(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 880: Mắt của Hàn Hoán Chi
Tửu lầu Viễn Vọng Hương do Tào An Thanh tiếp quản, nhưng để lợi dụng Tô Khải Phàm, hắn đã biến nơi đây thành cứ điểm cho Tô Khải Phàm. Chưởng quầy của tửu lầu là một lão hán trông đã ngoài năm mươi, nhưng lại không giống một chưởng quầy tửu lầu chút nào, mà giống một lão nông quanh năm dãi dầu sương gió trên đồng ruộng hơn: da đen sạm, gương mặt hằn đầy nếp nhăn.
Theo lẽ thường, một người đã mở cửa tiệm ở Trường An hai ba mươi năm, hẳn phải là người được bao bọc, ít chịu phong sương. Vậy mà trông ông ta lại già nua đến thế.
Sau khi Hàn Hoán Chi bước vào, chưởng quầy liền tỏ vẻ niềm nở đón tiếp, lúc cười để lộ hàm răng ố vàng, nhưng nụ cười ấy không khiến người ta thấy khó chịu, trái lại còn có chút chất phác.
Chưởng quầy dường như đang đánh giá bộ cẩm y trên người Hàn Hoán Chi và Phương Bạch Lộc. Cẩm y là minh chứng cho thân phận quan chức. Ngay lập tức, nụ cười của hắn càng thêm niềm nở, nhưng cũng phảng phất vẻ tinh ranh của một thương nhân.
"Hai vị khách quý tới thật sớm."
Chưởng quầy cười xòa nói: "Giờ này chưa phải giờ cơm, quán chưa chuẩn bị đủ. Không biết hai vị muốn dùng món gì?"
"Có món gì làm được cứ mang lên, vài món tùy ý là được, nhưng rượu thì phải là loại lâu năm."
Phương Bạch Lộc dặn dò một tiếng rồi chọn một bàn gần cửa sổ ngồi xuống.
Chưởng quầy nói: "Trên lầu có phòng riêng, yên tĩnh, hai vị khách quý có muốn lên đó không?"
"Không cần."
Phương Bạch Lộc liếc nhìn chưởng quầy một cái: "Lát nữa chúng ta còn phải ra ngoài thành, phiền chưởng quầy nhắc nhà bếp làm nhanh tay một chút."
"Có ngay."
Chưởng quầy dạ một tiếng rồi vội vã đi về phía nhà bếp.
Trong nhà bếp, Tô Khải Phàm nhìn về phía chưởng quầy: "Xác nhận rồi chứ?"
"Xác nhận rồi, chính là Hàn Hoán Chi, còn có một quan viên của phủ Đình Úy tên Phương Bạch Lộc. Ta đã từng bỏ ra không ít tiền để đến Vạn Tượng Thảo Lư của Bách Hiểu Đường xem chân dung hắn, tuyệt đối không nhầm được."
Hắn ta hỏi Tô Khải Phàm: "Có cần bỏ thêm chút gì vào rượu và thức ăn của hai người đó không?"
"Ngươi xem thường Hàn Hoán Chi rồi."
Tô Khải Phàm cười nói: "Hàn Hoán Chi đã chủ quản phủ Đình Úy hơn hai mươi năm. Hai mươi năm nay, người muốn giết hắn không đến một ngàn thì cũng tám trăm, người bị hắn giết thì vô số kể, vậy mà hắn vẫn sống khỏe mạnh. Chút thủ đoạn này của ngươi liệu có thể hạ được Hàn Hoán Chi? Nói thật, ngươi và hắn không cùng đẳng cấp, thậm chí còn cách nhau cả trăm bậc."
Y xua tay: "Hãy tiếp đãi chu đáo, dặn đầu bếp làm cẩn thận một chút, nấu vài món ngon sở trường, đừng để bạc đãi Hàn đại nhân của chúng ta."
Nói xong, khóe miệng y nở nụ cười, rồi rời khỏi nhà bếp.
Hàn Hoán Chi và Phương Bạch Lộc dường như thật sự chỉ đến để ăn cơm, hai người trò chuyện với nhau cũng chỉ xoay quanh những chuyện tầm phào không đáng kể. Ăn uống xong, có vẻ rất hài lòng với tài nghệ của đầu bếp tửu lầu Viễn Vọng Hương, họ lấy ra một thỏi bạc chừng mười lượng đặt lên bàn, vẫy tay gọi chưởng quầy lại. Chưởng quầy nhìn thấy bạc liền mắt sáng rỡ, cười ha hả lại gần hỏi: "Hai vị khách quý đã dùng bữa xong rồi? Nếu có điều gì chưa vừa ý ở tiểu điếm, xin cứ thẳng thắn chỉ giáo."
