Vạn vật không lên tiên - Chương 1175: Chân Tướng Méo Mó: Kế Hoạch Đen Tối
Đêm khuya đã buông xuống Quán Trà Vọng Nguyệt, mang theo sự tĩnh mịch và hơi lạnh mơn man sau cái nóng oi ả của ban ngày. Bên cạnh giếng nước trong vắt, nơi từng vang vọng tiếng cười nói và những câu chuyện phiếm hằng ngày, giờ đây chỉ còn sự im lặng nặng nề. Mấy chiếc lều vải đơn sơ được dựng lên cạnh bờ giếng, phản chiếu ánh lửa lập lòe từ một đống lửa trại nhỏ. Mùi khói gỗ khô quyện vào mùi ẩm của đất, mùi thơm dịu của hoa nhài từ giàn cây leo trên hiên, tạo nên một bầu không khí trầm lắng, xen lẫn chút hương vị cay nồng của mồ hôi và bụi đường.
Tô Lam, Lục Vô Trần và các thành viên trong đội trinh sát đã trở về. Dù đã rửa trôi phần nào cát bụi và mệt mỏi nơi giếng nước, nhưng trên khuôn mặt thanh tú của Tô Lam, đôi mắt phượng sắc sảo vẫn hằn rõ sự lo lắng và vẻ nghiêm nghị chưa từng thấy. Nàng vận một bộ y phục tu sĩ màu lam nhạt, nay đã lấm lem bụi đất, nhưng vẫn giữ được nét thanh thoát. Cổ Kiếm Hồn, không còn hiển hình, lặng lẽ nằm trong tay Tô Lam, thanh kiếm cổ gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, như một nhân chứng thầm lặng cho những gì họ vừa trải qua. Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ càng thêm tiều tụy, đôi mắt sâu trũng chứa đầy những ám ảnh không gọi thành tên. Y chỉ im lặng ngồi xuống bên đống lửa, không nói một lời, như thể mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa trước sự thật kinh hoàng.
Tần Mặc và Thiên Sách Lão Nhân đã ngồi đợi sẵn. Hắn, với thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế, giờ đây lại càng thêm trầm tư. Trang phục vải thô đơn giản của hắn hòa vào màu sắc của đêm, khiến hắn gần như ẩn mình trong bóng tối, nhưng khí chất vững chãi toát ra lại không thể nào ngó lơ. Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, đang cẩn thận rót trà từ một ấm đất nung, hương trà thơm dịu lan tỏa, cố gắng xoa dịu bầu không khí căng thẳng. Nàng đặt chén trà trước mặt mỗi người, động tác nhẹ nhàng, không một tiếng động, ánh mắt luôn hướng về Tần Mặc với sự quan tâm sâu sắc.
Tô Lam hít một hơi thật sâu, dường như để lấy lại bình tĩnh, rồi đặt mảnh phù điêu cổ mà họ đã tìm thấy ở Di Tích Cổ Tiên lên tấm vải trải sàn ngay giữa vòng tròn ánh lửa. Mảnh phù điêu đã cũ kỹ, bề mặt phủ một lớp bụi thời gian và những vết nứt, nhưng những hình ảnh khắc họa trên đó vẫn hiện rõ mồn một dưới ánh sáng lập lòe. Đó là những hình ảnh mơ hồ về một 'Ngọc Châu' phát sáng và những sinh linh đang vặn vẹo trong quá trình biến đổi cưỡng bức, như một bức tranh bi thảm về sự 'thăng hoa' đau đớn, không hoàn chỉnh.
