Vạn vật không lên tiên - Chương 132: Lời Kêu Cứu Trong Rừng Sâu: Dấu Chân Kẻ Săn Bắt
Tần Mặc đứng đó, ánh mắt kiên định xuyên qua màn sương đêm đang dần buông xuống khu rừng. Hắn đã lắng nghe tiếng than vãn của Linh Thụ, đã cảm nhận sự giằng xé trong ý chí tồn tại của nó, và đã đưa ra lựa chọn đầu tiên, một lựa chọn đi ngược lại dòng chảy của cả thế giới tu luyện. Giờ đây, khi ba tu sĩ kia còn đang chìm trong hoài nghi và bối rối, hắn đã quyết định tiếp tục con đường của mình, con đường không dùng sức mạnh để chế ngự, mà dùng thấu hiểu để dẫn lối. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu.
Hắn khẽ gật đầu, không nói một lời, như một lời chào tạm biệt thầm lặng gửi đến Linh Thụ đã được xoa dịu, và cũng là một lời tuyên ngôn không thành tiếng cho chính mình. Hắc Phong hiểu ý, khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, đôi mắt đỏ rực lướt qua ba tu sĩ Lâm Phong, Trần Trưởng Lão cùng đồ đệ của họ, như một lời cảnh cáo. Ngân Loan lượn một vòng trên không trung, tiếng kêu trong trẻo xé tan màn không khí nặng nề, rồi nhẹ nhàng đậu xuống vai Tần Mặc, bộ lông bạc óng ánh dưới ánh trăng. Tần Mặc vuốt nhẹ đầu Ngân Loan, rồi cùng Hắc Phong chậm rãi rời đi, bỏ lại phía sau những ánh mắt kinh ngạc, hoài nghi và cả sự bất an mơ hồ. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ không trải hoa hồng. Nó sẽ đầy chông gai, đầy những lời chất vấn và sự đối đầu. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Hành trình của Tần Mặc, Hắc Phong và Ngân Loan đưa họ sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch, một vùng đất rộng lớn và hoang dã, nơi những ngọn núi hùng vĩ vươn cao chọc trời, ẩn mình trong làn sương mù bất tận. Buổi sáng sớm ở đây mang một vẻ đẹp nguyên sơ, hoang dại đến nao lòng. Sương giăng lối, phủ lên từng tán lá cây cổ thụ đã sống hàng ngàn năm, tạo nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến nỗi cả chục người ôm không xuể, cành lá sum suê như những tầng mây xanh biếc, che khuất gần hết ánh mặt trời. Chỉ thỉnh thoảng, một tia nắng yếu ớt mới có thể xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh như dát vàng trên nền đất ẩm ướt.
Không khí trong lành đến mức người ta có thể cảm nhận từng phân tử oxy tràn vào phổi, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi nhựa cây nồng nàn của những loài cây cổ thụ, và cả mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ của vô vàn loài hoa rừng đang khoe sắc trong sương sớm. Tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, tiếng chim hót líu lo không ngớt, hòa cùng tiếng gầm gừ trầm thấp của những linh thú ẩn mình sâu trong rừng, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Cảnh quan hùng vĩ, nguyên thủy đến mức khiến tâm hồn con người ta trở nên tĩnh lặng, nhỏ bé trước uy lực của thiên nhiên.
Tuy nhiên, đối với Tần Mặc, bức tranh bình yên ấy lại ẩn chứa một dòng chảy bất an. Hắn đi chậm rãi, bước chân nhẹ nhàng không gây ra tiếng động đáng kể trên thảm lá khô mục nát. Đôi mắt đen láy của hắn không ngừng quan sát, không chỉ những dấu vết trên mặt đất hay những biến động trong không khí, mà còn là lắng nghe những lời thì thầm vô hình mà chỉ riêng hắn mới có thể cảm nhận.
"Những tiếng kêu này... không phải là tiếng gọi bạn tình hay tiếng tranh giành lãnh địa bình thường," Tần Mặc thầm nhủ, ý chí của hắn lan tỏa, chạm vào từng rung động xung quanh. "Mà là nỗi sợ hãi tột cùng, một sự hỗn loạn đang len lỏi vào nơi nguyên thủy này, phá vỡ đi sự cân bằng vốn có của nó."
