(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 1591: Ngốc và không ngốc
Một quan viên đạo phủ Kinh Kỳ đạo từ bên ngoài vội vã chạy vào. Trước đó, khi chờ đợi bên ngoài, hắn đã sốt ruột đi đi lại lại như kiến bò trên chảo nóng.
Lý Trường Diệp phái người triệu hắn vào. Vừa nhìn thấy Lý Trường Diệp, vị quan viên này hiển nhiên đã lo lắng đến xanh mặt, giọng nói hơi khàn khàn: "Điện hạ, hơn một canh giờ trước, đạo thừa Tiết Hoa Y bỗng nhiên điều động rất nhiều sương binh từ phủ đạo thừa ra ngoài truyền lệnh, triệu tập tất cả chủ quan, phó quan cùng sương binh các quận huyện Kinh Kỳ đạo mau chóng đến Thạch Thành. Sau khi đạo phủ đại nhân nghe tin, lập tức đến gặp Tiết Hoa Y, rồi sai hạ quan nhanh chóng đến thông báo cho điện hạ."
Lý Trường Diệp rõ ràng hơi kinh ngạc sau khi nghe xong, gã nghiêng đầu nhìn Thẩm Lãnh: "Tiết Hoa Y làm vậy là có ý gì?"
Thẩm Lãnh nói: "Nhân chi tương tử..." Hắn không nói tiếp, bởi vì "kỳ ngôn dã thiện" không hẳn đúng với tình huống hiện tại, có lẽ nên đổi một chữ thành "nhân chi tương tử kỳ hành dã thiện"... Đương nhiên, đây là phán đoán mà Thẩm Lãnh đưa ra trong khoảnh khắc này, không biết đúng hay sai, nhưng hắn hy vọng điều đó là đúng.
"Chúng ta cũng đi xem thử?" Lý Trường Diệp hỏi Thẩm Lãnh.
Thẩm Lãnh lắc đầu đáp: "Hãy chờ Sầm đại nhân tới."
Lý Trường Diệp trầm ngâm một lát, gật đầu: "Được, vậy thì cứ bất động như núi."
Họ không phải chờ đợi quá lâu. Chưa tới một canh giờ sau, đạo phủ Sầm Chinh và đạo th��a Tiết Hoa Y đã cùng nhau trên một chiếc xe ngựa tới. Khi dừng lại ở cửa quan dịch trạm, hai người còn thì thầm nói gì đó với nhau, dường như Sầm Chinh đang khuyên bảo, nhưng vẻ mặt Tiết Hoa Y hiển nhiên đã hạ quyết tâm.
Không lâu sau, hai người được triệu kiến, nối gót nhau đi vào quan dịch trạm.
Trong phòng khách, Lý Trường Diệp sai người pha trà, sau đó ngồi xuống hỏi: "Hai vị đại nhân vội vã đến đây có chuyện gì gấp?"
Tiết Hoa Y nhìn Sầm Chinh, Sầm Chinh cũng đang nhìn hắn.
Một lát sau, Tiết Hoa Y vén áo bào, quỳ rạp xuống đất, trán chạm sát đất.
"Thần Tiết Hoa Y tội đáng muôn chết khó chuộc, thần xin điện hạ nghe thần nói rõ chi tiết."
Lý Trường Diệp nhìn sang Thẩm Lãnh, Thẩm Lãnh khẽ gật đầu. Lý Trường Diệp lập tức nói: "Đứng dậy mà nói."
Tiết Hoa Y ngẩng đầu nhìn Lý Trường Diệp, nói: "Thần vẫn xin được quỳ mà nói, thần phạm tội tày trời, không dám đứng."
Lý Trường Diệp gật đầu: "Vậy thì khanh cứ nói đi."
Tiết Hoa Y dừng lại một chút, dường như đang nhớ lại điều gì đó, cũng như đang sắp xếp từ ngữ, một lát sau mới cất lời.
"Thần vốn họ Dương, là người trong tộc của cố hoàng hậu, mười mấy tuổi đã rời Trường An, đổi thành họ Tiết."
Hắn nhìn về phía Lý Trường Diệp, cho dù chỉ nói một câu này nhưng dường như đã rút cạn sức lực của hắn.