"Di Tích Cổ Tiên... không còn là di tích nữa," Tô Lam mở lời, giọng nàng trầm hơn thường lệ, chứa đựng một sự nặng nề khó tả. "Nó là một vùng đất của những ý chí bị tra tấn. Chúng tôi đã tìm thấy mảnh phù điêu này... và những gì nó khắc họa, cùng với những gì chúng tôi chứng kiến, khiến ta không khỏi rùng mình." Nàng dùng ngón tay thanh mảnh lướt qua các ký hiệu cổ trên phù điêu, đôi mắt phượng nheo lại, cố gắng tìm kiếm một sự liên kết, một manh mối rõ ràng hơn, như thể muốn xé toạc tấm màn bí ẩn đang che phủ. "Vạn vật ở đó, từ những khối đá im lìm đến những loài thực vật nhỏ bé, đều bị 'khai linh' cưỡng bức. Nhưng không phải theo cách tự nhiên, không phải là sự thức tỉnh ý chí, mà như bị một lực lượng vô hình bóp méo, cưỡng ép vào một trạng thái 'thăng cấp' đau đớn, ghê tởm."
Lục Vô Trần gật đầu, y nhặt một mảnh vỡ nhỏ của một pháp khí cổ đã bị biến dạng, bề mặt của nó vẫn còn dao động linh khí hỗn loạn, nhưng là một sự hỗn loạn không có trật tự, không có mục đích. Y nhẹ nhàng vuốt ve nó, cảm nhận sự lạnh lẽo và méo mó. "Các vật thể ở đó... chúng khao khát thăng hoa, nhưng không phải bằng ý chí tự thân. Chúng như bị một lực lượng vô hình bóp méo, cưỡng ép. Chúng mất đi bản chất, biến thành những hình thù quái dị, hung hãn tấn công chúng tôi một cách mù quáng, như những con rối bị giật dây." Giọng y trầm đục, mang theo sự mệt mỏi và nỗi thất vọng sâu sắc. Y đã chứng kiến nhiều thứ trong cuộc đời tu hành của mình, nhưng chưa bao giờ thấy sự hủy hoại bản chất đến mức này.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, bàn tay hắn vô thức nắm lấy chuôi kiếm của Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua da thịt. Hắn không cần nhìn, cũng không cần nghe bằng tai, chỉ cần cảm nhận những rung động yếu ớt từ thanh kiếm. Cổ Kiếm Hồn là một vật linh cổ xưa, ý chí của y thuần túy và nhạy bén, y đã hấp thụ những ý niệm méo mó đó khi ở Di Tích Cổ Tiên. Hắn "nghe" thấy những tiếng gào thét câm lặng của đá tảng, tiếng rên rỉ của cây cối, sự giằng xé của những mạch nước ngầm bị cưỡng ép thay đổi dòng chảy. "Cảm giác đó... ta đã từng mơ hồ cảm nhận được ở một số nơi. Một sự cưỡng ép từ sâu thẳm. Như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt ý chí của vạn vật, ép buộc chúng phải đi ngược lại bản chất của chính mình." Ánh mắt hắn trầm trọng, càng thêm phần tập trung.
Từ trong chuôi kiếm, một ý niệm trầm đục, như tiếng ngân nga của lưỡi kiếm vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. *“Sự méo mó... như lưỡi kiếm bị rèn sai cách, mất đi bản chất của mình. Đau đớn và vô vọng. Chúng bị ép phải bùng cháy, nhưng ngọn lửa đó không phải là của chúng, mà là một ngọn lửa tàn phá, thiêu rụi chính linh hồn của chúng. Ta chưa từng cảm nhận được sự méo mó đến vậy. Đây không phải là con đường tự nhiên của vạn vật.”* Ý niệm của Cổ Kiếm Hồn không còn là sự phẫn nộ gay gắt như khi ở Di Tích Cổ Tiên, mà là một sự trầm tư, một sự xót xa sâu sắc cho bản chất đã bị hủy hoại, một nỗi đau của một vật linh chứng kiến đồng loại bị tha hóa.
Hạ Nguyệt lặng lẽ nhìn Tần Mặc. Nàng biết hắn đang dùng năng lực của mình để cảm nhận những gì Cổ Kiếm Hồn đã trải qua. Khuôn mặt nàng thoáng chút lo lắng, nhưng bàn tay đang đặt trên vai Tần Mặc vẫn vững vàng, truyền cho hắn sự ấm áp và ủng hộ thầm lặng. Nàng hiểu rằng, những gì họ đang đối mặt không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà là một cuộc chiến về bản chất, về ý ch�� tồn tại của toàn bộ Huyền Vực.
Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, gật đầu chậm rãi. Ông đã lắng nghe mọi lời nói, quan sát từng biểu cảm, và cảm nhận được sự rung động từ Tần Mặc. "Những gì các ngươi đã thấy, đã cảm nhận... đều không nằm ngoài dự đoán của ta. Tuy nhiên, mức độ nghiêm trọng của nó lại vượt xa những gì ta hình dung." Giọng ông trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm. "Những dấu hiệu này, mảnh phù điêu này, và cả những ý niệm méo mó mà Cổ Kiếm Hồn cảm nhận được... tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh cổ xưa, một cấm thuật đã bị lãng quên từ rất lâu." Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn xa xăm vào ngọn lửa, như thể đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian, đến một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng. "Chúng ta cần phải đào sâu hơn, tìm ra gốc rễ của cấm thuật này. Tần Mặc, đi theo ta đến phòng nghiên cứu. Ta tin rằng những ghi chép cổ xưa có thể cho chúng ta câu trả lời."
Không khí trong Quán Trà Vọng Nguyệt chìm vào tĩnh mịch. Tiếng nước ch��y róc rách từ giếng, tiếng chim đêm gọi đàn và tiếng gió nhẹ lướt qua hàng cây dường như càng làm tăng thêm sự cô quạnh. Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đứng dậy, thu dọn các chén trà, để lại cho Tần Mặc một cái nhìn đầy tin tưởng trước khi hắn cùng Thiên Sách Lão Nhân rời đi. Tô Lam và Lục Vô Trần vẫn ngồi đó, ánh mắt dán chặt vào mảnh phù điêu, những hình ảnh về Di Tích Cổ Tiên vẫn còn ám ảnh trong tâm trí họ, một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa đang ngày càng hiện hữu rõ ràng. Họ biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng cũng giống như Tần Mặc, sự kiên định yếu ớt trong lòng họ đã bắt đầu nảy mầm, quyết không để Huyền Vực bị tha hóa.
***
Trong căn phòng nhỏ của Thiên Sách Lão Nhân, mùi giấy cũ, mực và gỗ mục hòa quyện với hương trầm nhẹ từ một lò hương nhỏ, tạo nên một bầu không khí cổ kính và uyên thâm. Những giá sách cao ngất ngưởng phủ kín bốn bức tường, chứa đầy những cuộn giấy đã úa màu thời gian, những tấm bản đồ cổ xưa và những cuốn sách bìa da dày cộm, tất cả đều là kho tàng tri thức của những kỷ nguyên đã qua. Một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên bàn gỗ, ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên khuôn mặt nhăn nheo của Thiên Sách Lão Nhân và vẻ mặt trầm trọng của Tần Mặc. Bên cạnh họ, Tô Lam và Lục Vô Trần ngồi trên những chiếc đệm cũ kỹ, ánh mắt dán chặt vào từng cử chỉ, từng lời nói, không dám bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. Cổ Kiếm Hồn nằm yên trên bàn, như một vật vô tri, nhưng ý chí của y vẫn liên kết chặt chẽ với Tần Mặc.
Thiên Sách Lão Nhân cẩn thận trải ra một tấm bản đồ da dê đã bạc màu, trên đó vẽ chi chít những ký hiệu và đường nét phức tạp, cùng với một vài cuộn giấy da khác. Ông đặt mảnh phù điêu mà Tô Lam mang về lên bản đồ, rồi dùng ngón tay gầy gò, xương xẩu chỉ vào những ký hiệu trên đó. "Những gì các ngươi thấy, Tần Mặc cảm nhận... là dấu hiệu của một cấm thuật đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Nó được gọi là 'Huyền Vực Thăng Tiên Bí Pháp'." Giọng ông trầm ấm, nhưng mỗi từ ngữ đều mang theo sức nặng của lịch sử và sự nghiêm trọng.
