(Đã dịch) Trọng Hồi Niên Đại Cản Hải Đả Liệp - Chương 25 : Ngươi cái này xuống biển đứng đắn sao
Ở cửa thôn thì có món quà cưới nào chứ?
An Văn Tĩnh không nghĩ ra, nhưng vẫn ôm chầm lấy An Văn Nghệ gầy yếu, cùng Trần Huy đi ra cửa thôn.
– Trần Huy à, đi đâu thế?
– Tôi ra cửa thôn nhận chút đồ.
Chuyện xảy ra ở cầu Đại Kiều hôm trước đã lan truyền khắp thôn.
Vì có tiền lệ Trần Tiểu Kiều, đa số mọi người đối với việc Trần Huy kết hôn và thay đổi hoàn toàn vẫn giữ thái độ dè dặt, chờ xem.
Cũng có một số ít người trong thôn đã phần nào thay đổi cách nhìn về Trần Huy.
– Trần Huy ca, chuyện lần trước anh đã nói rõ với đại cô chưa?
– Không phải anh đi giải thích ngay rồi cơ mà? Sao giờ mới về? – An Văn Tĩnh vừa đi vừa hỏi.
– Nói rõ rồi, đại cô của anh là người rất phóng khoáng, dễ nói chuyện.
– Hôm qua anh còn đi biển một chuyến với tàu cá, sáng nay lại đi huyện về.
Trần Huy thấy An Văn Tĩnh ôm An Văn Nghệ đi bộ rất vất vả, bèn đưa tay ra nói: – Lại đây!
– Cháu không! Cháu muốn chị ôm!
– Vậy lát nữa anh sẽ không cho cháu ăn kẹo sữa đâu.
– Anh rể ôm!
– Thật là, anh chỉ ôm cháu vì cháu đi chậm thôi đấy.
Đối mặt với lời trách móc của Trần Huy, An Văn Nghệ bĩu môi kháng nghị.
– Anh còn ra biển à? Có thú vị không?
Không có An Văn Nghệ, bước chân An Văn Tĩnh nhanh hơn hẳn.
Chạy lon ton vài bước đã vượt lên trước Trần Huy, xoay người nói chuyện với anh rồi lại tung tăng chạy lên trước.
– Vui lắm, hôm qua anh còn kiếm được tiền nữa.
Để đảm bảo bất ngờ, Trần Huy cố ý nói rất úp mở.
– Thôn Đại Sa tốt hơn thôn mình nhiều, một bãi cát rộng lớn như vậy, mỗi ngày tàu cá ra vào tấp nập.
– Dù là mò hải sản hay giúp tàu cá vá lưới cũng kiếm được tiền, sao thôn mình lại toàn là đá ngầm thế không biết.
Mỗi khi nhắc đến lợi thế địa lý của thôn Đại Sa, người dân nào trong Trần Gia Thôn cũng không khỏi ao ước.
– Không sao, cuộc sống sau này của chúng ta cũng sẽ rất tốt đẹp thôi.
Là một người từng trải, Trần Huy rất rõ ràng.
Cuộc sống không phải lúc nào cũng cần cố gắng hết sức, chỉ cần có một chút nền tảng, nắm bắt vài cơ hội là có thể dễ dàng có được một cuộc sống tốt đẹp.
– Ừm! Em tin anh!
An Văn Tĩnh gật đầu cười.
Tung tăng xoay người, suýt chút nữa đụng vào người qua đường.
– Ai da, Văn Tĩnh này, sắp làm vợ người ta rồi mà chẳng biết chững chạc chút nào!
– Tiểu Phương tỷ ơi, chị đừng trêu nữa mà!
An Văn Tĩnh le lưỡi, tiếp tục tung tăng chạy về phía trước.
– Tiểu Phương tỷ tỷ, gặp lại! – An Văn Nghệ cũng vẫy tay nói.
– Gặp lại, gặp lại.
Tưởng Tiểu Phương khoát tay, dừng chân nhìn ba người đi xa, r��i thở dài thườn thượt.
Gả cho Trần Huy, đời này của An Văn Tĩnh coi như xong.
– Trần Huy ca, sao anh không nói chuyện với chị ấy? – An Văn Tĩnh khó hiểu hỏi.
– Em không thấy Tưởng Tiểu Phương nhìn em với cái vẻ mặt đó sao? Toàn là sự thương hại. – Trần Huy lắc đầu.
– Haiz! Đường dài mới biết ngựa hay, rồi cứ chờ xem, lâu dần mọi người trong thôn sẽ hiểu thôi.
– Đến lúc đó các cô ấy có muốn gả cho anh cũng không kịp nữa là, ha ha ha.
An Văn Tĩnh ngửa đầu cười vang, Trần Huy cũng cười theo.
Ba người vừa nói vừa cười đến cửa thôn thì Ngô Khỏe Mạnh đã đợi vài phút rồi.
Thấy Trần Huy đến, Ngô Khỏe Mạnh vừa thở phào nhẹ nhõm vừa trách móc: – Không phải nói về đến nơi là ra đây đợi luôn cơ mà? Sao lại chậm thế?
– Xin lỗi, đã để anh chờ lâu.
– Tôi đi mua quà cưới cho vợ sắp cưới, chẳng phải phải dẫn nàng đi cùng để xem sao.
Trần Huy chạy chậm mấy bước đến gần.
Anh cười, thò tay vào túi lục lọi một lúc, tìm ra viên kẹo sữa vốn định cho An Văn Nghệ rồi đưa cho Ngô Khỏe Mạnh.
