiếc bàn tiệc có vẻ thịnh soạn nhất. Những chuyện còn lại thực sự không đáng để nó bận tâm, chỉ có VI là vẫn tiếp tục theo dõi tình hình xung quanh.
Có vẻ như Tầng 1 lại có khá đông Chủ Hầm Ngục. Thật khó hiểu, đây là lần đầu tiên VI nghe về chuyện này. Bởi vì dù chậm nhất, cũng chỉ mất vài ba tháng là có thể hoàn tất quá trình nâng cấp để xuống Tầng 2 rồi.
Thậm chí ngay cả những hệ có xuất phát điểm cực kỳ tệ, hoặc cần rất nhiều tài nguyên để đạt được mức độ bình thường như Kiến, cũng chỉ mất thời gian lâu hơn một chút. Nói chung, không đến mức phải cần cả năm trời để lên được Tầng 2.
Theo lý mà nói, Tầng 1 đáng lẽ phải là nơi hiu quạnh, vắng vẻ nhất, bởi phải vài chục năm Mê Cung mới phê duyệt cho một Hầm Ngục hình thành. Vậy thì Tầng 1 phải tương đối trống trải, chỉ còn sót lại vài con quái nhỏ do bỏ trốn hoặc quá phế nên bị tống ra khỏi Hầm Ngục mới phải chứ?
Dù sao, tính cách của các Chủ Hầm Ngục mới thường là vậy. Chẳng phải tự nhiên mà ai cũng có thể trở thành lãnh đạo. Họ phải trải qua những giai đoạn đầu đầy khó khăn và thử thách tại các tầng tân thủ, để chuẩn bị sẵn sàng cho những thử thách sâu hơn bên dưới.
Có điều, từ nãy đến giờ VI đếm sơ qua cũng đã có hơn 50 Chủ Hầm Ngục tham gia buổi tiệc này rồi. Không biết còn ai đến nữa không, nhưng làm thế quái nào mà có thể đông đến mức khủng khiếp như vậy được?
Cả tên gửi thiệp mời kia nữa, mã hiệu của hắn cách xa cả trăm so với Hầm Ngục mới nhất. Tính ra thì Hầm Ngục đó cũng phải cả ngàn tuổi rồi, liệu có phải kế thừa từ đời này sang đời khác? Mà thật sự có gia tộc nào kinh doanh cả ngàn năm mà Hầm Ngục vẫn chỉ loanh quanh ở Tầng 1 ư?
Có ẩn khuất gì ở đây chăng? Thật sự quá vô lý, nhưng tạm thời VI không có ý định nhúng tay vào. Dù sao đây cũng là chuyện của đối phương, chủ động dây vào vũng bùn này làm gì cho thêm mệt người cơ chứ?
Hơn nữa, đối phương cũng chẳng thể nào đụng tới Hầm Ngục của Kiến. Vậy nên chẳng có lý do gì phải gấp gáp lo sợ những chuyện khác. Thứ mà VI nên để tâm tới hiện tại là một kế hoạch bài bản để chuẩn bị cho những tầng sau.
Ngay khi Kiến mối vừa tới nơi, nó phát hiện đã có sẵn bốn kẻ ngồi ở một góc, đang ăn ngấu nghiến đồ ăn trên bàn tiệc. Một trong số đó là quỷ đói Marogart, kẻ chưa có gì bỏ bụng suốt một ngày qua vì đám Bộ Xương phế vật.
Tiếp đến là Naragart, một Salamance cẩn trọng nhưng không phải không thực dụng. Dù sao, sau khi lao động chân tay cả ngày dài, cậu ta cũng đói lả người. Vừa hay gặp được buổi tiệc này nên cũng lập tức nhập cuộc.
Còn những thứ săn được hồi chiều thì coi như khẩu phần ăn tối của đám Gnome. Đương nhiên, Naragart cũng có ý định giống hệt Marogart và Kiến mối: tất cả đều định "vơ vét" đồ ăn về để dành ăn dần.