"Khi thần rời kinh, cố thái tử Lý Trường Trạch tiễn thần ra khỏi thành. Khi đó, thần đã nói với hắn, đợi ngày ta trở về, cũng là lúc điện hạ bước lên ngai vàng."
Hắn lắc đầu: "Nhưng sau nhiều năm, lời hứa này đã biến chất."
Hắn kể từ đầu chí cuối những chuyện mình đã làm sau khi rời Trường An, mình đã liên lạc với ai, và đã âm thầm trù tính bao nhiêu. Hắn nói không quá nhanh, kể lại từng năm một: năm đầu tiên rời Trường An đã đi đâu, gặp ai, làm gì; năm thứ hai thì như thế nào.
Thế nên cứ nói như vậy suốt hơn một canh giờ vẫn chưa dứt, nhưng hiển nhiên hắn đã thích nghi với quyết định của mình, bất kể giọng điệu hay thái độ đều càng trở nên bình tĩnh hơn.
Mỗi người có mặt ở đó đều không cắt ngang lời, thậm chí Lý Trường Diệp cũng không h��i một câu nào, chỉ im lặng lắng nghe. Đến khi Tiết Hoa Y nói xong những chuyện hắn trải qua trong nửa cuộc đời, trời đã chập tối.
"Tội thần tự biết, quốc pháp không thể vấy bẩn, cho nên thần suy đi tính lại, điều duy nhất thần còn có thể làm cho Đại Ninh chính là chuyện này."
Tiết Hoa Y nhìn về phía Lý Trường Diệp, giọng điệu thành khẩn: "Tội thần triệu tập tất cả quan viên văn võ và sương binh Kinh Kỳ đạo đến Thạch Thành, chính là muốn tự tay chấm dứt tất cả chuyện này. Nếu điện hạ xử trí những người này, bách tính không rõ sự thật sẽ cảm thấy điện hạ khắc nghiệt, vô tình, nhưng để thần xử trí những người này, lại thuộc phạm vi chức quyền của thần."
"Bọn họ cũng đều bị ép buộc bất đắc dĩ, không có mấy người thật lòng muốn mưu nghịch tạo phản. Khi đó, bị Dương hoàng hậu dụ dỗ, bị Tiết Thành cưỡng ép, lúc đầu bọn họ ký huyết thư và danh sách trong tình hình không rõ thực tế, tuy có tội nhưng tội không đáng chết."
"Là tội thần mới đáng chết."
Tiết Hoa Y nghiêm túc nói: "Xin điện hạ chấp thuận, tội thần lấy tội danh lơ là nhiệm vụ, cách chức toàn bộ bọn họ. Họ cũng đều tự biết mình phạm tội gì, không dám lỗ mãng. Nếu những người này có chết cũng không oan uổng, dù sao năm đó họ cũng coi như đã đưa ra lựa chọn. Nhưng cũng thật oan uổng, bởi vì họ thật sự không thể tự mình làm chủ."
"Nhưng tội thần thì khác, tội thần là người của Dương gia, là kẻ chủ mưu, là thủ phạm chính."
Tiết Hoa Y nói: "Hãy lấy tội mưu nghịch để giết một mình tội thần, còn những người khác, xin điện hạ hãy... hãy ban cho họ một con đường sống."
Lý Trường Diệp trầm mặc, im lặng rất lâu.
"Ngươi cứ về trước đi." Thẩm Lãnh đứng lên nói: "Điện hạ sẽ cho ngươi một câu trả lời, nhưng không phải lúc này. Ngươi cứ về chờ điện hạ phân phó."
Tiết Hoa Y dập đầu tạ ơn, sau đó đứng lên nói: "Vậy, tội thần xin cáo lui trước."
Sau khi hắn rời đi, trong phòng chỉ còn lại ba người Lý Trường Diệp, Thẩm Lãnh và Sầm Chinh. Cả ba đều không lập tức lên tiếng, căn phòng chìm trong sự trầm mặc đến ngột ngạt.
"Hắn đáng thương, cũng đáng hận." Hồi lâu sau, Lý Trường Diệp lắc đầu nói: "Hắn lựa chọn như vậy, chính là đang trao cho triều đình một lý do."