"Kỷ Nguy��n Hiền Giả?" Tần Mặc lặp lại, ánh mắt hắn hơi nheo lại. Hắn đã nghe về kỷ nguyên đó, một thời đại mà những bậc hiền giả cổ xưa đã đạt đến đỉnh cao của sự minh triết, nhưng cũng là thời điểm mà những cấm thuật nguy hiểm nhất bắt đầu xuất hiện.
"Đúng vậy," Thiên Sách Lão Nhân gật đầu. "Vào thời kỳ đó, có một số kẻ tu sĩ đã lầm tưởng rằng con đường thăng tiên thông thường quá chậm chạp, quá phụ thuộc vào ý chí tự thân của vạn vật. Họ bắt đầu tìm kiếm một con đường tắt, một phương pháp cưỡng ép vạn vật 'thăng cấp', để từ đó cướp đoạt sức mạnh và ý chí của chúng, biến chúng thành bậc thang cho sự thăng hoa của chính mình." Ông chỉ vào những hình ảnh vặn vẹo trên mảnh phù điêu. "Những sinh linh này, chúng không hề 'thăng tiên' theo nghĩa chân chính. Chúng bị cưỡng bức, bị bóp méo ý chí, bị biến thành những vật hiến tế cho một mục đích bệnh hoạn."
Ông lật một cuộn giấy da khác, trên đó vẽ những biểu tượng tương tự như trên phù điêu, nhưng chi tiết hơn, rõ ràng hơn. "Huyền Vực Thăng Tiên Bí Pháp không phải là con đường dẫn đến sự siêu thoát, mà là một cách để cưỡng đoạt ý chí, biến cả thế giới thành một vật hiến tế vĩ đại. Nó không chỉ là việc cung cấp linh khí để vạn vật 'khai linh', mà là một sự thao túng sâu sắc vào 'vật tính', vào bản chất tồn tại cốt lõi của mỗi thực thể."
Tần Mặc lắng nghe từng lời, các mảnh ghép trong tâm trí hắn dần khớp vào nhau. Những cảm nhận mơ hồ của hắn về sự méo mó ý chí, những gì Tô Lam và Lục Vô Trần đã chứng kiến, và cả sự đau đớn mà Cổ Kiếm Hồn đã truyền cho hắn – tất cả giờ đây đều có một lời giải thích kinh hoàng. "Ăn mòn ý chí... biến chất hoàn toàn," hắn thì thầm, ánh mắt từ trầm trọng dần chuyển sang kinh hoàng. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn không muốn vạn vật thăng tiên, hắn muốn chúng trở thành một phần của hắn, một công cụ cho khát vọng ích kỷ của hắn. Đây là sự lừa dối vĩ đại nhất! Hắn không chỉ lừa dối vạn vật về con đường thăng tiên, mà còn lừa dối chính bản thân mình về ý nghĩa của sự sống và sự tồn tại!"
Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra sự tàn khốc của kế hoạch này. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một kẻ truy cầu sức mạnh, mà là một kẻ thao túng ý chí bậc thầy, một kiến trúc sư của sự hủy diệt tinh thần. Hắn không chỉ muốn biến Huyền Vực thành một 'tiên giới' theo ý niệm của mình, mà muốn biến mọi thứ thành những con rối vô hồn, chỉ biết phục tùng ý chí của hắn. Những vật linh hung hãn mà Tô Lam đã kể, những cây xương rồng biến dạng, những khối đá rên rỉ – chúng không phải là kết quả của sự thăng tiến, mà là những nạn nhân của một sự tra tấn ý chí tàn nhẫn.
"Thao túng ý chí ở cấp độ vũ trụ," Thiên Sách Lão Nhân nói, như thể đọc được suy nghĩ của Tần Mặc. "Huyền Vực Tâm Châu, thứ mà Thiên Diệu Tôn Giả đang tìm cách kích hoạt, chính là chìa khóa cho cấm thuật này. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một biểu tượng của sự kết nối giữa ý chí của vạn vật và thế giới. Một khi bị bóp méo, nó có thể biến toàn bộ Huyền Vực thành một 'trường tế phẩm' khổng lồ, nơi ý chí của mọi sinh linh bị hút cạn, bị biến đổi để nuôi dưỡng một thực thể duy nhất – kẻ đã kích hoạt nó."
