(Đã dịch) Tục Nhân Hồi Đáng - Chương 592: Biết cái gì là nộn không?
Tại phòng khách sạn, Trần Kiến là người đến sau cùng.
Y vừa vào cửa đã đi thẳng đến chỗ Biên Học Đạo đang ngồi trước cửa sổ, nhìn gương mặt và bàn tay của bạn mà nói: "Cậu đúng là phúc lớn mạng lớn, tôi nghe Vu Kim kể qua điện thoại xong mà cứ ngỡ hồn bay phách lạc."
Lý Dụ nói: "Cứ ngồi xuống đã, hít thở đều rồi uống ngụm nước nóng đã."
Trần Kiến kéo một cái ghế ra, cởi áo khoác xuống rồi ngồi. Y uống hai ngụm trà nóng mà Lý Dụ vừa rót, rồi hỏi Vu Kim: "Lúc đó cậu có mặt ở hiện trường à? Mọi chuyện diễn ra thế nào? Giải quyết ra sao?"
Vu Kim móc trong túi ra một bao thuốc lá Trung Hoa mềm, ném cho Trần Kiến rồi nói: "Đụng trúng đầu lão Biên, còn có thể dễ dàng sao? Tóm lại chỉ một chữ, bá đạo!"
Trần Kiến rút mấy điếu thuốc, đặt vào cái đĩa xoay, rồi dùng tay xoay đến trước mặt Biên Học Đạo.
Biên Học Đạo cầm một điếu, bóp nhẹ mấy cái trong tay, rồi đính chính lại với Vu Kim: "Không phải đụng trúng đầu tôi, mà là đập thẳng vào đầu tôi đấy. Nếu không phải chiếc xe đủ chắc chắn, và tôi may mắn một chút, thì giờ này tôi đã nằm trên giường bệnh, hoặc là nằm trong nhà xác rồi."
Trần Kiến nói: "Sắp Tết đến rồi, đừng nói gở như thế, coi chừng rước xui."
Biên Học Đạo nói: "Tôi nói thật lòng đấy. Lúc đó cậu không ngồi trong xe, sẽ không biết cảm giác đó ra sao. Đầu óc trống rỗng, hai tai bị chấn động đến mức chẳng nghe thấy gì."
Trần Kiến hỏi: "Nghe Vu Kim nói, khối tuyết rơi tốc mái là do tự ý cải tạo à? Một công trình như vậy chắc chắn bị nhiều người dòm ngó, mà họ vẫn có thể đối phó được với những báo cáo kiểm tra ư? Rốt cuộc đối phương có lai lịch ra sao?"
Không chờ Biên Học Đạo mở miệng, Vu Kim đã nói: "Một lũ gầm gừ luyện tập cái thứ công pháp gì đó." Nói tới đây, y bắt chước giọng điệu của Tần Thủ: "Người trẻ tuổi, trên người ngươi có ma! Người trẻ tuổi, ma niệm của ngươi đã hóa thành nghiệp chướng! Chỉ có bái vào môn hạ của ta, mới có thể..."
Trần Kiến nghe xong bật cười: "Này chẳng phải phiên bản cải biên của Tiếu Ngạo Giang Hồ sao?"
Vu Kim lắc đầu nói: "Cậu chưa từng đến xem, cái khung cảnh nhỏ đó còn bá đạo hơn cả Tiếu Ngạo Giang Hồ nhiều. Chỉ cần trang hoàng thêm một chút, phun thêm ít khói sương gì đó, là có thể quay thẳng Tây Du Ký phần tiếp theo rồi."
Biên Học Đạo nói: "Thôi đừng nói về tôi nữa, chuyện này bỏ qua đi, chúng ta nói chuyện vui vẻ nào."
Vu Kim nghe xong, tay phải "đôm đốp" vỗ hai lần bàn, hắng giọng rồi nói: "Lại là một năm xuân đến rồi, à không đúng, lại là một năm Tết xuân đến rồi..."
Lý Dụ nói: "Cậu có được không đấy? Đến cả doanh nghiệp họp thường niên bây giờ cũng chẳng cần lời dạo đầu sến sẩm thế đâu."
Vu Kim đổi giọng ngay lập tức nói: "Hôm nay mọi người tập hợp lại đây vì mấy chuyện quan trọng: thứ nhất là an ủi lão Biên; thứ hai là chúc mừng Lý Dụ sắp làm cha; thứ ba là nghe nói lão Trần ở sân trượt tuyết lại cưa đổ một nữ huấn luyện viên; và thứ tư là cầu các anh đề cử cho tôi một nữ minh tinh."