"Rượu và thức ăn mùi vị cũng không tệ, rượu cũng không bị pha loãng."
Phương Bạch Lộc cười cười, đẩy bạc về phía trước: "Thưởng cho ngươi."
Chưởng quầy cúi đầu khom lưng cảm ơn rối rít, hai tay nhận bạc rồi lại vội vàng khom người hành lễ: "Đa tạ đa tạ, mong hai vị khách quý sau này thường xuyên chiếu cố việc làm ăn của bổn tiệm, lần tới hai vị ghé lại, tất sẽ được chiêu đãi chu đáo hơn nữa."
"Cũng phải cảm ơn ngươi, lâu lắm rồi mới được một bữa cơm thoải mái như thế."
Phương Bạch Lộc giơ tay chỉ chỉ vào mặt chưởng quầy: "Chưởng quầy bao nhiêu tuổi rồi? Sao trên mặt nhiều nếp nhăn như vậy?"
"Haiz..." Chưởng quầy có chút bất đắc dĩ nói: "Dân buôn bán nhỏ như chúng tôi vất vả mưu sinh, mặt nhiều nếp nhăn là chuyện thường. Trong quán, từ việc mua bán hàng hóa đến nhập nguyên liệu đều do một tay tôi lo liệu, không nỡ thuê thêm người giúp việc, nên càng thêm vất vả."
"Vậy sao?"
Phương Bạch Lộc nói: "Tôi nghe nói nếp nhăn trên mặt một người không liên quan nhiều đến việc mệt mỏi hay không."
Chưởng quầy cười nói: "Khách quý nói đùa rồi, không liên quan gì đến mệt mỏi hay không, mà chỉ liên quan đến tuổi tác thôi."
"Cũng không phải."
Phương Bạch Lộc cười nói: "Tôi nghe nói nếp nhăn trên mặt một người càng nhiều thì chứng tỏ tâm sự càng nặng. Một người chưa nhiều tuổi mà đã có nếp nhăn khắp mặt, vẻ mặt tang thương, đó chính là vì tâm sự quá nặng nề. Nhìn cuộc sống của chưởng quầy cũng không có trở ngại gì, chắc sẽ không phải là có nhiều tâm sự như vậy chứ?"
"Không có không có."
Chưởng quầy lắc đầu: "Ta tuy làm lụng vất vả, nhưng cuộc sống không tệ, đâu có nhiều tâm sự như vậy."
"Tâm sự thì có nhiều loại lắm."
Phương Bạch Lộc đứng dậy đi tới cửa, ra khỏi cửa y ngẩng đầu nhìn bảng hiệu Viễn Vọng Hương. Sau khi nhìn kỹ vài lần rồi quay vào, nhưng lần này y đã đóng cửa lại.
"Tửu lầu của chưởng quầy tên là Viễn Vọng Hương, hẳn là mang ý hoài vọng cố hương chăng?"
Phương Bạch Lộc quay đầu lại nhìn về phía chưởng quầy.
Hắn không nhìn mặt chưởng quầy mà nhìn hai cánh tay của ông ta. Khi hắn hỏi câu này, hai vai chưởng quầy hơi trùng xuống, mũi chân trái khẽ nhón lên.
"Ta nghe giọng điệu của ngươi, chắc là người Liêu Bắc đạo?"
Phương Bạch Lộc lại hỏi.
Chưởng quầy căng thẳng trong lòng, cười trả lời: "Đúng là người Liêu Bắc đạo, khách quý quả nhiên thính lực hơn người."
"Thính lực của ta không chỉ nghe được giọng điệu của ngươi."
Phương Bạch Lộc đi trở về chỗ lúc nãy ngồi xuống: "Ta còn nghe thấy một thanh chủy thủ trong tay áo ngươi đang khẽ rung lên, như muốn gào thét, như thể sắp không kìm được nữa, đó là âm thanh phát ra trước khi người ta ra tay giết chóc."
Chưởng quầy đột nhiên lùi lại, người hắn lộn nhào về phía sau, cùng lúc đó, vài chấm bạc sáng loáng bắn ra từ trong tay áo.