Từ sâu thẳm trong khu rừng, hắn nghe thấy những tiếng kêu yếu ớt, những ý chí tồn tại đang run rẩy. Đó là tiếng của một cây nấm đang muốn ẩn mình sâu hơn vào lòng đất để tránh một bàn chân thô bạo, tiếng của một dòng nước đang muốn chảy ngược dòng để không bị ô nhiễm bởi một dòng linh khí hỗn tạp, và đặc biệt là tiếng của vô số linh thú. Chúng không phải đang chiến đấu để sinh tồn theo lẽ tự nhiên, mà là đang trốn chạy, đang ẩn mình, đang cảnh giác cao độ trước một thứ gì đó vượt ra ngoài quy luật của rừng xanh.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, cũng cảm nhận được sự bất thường. Tai nó khẽ cụp xuống, đôi mắt đỏ rực đảo liên tục xung quanh, mũi khịt khịt đánh hơi không ngừng. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ một tiếng trầm thấp, như muốn cảnh báo Tần Mặc, hoặc như đang thể hiện sự tức giận của chính mình.
"Nguy hiểm... chủ nhân... có kẻ xâm nhập... phá hoại," Hắc Phong truyền ý niệm đến Tần Mặc, giọng gầm gừ của nó mang theo sự bất an rõ rệt, khác hẳn với vẻ uy dũng thường ngày. Nó đã từng là một linh thú sống tự do trong hoang dã, nó hiểu rõ những dấu hiệu này có ý nghĩa gì. Sự cân bằng của Linh Thú Sơn Mạch đang bị đe dọa.
Ngân Loan trên vai Tần Mặc cũng không còn vẻ tinh nghịch như mọi khi. Nó bay lượn thấp hơn, đôi mắt tinh anh và sắc bén dò xét từng chuyển động nhỏ trong tán lá, từng bóng hình lướt qua trong sương mù. Tiếng kêu của nó không còn trong trẻo mà trở nên sắc bén, mang theo một chút cảnh giác. "Kẻ lạ... ác ý... rất gần..."
Tần Mặc dừng bước. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, để toàn bộ giác quan của mình hòa vào không khí, lắng nghe không chỉ bằng thính giác mà bằng cả ý chí của mình. Bàn tay hắn đặt nhẹ lên đầu Hắc Phong, vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó, trấn an cả linh thú lẫn chính bản thân hắn. Hắn cảm nhận được sự bất an của Hắc Phong, sự cảnh giác của Ngân Loan, và đặc biệt là nỗi sợ hãi đang lan tỏa từ vạn vật xung quanh.
Sự bất an này không phải là sự sợ hãi thông thường của con mồi trước kẻ săn mồi. Nó là một nỗi sợ hãi mang tính chất hệ thống, một sự lo lắng về việc bản chất bị bẻ cong, bị tước đoạt. Kể từ khi rời Vô Tính Thành, Tần Mặc đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của việc "thoát ly bản chất", từ việc các linh vật bị biến thành hàng hóa ở phiên đấu giá, đến Linh Thụ bị ép buộc cung cấp linh quả. Giờ đây, trong Linh Thú Sơn Mạch này, hắn cảm nhận được một mối đe dọa lớn hơn, một sự bóc lột trắng trợn hơn, nhắm vào chính ý chí tồn tại của các linh thú.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nhưng không còn vẻ trầm tư mơ hồ, thay vào đó là một sự quyết tâm rõ ràng. Hắn quay sang nhìn Ngân Loan, rồi nhìn Hắc Phong, khẽ gật đầu. "Chúng ta phải tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra."