Trần Kiến làm ngơ trước lời trêu chọc của Vu Kim về chuyện y quyến rũ nữ huấn luyện viên, rồi hỏi: "Đề cử nữ minh tinh ư? Cậu muốn làm gì? Năm ngoái tiền kiếm được lại đốt vào bao nhiêu thứ rồi à?"
Lý Dụ hỏi: "Cậu muốn tiêu chuẩn gì?"
Vu Kim vẻ mặt nghiêm túc nói: "Yêu cầu thì... trẻ trung xinh đẹp, phóng khoáng là được; vóc dáng thì phải chuẩn, da trắng, mặt đẹp, ngực nở đùi thon, tóc dài càng hay, con lai thì càng tuyệt. Tốt nhất là có thêm hai cái răng khểnh nữa, tửu lượng cũng cần kha khá. Di���n xuất thì không đáng kể, tôi định dùng làm hình nền điện thoại mà."
Biên Học Đạo trên tay có vết thương, nên mọi người đều không thể uống rượu. Vu Kim gọi hai ly lớn nước trái cây tươi ép được gọi là hàng "hot".
Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, kể về những chuyện riêng mà mỗi người đang bận rộn gần đây.
Về phần Lý Dụ thì khỏi phải nói nhiều, trời đất bao la, Lý Huân và đứa con trong bụng cô ấy là lớn nhất. Mọi thời gian và tinh lực của Lý Dụ đều dốc hết vào việc tận tâm phục vụ Lý Huân. Ngay cả ba mẹ anh ấy mở tiệm bánh màn thầu nhỏ này, cũng là xuất phát từ tấm lòng muốn cầu phúc tích đức cho hai mẹ con Lý Huân.
Trần Kiến đây...
Y gần đây đang theo đuổi những thứ hơi "cao cấp" một chút.
Bên cạnh việc đi làm đúng giờ, y còn cặp kè với con gái của bộ trưởng, một mặt ứng phó với đủ loại mối quan hệ với phụ nữ, một mặt lại điên cuồng luyện thư pháp.
Kỳ thực, môn thư pháp này Trần Kiến đã học được hơn bốn năm khi còn bé.
Sau đó lên cấp hai, vì thời gian eo hẹp và hứng thú thay đổi, y bắt đầu luyện tập ngắt quãng.
Đến khi lên cấp ba, y hoàn toàn không còn thời gian nữa.
Mãi cho đến đại học, y chỉ thỉnh thoảng tại các buổi họp lớp hay hội nghị liên khóa mà khoe tài thư pháp một chút thôi. Còn có một lần, hình như là vào dịp Tết xuân năm đại học năm ba, sau khi về trường, y đã viết một đôi câu đối dán ở cửa phòng ngủ số 909: "Hôm nay nữ sinh thanh xuân, ngày mai nữ tính thành công."
Đôi câu đối này, lúc nữ sinh mới nghe qua thì cười nhạo những người phòng 909 không biết ý tứ gì, nhưng đến khi ngẫm nghĩ ra cái "mùi vị" của nó, thì đều nhất trí phê phán cả phòng ngủ 909 là lũ lưu manh.
Trần Kiến gần đây mấy tháng lại bắt đầu điên cuồng luyện thư pháp, bởi vì y có một mục tiêu mới – đó là gia nhập hội thư pháp tỉnh.
Trong phòng riêng, ngay trước mặt ba người bạn học cũ, Trần Kiến lần đầu tiên mở lòng với mọi người, nói rõ lý do y muốn vào hội thư pháp tỉnh.
Cái thứ nhất lý do...
Trần Kiến nhất định muốn cưới cô bạn gái hiện tại, cô con gái bộ trưởng kiêu căng tùy hứng kia trong âm thầm đã bị Trần Kiến "dạy dỗ" cho ngoan ngoãn rồi. Nhưng nếu muốn kết hôn, nhất định phải vượt qua cửa ải của ông bố vợ tương lai.
Cửa ải kia không dễ chịu.
Nghề nghiệp của cha mẹ Trần Kiến cũng coi như có thể diện, nhưng e rằng trong mắt vị Phó Bộ trưởng Thường trực Ban Tổ chức Tỉnh ủy, thì hoàn toàn không đáng kể.
Như vậy, muốn thuận lợi về nhà vợ, Trần Kiến nhất định phải nâng cao "hàm lượng vàng" của bản thân.
Nghĩ tới nghĩ lui, y phát hiện mình ngoài vẻ ngoài lịch thiệp, tài ăn nói khéo léo và duyên với phụ nữ, thì chỉ còn mỗi môn thư pháp này là có thể lợi dụng được.
