(Đã dịch) Trọng Hồi Niên Đại Cản Hải Đả Liệp - Chương 27 : Chúng ta ăn chút tốt a
Ôi! Xe đạp của nhà ai mà lại dựng ngay trước cửa nhà mình thế này?
Xe này còn mới toanh, trông đẹp quá!
Giọng Lâm Kiều từ ngoài cửa vọng vào, sau đó bà thấy mình cõng đầy một gùi rau lợn về.
Thấy Trần Huy ở nhà, bà cười hỏi: “Về rồi à? Bên Tuệ Hồng con giải quyết ổn thỏa rồi chứ?”
“Ừm, ổn cả rồi ạ,” Trần Huy gật đầu.
“Mẹ ơi, xe này là của nhà m��nh đó! Là anh rể mua tặng chị hai làm quà cưới đó mẹ,” An Văn Nghệ ôm Lâm Kiều nói.
“A?!”
“Ấy chết… Tiền cưới đã tiêu hết rồi ư?” Bà Lâm Kiều nhìn Trần Huy, định nói gì đó rồi lại thôi.
“Không có ạ, tiền cưới vẫn còn chỗ Văn Tĩnh cả mà mẹ.”
“Hôm qua con đi biển với dượng một chuyến, số tiền này là kiếm được từ chuyến biển đó ạ,” Trần Huy nói.
“Đi biển?! Cái xe này phải hơn trăm đồng chứ?”
“Bên thôn Đại Sa, đi biển một chuyến mà đã kiếm được hơn trăm đồng rồi sao?”
Lâm Kiều kinh hãi.
Thế thì thôn Đại Sa chẳng phải bình quân đầu người đã là vạn nguyên hộ rồi sao?
“Đương nhiên là không phải rồi ạ! Mẹ cứ ngồi xuống ăn cơm rồi nói chuyện ạ.”
“Mẹ cũng đói bụng rồi!”
“Được rồi, được rồi, vừa ăn vừa nói nhé! Mẹ đi rửa tay rồi ra ngay đây.”
Người một nhà ngồi xuống ăn cơm.
Trần Huy kể lại chuyện anh cùng Ngô Thủy Sinh ra biển và lên huyện bán cá, rút gọn và sửa đổi đôi chút cho mẹ con ba người nghe.
Phần xuống biển sâu đánh bắt cá tôm cua, đều được Trần Huy sửa thành chuyện mò biển, nhân lúc thủy triều xuống, bắt cá và ghẹ ngay ở bãi biển ven bờ.
“Mò biển lại có thể kiếm được nhiều tiền như vậy sao?”
Chuyện này hoàn toàn lật đổ nhận thức của Lâm Kiều và An Văn Tĩnh.
“Đâu có phải thế mẹ, con cá đó nếu bán cho điểm thu mua, cùng lắm cũng chỉ được ba mươi đồng thôi ạ.”
“Mà nói ra thì, Văn Tĩnh đúng là vượng phu thật. Nếu không phải Văn Tĩnh nằm viện, con cũng đâu có cơ hội quen được người phú bà giàu có như vậy.”
“A?!”
An Văn Tĩnh không ngờ lời khen lại rơi vào đầu mình, có chút ngượng ngùng.
“Nhắc đến thì mẹ cũng ước được như nhà phú bà đó,” Lâm Kiều cười nói.
Trong thôn bây giờ, căn nhà xây đẹp nhất cũng chính là nhà ông thôn trưởng.
Thế mà cũng chỉ là nhà gạch ba tầng, dùng điện của xã cấp, ban đêm cũng chẳng dám dùng nhiều, về cơ bản vẫn phải thắp đèn dầu.
“Đúng vậy, con cũng rất mong muốn,” Trần Huy gật đầu. Anh dự định tích cóp ít tiền để sửa sang lại nhà cũ.
Mảnh đất trống trước nhà, chưa xây gì thì sẽ cải tạo thành vườn rau.
Chuồng gà chuồng vịt thông thoáng cũng phải xây lại cho tốt, nếu không, mùi hôi sẽ khó mà chịu nổi.
Còn có nhà vệ sinh nữa.
Trong thôn không có hệ thống thoát nước, nhà vệ sinh nên sửa sang thế nào đây?
“Anh Trần Huy, anh đang nghĩ gì vậy? Ăn cơm đi chứ?” An Văn Tĩnh đưa tay vẫy vẫy trước mặt Trần Huy.
“Có phải là không có thức ăn mặn nên anh ăn không quen không?”
“À! Đúng rồi, đúng là ăn không quen thật.”
Lâm Kiều chỉ nói khách sáo một câu, không ngờ Trần Huy lại chẳng khách khí chút nào, nhất thời không biết phải nói gì tiếp, cầm đũa bối rối.
“Văn Tĩnh, buổi chiều chúng ta lên núi săn thú nhé?”
“Chúng ta đi bắt một con heo rừng về, thế là có thịt ăn cả nửa tháng luôn,” Trần Huy nói.
“Tốt! Hay là bắt hai con đi, một con bán, một con ăn.”
An Văn Tĩnh cười hùa theo.
Heo rừng thế mà lại là mãnh thú, đâu phải muốn bắt là bắt được ngay.
“Thỏ rừng thì còn được chứ, heo rừng đâu dễ bắt đến thế. Chưa nói đến việc có tìm thấy không, gặp phải nó thì tránh xa ra còn may mắn.”
Lâm Kiều nói, từ trong túi lấy ra năm đồng đưa cho Trần Huy.
“Tiền gì vậy mẹ?” Trần Huy không hiểu.
“Hai con thỏ rừng hôm nọ, mẹ em không làm thịt kịp, đã đem bán được năm đồng,” An Văn Tĩnh nói.