Hắc Phong gầm gừ đồng tình. Ngân Loan bay lên cao hơn một chút, rồi lại hạ xuống, như muốn chỉ đường. Cả ba tiếp tục tiến sâu vào khu rừng, theo hướng mà những tiếng kêu sợ hãi và ý chí bất an nhất đang vọng tới. Tần Mặc biết, hắn đang tiến vào một vùng đất nguy hiểm, nơi sự tham lam của con người đang giẫm đạp lên sự sống nguyên sơ. Nhưng hắn không thể quay lưng lại. Bởi vì hắn là người duy nhất có thể lắng nghe.
***
Theo dấu vết của sự bất an và những lời thì thầm đầy sợ hãi trong tâm trí mình, Tần Mặc dẫn Hắc Phong và Ngân Loan vào một khu vực rừng rậm hơn của Linh Thú Sơn Mạch. Nơi đây, những cây cổ thụ mọc san sát nhau đến nỗi ánh sáng mặt trời chỉ lọt xuống thành từng vệt nhỏ, tạo nên một không gian u tối và ẩm ướt. Cành lá đan xen chằng chịt như một tấm màn che phủ, khiến tầm nhìn bị hạn chế đáng kể. Không khí nơi đây nặng nề hơn, mang theo mùi bùn đất và lá mục nồng đậm, hòa lẫn với một mùi tanh thoang thoảng mà Tần Mặc không thể xác định rõ.
Bước chân của họ giờ đây trở nên cẩn trọng hơn bao giờ hết. Tần Mặc cúi xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua thảm thực vật dày đặc. Hắn phát hiện những dấu chân người lạ, những vết giày cứng cáp in hằn trên nền đất ẩm, lẫn với dấu vết móng vuốt của linh thú, nhưng những dấu vết của linh thú lại có vẻ gấp gáp, hoảng loạn hơn. Cành cây bị bẻ gãy một cách thô bạo, những bụi cây bị giẫm nát, cho thấy một cuộc truy đuổi đang diễn ra.
Tiếng kêu sợ hãi mà Tần Mặc đã cảm nhận từ xa, giờ đây trở nên rõ ràng và cận kề hơn. Nó không còn là những lời thì thầm mơ hồ mà là một lời cầu cứu trực tiếp, một ý chí tồn tại đang run rẩy đến tột cùng, như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. Hắn lập tức nhận ra đó là tiếng lòng của một Linh Thú Trẻ, một Mộc Linh Cáo.
Trong tâm trí Tần Mặc, ý chí tồn tại của Mộc Linh Cáo hiện lên rõ ràng như một bức tranh bi kịch. Nó là một sinh linh nhỏ bé, với bộ lông mềm mượt màu nâu đất, đôi mắt to tròn lấm lét, và dáng vẻ nhanh nhẹn vốn có của loài cáo. Nhưng giờ đây, nó đang tuyệt vọng chạy trốn, thân thể nhỏ bé bị bao trùm bởi nỗi kinh hoàng tột độ.
"Đau... sợ... mẹ ơi... cứu... con muốn sống..." Ý chí của Mộc Linh Cáo vọng lại trong tâm trí Tần Mặc, không ngừng lặp đi lặp lại những từ ngữ đơn giản nhưng đầy xót xa. Nỗi đau thể xác vì bị thương, nỗi sợ hãi tột cùng khi bị truy đuổi, và một khao khát sống mãnh liệt. Nó không muốn trở thành một món đồ, một vật phẩm để "khai linh", nó chỉ muốn được là chính nó, được sống tự do trong rừng sâu, được trở về với mẹ của mình. Ý chí của nó đang tan vỡ, chỉ còn lại sự hoảng loạn và tuyệt vọng.
Tần Mặc cảm nhận được sự run rẩy của ý chí đó, nó truyền thẳng vào tâm can hắn, khiến trái tim hắn thắt lại. Hắn đã từng chứng kiến sự đau khổ của Linh Thụ, nhưng nỗi tuyệt vọng của một sinh linh có tri giác, có khao khát được sống mãnh liệt như Mộc Linh Cáo, lại càng khiến hắn đau đớn hơn.
Hắc Phong cũng cảm nhận được sự cấp bách. Nó khẽ gầm gừ, đôi tai dựng đứng, sẵn sàng lao về phía trước. Ngân Loan bay là là trên đầu Tần Mặc, ánh mắt sắc lẹm chỉ về phía trước, nơi những tiếng động của cuộc truy đuổi đang dần rõ ràng hơn.