"Phải." Sầm Chinh nói: "Thần đã nói chuyện với hắn. Hắn nói nếu triều đình muốn xử trí nhiều quan viên như vậy, chỉ có một lý do về việc chuẩn bị lương thảo tiếp tế cho bắc chinh là có thể sử dụng. Lấy tội danh khinh mạn, không làm tròn trách nhiệm, bãi hết chức quan của họ, bách tính cũng sẽ không cảm thấy kỳ lạ, thậm chí còn cảm thấy triều đình xử lý mạnh mẽ dứt khoát. Làm như vậy không phải để bảo toàn thanh danh của những quan viên đó, mà là để bảo toàn thể diện của triều đình Đại Ninh. Nếu mấy trăm người đều bị xử tội mưu nghịch, liên lụy cửu tộc, sẽ có trên vạn người phải bị xử tử..."
Ông thăm dò nói tiếp: "Bách tính có thể chấp nhận triều đình xử trí những người chuẩn bị chiến tranh không tốt, nhưng không dễ chấp nhận chuyện tất cả quan viên và sương binh Kinh Kỳ đạo đều tham gia mưu nghịch, sẽ khiến bách tính lầm tưởng rằng quan trường Đại Ninh đã mục nát hết cả."
Lý Trường Diệp nhìn về phía Thẩm Lãnh: "Hộ Quốc Công nghĩ sao? Đừng nói câu thần đều nghe theo điện hạ nữa."
Thẩm Lãnh nói: "Thần vẫn muốn nghe ý kiến của điện hạ."
Lý Trường Diệp: "Ông nội ngươi!"
Nói xong, gã chợt thấy có gì đó không ổn. Dù sao ông nội hắn cũng là ông nội gã, hơn nữa, ông nội của cả hai lại là hoàng đế.
Gã ho khan mấy tiếng che giấu sự ngượng ngùng, trầm ngâm một lát rồi nói: "Tiết Hoa Y sắp xếp như vậy cũng tốt. Chuẩn bị chiến tranh không tốt, bãi hết chức quan của tất cả những quan viên này. Người nhà của họ cũng không biết chuyện huyết thư danh sách, nếu luận xử mưu nghịch, người nhà của họ chết cũng có phần oan uổng..."
Thẩm Lãnh cúi người nói: "Điện hạ nói rất phải."
Lý Trường Diệp lại liếc Thẩm Lãnh bằng ánh mắt "ông nội ngươi", Thẩm Lãnh vội vàng cúi đầu.
Lý Trường Diệp tiếp tục nói: "Vấn đề khó khăn là định tội cho Tiết Hoa Y như thế nào. Hắn xử trí những quan viên này, ta xử trí hắn, bách tính vẫn khó lòng thấu hiểu."
Sầm Chinh nói: "Trước đó, khi Tiết Hoa Y nói chuyện với thần, hắn nói đã nghĩ cách rồi. Hắn nói sau khi xử trí xong tất cả quan viên có liên quan, phủ Đình Úy sẽ ra mặt, cứ nói rằng điều tra được sự thật những quan viên này lơ là nhiệm vụ, khinh mạn, lười biếng, thật ra đều là do Tiết Hoa Y bày mưu đặt kế. Tiết Hoa Y là kẻ vừa ăn cướp vừa la làng..."
Ông nhìn về phía Lý Trường Diệp, nói: "Điện hạ, đây là chính miệng Tiết Hoa Y nói với thần."
Lý Trường Diệp nhìn sang Thẩm Lãnh, Thẩm Lãnh cúi đầu nói: "Thần..."
Lý Trường Diệp: "Khanh câm miệng."
Thẩm Lãnh: "Vâng."
Lý Trường Diệp nói: "Nếu muốn đặt dấu chấm hết cho tất cả mọi chuyện, vậy thì... chuyện của đại ca ta cũng nên có một dấu chấm hết rồi."
Sầm Chinh không khỏi ngẩn ra.
Lý Trường Diệp nhìn về phía Phương Thiệp Di đang đứng cạnh: "Phủ Đình Úy sắp xếp chuyện này đi. Chờ sau khi Tiết Hoa Y xử trí xong chuyện quan viên và sương binh các nơi ở Kinh Kỳ đạo, khanh thay mặt phủ Đình Úy làm chuyện này."