Nói chung, có cơ hội thì tại sao lại không làm? Dù sao, mặt mũi hay danh dự gì đó với Naragart cũng chỉ là mây khói. Quan trọng nhất vẫn là sinh tồn và tiến sâu hơn nữa, chứ không phải vì chút hư danh mà tự làm khó mình.
Riêng Marogart thì quả thực đã khổ sở lắm rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng hắn không chịu nổi, đành phải vứt bỏ sĩ diện. Ít ra, hắn cũng đang cố gắng hết sức, lao lực cả một buổi cuối cùng cũng đào được khoảng 6.2m², thêm một ngày nữa là xong.
Về hai kẻ còn lại, người đầu tiên là Hiragart, xếp hạng 3. Marogart đánh giá cô ta có sở thích khá quái d���: là nữ giới nhưng thích giả nam và đi tán tỉnh những nữ giới khác. Ngoài ra, cô ta còn thần tượng mấy nhóm Idol Diva gì đó.
Có thể nói là một fan cuồng nhiệt. Hiragart còn nổi tiếng là căm thù nam giới, chuyện này không đùa được đâu. Trong một kỳ thi, từng có kẻ dám buông lời trêu chọc về ngoại hình "nữ không ra nữ, nam không ra nam" của cô ta, và đã bị cô ta trực tiếp đá nát phía dưới.
Tính cả toàn tộc Salamance, trường hợp của Hiragart vẫn có thể được coi là ngoại lệ. Hơn nữa, cô ta cũng không bị xử phạt vì là cháu gái của một trong những High Ranker uy tín của tộc Salamance.
Trừ thủy tổ hoặc những người thân cận với ngài, cùng một số Salamance có Rank cao hơn vị kia, gần như chẳng ai dám đứng ra trách phạt Hiragart. Căn bản, cô ta là con nhà nòi có chỗ dựa vững chắc, ra đường không cần phải nể nang bất kỳ ai.
Lý do Hiragart đến đây cũng giống như ba kẻ còn lại: đều thuộc dạng chẳng màng mặt mũi nên mới tới đây ăn chực. Nhưng nói cô ta không cần mặt mũi cũng không đúng, chính xác hơn là cô ta không bận tâm đến những chuyện như vậy.
Đây là do tính cách kiêu ngạo cố hữu mà thành. Dù sao, ngay cả trong tộc cũng chẳng mấy ai dám chọc vào Hiragart, nên khi trở thành Chủ Hầm Ngục thì cô ta vẫn "chứng nào tật nấy". Cũng vì thế mà Naragart luôn né xa kẻ này.
Bởi lẽ với tính cách ấy, Hiragart dễ dàng chọc vào "ổ kiến lửa". Naragart sợ bị vạ lây nên ngay từ đầu đã quyết định không kết giao với cô ta. Còn những ứng cử viên khác trong lứa thì đều quen cả, chỉ riêng Darugart là không ưa cậu ta mà thôi.
Kẻ còn lại xếp hạng 5, đúng vậy, chính là kẻ "nửa điên tâm thần" mà Marogart từng nhắc đến. Hắn là Vatygart. Cơ thể hắn nhỏ hơn nhiều so với các Salamance đồng trang lứa; nếu Marogart cần thu nhỏ để dễ dàng di chuyển trong căn phòng sảnh ban đầu thì Vatygart lại không cần làm vậy.
Tức là, trạng thái gốc của Vatygart chỉ ngang với trạng thái thu nhỏ của Marogart và các ứng cử viên khác. Ngoài ra, theo quan niệm thẩm mỹ của tộc Salamance, không phải Hiragart mà chính Vatygart mới là kẻ "nam không ra nam, nữ không ra nữ".
Nhan sắc của hắn có thể coi là tuyệt phẩm, khiến cả gi���ng cái lẫn giống đực đều phải siêu lòng. Chỉ là hắn lại bị tâm thần. Chuyện này rất khó nói, không phải ai cũng biết đến khía cạnh này của hắn; đúng hơn, chỉ một số ít mới tường tận.