Tô Lam và Lục Vô Trần ngồi phía sau, vẻ mặt thất thần. Sự thật trần trụi và tàn nhẫn đã đập vào họ một cách không thương tiếc. Lục Vô Trần khẽ rùng mình, đôi mắt sâu trũng của y mở to, chứa đầy sự sợ hãi và kinh hoàng. Y đã từng hoài nghi về ý nghĩa của sự sống, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng rằng có kẻ lại dám thao túng nó đến mức này. "Vậy ra... hắn không chỉ muốn 'thăng tiên' bản thân, mà còn muốn biến toàn bộ Huyền Vực thành một 'tiên giới' theo ý niệm bệnh hoạn của hắn, một 'tiên giới' của những con rối bị điều khiển..." Giọng y yếu ớt, như hơi thở cuối cùng.
"Hắn muốn trở thành người duy nhất có 'ý chí tồn tại' chân chính, còn vạn vật khác chỉ là những phần mở rộng của hắn, những vật hy sinh cho sự vĩ đại bệnh hoạn của hắn," Tần Mặc kết luận, giọng hắn đầy phẫn nộ, nhưng cũng pha lẫn một sự lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn chạm vào Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận sự rung động trầm đục từ thanh kiếm, như một lời khẳng định cho sự thật cay đắng. "Sự 'méo mó' trong ý chí của vạn vật là cốt lõi của vấn đề. Hắn không chỉ cướp đi linh khí, hắn cướp đi quyền được là chính mình của vạn vật."
Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, ánh mắt ông nhìn Tần Mặc đầy phức tạp. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Những ghi chép cổ xưa đã cảnh báo về mối hiểm họa này. Nhưng cũng chính trong những ghi chép đó, có thể ẩn chứa phương pháp hóa giải, hoặc ít nhất là một nhược điểm của cấm thuật này. Tuy nhiên, việc tìm kiếm sẽ vô cùng gian nan, vì Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn đã che giấu rất kỹ những thông tin đó."
Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt hắn kiên định như đá. "Nếu hắn có thể thao túng ý chí, vậy chúng ta cũng có thể đánh thức ý chí chân thật. Nếu hắn có thể bóp méo bản chất, vậy chúng ta cũng có thể khôi phục sự cân bằng. Ta sẽ không để hắn biến Huyền Vực thành một cái xác rỗng tuếch, một con rối khổng lồ. Bằng mọi giá." Lời nói của hắn không hùng hồn, nhưng lại chứa đựng một sức nặng v�� một ý chí không thể lay chuyển, vang vọng trong căn phòng nghiên cứu tĩnh mịch, như một lời thề được lập ra giữa đêm tối.
***
Sáng sớm hôm sau, Tần Mặc một mình bước ra bờ Suối Tinh Lộ. Ánh bình minh còn e ấp sau những rặng núi xa xa, nhuộm hồng những đám mây phía chân trời. Không khí trong lành và mát mẻ, mang theo mùi nước, cây cỏ và đất ẩm. Dòng nước trong vắt của con suối chảy róc rách nhẹ nhàng qua những viên đá cuội dưới đáy, tạo nên một bản nhạc êm dịu, xoa dịu tâm hồn. Những cầu gỗ nhỏ bắc qua suối vẫn còn đẫm sương đêm, lấp lánh như những sợi tơ bạc.
Hắn đứng bên bờ suối, ánh mắt nhìn xa xăm vào dòng nước đang trôi, từng gợn sóng lăn tăn như những mảnh ký ức đang luân chuyển. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận ý chí bình yên của từng giọt nước, từng viên đá dưới đáy suối, từng ngọn cỏ xanh mướt ven bờ. Những ý chí thuần khiết, đơn giản, không bị vẩn đục bởi ham muốn hay sự cưỡng ép. Một giọt nước chỉ muốn chảy, một viên đá chỉ muốn nằm yên, một ngọn cỏ chỉ muốn vươn mình đón nắng. Đó chính là "cân bằng bản chất", là sự tự do được là chính mình mà Tần Mặc luôn trân trọng.