Phương Bạch Lộc thò tay ra cầm đũa trên bàn lên, đũa múa lướt qua trước người hắn, vài tiếng 'leng keng' vang lên, tất cả những chấm bạc sáng loáng bay tới đều bị gạt văng.
Chưởng quầy lao về phía cửa sau, nhưng vừa kéo cửa, đã bị một lực mạnh đẩy ngược trở lại, trên ngực hằn lên một dấu chân lớn, rất rõ ràng. Hắn bị đạp một cước văng ngược vào trong, nặng nề ngã xuống đất.
Cú đạp này quả thực quá nặng, hẳn là đã làm gãy xương sườn. Chưởng quầy muốn gượng dậy nhưng lồng ngực đau nhói, loạng choạng đứng lên mới nhận ra một quan viên phủ Đình Úy đang mỉm cười đứng bên ngoài cửa sau, trên người vận quan phục, cẩm y đẹp đẽ, hoành đao cũng vô cùng tinh xảo.
"Cửa sau không có ai đi ra ngoài."
Nhiếp Dã từ bên ngoài cất bước đi vào: "Nhưng lúc nãy nhìn thấy lầu ba có người, nghĩa là trong tửu lầu này có gian tình."
Hắn khoát tay: "Kiểm tra cẩn thận một chút."
Bên ngoài cửa sau, đình úy đông đúc chen nhau ùa vào.
Nhiếp Dã đi đến trước mặt chưởng quầy. Chưởng quầy thoạt nhìn rất đau đớn. Ngay khoảnh khắc Nhiếp Dã tới gần, chưởng quầy bỗng nhiên đứng dậy, lấy ra một thanh chủy thủ từ trong tay áo đâm thẳng vào bụng dưới của Nhiếp Dã. Một luồng đao quang sáng như tuyết lóe lên, hoành đao tuốt ra khỏi vỏ, 'keng' một tiếng chém bay chủy thủ.
Phương Bạch Lộc nhún vai: "Ngươi xem, ta đã nói là ta nghe thấy mà."
Đòn bộc phát này của chưởng quầy có tốc độ cực nhanh và ra tay vô cùng ác liệt, đủ để thấy người này võ nghệ không tầm thường, nhưng vừa mới đánh lén đã thất bại đến mức mất hết cả mặt mũi. Trường đao của Nhiếp Dã ra khỏi vỏ giống như một con du long, chủy thủ chẳng qua chỉ là phi ngư, phi ngư gặp du long, đâu có lý nào lại bất bại.
Chưởng quầy còn muốn đứng dậy nhưng Nhiếp Dã dùng trường đao điểm ba điểm, lưu lại ba vệt đao quang giữa không trung.
Hai vai của chưởng quầy mỗi bên trúng một đao, cổ tay phải trúng một đao.
Hàn Hoán Chi đứng dậy đi lên lầu, đi một vòng ở lầu hai rồi lại lên lầu ba, có một gian phòng đang mở cửa. Sau khi vào phòng, ông ta nhìn quanh, trên bàn để ấm trà và chén trà, trà trong chén vẫn đang bốc hơi nóng. Ông ta đi qua bưng chén trà lên đưa đến cạnh mũi ngửi ngửi, nhíu mày.
Đặt chén trà xuống nhìn một chỗ ngồi khác. Bên cạnh chỗ ngồi này cũng để chén trà, nhưng chỉ có một nửa, dùng ngón tay lau một vòng ở miệng chén, giơ tay lên nhìn ngón tay không có một chút nước nào, cho nên chén trà này hẳn là căn bản không được động đến.
Ông ta lui về phía sau mấy bước, cúi đầu nhìn hai chỗ ngồi kia. Dấu chân trên ván gỗ ở vị trí của khách rất mờ. Ván gỗ vừa mới được lau qua không lâu nên rất sạch sẽ. Dấu chân rất mờ chứng tỏ đế giày không phải bẩn lắm, người không phải đi bộ tới đây. Mà dấu chân ở vị trí của chủ thì hơi đậm, cho nên ngược lại người ngồi ở vị trí của chủ không phải là sống ở đây, hơn nữa còn là đi bộ tới đây.
"Phái người tới các cửa tiệm chung quanh hỏi xem có người nào nhìn thấy xe ngựa đi qua cách đây không lâu hay không, đi hướng nào."