Nếu như có thể gia nhập hội thư pháp tỉnh, sau đó tìm cách chen chân vào hội thư pháp quốc gia, thì sau này khi nhạc phụ đại nhân giới thiệu Trần Kiến với người khác, ít ra cũng có thể nói một câu: "Tuy con rể có chữ viết vẫn được". Sau đó đối phương sẽ phụ họa rằng: "Đâu mà gọi là "vẫn được", đấy là hội viên thư pháp đấy, tài năng lắm chứ!"
Đấy, cậu thấy không, đây chính là một cái cớ hợp lý để nhạc phụ tương lai có thể tự hào.
Nếu không, cho dù Trần Kiến có tướng mạo sánh ngang Phan An, không cần phẫu thuật thẩm mỹ cũng có thể làm thần tượng minh tinh, thì cũng không thể để vị bộ trưởng nhạc phụ tương lai đi nói với người khác rằng "Ưu điểm lớn nhất của con rể tôi là đẹp trai" được!
Lý do thứ hai...
Vào dịp Quốc Khánh và Tết Nguyên Đán, trong cục tổ chức buổi liên hoan cho một số cán bộ kỳ cựu đã về hưu. Trần Kiến thông minh đã phát hiện ra, không ít vị lãnh đạo lớn tuổi đã về hưu đều có thú vui thư pháp này.
Sau đó, sau khi vận dụng các mối quan hệ bạn bè để dò hỏi một vòng, Trần Kiến đã có ý tưởng.
Trong hội thư pháp tỉnh, tụ tập không ít các vị lãnh đạo lão thành đã về hưu của tỉnh và thành phố. Nếu như có thể có một cái danh nghĩa trong hội thư pháp, thì cơ hội giao thiệp với các vị lãnh đạo lão thành sẽ nhiều hơn.
Đơn giản mà nghĩ, vào ngày lễ ngày Tết tổ chức buổi giao lưu thư pháp, thỉnh thoảng liên hệ các doanh nghiệp để họ tài trợ, tổ chức mấy cuộc triển lãm thư pháp quy mô lớn cho các vị lãnh đ���o lão thành. Mời một số lãnh đạo đến dự lễ khai mạc, lại tặng không ít phí đi lại, nói vậy rất nhanh sẽ có thể kết bạn vong niên với các vị lãnh đạo lão thành rồi. Đến lúc đó các lão gia tử hứng chí lên, ngẫu nhiên giới thiệu cho một tiểu huynh đệ nào đó, thì muốn không thăng quan tiến chức cũng khó.
Trong lòng Trần Kiến, nếu như y có thể thành công với con đường này, thứ nhất, có thể khiến bố của bạn gái bộ trưởng nhìn thấy năng lực giao tiếp của y; thứ hai, không quá phụ thuộc vào gia tộc bạn gái, tránh khỏi việc sau khi kết hôn lại không có địa vị trong nhà; thứ ba là... nếu y thật sự kết hôn với con gái bộ trưởng, khó tránh khỏi có người nói y dựa vào phụ nữ để thăng tiến. Có bạn vong niên trong hội thư pháp, ít nhiều cũng có thể khiến mấy người phải câm miệng.
Nửa tháng trước, một tác phẩm thư pháp của Trần Kiến đã trúng tuyển vào một cuộc thi trong tỉnh Bắc Giang. Y bỏ ra chút tiền, lại dùng thêm các mối quan hệ, cuối cùng đã giành được giải ba hạng mục khác. Thế là y đã có "bàn đạp" để gia nhập hội thư pháp tỉnh.
Hiện tại vấn đề là, y còn cần một hội viên hội thư pháp tỉnh để làm người giới thiệu.
Người giới thiệu này, lại làm khó cho Trần Kiến.
Thật sự hết cách rồi, y quyết định thử nhờ cậy Biên Học Đạo. Bởi vì khi người ta đã đạt đến một đẳng cấp nhất định, thì các lĩnh vực đều có sự tư��ng thông, cũng như trong xã hội này, những người thành công đều đang kiếm tiền bằng cách vượt rào sang các lĩnh vực khác.
Trần Kiến đang tìm cơ hội, nếu có được một suất vài phút để nói chuyện thì tốt nhất.
Vừa nhắc đến hội thư pháp, Trần Kiến đã có rất nhiều điều để tâm đắc.