"Khoan đã," Tần Mặc khẽ ra hiệu cho Hắc Phong và Ngân Loan. Hắn biết, nếu lao ra một cách vội vàng, có thể sẽ gây ra nguy hiểm cho cả ba. Hắn cần phải hiểu rõ tình hình trước khi hành động.
Hắn cúi xuống, kiểm tra kỹ hơn những dấu vết trên mặt đất. Không chỉ có dấu chân của linh thú và con người, mà còn có những vệt máu tươi nhỏ giọt, lẫn trong đó là những sợi lông màu nâu đất. Mùi tanh của máu giờ đây đã rõ ràng hơn rất nhiều, hòa cùng mùi mồ hôi của những kẻ săn đuổi và mùi sợ hãi nồng nặc từ Mộc Linh Cáo. Bầu không khí xung quanh trở nên căng thẳng tột độ, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến giới hạn.
Tần Mặc nhanh chóng ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp, ra hiệu cho Hắc Phong và Ngân Loan cũng ẩn nấp. Hắn muốn quan sát, muốn hiểu rõ bản chất của những kẻ đang săn đuổi linh thú này. Hắn dõi theo hướng tiếng kêu, cố gắng xác định vị trí chính xác của Mộc Linh Cáo và những kẻ săn bắt.
Dù không có linh lực, nhưng giác quan của Tần Mặc lại cực kỳ nhạy bén, đặc biệt là khả năng lắng nghe ý chí tồn tại của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự gần kề của những kẻ săn bắt, những ý chí tham lam, tàn nhẫn và lạnh lùng đang tiến đến. Chúng không hề có chút thấu cảm nào dành cho sinh linh mà chúng đang truy đuổi, chỉ coi đó là một món hàng, một công cụ để đạt được mục đích.
Tần Mặc siết chặt tay, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo. Hắn đã từng sống một cuộc đời bình yên ở Vô Tính Thành, nơi không có sự tranh đoạt, không có sự bóc lột bản chất của vạn vật. Giờ đây, mỗi bước chân vào thế giới Huyền Vực này, hắn lại càng chứng kiến nhiều hơn những bi kịch, những sự méo mó, lệch lạc do sự truy cầu "thăng tiên" một cách mù quáng. Và hắn biết, hắn không thể đứng ngoài cuộc.
***
Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ một phần bầu trời phía tây, nhưng trong khu rừng rậm rạp này, ánh sáng đã yếu ớt đến mức gần như biến mất, nhường chỗ cho bóng tối và những mảng sáng tối nhập nhoạng. Tần Mặc ẩn mình trên một mỏm đá cao, được những dây leo chằng chịt che khuất. Từ vị trí này, hắn có thể quan sát rõ ràng hơn khung cảnh bên dưới, nơi bi kịch đang cận kề.
Phía dưới, gần một khe suối nhỏ đang chảy róc rách, Mộc Linh Cáo đã bị dồn vào đường cùng. Thân thể nhỏ bé của nó run rẩy bần bật, đôi mắt to tròn lấm lét ánh lên sự tuyệt vọng không thể che giấu. Nó đã kiệt sức, bộ lông nâu đất dính đầy bùn và vài vệt máu khô. Ý chí tồn tại của nó yếu ớt như ngọn nến trước gió, chỉ còn chút bản năng sinh tồn cuối cùng giữ nó lại.
Bóng dáng mờ ảo của vài kẻ săn bắt linh thú dần hiện rõ từ phía đối diện. Chúng là những hình nhân cao lớn, áo choàng tối màu che khuất thân phận, chỉ để lộ ra những ánh mắt sắc lạnh và sự tham lam tột độ. Trong tay chúng là những vũ khí sắc bén, ánh kim loại lấp ló dưới ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, phản chiếu sự tàn nhẫn.