“Ơ kìa, ấy là để nhà mình ăn cơ mà! Sao lại bán đi rồi?”
“Văn Nghệ đang tuổi ăn tuổi lớn, chẳng có tí dinh dưỡng nào sao mà được.”
“Tháng sau chúng ta cưới rồi, cưới rồi thì phải có con chứ, Văn Tĩnh cũng cần ăn uống đủ chất để chuẩn bị mang thai nữa chứ.”
Trần Huy đối với tính cách không muốn chịu thiệt của bà Lâm Kiều, cũng đành chịu.
“Chuẩn bị mang thai?”
Cái từ này, Lâm Kiều không hiểu nổi.
Vào cái thời bà sinh con, có thai là đẻ thôi, chứ làm gì có ý thức tránh thai.
Mãi sau này người ta mới không cho sinh nhiều nữa.
Người trong thôn mới biết đến vòng tránh thai, chứ cả bao cao su cũng ít người biết đến, huống chi là “chuẩn bị mang thai”.
“Khụ khụ.” Trần Huy hắng giọng giải thích:
“Con cũng là nghe người phú bà ở huyện đó nói.”
“Bà ấy bảo là trong nửa năm đầu mang thai nên tránh làm việc nặng, ăn nhiều thịt, bổ sung nhiều dinh dưỡng.”
“Đem thân thể dưỡng tốt, lúc mang thai sẽ không bị ốm nghén vật vã, con sinh ra sẽ không quấy khóc, dễ nuôi.”
Phú bà đó mới có cháu trai nặng tám cân, đã chia sẻ những điều này với mọi người.
Cái này rất hợp lý!
“Người thành phố sống sướng thật, sinh con mà còn kỹ lưỡng đủ thứ như thế.”
“Nếu mang thai mà thật sự không nghén, thì đúng là trời phù hộ rồi.”
Nhớ tới mình mang An Văn Tĩnh cùng An Văn Nghệ thời điểm, nghén đến hoa mắt chóng mặt, đi đứng cũng loạng choạng, Lâm Kiều đưa tay vái vái vào không trung.
“Thế nên gạo cũng mua, mì cũng mua mà ăn, thịt cũng đừng tiếc mà không ăn.”
“Con có thể kiếm tiền, nhất định sẽ cho Văn Tĩnh cuộc sống sung sướng,” Trần Huy nhấn mạnh lại.
“Biết rồi, biết rồi.” Lâm Kiều đặt tiền xuống, lại bưng bát cơm lên ăn tiếp.
Trần Huy muốn đưa tiền cho Lâm Kiều.
An Văn Tĩnh đè tay anh lại, lắc đầu.
Trần Huy hiểu, không nói gì, cất tiền đi.
Cục cục tác, cục cục tác.
Một con gà trống nhàn nhã từ sảnh trước đi qua, vươn cổ gáy một tiếng dài.
“Mẹ, buổi tối chúng ta hầm canh gà uống đi?” Trần Huy nhìn con gà trống vừa gáy vang rồi biến mất, nói.
“A?!”
“Đừng nói với mẹ là người thành phố chuẩn bị mang thai là bắt đầu ăn gà luôn đấy nhé?” Lâm Kiều kinh ngạc nói.
“Đâu phải thế mẹ, chủ yếu là con thèm ăn thôi.”
Trần Huy cười toe toét một cái, thẳng thắn đến mức khiến bà Lâm Kiều không biết nói gì.
Hơn nữa, sau lần Trần Huy nói chuyện, An Văn Tĩnh đã đem tiền mua gà trả lại cho người trong thôn rồi.
Bây giờ mấy con gà này trong nhà, coi như đều là gà của Trần Huy rồi.
Lâm Kiều gật đầu, vừa ăn vừa nói: “Được rồi, chiều nay làm thịt một con hầm canh.”
“Thịt con gà vừa gáy ấy đi.”
“…”
Ngồi ở bên cạnh Lâm Kiều, An Văn Nghệ vẫn im lặng ăn cơm, giờ ngẩng đầu lên, “Anh rể, nó chẳng qua là gáy một cái, anh đã đòi thịt nó rồi sao?”
Ăn cơm trưa xong, An Văn Tĩnh rửa bát đĩa.
Trần Huy tìm một chiếc gùi nhỏ đi ra, lại tìm hai cây rựa và một cái cuốc cán ngắn bỏ vào gùi.
“Trông anh thế này không giống ��i săn thú chút nào, mà lại giống đi thu hoạch gì đó hơn,” Lâm Kiều lại gần lật xem một lượt, rồi đưa ra kết luận.
“Điều kiện có hạn, đành chịu vậy thôi mẹ. Đáng tiếc chú Kiều nhỏ cùng ông thôn trưởng hôm nay không ở nhà, nếu không đã sang nhà ông ấy mượn khẩu súng rồi.”
“Hôm nay cuối tuần, ông Đại Kiều chắc ở nhà chứ.”
“Ông Đại Kiều đời nào cho con mượn đồ, ông ấy không mắng con đã là may lắm rồi.”
Trần Huy nhún vai, sắp xếp đồ đạc xong liền ngồi một bên chờ An Văn Tĩnh.
An Văn Nghệ làm ầm lên đòi đi theo, bị bà Lâm Kiều kéo về phòng ngủ trưa.
Con nít ranh bướng bỉnh, mãi một lúc sau, tiếng phản kháng kịch liệt trong phòng mới chịu yên ắng.
“Chúng ta đi nhanh đi.”
An Văn Tĩnh rửa bát đĩa xong, lau khô tay, rồi cởi tạp dề treo gọn gàng.
Thấy chỗ vừa nãy còn dựng xe đạp ngoài cửa đã trống không, sắc mặt cô liền biến sắc, “Xe của em đâu rồi?”
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.