Vu Kim trêu chọc Trần Kiến rằng: "Làm hội viên hội thư pháp mà cực khổ đến thế, cậu còn chẳng bằng đi tìm kiếm một suất hội viên câu lạc bộ mát-xa được đó. Cái đó nói ra còn oai hơn biết bao? Trong hội thư pháp toàn ông lão bà lão, còn trong câu lạc bộ mát-xa nghe nói có không ít cô gái thông minh lanh lợi."
Cầm thìa uống cạn nửa bát canh tiên ma, Trần Kiến nói: "Các cậu có thể thấy tôi vì vào hội thư pháp mà ra sức như vậy là không đáng. Nhưng tôi nói cho các cậu biết, đừng coi thường sức nặng của hội thư pháp. Chiếc mũ chủ tịch vừa đeo lên, đấy chính là biểu tượng của quyền uy và niềm tin công chúng, ai dám không phục chứ?"
Trần Kiến thả xuống thìa nói: "Nói như thế, mang danh chủ tịch hội thư pháp, giá cả tác phẩm sẽ nước lên thuyền lên. Sau đó sẽ được nâng lên cái giá "quý như vàng", tạo ra cái vẻ cao quý không ai bì kịp của thư pháp, danh tiếng theo đó càng lúc càng lớn. Lúc này ai tới nhờ vả, bỏ ra số tiền lớn để cầu xin vài bức thư pháp đẹp, hoặc là thẳng thừng đưa tác phẩm lên sàn đấu giá, để người nhờ vả chịu giá cao mà mua về. Kết quả là lãnh đạo sẽ làm việc theo đúng trình tự, túi tiền cũng thoải mái mà phình lên, mọi nơi đều vui vẻ cả. Tuyệt vời nhất chính là, tác phẩm có ghi nhận đấu giá là có được "biển chữ vàng" rồi. Sau đó ai còn ngại ngùng mà không công xin chữ cậu chứ? Cho dù dùng tiền mua, thì cũng phải dựa theo giá đấu giá mà định giá."
Lý Dụ bỗng nhiên nói: "Xem tin tức, hồi trước hình như có một vị quan chức vì nhận "nhã hối" mà bị điều tra."
Biên Học Đạo hỏi: "Trong tin tức nói thế nào? Đồng chí hai chữ vẫn còn chứ?"
Lý Dụ bị hỏi thì ngớ người ra: "Không chú ý, hình như vẫn nói là đồng chí XX."
Biên Học Đạo nói: "Chỉ cần còn gọi là "đồng chí" thì không có chuyện gì lớn. Phỏng chừng là bị người ta "chĩa mũi dùi", hoặc bị truyền thông dòm ngó thôi. Chờ khi dư luận lắng xuống, sẽ chuyển sang nơi khác mà tái xuất."
Vu Kim không thích chủ đề nặng nề, y liền đánh trống lảng trêu chọc Trần Kiến, hỏi chuyện y với nữ huấn luyện viên trượt tuyết.
Lúc đầu Biên Học Đạo và Lý Dụ nghe có chút mơ hồ, sau đó Vu Kim kể ra thì hai người họ mới biết được. Hóa ra Trần Kiến và nữ huấn luyện viên kia đã "chấn động xe" ở bờ kè công viên gần tiểu khu, lại vừa vặn bị Vu Kim bắt gặp khi y đến nhà Trần Kiến tìm.
Lý Dụ hỏi: "Sao lại trùng hợp đến thế?"
Vu Kim nói: "Không trách tôi, trách lão Trần có biển số xe quá dễ nhận ra ấy."
Biên Học Đạo nhắc nhở Trần Kiến: "Mùa đông mà chơi trò này, nhớ kỹ phải tắt máy xe đấy!"
Trần Kiến biết chuyện đã bị Vu Kim biết thì khẳng định không giấu nổi, y thản nhiên nói: "Tắt máy rồi."
Lý Dụ trêu chọc Trần Kiến nói: "Hai cậu "hỏa lực" đều đủ mạnh đấy nhỉ! Trời lạnh thế mà không cần bật điều hòa luôn."
Vu Kim nhìn Lý Dụ: "Vừa nghe đã biết cậu không có kiến thức sống rồi. Làm chuyện đó trên xe cũng đâu cần cởi sạch ra đâu."
Lý Dụ hỏi: "Hôm nay một người, ngày mai một người khác, giữa hai người không có tình cảm gì, chỉ là để giải tỏa dục vọng, thật sự có ý nghĩa gì sao?"
Vu Kim trong miệng nhai cơm, nói năng lúng búng: "Quan trọng là cô huấn luyện viên kia còn trẻ mà! Cậu biết thế nào là "non tơ" không?"
Những dòng chữ này được chuyển ngữ và đăng tải độc quyền tại truyen.free.