Trong tâm trí hắn, những lời nói của Thiên Sách Lão Nhân, những hình ảnh đáng sợ từ Di Tích Cổ Tiên mà Tô Lam đã kể, và những 'rung động méo mó' mà hắn đã cảm nhận được qua Cổ Kiếm Hồn, tất cả giờ đây hợp lại thành một bức tranh toàn cảnh rõ ràng đến đáng sợ. Kế hoạch của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một sự thăng tiên cưỡng bức, mà là một sự thao túng ý chí ở cấp độ vũ trụ, một sự bóp méo bản chất tồn tại của mọi vật thể, mọi sinh linh.
Huyền Vực, trong mắt Thiên Diệu Tôn Giả, không phải là một thế giới sống động, mà là một vật phẩm khổng lồ, một công cụ có thể bị điều khiển, bị hy sinh để thỏa mãn khát vọng ích kỷ của hắn. Vạn vật sẽ không thăng tiên, mà sẽ trở thành những phần mở rộng của hắn, những con rối vô hồn với ý chí bị vặn vẹo, bị cưỡng ép vào một sự 'tồn tại' méo mó, phục vụ cho một mục đích duy nhất: sự "thăng hoa" của chính Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không phải là sự sống, mà là một dạng "tử vong" còn kinh khủng hơn cả cái chết, bởi nó cướp đi cả linh hồn và ý chí tự do.
Sự kinh hoàng dâng trào trong lòng Tần Mặc, như một dòng nước lạnh băng thấm sâu vào tận xương tủy. Hắn cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, nặng hơn bất kỳ ngọn núi nào trong Huyền Vực. Trách nhiệm của hắn, sứ mệnh của hắn, giờ đây đã vượt xa việc bảo vệ Vô Tính Thành hay duy trì sự cân bằng của một vùng đất. Hắn phải bảo vệ "ý chí tồn tại" của toàn bộ Huyền Vực, bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật.
Nhưng sau cơn kinh hoàng, một ngọn lửa quyết tâm sắt đá dần bùng cháy trong tâm khảm hắn. Nó không phải là ngọn lửa của phẫn nộ mù quáng, mà là ngọn lửa của sự kiên định, của ý chí không thể lay chuyển. Hắn nhớ lại lời cảnh báo cổ xưa: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Giờ đây, hắn hiểu rằng, Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ khiến vạn vật muốn thành tiên, mà còn cưỡng ép chúng phải thành tiên theo cách của hắn, biến thế giới thành một thứ còn tệ hơn cả sự hỗn loạn – một sự trống rỗng, một sự hủy diệt bản chất.
Tần Mặc hít thở sâu, mở mắt ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự bối rối hay kinh hoàng, mà là sự kiên định đến tận cùng, một sự bình tĩnh đáng sợ. Hắn nhìn thẳng về phía chân trời, nơi mặt trời đang bắt đầu mọc, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương đêm, chiếu rọi khắp không gian.
"Không phải thăng tiên... mà là tử vong," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khẽ khàng nhưng đầy trọng lượng, như một lời thề được lập ra với chính bản thân và với cả Huyền Vực. "Hắn đang biến Huyền Vực thành một cái xác rỗng tuếch, một con rối khổng lồ. Ta sẽ không để hắn làm điều đó. Bằng mọi giá."
Hắn đứng dậy, đôi chân vững chãi trên nền đất ẩm. Bước chân hắn không nhanh, không vội vàng, nhưng mỗi bước đều chứa đựng một quyết tâm không thể phá vỡ. Hắn hướng về phía chân trời, nơi ánh mặt trời đang bắt đầu lan tỏa, như một tia hy vọng mới ló dạng trong màn đêm tăm tối. Cuộc chiến giành lại "ý chí tồn tại" của Huyền Vực, giành lại quyền được là chính nó của vạn vật, đã thực sự bắt đầu, và Tần Mặc, người thiếu niên không linh căn, không thiên phú tu luyện, giờ đây chính là hy vọng cuối cùng của thế giới.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.