Nhiếp Dã khẽ cúi đầu: "Dạ vâng. Sáng nay người của Đông Cung canh giữ nói rằng không có ai ra ngoài."
"Ở đây có một đường hầm, tất nhiên Đông Cung cũng có thể có."
Hàn Hoán Chi hỏi: "Tìm được đường hầm chưa?"
"Đã tìm thấy. Một cánh cửa ngầm nằm bên ngoài nhà bếp, mở ra là một đường hầm. Nhưng nó đã bị phá hủy rồi. Chắc hẳn trước đó có cơ quan, chỉ cần chạm vào sẽ làm đường hầm bị chặn lại. Bụi vẫn chưa tan hết, chứng tỏ người đi chưa lâu."
Hàn Hoán Chi gật đầu: "Người Bột Hải."
Ông ta lại nhìn chén trà kia: "Người Bột Hải mới coi thứ này là bảo bối, người Ninh sẽ không uống một ngụm. Nơi đó lạnh giá, trà không dễ trồng, nên họ dùng một loại lá cây khác thay thế. Lá này không được sao mà phơi nắng, sau khi phơi khô có vị rất đắng, nghe nói còn có công hiệu trị táo bón. Nếu không có bệnh, cần gì phải dùng thứ trị táo bón chứ..."
Ông ta đi đến cửa sổ sau nhìn ra bên ngoài, trong ngõ nhỏ phía sau có bóng người vụt qua.
"Rất tự tin."
Khóe miệng Hàn Hoán Chi khẽ cong lên: "Đi nhưng không đi xa, vẫn nán lại theo dõi tình hình. Ta thích những đối thủ như vậy."
Ẩn mình trong con ngõ nhỏ, Tô Khải Phàm khẽ biến sắc, thở ra một hơi dài, thầm nghĩ Hàn Hoán Chi quả nhiên là một lão cáo già. Không... cáo già tuy ranh mãnh nhưng không có hàm răng sắc bén như Hàn Hoán Chi. Ông ta là sói, là hổ báo mới đúng.
Y bước nhanh rời đi, không dám dừng lại nữa.
Mà khi Hàn Hoán Chi nói xong câu nói đó thì Nhiếp Dã đã từ cửa sổ sau của lầu ba lao ra ngoài, nhẹ nhàng đáp xuống đất nhanh chóng tiến vào trong hẻm nhỏ. Không lâu sau đó, hắn trở lại, lắc đầu với Hàn Hoán Chi.
"Xem ra phải đi Bách Hiểu Đường một chuyến nữa rồi."
Hàn Hoán Chi vừa đi vừa nói: "Lý Bách Hiểu dường như đã quên mất bổn phận của mình rồi."
Người kia để lộ mình ở cửa sổ lầu ba, sau khi nhìn thấy Hàn Hoán Chi và Phương Bạch Lộc lập tức chạy vụt đi, cho nên nhất định người này nhận ra hai người bọn họ, hơn nữa còn là người Bột Hải... Chuyện này liền trở nên thú vị rồi.
"Bảy, tám phần mười số mật thám mà Hắc Vũ phái tới Đại Ninh đều là người Bột Hải, và cũng chừng ấy người từng sinh sống ở Liêu Bắc đạo. Bởi vậy, khẩu âm của họ phần lớn mang nặng đặc trưng của vùng Liêu Bắc. Tửu lầu Viễn Vọng Hương đã mở cửa hơn hai mươi năm, đây chính là một cứ điểm. Hắn đi vội vàng như vậy, chắc chắn sẽ để lại dấu vết gì đó. Đưa tên chưởng quầy kia về phủ Đình Úy, Phương Bạch Lộc, ngươi hãy thẩm vấn hắn. Nhiếp Dã, ngươi ở lại tiếp tục điều tra."
Hàn Hoán Chi cất bước đi xuống lầu, vẫy tay, cỗ xe ngựa từ đằng xa tiến lại. Sau khi lên xe, Hàn Hoán Chi ngồi xuống nhắm mắt nghỉ ngơi, đó đã là thói quen của ông.
"Đi Bách Hiểu Đường."
Hàn Hoán Chi dặn dò một tiếng.
Ông ta nhắm mắt dưỡng thần, nhưng tâm trạng lại không bình tĩnh. Vì sao Thái tử lại có liên hệ với mật thám người Bột Hải?
Bản dịch này thuộc về Truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn chờ đón bạn.