Phương Thiệp Di cúi người nói: "Thần tuân mệnh."
Sầm Chinh đột nhiên hiểu ra. Nếu tất cả mọi chuyện đều phải đặt một dấu chấm hết, vậy thì chuyện của đại ca thái tử điện hạ cũng phải được giải quyết dứt điểm... Ý của thái tử điện hạ là để phủ Đình Úy ra mặt định tội Tiết Hoa Y, nói rằng người ám sát Lý Trường Trạch chính là do Tiết Hoa Y sắp xếp.
Như vậy, hai việc và một người đều có thể đặt dấu chấm hết.
Nhưng hẳn là bách tính sẽ thắc mắc tại sao Tiết Hoa Y lại làm như vậy?
Sầm Chinh cẩn thận suy nghĩ, phát hiện ra việc này thật ra không phức tạp như ông vẫn tưởng. Bách tính sẽ suy đoán, nhưng chỉ cần một chút dẫn dắt, thì sự suy đoán này sẽ đi theo phương hướng mà triều đình mong muốn.
Chỉ cần tùy tiện cho người tạo chút dư luận, không bao lâu sau, những dư luận này sẽ bùng lên. Bách tính của Kinh Kỳ đạo đều sẽ biết đạo thừa Tiết Hoa Y cảm thấy Lý Trường Trạch là mầm họa của Đại Ninh, chỉ cần Lý Trường Trạch còn, thì sẽ dẫn đến triều cục rung chuyển. Cho nên, vì để Đại Ninh an ổn, hắn đã sắp xếp thích khách giết Lý Trường Trạch.
Nghĩ đến đây, Sầm Chinh cũng nhìn về phía Thẩm Lãnh, Thẩm Lãnh vẫn giữ vẻ mặt "các ngươi quyết định đúng rồi" như thường lệ.
Sầm Chinh nghĩ Thẩm Lãnh không phải là loại người không phát biểu ý kiến của mình như vậy, tại sao khi đề cập đến chuyện của Tiết Hoa Y và Lý Trường Trạch mà Thẩm Lãnh lại chẳng nói câu nào?
Nhưng nghĩ lại, trong đ���u Sầm Chinh chợt lóe lên một ý nghĩ, và ông lập tức hiểu ra.
Thẩm Lãnh có thân phận đặc biệt, hắn không muốn để bản thân dính líu một chút nào đến chuyện của Lý Trường Trạch, hắn có cách hành xử riêng của mình.
Cùng lúc đó, tại thành Trường An.
Hoàng đế hỏi Lại Thành: "Bây giờ khanh đã hiểu rõ, Thẩm Lãnh tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào chuyện này?"
Lại Thành nói: "Thần cũng chỉ vừa thấu hiểu trong đêm qua."
Hoàng đế hỏi: "Hiểu điều gì?"
Lại Thành trả lời: "Hộ Quốc Công, đã đủ cao rồi."
Hoàng đế cười lớn ha hả: "Chỉ một câu đã nói lên tất cả... Đúng vậy, hắn cảm thấy mình đã đủ cao rồi, hắn muốn vô vi."
Hoàng đế đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, lẩm bẩm nói: "Những người thân quen với hắn đều nghĩ hắn là Lãnh Tử ngốc, nhưng đến tận lúc này các ngươi mới tỉnh ngộ ra, hắn nào có từng ngốc bao giờ... Chỉ là hắn có chuyện nên làm, có chuyện không nên làm. Hắn cảm thấy mình đi đến bước đường hiện nay đã đủ cao rồi, vậy thì dừng lại, không bước thêm nữa."
Lại Thành n��i: "Thần cũng từng nghĩ hắn đúng là một người ngốc."
Hoàng đế cười lắc đầu: "Hắn không ngốc. Rất nhiều người đều trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, mà hắn ở trong cuộc lại luôn tỉnh táo."
Ông im lặng một lúc rồi nói: "Quả thật đủ cao rồi, vậy thì cứ như thế đi, trẫm sẽ theo suy nghĩ của hắn."
Lại Thành nói: "Suy nghĩ của Hộ Quốc Công, thật ra là suy nghĩ tốt nhất."
Hoàng đế gật đầu: "Trẫm biết."
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free.