Trong số đó có Marogart, bởi họ là hai anh em sinh đôi, với Vatygart là anh cả. Chỉ là, kể từ khi biết được chuyện kia, Marogart đã sớm quên đi việc mình có một người anh sinh đôi rồi. Nói chung, đã có rất nhiều chuyện xảy ra.
Kể từ ngày đó, Vatygart cũng dần che giấu đi một phần con người thật của mình. Thay vào đó là một bộ mặt giả tạo, đến mức khi triệu kiến cả sáu ứng cử viên cho kỳ tuyển chọn Salamance lần này, thủy tổ đã phải đánh giá hắn là "khẩu Phật tâm xà".
Kẻ điên rồ ấy lại cố tỏ ra mình là người bình thường nhất trong tất cả. Chỉ là đến thủy tổ cũng xem đó là một loại tính cách rất thú vị. Dù sao, Vatygart cũng đã dùng được bộ mặt giả dối kia để vượt qua cửa ải phẩm chất.
Vậy cũng có nghĩa là trình độ của Vatygart đã đủ để đánh lừa các giám khảo vào lúc đó. Ngoài ra, khác với những kẻ khác, lý do hắn xuất hiện ở đây là vì hắn biết rõ em trai mình, Marogart, sẽ có mặt nên hắn mới tới.
Chỉ là, xuyên suốt những năm tháng qua, Marogart vẫn luôn cố gắng né mặt Vatygart nhiều nhất có thể, mặc dù trước đó mối quan hệ giữa hai anh em thật ra rất tốt. Dù sao họ cũng là sinh đôi.
"Em trai, em nên ăn nhiều hơn. Sao lại để bản thân teo tóp ��ến mức này? Có điều thế cũng hay, làm anh trai này chợt nhớ về những chuyện ngày xưa."
Vatygart đang nói về ngoại hình của Marogart. Đương nhiên, đói ăn cả ngày không khiến hắn gầy đến mức bị đánh giá như vậy, mà chẳng qua là hắn đang ám chỉ việc hình dáng của Marogart đã thu nhỏ lại một cách rõ rệt mà thôi.
Trong hình dạng này, Marogart có kích cỡ khá ngang với Vatygart; đúng hơn là Vatygart vẫn cao hơn vài phân. Ngày trước, trong hai anh em, Vatygart rõ ràng là Salamance to khỏe hơn. Giờ đây thì ngược lại, nên hắn đã lấy chuyện đó làm cớ trêu chọc em trai mình.
Marogart cũng không dễ mất kiểm soát đến thế, nên mặc kệ Vatygart đang lảm nhảm bên cạnh, hắn vẫn tiếp tục ăn như bình thường. Nhưng vào đúng lúc đó, một kẻ lạ mặt bỗng đi tới.
Không biết kẻ đó có quen biết ai trong số họ hay không, nhưng Marogart không hiểu sao lại cảm thấy hắn có một khí chất gì đó khá quen thuộc. Tuy nhiên, hắn tạm thời không thể nhớ ra đã gặp ở đâu rồi.
Cả bốn Salamance bắt đầu tỏ ra cảnh giác trước sự xuất hiện bất ngờ của Kiến mối. Dù sao, chiếc bàn này từ đầu đến giờ chẳng có ai dám tiếp cận, có thể thấy kẻ gửi thiệp mời đã cố ý sắp xếp riêng cho họ rồi.
Việc có một kẻ tiếp cận gần họ chắc chắn có mục đích. Tuy nhiên, cả bốn đều không vọng động. Ngay cả Hiragart, kẻ vốn luôn cao ngạo, chẳng thèm coi ai ra gì, cũng thu liễm lại, tiến vào trạng thái cảnh giác.
Không rõ vì sao, cả bốn lại cảm nhận được một áp lực vô hình nào đó. Thế nhưng, Kiến mối lại trực tiếp bỏ qua họ, cầm từng khay thức ăn liên tục đổ thẳng vào bên trong bộ giáp. Bên trong đó, VI đã thiết lập một kho đồ nối thẳng với kho của Hầm Ngục, nên nó có thể đổ bao nhiêu tùy ý.