Tần Mặc cảm nhận được rõ ràng ý chí của những kẻ này. Chúng không phải là những kẻ săn mồi theo bản năng của tự nhiên, mà là những kẻ bóc lột. Ý chí của chúng tràn ngập sự tính toán, sự khát khao về lợi ích, và sự thờ ơ đáng sợ đối với sinh linh mà chúng đang truy đuổi. Chúng chỉ xem Mộc Linh Cáo là một "vật phẩm", một "nguyên liệu" có thể mang lại danh vọng hoặc sức mạnh sau khi bị "khai linh".
"Không thể để chúng tiếp tục," Tần Mặc thầm nhủ, ý chí của hắn kiên định như đá tảng. "Đây không phải là sự tự nhiên. Đây là sự bẻ cong bản chất, là sự hủy hoại ý chí tồn tại của vạn vật. Một linh thú có quyền được sống, được tồn tại theo cách mà nó lựa chọn, không phải để phục vụ cho tham vọng mù quáng của kẻ khác."
Những kẻ săn bắt đã tiến gần hơn. Tần Mặc có thể nghe rõ giọng nói thì thầm của chúng, mang theo sự hưng phấn và tàn nhẫn.
"Nó ở đâu rồi? Đừng để nó chạy thoát!" Giọng của Kẻ Săn Bắt Linh Thú A vang lên, trầm đục và đầy hưng phấn. "Con mồi béo bở thế này, phải bắt sống mới có giá trị. Chúng ta cần nó còn nguyên vẹn để khai linh."
"Con này còn non, khai linh dễ hơn. Mau lên!" Kẻ Săn Bắt Linh Thú B thêm vào, giọng khàn khàn, thúc giục đồng bọn. "Một Mộc Linh Cáo non tơ với bản tính thiện lương như vậy, nếu được khai linh và biến hóa hình người, chắc chắn sẽ là một linh nô tuyệt hảo, giá trị không thể đong đếm."
Lời nói của chúng vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như những nhát dao đâm vào trái tim hắn. Linh nô. Khai linh. Biến hóa hình người. Những cụm từ đó gợi lên một tương lai đen tối, một bi kịch đau đớn cho Mộc Linh Cáo. Hắn đã từng nghe Tàng Thư Các Tinh Linh nhắc đến những bi kịch này, nhưng giờ đây, khi chứng kiến tận mắt, sự phẫn nộ trong lòng hắn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là một cuộc săn bắt, đây là sự hủy hoại một ý chí, bóp méo một bản chất, tước đoạt một sinh mệnh.
Mộc Linh Cáo đã nhìn thấy chúng. Nó thét lên một tiếng kêu yếu ớt, đầy kinh hoàng, cố gắng co rúm lại vào một góc đá, nhưng vô vọng. Nỗi tuyệt vọng của nó dâng trào trong tâm trí Tần Mặc, như một dòng thác lũ. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi tột độ khi nó đối mặt với số phận bị biến thành một "linh nô", một công cụ phục vụ con người, bị ép buộc phải "thăng tiên" theo một cách méo mó và tàn khốc nhất.
Tần Mặc siết chặt tay, ánh mắt hắn vụt sáng lên sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Hắn không thể đứng nhìn một ý chí tồn tại bị chà đạp, một bản chất bị bẻ cong. Con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, đòi hỏi hắn phải hành động.
Hắn khẽ ra hiệu cho Hắc Phong và Ngân Loan. Hắc Phong gầm gừ một tiếng, sẵn sàng xông lên. Ngân Loan kêu lên một tiếng sắc nhọn, đôi mắt rực lửa. Cả ba đã sẵn sàng.
Tần Mặc từ từ bước ra khỏi chỗ nấp. Thân ảnh đơn độc của hắn hiện rõ giữa ánh chiều tà đang tắt dần, cao ngạo và kiên định. Hắn không có linh lực, không có khí thế áp đảo của một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng mỗi bước đi của hắn đều mang theo một trọng lượng vô hình, một ý chí không thể lay chuyển. Hắn bước về phía tiếng động và những kẻ săn bắt, đối mặt với sự tàn nhẫn và tham lam đang rình rập trong khu rừng sâu. Cuộc đối đầu đã bắt đầu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.