An Văn Nghệ đang khó chịu trong lòng.
Thấy Trần Huy đem kẹo sữa của mình cho người khác, cô bé cũng không dám nói gì.
Cô bé chu môi ở phía sau, lén lút nhéo vào da thịt trên cổ tay An Văn Tĩnh.
– Lát nữa về nhà, anh rể sẽ lấy cho cháu một viên khác, đừng giận dỗi nữa mà.
An Văn Tĩnh trấn an một câu, rồi kéo An Văn Nghệ.
Thấy cô bé bướng bỉnh không chịu đi, cô đành đứng lại theo.
Thấy chiếc xe đạp đang nằm nghiêng trên xe ba bánh, An Văn Tĩnh đoán ra, cô toét miệng cười nhìn Trần Huy và Ngô Khỏe Mạnh.
Chỉ là người giao hàng này trông có vẻ hơi quen mắt.
Hơn nữa An Văn Tĩnh cảm giác trong tiềm thức mình không ưa hắn ta cho lắm.
– Đây là chiếc khóa xe, thực ra tôi cũng mới dùng có một tháng thôi, chẳng khác gì đồ mới.
– Đây là xe, anh kiểm tra hàng không có vấn đề gì thì lấy đi thôi.
Ngô Khỏe Mạnh đầu tiên cầm chiếc khóa xe đưa cho Trần Huy.
Rồi khó khăn lắm mới gỡ chiếc xe đạp từ trên xe ba bánh xuống đưa cho anh.
Trần Huy cẩn thận kiểm tra một lượt.
Đúng là xe mới, các linh kiện cũng không có vấn đề gì.
Sau đó anh cưỡi xe chạy một vòng quanh cửa thôn.
Anh dừng xe trước mặt An Văn Tĩnh: – Em đi thử một chút xem có thuận tiện không.
– Được! – An Văn Tĩnh trấn an An Văn Nghệ.
Một chân đạp lên bàn đạp, chân còn lại run rẩy nhảy lên.
Cô cưỡi xe lảo đảo một vòng trên con đường ở cửa thôn, khiến Trần Huy mấy lần muốn chạy đến đỡ một tay.
May mà không ngã, cô xuống xe ngượng ngùng cười cười: – Học xong rồi không đi nữa, suýt quên cả cách đi rồi.
– Không sao, sau này em còn nhiều cơ hội đi xe mà.
Kiểm tra hàng xong, Trần Huy đưa một trăm đồng tiền bán cá buổi sáng cho Ngô Khỏe Mạnh.
Rồi lại từ túi khác lấy ra tiền bán cua, rút hai tờ mười đồng đưa cho hắn.
– Anh đúng là lợi hại thật, từ trước đến nay chưa từng có ai mua đồ như anh.
– Chúc mừng kết hôn, tân hôn hạnh phúc nhé.
Ngô Khỏe Mạnh đếm tiền lại hai lần.
Nói một câu chúc mừng rồi đạp xe ba bánh đi mất.
– Em nhớ ra rồi! Người này chẳng phải người lần trước chúng ta gặp lúc ăn cơm sao...
An Văn Tĩnh chợt nhận ra điều mình đang nghĩ về "người này quen mắt thật", cô chỉ vào bóng lưng Ngô Khỏe Mạnh đang đi xa.
– Ừm, chính là anh ta, người bán xe đạp, suỵt! – Trần Huy nhỏ giọng nói rồi ra hiệu im lặng.
– Vậy tìm anh ta mua có rẻ hơn không? – Giọng An Văn Tĩnh cũng hạ thấp xuống.
– Rẻ hơn bốn mươi đồng!
Chà!
– Vui quá!
– Khoan đã, Trần Huy ca, anh lấy đâu ra nhiều tiền thế? Hôm đó anh chỉ có năm mươi đồng mà?
– Đi biển kiếm đấy!
Đi biển một chuyến có thể kiếm hơn một trăm đồng sao?
An Văn Tĩnh có chút không thể tin nhìn Trần Huy, ánh mắt như đang nói: "Anh đi biển đứng đắn không đấy?"
– Thật sự là đi biển kiếm đấy, chi tiết thì về nhà anh kể cho nghe. Nhanh về ăn cơm trưa chứ? Đem xe về cho mẹ anh xem một chút.
– À đúng rồi! Nên về nấu cơm thôi.
An Văn Tĩnh vỗ trán một cái.
Cô bấm vào nách An Văn Nghệ, nhấc bổng cô bé lên giao cho Trần Huy.
Rồi tự mình đạp xe, lắc lư đi về hướng nhà mình.
– Anh rể! Đuổi theo chị ấy! – An Văn Nghệ đưa tay chỉ An Văn Tĩnh, cười ha hả.
– Đuổi cái gì mà đuổi, tự xuống mà đuổi, mấy tuổi rồi còn bắt người ta bế!
Lần này anh không vội, Trần Huy chẳng chút sợ An Văn Nghệ đi chậm.
Anh thả cô bé xuống đất, bản thân chậm rãi đi về phía trước.
– Anh rể! Sao anh lại như thế! Hừ!
An Văn Nghệ dậm chân mạnh một cái, đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Thấy Trần Huy đã đi xa lắc, cũng không quay đầu nhìn lại, cô bé vừa chạy theo vừa hô: – Anh rể! Chờ em một chút!
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, hy vọng bạn đọc có trải nghiệm tốt nhất.