Nhưng đương nhiên, ý của VI là nên từ tốn, kiểu chỉ lấy một hai đĩa thức ăn rồi chuyển sang bàn khác để tránh bị nghi ngờ. Đằng này Kiến mối lại khác, rõ ràng là nó không hiểu ý, trực tiếp tống tới năm sáu khay, gần như quét sạch một phần tư bàn tiệc rồi mới ngây thơ rời đi.
VI cũng cạn lời với vật chủ của mình. Đúng là nếu bản thân không ngại, thì kẻ khác mới là người ngượng ngùng ở đây. Ch�� là không phải vì Kiến mối mặt dày đến mức đó, mà vì nó thực sự quá vô tri mà thôi.
Có điều, đã lộ liễu đến mức này thì còn kế hoạch gì nữa? Cứ hốt được bao nhiêu thì hốt, rồi rút lui thôi. Dù sao, đến lúc này thì sĩ diện cũng đã bằng không rồi. Mà lo gì, đám đó cũng chẳng thể làm gì được họ cả, nên cứ thoải mái.
Ngay khi nhận được sự cho phép của VI, Kiến mối bắt đầu tiếp tục "tống" nốt những khay đồ ăn còn lại trên bàn tiệc này, rồi nhắm tới nơi khác. Nhưng được một lúc thì một bàn tay đã chen vào, chụp lấy cổ tay bộ giáp, ý muốn ngăn chặn hành động của nó.
Kẻ ra tay là Hiragart. Có vẻ như cô ta có chút khó chịu trước thái độ "mặt dày" của Kiến mối, nên không thể chịu đựng được nữa mà vươn tay ra cản lại. Kiến mối thấy vậy thì lập tức đánh giá đây là một hành động tuyên chiến.
Kiến rất dễ nổi nóng với những kẻ trộm đồ ăn của chúng. Bởi lẽ, để duy trì một tổ kiến khổng lồ hoạt động trơn tru thì đồ ăn là thứ tất yếu. Hành động của Kiến mối cũng có thể được xem là đang mang thức ăn về dự trữ cho tổ.
Vậy nên, trước hành động của Hiragart, Kiến mối đương nhiên đã sẵn sàng phản công, nhưng VI lại đứng ra can ngăn. Dù sao, nếu Chủ Hầm Ngục chủ động ra lệnh tấn công, tấm khiên bảo hộ tân thủ sẽ ngay lập tức biến mất.
Tuy đúng là VI không sợ, nhưng đó là khi ở trong Hầm Ngục của Kiến – nơi mà không một ai có thể vượt qua. Còn tại đây thì lại khác, có rất nhiều Chủ Hầm Ngục khác đang có mặt.
Tấm khiên bảo hộ tân thủ là một loại bảo hiểm giúp cả hai có thể rút lui thành công. Đương nhiên cũng không đến mức quá khó khăn, vì bộ giáp này chỉ là vật trung gian để họ bám trụ ý thức mà thôi.
Nếu bộ giáp này bị phá hủy, ý thức của họ sẽ ngay lập tức được kéo về cơ thể gốc ở đầu bên kia nên cũng chẳng sao. Nhưng nếu chỉ vì một chút xung đột này mà hy sinh tấm khiên bảo hộ tân thủ, thì quả thực quá không đáng.
Vậy nên, Kiến mối trực tiếp bứt lìa cánh tay trái của bộ giáp. Thấy hành động quá đỗi đột ngột, máu tanh như vậy, đi kèm với nét mặt điềm tĩnh, ánh mắt vô hồn của ��ối phương, Hiragart đột ngột lạnh sống lưng, buông tay ra và lùi liền hai bước.
Thấy vậy, Kiến mối cũng bình thản lắp lại cánh tay, rồi chuyển ánh mắt sang những bàn tiệc khác. Dù sao cũng không ăn được ở đây, bận tâm đến làm gì nữa? Tiếp tục đi "vơ vét" đồ ăn, dọn sạch bàn tiệc, vẫn cứ là chân lý.
Truyện này được dịch và biên tập độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.